Chương 81: Dạo chơi thành Vân Khởi.
Editor: Nhím.
Tuyết Mịch không biết này là Thời Uyên đang chơi du kích để em cai sữa, biến ra đuôi rồng thoải mái cuộn lên người Thời Uyên ngủ một giấc, tự cảm thấy rằng mình đã đánh thắng trận chiến trưởng thành này, ngày hôm sau tinh thần sảng khoái dẫn Thanh Lộc ra ngoài chơi.
Chẳng qua trước khi ra khỏi nhà, Tuyết Mịch thế mà vẫn không quên vơ vét trong nhà kho của Thời Uyên một phen, tìm được pháp khí có thể nguỵ trang. Là một cây trâm ngọc xanh, đeo trên đầu có thể che mặt lại, nhiều nhất chỉ có thể người ta thấy được dáng vẻ thanh tú không khó ưa.
Tuyết Mịch mang trâm lên đầu, quay đầu nhìn Phồn Lũ và Hoa Triêu: “Mấy cậu nhìn ta đi.”
Hoa Triêu không nhịn được phụt cười: “Dáng vẻ này cũng khác quá rồi đó.”
Tướng mạo vốn khuynh thành tuyệt sắc lập tức biến thành một thiếu niên thanh tú bình thường, nếu không phải còn có khí chất ở đó thì chỉ mỗi khuôn mặt thôi này cũng không xứng nổi dáng vẻ cao quý kia.
Tuyết Mịch lại lục lọi thêm một hồi, để cho Hoa Triêu và Phồn Lũ lần lượt chọn lấy một cây trâm ngọc cho riêng mình. Cũng đâu thể nào có chuyện em trông bình thường như thế mà hai hộ vệ lại có nhan sắc tuyệt trần được, thế thì cũng kỳ quái quá.
Sau một phen điểm trang, ba thiếu niên thông thường bước ra khỏi nhà kho đi vào trong đình viện, đến cả tiên tỳ đi ngang qua cũng phải sửng sốt đôi chút. Dung mạo xa lại nhưng lại mặc quần áo của Tiểu Long Quân, vì không chắc chắn liệu có phải Tiểu Long Quân nên tất cả đều chùn bước chẳng biết có cần phải làm lễ hay không.
Tuyết Mịch nhìn thấy phản ứng của các cô, cười hì hì dắt theo hai người chạy ra.
Mấy tiên tỳ đưa mặt nhìn nhau không dám xác định: “Mới vừa nãy là Tiểu Long Quân nhỉ?”
“Chắc… chắc là vậy ha?”
Tuyết Mịch chạy về vườn hoa nhỏ trong tẩm điện, thấy Thời Uyên ngồi dưới cây bèn vội vàng chạy qua nhào lên lưng hắn: “Uyên Uyên mau nhìn em!”
Thời Uyên không cần quay đầu lại cũng biết bộ dáng bây giờ của Tuyết Mịch, nhưng bị em lôi kéo đòi khoe nên vẫn cứ quay đầu: “Ừm, thiếu niên nhỏ thanh tú.”
Tuyết Mịch chạy tới trước mặt Thời Uyên: “Nếu ở bên ngoài em biến thành như này thì Uyên Uyên có thể nhận ra em không?”
Thời Uyên: “Em nhìn người dựa vào diện mạo sao?”
Tuyết Mịch nghĩ thì thấy đúng là không phải, em dựa vào hơi thở, bởi vậy nên bộ dạng Thanh Lộc có thay đổi thì em cũng có thể dựa vào hơi thở của một người để nhận ra y: “Sau này em đi ra ngoài chơi sẽ dùng khuôn mặt này, như vậy thì người khác cũng sẽ không còn nhìn chằm chằm vào em nữa!”
Với lại toàn bộ thành Vân Khởi, chưa dám nói là toàn bộ nhưng mà cũng phải đại đa số người đều biết dáng vẻ em trông ra sao. Tượng nhỏ của em bán cũng chạy ra trò, mặc dù bây giờ em trường thành không còn giống lúc còn bé nữa rồi, nhưng nếu nghênh ngang ra ngoài như vậy thì chưa được bao lâu cả thành đều sẽ biết em trưởng thành.
Mặc dù đã quen với việc đi đâu cũng bị nhìn, nhưng lâu lâu đổi khuôn mặt đi ra ngoài chơi một chút cũng được mà.
Tuyết Mịch kéo kéo tay Thời Uyên: “Huynh lại đặt cho em cái tên đi.”
Rất nhiều người cũng biết tên của em, đổi mặt rồi thì cũng nên đổi một cái tên chứ.
Thời Uyên nhìn em một cái, rất là vô tâm nghĩ: “Cứ gọi là Tiểu Bạch đi, mặt bình thường thì tên cũng bình thường.”
“Tiểu Bạch?”
Tuyết Mịch ngẫm nghĩ một lúc, hình như cũng chẳng sai thật. Vốn em đã rất trắng rồi đã vậy lại còn là một bé rồng trắng nữa, thế là thoả mãn gật đầu: “Vậy thì gọi là Tiểu Bạch đi, em đi tìm Thanh Lộc ra ngoài chơi đây.”
Nhìn người mới có tên hoan hỉ chạy đi, Thời Uyên bất đắc dĩ lắc đầu. Vóc dáng trưởng thành rồi nhưng cái khí chất khờ khạo kia thì lại chẳng bớt chút nào.
Thanh Lộc thích ứng với bộ dáng mới của Tuyết Mịch vô cùng, khuôn mặt kia dù có bình thường có thay đổi ra sao thì con ngươi trong đôi mắt cũng không thay đổi được, thuần khiết hồn nhiên, mỗi lần cong mắt cười một tiếng thật giống như có một vệt sáng tưới vào.
Giữ chặt Tuyết Mịch đang xoay vòng vòng khoe hình dạng mới, Thanh Lộc cười nói: “Không phải thích được ngắm nhất sao, lúc còn bé người không dễ nhìn em còn không thèm ngắm nhiều. Tại sao đi ra ngoài chơi lại giả bộ biến xấu đi vậy?”
Tuyết Mịch: “Bây giờ ta vẫn cứ yêu cái đẹp nhất ấy, nhưng mà nhìn người đẹp khác với để người khác nhìn mà. Thanh Lộc ơi huynh cũng biến hình đi, biến thành như lần trước ấy, nếu không tất cả mọi người ai cũng sẽ nhìn huynh chằm chằm đó.”
Thanh Lộc là Thượng thần, tất nhiên cũng có thể giống Thời Uyên. Nếu y không muốn thì cho dù người ngoài có nhìn chằm chằm y cũng không thể nào mường tượng được mặt y trong đầu mình, nhưng nếu như vậy thì sẽ giảm bớt chút khói lửa nhân gian trên đường du lịch nên Thanh Lộc mới chọn đổi mặt.
Bây giờ nghe Tuyết Mịch yêu cầu, không cần dựa vào mấy món Linh Khí kia, chỉ tiện tay vung lên đã biến đổi thành một gương mặt bình thường.
Vì thần điện Vân Đỉnh ở ngay phía trên thành luỹ, ở đây không cần phải cưỡi chim bay mới đi tới được thành khu náo nhiệt như thành Triều Thánh, chỉ cần đi từ thần điện xuống dưới là được.
Tuyết Mịch lôi kéo Thanh Lộc: “Phía trước có một con đường nhỏ, có một ông cụ bán bánh gừng ngọt ăn ngon cực kỳ. Ngày nào cũng có nhiều người mua cực, lần nào thị tỳ cũng phải xếp hàng rất lâu. Hôm nay còn sớm, đoán chừng là mới bày quầy, chúng mình đi nhanh cũng không cần xếp hàng.”
Thanh Lộc bị em kéo chạy, vòng qua phiên chợ náo nhiệt, vòng qua đầu tường có nhành liễu rủ xuống, cuốn theo cánh hoa bung toả dưới chân tường để đi tới bên cạnh con sông bảo vệ thành, nhìn thấy một cụ ông bạc đầu khiêng đòn gánh vừa buông hai chiếc lò nóng hổi xuống.
Nhìn thấy chưa ai tới, nhóc con bên cạnh còn đang lôi kéo y chạy như bay đã vui vẻ vẫy vẫy tay với bên kia: “Ông Gừng ơi!”
Cụ ông tóc trắng quay đầu nhìn lại, khuôn mặt hiền hoà cười hằn từng vệt nếp nhăn.
Tuyết Mịch vội vã chạy qua: “Cho con bốn cái bánh gừng ngọt.”
Cụ ông tóc trắng cười đáp: “Được, cậu chủ nhỏ chờ một chút nhá.”
Mặc dù cụ ông trông lớn tuổi nhưng chân tay thì lại rất nhanh nhẹn, chỉ trong chốc lát đã làm nóng lò, đổ nước cốt gừng từ trong bầu rồi lại trộn thêm ít bột quả, chỉ trong phút chốc hơi thở ngọt ngào đậm đà đã bắt đầu lan toả tứ phía. Rất nhiều đứa bé sống ở gần đấy cũng nô nức chạy tới, có người lớn đi ngang qua cũng bị mùi thơm dụ dỗ dừng chân, do dự một chốc rồi lại quay vòng lại.
Bốn chiếc bánh gừng ngọt cũng chỉ tốn có một Linh Thạch, chủ yếu là mấy thứ như gừng rất rẻ, cũng chẳng phải là loại quả có linh khí nồng đậm hay gì, đã vậy ăn trái cây chưa xử lý sẽ có vị rất chát. Ngoài những người nhà nghèo nhưng vẫn muốn ăn đồ ngọt, dường như sẽ chẳng có ai đi ăn mấy thứ này.
Mùi vị sau khi xử lý rồi làm bánh ngọt cũng không tệ, có điều quá trình xử lý thì phiền phức mà lại bán không được giá, dường như cũng không có ai làm. Sạp hàng nhỏ này đã trở thành độc quyền nên làm ăn mới tốt như vậy.
Thanh Lộc nhìn bánh gừng ngọt trong tay, nhịn không được mà cảm thấy bất ngờ đôi chút. Với thân phận của Tuyết Mịch, chỉ sợ cả đời em cũng chưa chắc đã được tiếp xúc với mấy thứ này.
Tuyết Mịch cắn một mẩu bánh ngọt, lập tức thoả mãn híp mắt. Còn mang theo hơi nóng mới ra lò nè, biết đâu do hoàn cảnh khác nhau nên em cảm thấy ăn còn ngon hơn cả lúc thị tỳ mua về thần điện nữa.
Hai người Hoa Triêu và Phồn Lũ theo sau đã xử xong trong mấy miếng, một miếng lớn chừng bàn tay cũng chẳng nhiều nhặn là bao, cũng chỉ vừa đủ ngọt miệng. Nhưng nếu ra ngoài cùng Tiểu Long Quân thì thường sẽ là ăn sập cả con phố, cho nên mỗi sạp hàng chỉ có thể mua một chút, ăn nhiều là không được.
Thanh Lộc cũng đã lâu chưa từng ăn thứ này, giờ có bánh ngọt trong miệng cũng bắt đầu gợi lên chút hồi ức, thấy nét mặt còn chưa bớt thòm thèm của Tuyết Mịch mà khẽ cười gạt đi mảnh vụn dính bên khoé môi em: “Sao em lại ăn thứ đồ này, có người nào mang em tới à?”
Tuyết Mịch liếm liếm môi: “Ngày nào ta cũng ở trên thần điện nhìn xuống, ta tự nhìn thấy đó, ta còn biết là tu vi của ông Gừng kia cứ chững lại ở Kim Đan mãi mà không đột phá được, bởi vậy thọ hạn sắp tới tóc tai mới trắng xoá như thế. Trước kia nhà bọn họ ở Vân Khởi này đấy, từ ngày xửa ngày xưa lúc mà Uyên Uyên còn chưa thành thần thì nhà bọn họ đã là một gia tộc rất lợi hại rồi. Đáng tiếc về sau đời sau lại không bằng đời trước, trước kia nguyên một con phố phía bên con sông hộ thành này đều là cửa hàng nhà bọn họ cả đấy.”
Mấy vạn năm trôi qua, vật đổi sao dời, gia tộc bề thế năm xưa bây giờ tới một tấc vải giá một đồng cũng không mua nổi. Đã từng giàu có nửa thành, bây giờ chỉ còn lại một gian phòng rách nát, ngày ngày quang gánh kiếm chút ít Linh Thạch giữ kế sinh nhai.
Tuyết Mịch vẫn không thể nào hiểu quá rõ những chuyện này: “Thực ra nếu ông ấy chịu tới Nhân tộc thì hẳn là đời sống sẽ tốt hơn nhiều. Tu sĩ Kim Đan ở Nhân giới đã được coi là tu vi tương đối lợi hại rồi, chí ít có thể đảm bảo cho ông ấy không lo cơm áo gạo tiền, thậm chí là đi tới những nơi hẻo lánh hơn lại càng có thể xưng bá một phương, ông ấy lại thà chết già cũng phải ở lại nơi này.”
Lục địa Khải Dương đã không còn là lục địa Khải Dương trước kia, lục địa Khải Dương năm xưa rất nghèo, yêu thú hoành hành khắp chốn trên mảnh đất hoang vu. Nhưng sau khi bị Uyên Uyên thu vào làm lãnh địa thì càng ngày càng giàu có, thành Vân Khởi là chủ thành thì lại càng là giàu trên giàu, nhưng cho dù có là chỗ giàu có đến mức nào thì cũng sẽ có một ít người cùng khổ ăn bữa hôm lo bữa mai.
Trái lại thì Thanh Lộc lại có thể hiểu được: “Cố thổ khó rời mà thôi.”
Quay đầu lại, thấy cụ già tóc trắng hứng lấy hương khói bếp ngọt ngào phảng phất, trên khuôn mặt hiền từ chỉ toàn là vẻ thoáng đãng đối với cuộc sống. Có thể là đã gần thọ hạn, phong cảnh thu vào trong mắt cũng không giống như xưa nữa.
Người tinh thần phấn chấn đầy sức sống đã đi tới phía trước, thấy Thanh Lộc không đuổi theo bèn vội vàng hô: “Thanh Lộc tới nhanh chút, ta dẫn huynh đi xem múa Phi Thiên.”
Thanh Lộc cười thành tiếng, rảo bước theo sau.
Múa Phi Thiên là con át chủ bài của một quán rượu bên cạnh con sông vệ thành, quán rượu này còn có hẳn mấy chiếc nhà thuyền neo trên mặt sông. Nếu chèo thuyền du ngoạn trên sông vào ban đêm sẽ thấy ánh đèn rực rỡ và cả pháo hoa rợp trời, ở sân khấu trên mặt nước, vũ công dáng người uyển chuyển thướt tha, đón gió múa ca phiêu bồng như tiên nữ.
Đến cả những vũ công kia cũng không phải là người có dung mạo tuyệt trần trong mắt Tuyết Mịch, có điều nếu họ đồng loạt múa ca thì lại đẹp đến nao nức lòng người, với mắt thẩm mỹ của em mà còn thấy đẹp thì không cần phải nói tới người khác. Dường như từ khi lầu Phượng Vũ vừa khai trương là ngày nào cũng kín chỗ.
Múa Phi Thiên vào ban đêm có kiểu đẹp của ban đêm, ban ngày cũng có sự đặc sắc của ban ngày. Ban đêm điệu múa quyến rũ, ban ngày dáng múa thoát tục.
Khó lắm Thanh Lộc mới tới thăm một lần, Tuyết Mịch khó tránh khỏi muốn dẫn y tới những nơi thường ngày em hay lui tới nhất để cảm nhận xem sao.
Chẳng qua hôm nay em là Tiểu Bạch nên không thể hành sự như Tiểu Long Quân của thần điện được, không được lên ngồi nhà thuyền. Nhưng may là hôm nay đến sớm nên có thể ngồi ở tầng ba gần bờ sông ngắm phong cảnh.
Bàn về thức ăn thì chắc chắn lầu Phượng Vũ không thể có linh thực ngon miệng như lầu Phụng Thần. Từ trước đến nay lầu Phụng Thần một lòng nghiên cứu linh thực, còn có món cá Tiên Linh độc quyền của giới hàng ăn. Lầu Phượng Vũ chủ yếu vẫn dùng những vật xa hoa hào nhoáng để hấp dẫn du khách, cái chính vẫn là đầu tư vào cảnh đẹp mỹ nhân, so ra thì khiến thức ăn bị lép vế hẳn.
Nhưng có thể mở được hàng ăn thì sao có thể thiếu mấy món hút khách, Tuyết Mịch vừa ngồi xuống đã gọi món, mấy món đã từng ăn thử mà thấy hương vị tạm ổn em gọi mỗi món một phần, kiểu gì cũng sẽ có món Thanh Lộc thích ăn.
Tiếng nhạc cổ vang lên, mấy vũ công màu trắng phi thân từ tầng cao nhất của quán rượu, mặc dù mọi người đều là tu sĩ, phi hành cũng coi như là kiến thức cơ bản, nhưng làm gì được đẹp như tạo hình múa lượn đã được điều chỉnh tinh xảo được.
Người tu đạo có thể khắc kỷ khổ tu chỉ chiếm số ít, đa số vẫn thiên về huởng lạc, bởi vậy nên ngày nào lầu Phượng Vũ này mới đầy ắp khách khứa như vậy.
Đây không phải lần đầu Tuyết Mịch tới, cho dù là múa Phi Thiên ban ngày hay ban đêm thì em cũng đã từng ngắm nhiều lần rồi, có đôi khi còn kéo cả Uyên Uyên tới xem cùng với mình. Mấy vũ điệu kia em đã quá quen rồi, bước nào phải xoay tròn, bước nào phải bay lên, bước nào phải cùng nhau vung tay áo nước (*), em vừa ăn vừa ở bên cạnh làm tròn chức trách giải thích cho Thanh Lộc.
(*) Gốc: Thủy tụ (水袖): shuǐ xiù – Hay còn gọi là “tay áo nước”, là một trong những kỹ thuật múa độc đáo trong nghệ thuật hí khúc (戏曲) Trung Hoa. Với những dải lụa dài nối từ tay áo, diễn viên có thể tạo ra những chuyển động uyển chuyển, bay bổng, tựa như dòng nước chảy. Không chỉ là một yếu tố thẩm mỹ, thủy tụ còn mang ý nghĩa biểu đạt sâu sắc, giúp nhân vật truyền tải cảm xúc và câu chuyện một cách tinh tế. (Nguồn: FB Trung Hoa Xưa – Nay)
Đương lúc nói hăng, người phục vụ trong tiệm lại dẫn thêm một toán người đi lên, hầu như toàn bộ tầng ba đã kín chỗ, chỉ còn mấy bàn ở giữa vị trí không tốt bị cây xanh cản mất tầm nhìn là còn trống không.
Một nhóm năm người bước lên, ba nam hai nữ, bọn họ cũng không chọn chỗ ngồi mà thấy chỗ nào trống là chọn luôn, nhìn thì rất giống thực khách bình thường. Ấy thế mà Tuyết Mịch lại chun mũi, hơi ghét bỏ nhíu mày.
Thanh Lộc sợ em khát nước, rót cho em một chén nước trong veo: “Sao vậy?”
Mặc dù đã mở kết giới nên lời bọn họ nói người ngoài không nghe được, nhưng đại khái là nói xấu sau lưng người khác thì hơi hư chút nên Tuyết Mịch mới thì thào nói: “Trên người bọn họ có mùi tanh đất.”
Thanh Lộc không thèm quay đầu mà chỉ dùng thần thức nhìn lướt qua, cười nói: “Cái mũi nhỏ này của em cũng thính đấy chứ.”
Trên đời này có hàng ngàn hàng vạn con đường làm giàu, có người đi đường chính thì ắt cũng sẽ có kẻ dùng đường ngang ngõ tắt, Tuyết Mịch chỉ ngửi thấy mùi đất tanh trên người bọn họ, nhưng thần thức của Thanh Lộc lại quét tới chuột Địa Linh ở trong bài thú của họ.
Chuột Địa Linh là một loại chuột tìm kho báu, toàn thân đen nhánh, am hiểu nhất là chui vào trong đất, cũng vì vậy mà tinh khôn cực kỳ, có thể hoá thành một làn hơi đất phá được không ít kết giới. Có người chuyên nuôi dưỡng loại chuột tầm bảo này để tìm kiếm những linh vật toả ra mùi linh khí ngào ngạt ở dưới mặt đất.
Việc cần tới mắt nhìn như thế này, đâu phải tất cả mọi nơi ngập tràn linh khí đều có đồ tốt, loại vật nhỏ mảnh mai không hề có sức chiến đấu như chuột Địa Linh nếu bị hao mòn quá độ sẽ rất dễ đột tử, trừ phi có thể khẳng định chắc chắn rằng ra tay không góc chết, bằng không thật không dễ mới nuôi lớn được một con cũng không nỡ dùng lung tung.
Nếu không có mắt nhìn, để bảo đảm con đường kiếm tiền tất nhiên chỉ có thể đi đường tắt, ví dụ như là mộ tổ của một vài gia tộc lớn.
Người tu đạo thì làm gì có chuyện thọ hết chết già, không phải là ở bên ngoài chém giết trong cơ duyên rồi ngã xuống thì cũng là bị tiêu diệt trong lôi kiếp, người có thể bảo tồn thi thể hoàn chỉnh để nhập táng cũng không nhiều. Bởi vậy mà trong mộ tổ của những gia tộc lớn kia thực ra đều là một khu mộ trống, bên trong sẽ được đặt những vật mà người chết yêu thích nhất lúc còn tại thế.
Tìm vùng đất linh khí thơm ngạt ngào thì có thể không trúng chứ tìm kiểu mộ tổ của gia tộc lớn thì này thì đảm bảo đào đâu trúng đấy.
Sử dụng chuột Địa Linh phá vỡ kết giới mà vào, trộm đi một hai vật bồi táng, chỉ cần cẩn thận là có thể trộm thần không biết quỷ không hay.
Nhưng tất nhiên những chuyện này cũng sẽ gặp chuyện nguy hiểm, thứ nhất là vật bồi táng của gia tộc lớn không thể công khai bậy bạ, bởi vì đặc tính độc bản nên rất dễ bị vặn hỏi nguồn gốc đến cùng nên cũng không tiện ra tay, cho dù có người động lòng thì cũng sẽ vì lý do này mà ép giá cực thấp.
Một lý do nữa là gia tộc lớn kiểu này có nhiều người canh mộ, thông thường tu vi của người canh mộ không thấp, một khi bị phát hiện thì sẽ là cái kết hồn bay phách tán đên thây cốt cũng không để lại cho mi. Cũng coi như là cầu phú quý trong hiểm nguy.
Làm nghề này lâu, cho dù không phải bọn họ tự mình ra tay mà chỉ núp trong tối thả chuột Địa Linh ra thôi thì trên người ít nhiều gì cũng sẽ dính chút ít mùi đất mộ. Nhưng cũng không dễ để phát hiện ra loại hơi thở nhuốm mùi theo thời gian như thế này, nếu không phải hồi nãy y dùng thần thức điều tra thì kể cả y cũng sẽ không chú ý được ở ngay lần đầu tiên.
Nghĩ đến đây, Thanh Lộc không nhịn được vươn tay khẽ chạm lên chóp mũi của Tuyết Mịch: “Về sau nếu em mà đi bí cảnh ấy, người khác dùng thần thức điều tra còn em thì có thể dùng mũi, ngửi đâu trúng đấy.”
Tuyết Mịch vuốt vuốt mũi: “Ta cũng đâu phải tộc chó đâu, tộc chó mới dùng mũi mà.”
Ăn trưa xong Tuyết Mịch lại dẫn Thanh Lộc du ngoạn trên sông hộ thành nửa ngày trời, mãi đến khi màn đêm buông xuống, Tuyết Mịch mới hưng phấn lôi kéo Thanh Lộc: “Ta dẫn huynh đi ngắm pháo hoa ở một chỗ mà người bình thường chẳng bao giờ tới được.”
Thanh Lộc có hơi hồ nghi, pháo hoa nếu nở rộ trên trời thì ai ai cũng có thể trông thấy. Nếu người khác không đi được thì chẳng phải là ở trên tường thành? Còn chẳng bằng ở thần điện mà xem, đó mới là nơi mà người bình thường chẳng ai tới được.
Rất nhanh Thanh Lộc đã biết pháo hoa mà Tuyết Mịch bảo rốt cuộc là hoa gì.
Trong một khu rừng rậm rạp, chưa đi vào Thanh Lộc đã có thể cảm giác phía trước có một khoảng kết giới rộng lớn, uy lực của kết giới này cũng không nhỏ, nhưng y không hiểu rõ Vân Khởi, chỉ đành hỏi: “Đây là chỗ nào?”
Tuyết Mịch bước chân sao lôi kéo y bước về phía trước: “Nơi này là phía sau núi của nhà khác, chờ xíu cho huynh xem pháo hoa, đáng tiếc là pháo hoa này cũng không phải được hình thành trong một sớm một chiều mà còn cần linh vật hệ hoả nhuộm đẫm mấy vạn năm mới tạo ra được. Chẳng qua cũng may là Vân Khởi có rồi, ta muốn ngắm thì có thể tới bất cứ lúc nào.”
Đến khi tới trước kết giới, Tuyết Mịch lấy ra một lệnh bài vạch một đường, phần kết giới kia lập tức mở ra một lối vào. Sau khi bốn người bọn họ bước vào, lối vào kết giới lại ngay lập tức đóng lại.
Sau khi bước vào trong kết giới, khung cảnh bên trong chính là một thế giới hoàn toàn khác. Hoa linh rợp trời, màu sắc rực rỡ, giữa thảm màu lộng lẫy mơ hồ có ánh sáng lập loè.
Tuyết Mịch bảo Thanh Lộc đứng chờ trong bụi hoa rồi lấy Phần Thiên chạy về dưới một chỗ tường hoa: “Thanh Lộc nhìn ta!”
Thanh Lộc dịu dàng chăm chú nhìn em.
Tuyết Mịch nâng Phần Thiên quăng một điệu roi múa ở ngay phía dưới tường hoa.
Bị linh lực kích thích, nụ hoa vốn còn đang chúm chím trên trường bỗng dưng nở rộ bằng tốc độ mắt thường có thể thấy, cây roi dài toả sáng vẫn còn đang xoay múa trên không trung. Từng đoá từng đoá hoa Viêm Sinh trên trường tản ra nhuỵ hoa như đốm lửa xoay vờn trên không trung, ánh sáng như đốm lửa tản ra khắp chốn soi tỏ thiếu niên ở trong bụi hoa.
Dẫu khuôn mặt có bình thường, đôi mắt linh động kia vẫn cứ như đang chứa đựng cả cõi ngân hà. Dáng vẻ tươi cười xán lạn khiến cho khuôn mặt cũng chỉ được xem là thanh tú lộ ra vẻ đẹp rung động lòng người.
Tuyết Mịch sung sướng cười với Thanh Lộc: “Có đẹp hay không!”
Thanh Lộc bị nụ cười của em lây nhiễm, ý cười trên mặt lại càng đậm nét: “Đẹp.”
Tuyết Mịch kích cho cả một tường hoa Viêm Sinh nở suýt soát gần hết mới chạy về đứng cạnh Thanh Lộc: “Thật xinh đẹp, còn đẹp hơn cả pháo hoa nữa. Pháo hoa chóng tàn nhưng hoa Viêm Sinh này thì cứ trôi bồng bềnh như thế mãi, phải chờ tới hừng đông mới tan đi được.”
Thanh Lộc giơ tay lên, vừa đúng lúc một chiếc nhuỵ hoa rơi vào lòng bàn tay y, trong nháy mắt đã nhuốm đỏ lòng bàn tay trắng đến mức gần như trong suốt.
Tuyết Mịch sà vào đưa tay gảy gảy nhuỵ hoa ở trong lòng bàn tay y: “Bách Lý Hương Đình bảo là hoa Viêm Sinh này trân quý y hệt hoa Long Sinh. Hoa Long Sinh phát triển ở nơi có hơi thở đậm đặc của rồng, khó lắm mới có được, cộng thêm cả ngụ ý nên thời khắc mỗi một con rồng non phá vỏ đều là bò ra khỏi vỏ trứng mà đặt chân lên hoa Long Sinh bày đầy trên mặt đất.”
Nói đến đây, Tuyết Mịch không nhịn được cười: “Trước kia lúc ta phá vỏ, chú Thập Thất không có kinh nghiệm, đột nhiên nhớ ra là chú vẫn chưa chuẩn bị hoa Long Sinh, kết quả là vắt chân lên cổ chạy đi hái. Chú Thập Thất nói chú nhặt được ta thì muốn len lén giấu đi để làm cha ta lắm, thế là đi tìm hoa Long Sinh khắp nơi, khó khăn lắm mới tìm được một mảnh đất có hoa Long Sinh mọc thì tạm thời đặt hành cung ở chỗ đó. Kết quả ngày nào cũng nhớ mà đến lúc ta sắp phá vỏ tới nơi thì mới nhớ ra là quên không chuẩn bị, bởi vậy mà chú Thập Thất cứ ảo não tới bây giờ.”
Nghĩ tới chuyện tộc Rồng tranh bé rồng con này mà tranh đến mức đấu đá nhau không ra cái thể thống gì, Thanh Lộc nín cười đáp: “Vậy thì tiếc thật đấy.”
Nếu Long Thập Thất không sơ ý chủ quan thì bây giờ tình cảnh ra làm sao còn thật là khó nói.
Tuyết Mịch: “Hoa Viêm Sinh này là nhờ phía sau tường hoa có bí địa nhà Bách Lý, bên trong có một viên đá Hoả Thần. Nhờ vậy mà vùng đất phía sau núi này được sức mạnh lửa thần của đá Hoả Thần bao phủ ngày đêm mới nở ra được một tường ngập tràn hoa Viêm Sinh. Trước kia ta còn muốn trồng một vườn ở trong thần điện, có điều Uyên Uyên nói rằng không có sức mạnh của lửa thần vạn năm nhuộm đẫm thì không thể nào nở ra được nhiều hoa Viêm Sinh đến thế.”
Thanh Lộc vuốt vuốt đầu em: “Nếu thích thì lâu lâu đến xem được rồi, tiếp xúc với hoa Viêm Sinh nhiều không có lợi cho em.”
Tuyết Mịch đã tiếp xúc nhiều nhưng cũng chưa cảm thấy không thoải mái chỗ nào, nghi ngờ hỏi: “Sẽ ra làm sao á?”
“Sẽ bị khô da tới mức rụng vảy đó.”
Tuyết Mịch lập tức kinh ngạc, vội vã kéo Thanh Lộc ra ngoài. Em mới không muốn bị rụng vảy rồng đâu, vảy rồng của em trông đẹp như thế, nếu rụng hết thì em sẽ trở thành con rồng trọc vảy đó!
Hai người vừa mới đi được mấy bước, Thanh Lộc đã đảo mắt vung tay, một con chuột tối đen như mực đến mức nếu không có ánh sáng le lói nhuỵ hoa Viêm Sinh chiếu sáng thì sẽ vô hình trong đêm tối đang ra sức giãy giụa trong không trung.
Tuyết Mịch ghét bỏ lùi mấy bước, em không thích chuột.
Hoa Triêu và Phồn Lũ biết rõ Tiểu Long Quân không ưa mấy con vật nhỏ bẩn thỉu kiểu này nhất nên vội vàng tiến lên một bước chắn phía trước Tiểu Long Quân.
Mặc dù không thích, Tuyết Mịch vẫn không nhịn được nhìn chằm chằm: “Huynh bắt con này làm gì vậy?”
Thanh Lộc túm con chuột Địa Linh kia giữa không trung: “Đây cũng không phải là chuột bình thường đâu, đây là một loại chuột tầm bảo.”
Tuyết Mịch: “Ta biết rồi! Ta đã từng đọc trong Ghi chép Vạn Yêu rồi.”
Mới vừa nói xong, Tuyết Mịch đã ngạc nhiên: “Vậy tại sao con chuột này lại ở trong đây? Nó có chủ không?”
Thanh Lộc khẽ gật đầu: “Có chủ, có khế ước.”
Tuyết Mịch à một tiếng: “Có khế ước à, vậy có phải nó đang trộm cái gì đấy không?”
Chuột tầm bảo còn có một điểm đặc biệt nữa là có thể dịch chuyển những thứ mình đã nuốt được cho người ký khế ước với mình. Nhưng vì chuột tầm bảo rất yếu, bản thân sức lực của nó cũng không mạnh, không dịch chuyển được nhiều đồ, tuy vậy nếu chỉ là trộm cắp một số bảo vật quan trọng thể tích nhỏ thì lại không thành vấn đề.
Thanh Lộc: “Có lẽ vậy.”
Tuyết Mịch vội vàng nói: “Thanh Lộc huynh bắt lấy nó, tuyệt đối không được thả ra, chúng ta đi ra ngoài trước.”
Nơi đây là phía sau núi nhà Bách Lý, có người tới nhà Bách Lý trộm đồ thì con chuột này ắt phải giao cho Bách Lý Hương Đình xử lý.
Một nhóm bốn người mới bước ra khỏi kết giới đã thấy hai nhóm người đang đánh nhau ỏ bên ngoài. Một bên là năm người bọn họ gặp lúc đang ăn cơm trưa, một bên là Bách Lý Hương Đình và hai ảnh vệ của cậu.
Bọn họ vừa bước ra, một cô gái ở trong nhóm năm người đó đã nói: “Thật sự bọn ta chỉ đi ngang qua thôi! Ngươi xem, bọn họ mới là người đột nhập vào phía sau núi!”
Cô gái nói đoạn âm thầm ra hiệu cho một người đàn ông trong đó nhanh chân cắt đứt khế ước với chuột tầm bảo.
Ưu điểm duy nhất của chuột tầm bảo là có thể chui vào kết giới lặng im không động tĩnh, còn thực lực của bản thân nó lại rất yếu. Ký khế ước với loại vật này đơn giản đến mức chỉ cần lấy một giọt máu đầu tim của chuột tầm bảo là được, nếu huỷ giọt máu đầu tim đấy đi thì khế ước đấy tất sẽ không còn tồn tại, bởi vì sức mạnh của chuột quá yếu, yếu đến mức khế ước được ký hoàn toàn không phải là khế ước song phương mà chỉ là một bên khống chế mà thôi, bởi vậy huỷ đi cũng rất đơn giản.
Lần này không thể có được thứ mình cần thì cũng không thể thiệt hại ở đây, thà rằng bỏ qua con chuột tầm bảo này còn hơn là đối đầu trực tiếp với nhà Bách Lý, về phần mấy người này, vậy thì vừa đúng lúc cõng nồi cho bọn họ là đẹp rồi.
Tuyết Mịch vừa bước ra ngơ ngác nhìn bọn họ, đối đầu với ánh mắt của Bách Lý Hương Đình mà không nhịn được chớp mắt. Bốn người họ nguỵ trang thành dáng vẻ Bách Lý Hương Đình chưa thấy bao giờ, vừa mới ra khỏi kết giới sau núi nhà bọn họ thì chưa tính đi, đã vậy trong tay còn đang cầm một con chuột tầm bảo nữa.
Úi chao, tự dưng trước mặt xuất hiện một cái nồi siêu bự kìa.
Hết chương 81.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
30.06.2026.
Lời tác giả:
Tuyết Mịch: Cậu nhìn cái nồi này nè, vừa sáng lại vừa tròn!
Editor có lời muốn nói: Hello mình quay lại rồi đây.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3