Chương 77: Bé con muốn lớn lên.
Editor: Nhím.
Tuyết Mịch tức giận quay về điện Yêu Thần, Long Thập Thất thấy em như thế bèn tiện tay hái một quả nhỏ nhắm vào cặp mông bé xíu của em mà bắn một phát.
Tuyết Mịch che mông tủi thân quay đầu nhìn Long Thập Thất, miệng nhỏ dẩu đến mức chỉ hận không thể có ấm nước mà treo.
Long Thập Thất buồn cười: “Sao mà trước đi học sau đã uất ức quay về rồi. Ai chọc con giận thì con nói với chú Thập Thất, chú Thập Thất đi đánh nó cho con!”
Tuyết Mịch chạy tới trước mặt Long Thập Thất: “Chú Thập Thất ơi, con phải chờ tới bao giờ mới có thể lớn lên được ạ?”
Long Thập Thất: “Lớn lên làm gì, lớn lên chả có ý nghĩa gì cả, lúc còn bé chơi vui biết bao nhiêu cơ.”
Có thể tuỳ ý ôm ôm hôn hôn nâng cao cao, ôm vào trong ngực thích xoa nắn làm sao thì cứ xoa nắn thế ấy.
Tuyết Mịch: “Nhưng cái tên Bách Lý Hương Đình kia cũng đã lớn rồi, đột nhiên trưởng thành hơn nhiều lắm, con cũng muốn lớn lên.”
Long Thập Thất vuốt cằm nói: “Có một thần khí tên là roi Huyễn Long, có lẽ là được rèn nên từ vảy rồng xương rồng. Tay cầm roi rồng, dùng linh lực kích hoạt là có thể biến hoá thành bộ dáng mà con đang nghĩ trong lòng. Mặc dù đó cũng không phải là trưởng thành thật sự nhưng thân hình biến hoá ra có thể duy trì mấy tháng không thay đổi.”
Tuyết Mịch vội vàng nói: “Thật không ạ? Con muốn con muốn! Chú Thập Thất ơi con muốn chiếc roi rồng đó.”
Long Thập Thất giang tay với em: “Đó là một món thần khí, đáng tiếc sớm đã thất lạc đến nơi nào không biết. Con có muốn chú Thập Thất cũng đâu có cho được.”
Tuyết Mịch nghe mà cả vành tai cũng rủ xuống, thấy Long Thập Thất ngậm cười nhìn em là biết rõ mình đây là lại bị đùa giỡn. Tuyết Mịch nặng nề hừ với hắn một tiếng, xoay người rời đi.
Long Thập Thất dùng một tay bế em lên đặt trên khuỷu tay mình: “Nên lớn lên thì sớm muộn gì cũng sẽ lớn lên. Nếu con rất muốn nhanh nhanh thì cứ nỗ lực tu luyện, hút sạch toàn bộ sức mạnh bên trong hạt châu trong bụng con, được vậy là con trưởng thành rồi.”
Trong cơ thể Tuyết Mịch có một viên linh châu, đó là sức mạnh của cây Phù Tang bị Thời Uyên phong ấn lại. Mặc dù phong ấn nhưng cũng không phải là phong ấn hoàn toàn, mỗi ngày tu luyện em đều có thể rút ra từng nhánh từng nhánh linh lực để biến đổi cho bản thân sử dụng.
Hấp thụ sức mạnh của linh châu thoải mái hơn việc em tự mình hấp thụ linh khí để tu luyện nhiều. Nhưng mà đối với Tuyết Mịch hiện tại mà nói, sức mạnh bên trong viên linh châu này thực sự có hơi khổng lồ, bởi vậy chỉ có thể rút ra luyện hoá từng chút từng chút một.
Lấy tốc độ hấp thu của em mà muốn hút sạch toàn bộ viên linh châu, cảm giác ít nhiều gì cũng phải một hai trăm năm.
Mộng đẹp lớn lên trong một đêm vỡ vụn, Tuyết Mịch đành phải thu lại tâm hồn đi xa, thành thật quay về Thánh Linh đi học.
Nhìn Bách Lý Hương Đình đã ba ngày liên tục khoe khoang trước mặt em, Tuyết Mịch hừ hừ nói: “Quỷ ấu trĩ.”
Sớm muộn gì em cũng sẽ trưởng thành, rất nhanh sẽ trưởng thành, hút sạch linh châu là trưởng thành luôn!
Quế Ninh ở một bên vẻ mặt đau khổ nói: “Thần cũng sắp độ kiếp rồi, phải bị sét đánh, sợ hãi quá trời á.”
Tuyết Mịch nhìn nó: “Ngươi phải đột phá hả?”
Quế Ninh gật đầu: “Chắc cũng sắp sửa rồi, thần mà đột phá thì tương đương với kỳ Kim Đan của Nhân tộc, đến lúc đó yêu đan của thần sẽ trở nên lớn hơn, thần cũng có thể lớn lên. Khôgn biết sau khi thần lớn lên sẽ trông như thế nào, tốt nhất là gầy một chút, đẹp một chút!”
Tộc Rồng thích chưng diện, tộc Giao lại càng thích chưng diện, nó ở trong tộc không thiếu lần vì mập mạp mà rơi vào tình cảnh bị các giao nhân khác chế giễu. Nếu không phải cha nó còn có chút địa vị ở trong tộc, không biết nó sẽ còn bị mọi người ức hiếp ra làm sao nữa.
Cho nên nếu nó lớn lên, nó hi vọng có thể trở nên đẹp mắt hơn đôi chút. Rõ ràng những con yêu nhỏ khác có ăn sao cũng không mập, tại sao nó lại mập cơ chứ, lẽ nào thật sự là vì ăn quá nhiều chăng.
Tuyết Mịch lập tức gấp gáp bức bối hơn, Bách Lí trưởng thành, Quế Ninh cũng trưởng thành, này chẳng phải là em sẽ trở thành đứa bé nhất sao, đến lúc đó em nhìn ai cũng phải ngẩng đầu!
Sau khi Thần Quân lại luyện hoá thêm được một giọt nước thần cốt cất chứa vào trong bình, Lục Nhiễm ở bên cạnh mới nói: “Mấy ngày nay sao Tiểu Long Quân lại tu luyện chăm chỉ như vậy nhỉ.”
Một Tiểu Long Quân bình thường tắm rửa thì tắm rửa thật, đi ngủ cũng chỉ là đi ngủ, bây giờ lại đang tu luyện mọi lúc mọi nơi. Thứ em tu luyện lại là công pháp cấp cao như bí kíp Thánh Linh, cộng thêm bản thể mạnh mẽ nên một khi bắt đầu tu luyện là linh khí quanh thân cứ bắt đầu tràn về chỗ em từng chút từng chút một, muốn khiến người khác coi nhẹ cũng khó.
Thời Uyên cười một tiếng: “Bé con vội vàng muốn lớn, chiều theo em ấy đi.”
Lục Nhiễm: “Không nên đi Thánh Linh sớm như vậy làm gì, chơi thêm mấy trăm năm tốt biết bao nhiêu.”
Thời Uyên: “Chăm chỉ một chút cũng tốt, vốn em ấy đã không có được truyền thừa, nền tảng cũng yếu hơn những con rồng khác. Lấy chăm chỉ để bù đắp những thứ bẩm sinh không có cũng chẳng có hại gì. Về phần vui chơi vô lo, chỉ cần chúng ta còn ở đây, mặc kệ em ấy có lớn thế nào cũng luôn có thể bảo vệ em ấy vô ưu vô lo.”
Tuyết Mịch trái lại cũng không cảm thấy chăm chỉ tu luyện là việc không sung sướng gì, em phát hiện ra cảm giác thành tựu khi thực lực tiến bộ từng chút từng chút một lúc vận chuyển từng chút linh lực rồi ngưng đọng linh lực lại trong Long Đan còn thích thú hơn ăn không ngồi rồi chơi đùa cả ngày nhiều.
Nhất là lấy sức mạnh trong linh châu chuyển hoá thành sức mạnh của mình, vận chuyển một vòng lại một vòng, rút ra từng chút rồi lại từng chút. Sau khi dần dần trầm mê vào trong đó cứ giống như tiến vào một kiểu ý cảnh rất huyền diệu, loại cảm giác vui đầu vào quên thời gian, quên luôn tất cả xung quanh mình. Tuyết Mịch lần đầu cảm thụ được điều này, tu luyện đến mức muốn ngừng cũng không được.
Chờ đến khi Tuyết Mịch dần dần thanh tỉnh khỏi ý cảnh này thì cả người em đã đói tới mức đổ nhào trên giường, rì rầm rì rầm vặn vẹo.
Chưa đợi em mở miệng, một bình nước rót đầy sữa quả đã được nhét vào trong miệng em, Tuyết Mịch vội vã dùng hai tay đón lấy, nằm ngửa ra uống từng ngụm từng ngụm.
Một hơi xử hết non nửa ấm, lúc bấy giờ Tuyết Mịch mới có sức đi xem người tới. Cái miệng nhỏ không ngừng mút, ánh mắt thì lại nhìn chằm chằm vào Thời Uyên, vừa ngắm vừa cười.
Thời Uyên kéo em ra khỏi giường: “Lần sau mà có tu luyện như thế thì nhớ ăn đan Ích Cốc trước.”
Tuyết Mịch đặt bình nước xuống: “Tu luyện là phải ăn đan Ích Cốc ạ?”
“Lúc thiền định để tu luyện thì cần, mặc dù Yêu tộc mạnh hơn Nhân tộc rất nhiều, cho dù mấy năm không ăn, chỉ cần có hấp thu linh khí sẽ không chết, nhưng mà đói thì vẫn cứ đói.”
Tuyết Mịch kinh ngạc: Mấy năm? Đã mấy năm rồi ấy ạ?”
Thời Uyên cười đáp: “Mấy năm thì không có, nhưng lần nhập định này của em cũng nhập định được bốn tháng có lẻ rồi.”
Tuyết Mịch oà một tiếng: “Thế mà em chỉ có cảm giác hai mắt vừa nhắm lại đã mở ra á.”
Thời Uyên: “Cho nên một khi nhập đạo thì thời gian trôi cực nhanh như thoi đưa, tuổi thọ trăm ngàn năm nhìn thì dài dằng dặc, thực chất cũng chẳng bằng một cái búng tay.”
Hơn bốn tháng Tuyết Mịch nhập định này, bên ngoài có thể nói là náo nhiệt cực kỳ, đã gần tới lúc bí cảnh Chu Yếm mở ra lần hai. Lần này sẽ là tranh đấu giữa tiên gia, các tu sĩ Địa tiên hoặc Độ Kiếp từ các thế lực do các vị lão tổ Thượng tiên dẫn đầu sẽ đi trước.
Về phần suất đi vào, quả thực cũng phải tranh đấu một phen, có điều vì bí cảnh này mở ở ngay Yêu giới, lại còn là chốn hoàng thành nơi Yêu tộc cấp cao tụ họp như thành Triều Thánh nên lần đi vào đầu tiên đại đa số đều thuộc Yêu tộc. Có một vài thế lực vì cách thành Triều Thánh khá xa, thậm chí còn không kịp chạm mặt.
Lần thứ hai mở ra chỉ cách có vỏn vẹn nửa năm, rất nhiều phe lần đầu tiên đã thiệt hại quá nhiều ở bên trong còn chưa kịp hồi phục lại, giờ mà lại vào trong chưa nói đến táng thân ở chốn bí cảnh hiểm địa, chỉ sợ càng nhiều hơn nữa là bị giết người đoạt bảo. Bởi vậy có một vài gia tộc tông môn thấy được thì lấy chứ cũng không định thử lại lần hai.
Lúc Tuyết Mịch tới thành Triều Thánh, các Vạn Bảo kia cũng đã mở luôn cả bàn cược, nước thần cốt và lửa Tuyết Hồn ở bên trong đã đủ để tiên gia tranh nhau bể đầu, đến cả những lão tổ tiên gia đã biết bao nhiêu năm ròng chưa xuất thế mà lần này cũng ra mặt, thế là bàn cược đông vui không chịu được. Có thể lên được bàn cược trong trận tranh hùng của chúng tiên, ai mà không phải là người một thời đã từng có thể tuỳ ý dấy lên gió xương mưa máu chứ.
Lần này xuất hiện nườm nượp lại càng khiến ánh mắt người đời tập trung về đây.
Nếu không nhờ Tuyết Mịch có chỗ ngồi đặc biệt ở nhà trọ Tiên Khách thì chỉ sợ đến một chỗ ngồi để hóng chuyện em cũng không có. Điện Yêu Thần lại chẳng ở phía trên không phận của thành trì như thần điện Vân Đỉnh, nếu mà ở thần điện Vân Đỉnh thì em có thể ngồi ở trên đài ngắm sao để nghe chuyện vui rồi.
Quế Ninh Ô Không Không và cả Bách Lý Hương Đình cũng được hưởng lây của Tuyết Mịch, ngồi ở chỗ tốt nhất nghe chuyện vui.
Trước đó Bách Lý Hương Đình mải chuẩn bị để đột phá, lúc mới vừa tới Thánh Linh lại phải vội vàng chú tâm tới quan hệ thế lực của tộc mình ở trong học viện, cũng chẳng có quá nhiều thời gian tới tìm Tuyết Mịch chơi.
Bây giờ nó đã đột phá thuận lợi, nhập học lâu như vậy những thứ nên quan tâm cũng đã hòm hòm rồi, với lại chuyện bí cảnh Chu Yếm lớn như thế ắt phải bỏ xuống nhiều việc bên mình để cú ý đôi phần. Cho dù tu vi của nó không vào bí cảnh được thì những người khác trong tộc cũng vào trong, với lại sau khi những người kia đi ra, ít nhiều gì cũng sẽ có người lấy những bảo vật mà mình không dùng được đi giao dịch với người khác, hiện giờ thứ mọi người tranh đoạt chính là tin tức trực tiếp.
Lúc còn nhỏ hơi thở quanh người Bách Lý Hương Đình đã rất là không dễ dây vào rồi, bây giờ đã thành thiếu niên, cái cảm giác phô trương ương ngạnh kia lại càng như khắc vào khoé mắt đuôi mày. Cho dù ngồi bên cạnh không nói lời nào cũng có thể liếc mắt một cái là biết ngay tính tình không tốt, bởi vậy hai tên Ô Không Không và Quế Ninh rúc vào trong góc nhỏ giọng giao lưu, căn bản không dám bắt chuyện với nó.
Tuyết Mịch nhìn hai đứa rồi lại nhìn Bách Lý Hương Đình, đột nhiên có chút tò mò: “Tại sao cậu đột phá kỳ Nguyên Anh mới lón lên vậy, Quế Ninh bảo chờ cậu ta đột phá kỳ Kim Đan là cậu ta đã lớn được rồi.”
Bách Lý Hương Đình nhìn con cá kia một chút, đáp: “Bởi vì ta là Giao Long, nó là Giao Nhân. Này giống tại sao trứng của cậu mất ba trăm năm mới phá vỏ còn trứng của ta mất một trăm năm đã có thể phá vỏ rồi ấy, còn nó à, nhiều nhất là tầm ba năm mươi năm đã có thể phá vỏ rồi. Nền tảng khác nhau, sức mạnh cần vun đắp tất nhiên cũng có khác.”
Quế – Chủng tộc tầng dưới chót – Ninh: “…” Không dám nói chuyện.
Tuyết Mịch: “Cho nên ta cũng phải tới kỳ Nguyên Anh mới có thể lớn lên đúng không?”
Bách Lý Hương Đình nghe vậy cười nói: “Gấp cái gì, cậu mới bao lớn cơ chứ, ta cũng là oắt con được nuôi nấng hơn một trăm năm mới lớn lên cơ mà.”
Tuyết Mịch mặt sưng mày sỉa quay đầu, hứ hứ trong lòng, cậu không gấp, cậu không gấp mà vừa lớn lên cái cậu đã chạy tới trước mặt ta khoe khoang!
Người bên kia đang đàm luận về lửa thần Tuyết Hồn, nói đến là kích động, thậm chí còn làm luôn một bảng xếp hạng cho rất nhiều loại lửa thần ở ngay tại chỗ.
Bách Lý Hương Đình cảm thán: “Cũng không biết cuối cùng ngọn lửa thần này sẽ rơi vào tay ai, chỉ sợ lại là một hồi chém giết máu tanh, đáng tiếc.”
Tuyết Mịch nhìn nó: “Tiếc cái gì?”
Bách Lý Hương Đình: “Tiếc rằng ta sinh ra không nhằm thời, bằng không cũng muốn đi một lần.”
Báu vật dính dáng tới chữ thần linh đều là những vật cực kì thưa thớt, hiếm có đến mức cho dù có là Thượng thần thì cũng sẽ động lòng.
Lửa biến dị thông thường cũng như một vài ngọn lửa linh được trời nuôi đất dưỡng xuất hiện đều dẫn tới chém giết thành biển máu. Tên các chủ Minh Thiển Du trước kia, chẳng phải cũng vì một ngọn lửa biến dị mà diệt cả tộc người ta đó sao.
Một ngọn lửa biến dị đã như thế, bây giờ lửa thần hiện thế đã vậy lại còn ở ngay trong bí cảnh, nếu không phải biết rõ có Thượng tiên ở đó, bản thân yếu nhớt đi vào trong cũng chỉ ủ phân thì sức hấp dẫn bậc này ai có thể nhịn xuống không xông vào cơ chứ.
Tuyết Mịch: “Cậu có đi thì cũng công cốc thôi.”
Bách Lý Hương Đình cho rằng oắt con này lại đang cay cú mình: “Thua cậu một lần là cậu coi thường người ta đó hả?”
Tuyết Mịch trợn trắng mắt nhìn nó, gì mà xem thường cậu cơ chứ. Ngọn lửa thần đó giờ đang bị chú Lục Nhiễm luyện hoá rồi, gấp gáp đến mức chú Lục Nhiễm bế quan ngay lập tức. Uyên Uyên nói rằng lửa thần khó để luyện hoá hơn lửa linh của trời đất nhiều, nhất là loại lửa thần có dính tới thần hồn này. Nếu mà nhanh thì cũng phải mấy năm, nếu chậm thì có khả năng sẽ cần thời gian rất lâu rất lâu.
Cho nên ở trong bí cảnh chẳng hề có lửa thần gì cả, tất nhiên là đi không công rồi. Chẳng qua Uyên Uyên dã dặn không thể kể chuyện này cho người ngoài, ai cũng không được, cho nên Tuyết Mịch ngậm chặt miệng, một chữ cũng không nói.
Bí cảnh lại một lần nữa đóng cửa, những bàn cược lớn lớn bé bé cũng đều là chốt sổ. Nếu là trước kia, Tuyết Mịch cũng phải tham gia cuộc vui, những Thượng tiên vào trong kia, mỗi một người đều là truyền kỳ năm nào, em thích nghe kể về huyền thoại nhất.
Nhưng bây giờ Tuyết Mịch lại đang mê đắm tu luyện đến là cao hứng, không phân nổi tâm tư đi để ý chuyện khác, cộng thêm việc em biết rõ đồ tốt bên trong bí cảnh đều đã bị chú Lục Nhiễm vơ vét mang về, những thứ còn lại đều là đồ thừa vụn vặt, lại càng chẳng có gì đáng để chú ý.
Kết quả tới khi nghe được chuyện bí cảnh từ bạn bè mình, đến Tuyết Mịch cũng kinh ngạc.
“Chết gần vạn người? Thật không? Cho dù là nhóm những người dò đường đầu tiên thì nhân số tử vong cũng đâu có hơn trăm đâu.”
Gần vạn người là khái niệm gì, có vào trong chẳng qua cũng chỉ mười vạn người, bây giờ mới bao lâu, bí cảnh mới mở ra có hơn hai tháng đã chết một phần mười?
Ô Không Không ngắm nghía vuốt ve bím tóc đính trân châu: “Mệnh bài cũng nát rồi mà còn giả được sao, lần đầu còn đoán chừng tu vi chưa đủ, có nhiều chỗ về cơ bản không thể đi được. Mặc dù bí cảnh này nén tu vi mọi người xuống kỳ Độ Kiếp, cho dù có nén tu vi thì kinh nghiệm rèn luyện và năng lực xử lý vấn đề cũng ở đó cả, có một vài chỗ tu sĩ kỳ Độ Kiếp không dám vào bậy bạ, nhưng những lão tổ Thượng tiên kia thì khác mà. Quả nhiên không hổ là bí cảnh xương của Chu Yếm, gớm thật.”
Tuyết Mịch hơi nhíu mày: “Người chết đều là Thượng tiên?”
Ô Không Không lắc đầu: “Chị cũng chỉ nghe được ở bên ngoài thôi, hẳn cũng không thể nào là Thượng tiên hết được, cũng đâu có nhiều Thượng tiên đến thế. Chị nghe người ta nói ở những nơi rất hung hiểm kia, bên cạnh lão tổ Thượng tiên đều sẽ mang theo một vài đệ tử, nếu thực sự gặp được nguy hiểm trí mạng tất nhiên sẽ đẩy người bên cạnh ra cản thế mạng chứ sao. Nhưng cũng có một vài Thượng tiên vẫn lạc, chị nghe nói rằng có bảy người đã vẫn lạc.”
Bảy Thượng tiên đó, là sự tồn tại chỉ cách thần một bước, cho nên bên ngoài mới phản ứng kịch liệt đến thế, thật sự là quá không thể tưởng tượng nổi. Bí cảnh hung tàn như vậy mà lần đàu tiên vào trong lại chỉ hơn trăm người vẫn lạc, thậm chí có rất nhiều người còn hoài nghi bí cảnh này là bí cảnh huyền ảo.
Bí cảnh được chia ra làm nhiều loại, bí cảnh huyền ảo chỉ là một trong số đó. Bí cảnh huyền ảo dường như là một thế giới hoàn chỉnh, bên trong có những đại lục vỡ vụn lớn lớn bé bé khác nhau. Mỗi lần mở ra, nơi mọi người bước vào chỉ là một vùng đất trong số đó, cho nên mỗi một lần sẽ được thấy thế giới như thế nào, đứng trước nguy hiểm ra làm sao, đều là ẩn số.
Mọi người hoài nghi rằng bí cảnh mà người mới vào trải qua và bí cảnh mở ra lần hai về cơ bản không phải là cùng một cái, bằng không tại sao số người tử vong có thể cách xa nhau nhiều đến thế.
Nhưng những thứ này cũng chỉ là suy đoán, đến tột cùng ra làm sao thì chỉ có thể chờ đợi sau khi người bên trong sống sót ra ngoài mới biết.
Người có thể phi thăng thành Thượng tiên tất nhiên người nào cũng đều là nhân vật nổi bật trong ba cõi, bảy vị ngã xuống này đều là nhân vật được chú ý nhiều nhất trên bàn cược, ai mà ngờ lại vẫn lạc ở bên trong. Nhưng mọi người cũng chỉ cảm thán thổn thức, chém giết cả đời thật không dễ mới tu thành chính quả, không ngờ rằng lại vẫn lạc ở bên trong bí cảnh.
Tất nhiên cũng có người phát hiện bảy vị Thượng tiên ngã xuống này đều là người của Thiên tộc, chẳng qua người chú ý tới điểm này cũng chẳng để chuyện vào đầu, trước kia lúc quyết định số người đi vào đã có nghe nói rằng khi mới vào Yêu tộc điều động khá nhiều tinh anh, tổn thất trước đó tương đối nặng nề nên còn chưa hồi phục lại.
Cộng thêm rất nhiều kẻ ở xa, nhất là xa tận chốn tầng trời có muốn vào Yêu giới một chuyến cũng không dễ, những người kia lại càng dùng cái cớ này để tìm Thượng thần Đạo Quang của Thánh Linh và Yêu Hoàng để giành giật hơn phân nửa suất. Bây giờ Thiên tộc ngã xuống khá nhiều thì cũng là bình thường, dù sao người của bọn họ vào trong cũng nhiều.
Chỉ có Thiên Đế ở phía tầng trời thứ ba xa xôi, nhìn danh sách mệnh bài vỡ vụn mà vẻ mặt nặng nề.
Thuộc quan của Thiên Đế sợ hãi quỳ xuống đất, mãi lâu sau mới được gọi dậy, không dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt của Thiên Đế lấy nửa chút, khẽ cúi đầu chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Thiên Đế ném danh sách sang một bên, qua hồi lâu mới nói: “Tạm thời đình chỉ điều lệnh biên cảnh, tất cả như thường.”
Thuộc quan cũng không dám hỏi hành động này của Thiên Đế là có ý gì, nghe lời đồng ý rồi cáo lui rời đi.
Động tĩnh của Thiên Đế tất nhiên không giấu qua nổi mắt Yêu Hoàng, Yêu Hoàng nhận được tin đã triệt để xác định được suy đoán, có chút khó tin nhưng lại cũng cảm thấy đương nhiên.
Vân Li: “Xem ra hắn thực sự dự định bày bố gì đó ở địa hạt Quỷ Vực.”
Mấy Thượng tiên ngã xuống này chính là thế lực Thiên tộc đã canh giữ ở địa hạt Quỷ Vực trong trí nhớ kiếp trước của Nhiếp Kình.
Hơn một vạn năm trước ba vị Thượng thần đã vẫn lạc trong trận loạn Lam Xuyên, chuyện này đối với toàn bộ ba cõi mà nói đều là tổn thất cực kỳ nghiêm trọng. Bởi vậy mà về sau lực lượng canh giữ ở chốn biên cảnh ba cõi và địa hạt Quỷ Vực đã tăng cường, bốn tộc đều có một Thượng thần trấn thủ ở chốn đấy, đề phòng có kẻ lại tìm đường chết động chạm tới địa hạt Quỷ Vực.
Vân Li nói: “Thanh Lộc thành thần chẳng qua cũng chỉ mấy ngàn năm, làm sao có thể có sưc mạnh vượt qua bốn Thượng thần để động tới địa hạt Quỷ Vực. Xem ra suy đoán của chúng ta đã đúng, có người trong ứng ngoài hợp với y mới có thể vượt qua đề phòng của bốn thần. Thậm chí là trong bốn vị Thượng thần canh giữ, nói không chừng có một vị, thậm chí là hai vị đều đã là người của Thiên Đế.”
Hẳn là Thượng thần Ma giới không phải, vì kiếp trước vị ở Ma giới kia về sau cũng vẫn lạc, cùng lấy xương thần ra trấn áp địa hạt Vực Quỷ với Thời Uyên. Nhưng hai vị Thiên tộc và Nhân tộc lại may mắn sống sót, mặc dù không có bằng chứng, nhưng mà những chuyện như này cứ ôm chặt hoài nghi ít nhiều gì cũng hơn là dễ dàng tin tưởng. Cho dù là vị Ma tộc kia cũng không thể tín nhiệm hoàn toàn, bây giờ người có thể tin tưởng chỉ có đồng tộc của mình.
Tinh Hồi trầm giọng thở dài, đứng lên nói: “Vốn còn muốn ở lại đây bầu bạn Tuyết Mịch lớn lên, xem ra trời không toại lòng người rồi. Thằng cha già Thiên Đế kia, ngoãn ngoãn làm Thiên Đế của hắn không được sao, thật sự là sống lâu quá đâm chán ngấy nên muốn kiếm chuyện để làm à.”
Yêu Hoàng dặn dò: “Lần này ngươi trở về, cố gắng đổi người thành người có thể tin tưởng được. Tạm thời đừng động tới Ma tộc, còn Thiên tộc và Nhân tộc, tự ta sẽ có biện pháp để không thể không thay thế bọn họ.”
Vân Li: “Một đời này hẳn là mọi chuyện sẽ không thể đều theo ý của Thiên Đế. Cho dù là biến động nhân lực này cũng có chỗ khác biệt so với trong trí nhớ của Nhiếp Kình.”
Mặc Đình chỉ nghe họ đàm luận mãi mà không phát biểu quan điểm mới lên tiếng: “Vì Tuyết Mịch.”
Ở kiếp trước tộc Rồng không có Tiểu Long Quân nên Yêu Hoàng cũng không tới tầng trời thứ ba từ sớm, cũng không có nhiều thời gian để tập hợp Thượng thần các tộc lại cùng nhau thương nghị về việc thay thế nhân lực phòng thủ chốn biên cảnh. Thông thường đều là các tộc thay thế người của tộc mình, như vậy thì điều động ai đi phòng thủ, một lời của Thiên Đế có thể quyết định.
Lần này Yêu Hoàng tới sớm, vừa hay có thời gian cùng bàn luận với các tộc khác, chọn lựa những binh tướng trong lúc tương hỗ có thể phối hợp thật tốt với nhau. Bởi vậy tất nhiên phía Thiên tộc không còn cảnh Thiên Đế một lời là định ra, lúc này mới dẫn đến nhân sự có hơi khác so với kiếp trước.
Bây giờ Thiên Đế rất muốn sắp xếp nhân thủ của mình sang, không ngờ rằng phần lớn trong đó đều đã thiệt hại ở trong bí cảnh, đây lại là một tổn thất thảm trọng.
Chuyện về sau cũng đã đơn giản hơn nhiều.
Thiên Đế đã bại lộ dã tâm của mình, Thiên Đế ở ngoài sáng, bọn họ ở trong tối. Bất kể về sau Thiên Đế có động tĩnh gì, chỉ cần hắn động thì sẽ ngay lập tức chặt bỏ nanh vuốt của hắn, động bao nhiêu chặt bấy nhiêu. Chờ Thiên Đế kiếp tới rồi, hoặc là hắn phải ứng kiếp, hoặc là phải hành động vội vàng, chỉ cần hắn sốt ruột thì ắt sẽ có cách để đối phó hắn.
Biết rõ rằng chú Tinh Hồi phải đi, Tuyết Mịch vẫn không nỡ. Mặc dù chú Tinh Hồi không bầu bạn chơi đùa cùng em như chú Thập Thất và chú Húc Dương, cũng không dịu dàng như chú Vân Li hay ngoan ngoãn phục tùng em như chú Mặc Đình, nhưng mà chú Tinh Hồi lại lợi hại á nha, đúng là kiểu lợi hại mà trời sập xuống có chú ở đấy thì chẳng cần phải sợ gì hết ấy.
Bị bé con ôm chặt, trong lòng Tinh Hồi mềm mại vô cùng. Thằng khốn Thiên Đế, không có chuyện gì đi chơi đùa bậy bạ cái gì, trong tộc thật không dễ mới có được một con non, đã vậy còn là một bé con đến nay vẫn chưa tìm được cha ruột mẹ ruột nên có thể được tất cả bọn họ cùng nuôi nấng. Thế mà chọn lúc này gây sự, thù này hắn nhớ kỹ!
Vừa nghĩ tới đây lại càng không nỡ trong lòng, ôm lấy Tuyết Mịch thơm lấy thơm để lên khuôn mặt mềm mềm mịn mịn của em: “Bé Mịch cưng không nỡ xa chú, không bằng đi cùng với chú đi. Chú dẫn con đi ngắm nghía địa hạt Quỷ Vực trong truyền thuyết nhé.”
Yêu Hoàng ở phía trên ho nhẹ một tiếng, ánh mắt của Long Thập Thất và Húc Dương cùng lúc bắn tới, ánh mắt Mặc Đình mang sát khí, Vân Li cười không nói, Cổ Khê thì đi trực tiếp tiến tới đưa tay với Tuyết Mịch: “Được rồi, chú Tinh Hồi của con phải lên đường rồi. Đi sớm đi, đỡ phải trên đường xóc nảy.”
Đi sớm với trên đường xóc nảy thì liên quan gì tới nhau vậy. Tinh Hồi lừ mắt nhìn Cổ Khê, nhưng cũng không thật sự tranh giành với y. Mang theo là chắc chắn không thể nào mang rồi, địa hạt Quỷ Vực là chỗ nào cơ chứ. Tuyết Mịch có muốn đi, ít nhất cũng phải đợi tới khi trưởng thành rồi mới đi ra ngoài rèn luyện được.
Tuyết Mịch được Cổ Khê ôm đi nhưng vẫn nhìn Tinh Hồi mãi không thôi: “Đợi con trưởng thành rồi chú Tình Hồi còn có thể nhận ra con không?”
Tinh Hồi nhẹ nhàng sờ chóp mũi em: “Cho dù con có lớn bao nhiêu đi chăng nữa thì chú Tinh Hồi vẫn đảm bảo lần đầu tiên đã có thể nhận ra con!”
Tuyết Mịch nắm lấy ống tay áo của hắn: “Vậy chờ con lớn lên thì con sẽ đi biên cảnh tìm chú Tinh Hồi ngay.”
Tinh Hồi tiến lên ôm lấy bé con hít thật sâu một hơi ngập tràn mùi sữa, lại càng không nỡ: “Chú chờ con, chờ con lớn lên đi tìm chú nhé.”
Sau khi Tinh Hồi rời đi, không lâu sau đó bí cảnh cũng lại đóng cửa. Lần này tổng cộng hơn mười lăm ngàn người tử vong, Thượng tiên ngã xuống hơn hai mươi vị. Bí cảnh vẫn là bí cảnh lần đầu tiên điều tra, có điều lúc đó có rất nhiều chỗ hoặc là không hiện ra hơi thở của báu vật, hoặc là vận khí tốt không đánh thức hung thú bảo vệ bí bảo, bởi vậy nên lần đầu đi vào mới thương vong không lớn.
Đợt vào trong lần hai tu vi cao không ít, nhân số cũng nhiều hơn không ít, bởi vì biết được có hơi thở của thần bảo nên mới đào ba thước đất giày vò. Lại bởi vì lần đầu đi vào lấy được thông tin không thật, đánh giá thấp mức độ nguy hiểm của bí cảnh nên mới quậy phá tới mức hung thú trông coi bí cảnh tỉnh dậy rồi, lúc bấy giờ mới thảm trọng như vậy.
Còn vì số lượng Thượng tiên ngã xuống, bí cảnh Chu Yếm đã bị liệt vào một trong thập đại hung cảnh. Sau khi bàn bạc với Yêu Hoàng đã quyết định sau này bí cảnh Chu Yếm năm trăm năm mới mở ra một lần, ngày thường vẫn là cấm địa không cho học sinh Thánh Linh có thể tuỳ tiện đặt chân tới như cũ.
Điều khiến mọi người thổn thức cực kỳ là có người vận khí tốt được tới một hai giọt nước thần cốt, mặc dù ít đến thảm thương, nhưng đây cũng là nước thần cốt. Nếu dùng để luyện đan thì có thể làm thuốc dẫn cho đan dược cấp cap, dù sao cũng đỡ hơn là một giọt cũng không thu hoạch nổi rồi.
Còn lửa Tuyết Hồn kia thực sự là quá thể đáng, thứ toả ra hơi thở là đá Tuyết Hồn, cũng là đá cộng sinh với lửa thần. Có đá cộng sinh ở đó thì tất nhiên đã từng có lửa thần tồn tại, thế nhưng lại không biết lửa thần đã bị người nào lấy đi, dù sao tất cả mọi người đều rút lui vô ích.
Về sau, mỗi lần người ta nhắc tới bí cảnh này đều thổn thức không thôi, có thể khiến hơn hai mươi vị Thượng tiên ngã xuống mà ngay cả một món thần khí cũng không thu hoạch nổi, quả thực không có thảm hại hơn.
Ở phía sau nơi mọi người không biết, bởi vì nhân thủ bị thiệt hại quá nhiều nên Thiên Đế cũng yên ắng lại. Ngoại trừ sóng ngầm cuồn cuộn giữa các vị Thượng thần, thế gian một mảnh thái bình, lâu lâu có người phi thăng trở thành truyền kỳ mới, hoặc là chỗ nào đó lại phát hiện ra bí cảnh mới trở thành đề tài nóng hổi nhất. Thời gian cứ luân chuyển, truyền kỳ lại thay đổi, trong sự hoà bình yên tĩnh này, cuối cùng Tuyết Mịch cũng đã hút sạch trơn viên linh châu kia rồi!
Hết chương 77.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
03.03.2026.
Lời tác giả:
Cứ lột vảy một lần trước đã, tất nhiên cũng không phải trưởng thành trong một đêm, vẫn còn sớm chán mà, chỉ là từ con non bé xíu thành con non bự thôi.
Đã bốn mươi ngàn chữ rồi mà còn chửa triển khai thêm chút chút thì bộ này viết không xong mất TVT.
Chiều cao của oắt con Tuyết Mịch chỉ có thể ôm chân, lót lên chân người khác cũng chỉ cao ngang chân thôi.
Con non Tuyết Mịch lớn lên có thể vừa ôm luôn, chiều cao thì chắc xấp xỉ khoảng dưới ngực Thời Uyên một chút.
Mọi người có thể tự tưởng tượng nha.
Editor có lời muốn nói: Mọi người nhớ cho kĩ cái roi Huyễn Long này nha, dường như tác giả chả bao giờ cài cắm chi tiết nào vô nghĩa đâu, tui là tui khoái cái arc roi Huyễn Long này gần nhất truyện luôn đó.
Nhưng mà còn lâu, chắc phải hơn chục chương nữa lận =))))))
À, chương sau em bé Tuyết Mịch lớn rồi đó, nhưng tui vẫn chưa đổi xưng hô đâu nha, vẫn để là em cho nó cute đáng yêu, truyện tui edit tui có quyền á =)) Ai thích xưng hô khác thì tự edit đi nha =))


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3