Chương 80: Nhóc con không chịu cai sữa.
Editor: Nhím.
Che lấp dung mạo chỉ là để thuận tiện lên đường thôi, mặc dù Thanh Lộc đã thành thần nhưng trước kia y bị nhốt vạn năm ở tầng trời thứ ba, dáng hình của thế gian này đã sớm trở nên mịt mờ trong trí nhớ của y. Cho nên trên đường đến tìm Tuyết Mịch này, y dạo chơi khắp nơi cứ như một tu sĩ thông thường vậy.
Sau khi tản đi lớp nguỵ trang, có vẻ ngoài bình thường trước đó làm bàn so lại càng tôn nhan sắc tuấn tú như tiên giáng trần của y trở nên xuất sắc ấn tượng. Nhất là đôi mắt tinh khiết thanh tịnh như mắt hươu kia, khiến người vừa nhìn đã quên đi thế tục.
Tuyết Mịch nhớ rõ dáng vẻ của Thanh Lộc, mặc dù trăm năm chưa gặp nhưng vẫn nhớ rõ như cũ, cộng thêm việc bầu bạn bên cạnh các Long Quân ngày qua ngày, hàng đêm ngủ bên người Uyên Uyên. Mở mắt nhắm mắt đều là người đẹp, cho nên chênh lệch trước sau của Thanh Lộc cũng không ảnh hưởng tới em là mấy.
Trái lại khiến cho thiếu niên tên Diệp Hoan ở bên cạnh hoàn toàn ngạc nhiên, không hề che giấu chấn động trong đôi mắt một chút nào, vốn còn đang xấu hổ vì bị đẩy ra cũng nhất thời quên mất.
Tuyết Mịch vui mừng nắm tay Thanh Lộc, đôi mắt lộ vẻ chờ mong hỏi Thanh Lộc: “Huynh tới tìm ta đúng không?”
Thanh Lộc nhìn Tiểu Long Quân đã không còn bé tí xíu như năm đó, sự yêu thích trong đôi măt không hề giảm đi chút nào: “Tất nhiên là tới tìm em rồi, nghe bảo em đang ở Thánh Linh nên mới muốn tới xem. Từ biệt nhiều năm, không ngờ rằng em vẫn còn nhớ ta.”
Trăm năm trôi qua, lúc đó Tiểu Long Quân mới chỉ có chút xíu, mà bọn họ cũng chẳng ở chung được mấy ngày, số lần gặp nhau lại càng có thể đếm được trên đầu ngón tay. Thậm chí Thanh Lộc đã chuẩn bị tinh thần rằng Tiểu Long Quân sẽ quên y, không nhận ra y nữa.
Không ngờ rằng Tuyết Mịch không chỉ còn nhớ y mà còn dựa vào hơi thở để tìm ra được y đang nguỵ trang dung mạo.
Tuyết Mịch đắc ý lúc lắc đầu: “Trí nhớ của ta tốt lắm đó, sao lại quên được. Huynh nói huynh trở về chỉnh đốn một chút rồi sẽ tới tìm ta, kết quả là huynh chẳng hề đến, hại ta cứ chờ mãi chờ mãi.”
Thanh Lộc cười dịu dàng khẽ khàng vỗ về tóc tơ giữa trán Tuyết Mịch: “Tại ta không tốt, đáng nhẽ nên tới sớm hơn. Tuyết Mịch không tức giận, tha thứ cho ta có được hay không?”
Tuyết Mịch kéo tay Thanh Lộc đong đưa: “Vậy huynh sẽ ở lại đây bao lâu á nha? Tiệc trăm tuổi của ta huynh có ở lại tham gia không?”
Thanh Lộc: “Tất nhiên, lần này vốn là vì tiệc trăm tuổi của em mới đến mà.”
Đạt được đáp án thoả mãn, Tuyết Mịch mới vội vàng giới thiệu với Thanh Lộc: “Bọn họ là bạn của ta, cũng là hộ vệ. Cậu ấy là Hoa Triêu, là hoa yêu. Cậu ấy là Phồn Lũ, là con người.”
Đây đang là bên ngoài, cũng không tiện làm lễ lớn lắm, thậm chí còn không tiện bại lộ thân phận. Hoa Triêu và Phồn Lũ không thể làm gì khác hơn: “Ra mắt công tử.”
Thanh Lộc cười khoát tay, hai hộp gấm được linh lực nâng tới trước mặt bọn họ: “Tâm tính Tuyết Mịch đơn thuần lương thiện. Đã xem hai người các ngươi là bạn tốt rồi, về sau tất nhiên hai người các ngươi càng tận tâm mới là nên.”
Hai người vâng một tiếng, cung kính nhận hộp quà.
Tuyết Mịch lôi kéo ống tay áo của Thanh Lộc: “Của ta đâu?”
Thanh Lộc cười nói: “Sao có thể thiếu của em được, sau rồi sẽ cho em.”
Diệp Hoan ở bên cạnh cuối cùng cũng hoàn hồn, nhìn Thanh Lộc dáng vẻ xuất chúng lại thân mật với thiếu niên quý tộc kia đến vậy, thần sắc trên mặt lại còn là vẻ dịu dàng thương yêu mà y chưa bao giờ được thấy. Tủi thân vì một đường bầu bạn nhưng lại bị giấu diếm bộ dáng chân thực và ghen ghét vì phải đối mặt với sự phân biệt đối xử khiến Diệp Hoan nhịn không được tiến lên một bước, cũng đưa tay kéo ống tay áo của Thanh Lộc: “Anh Lục.”
Đối với Diệp Hoan, thật sự Thanh Lộc cũng chẳng có bao nhiêu cảm xúc, cũng chỉ lạnh lùng như mọi khi mà thôi: “Đã tới thành Triều Thánh, cứ từ biệt là được. Ngươi đi tìm người nhà của ngươi đi.”
Diệp Hoan nhíu mày, đôi mắt mơ màng rướm nước, trong lòng ngập tràn uất ức: “Anh Lục muốn bỏ em lại một mình sao?”
Tuyết Mịch nghiêng đầu nhìn y rồi lại nhìn Thanh Lộc, em vẫn chưa hỏi ra lời thì Thanh Lộc đã giải thích: “Người này tên Diệp Hoan, một đường này ta du sơn ngoạn thuỷ ngắm phong cảnh mà tới. Khi gần tới thành Triều Thánh, bởi vì một con hung thú nên đồng hành với y, bởi vậy mới làm bạn một đoạn đường.”
Tuyết Mịch ồ một tiếng, cho nên chỉ là làm bạn đi chung một đoạn đường mà thôi, cũng không phải quen thân gì. Đã không phải là bạn của Thanh Lộc, em cũng chẳng phải là người nhiệt tình hiếu khách là bao, không có ý định để ý tới quá nhiều.
Rõ ràng Diệp Hoan không muốn buông Thanh Lộc ra, thấy Thanh Lộc phủi bỏ tình nghĩa làm bạn một đường của bọn họ như vậy, đáng thương cầu khẩn nói: “Anh Lục, anh đi cùng giúp em tìm người nhà đi mà, một mình em sẽ sợ lắm.”
Một đường này tuy thái độ Thanh Lộc dành cho y cũng không nhiệt tình là bao, nhưng cũng cưa từng thẳng thừng nói lời từ chối không chấp nhận y, bởi vậy mới khiến Diệp Hoan có ảo giác rằng chỉ cần mình cầu khẩn đôi tiếng là có thể khiến cho đối phương mềm lòng hoàn thành tâm nguyện của mình.
Thanh Lộc đường đường là Thượng thần, chẳng qua là nổi hứng du lịch, thấy y suýt nữa táng thân trong bụng hung thú mới thuận tay cứu giúp mà thôi, đồng hành một đường không thực sự từ chối chuyện gì vốn là vì mục đích nhất trí. Chẳng qua cũng chỉ là thêm một người đi chung không hề tạo bất kỳ ảnh hưởng gì với mình mà thôi, không đồng nghĩa với việc y sẽ mềm lòng đi bao nhiêu, nịnh nọt hai câu thì chuyện gì cũng đồng ý.
Cho nên đối mặt với lời cầu khẩn của Diệp Hoan, Thanh Lộc không hề bị đả động chút nào, thậm chí còn rút lại ống tay áo với vẻ lạnh nhạt: “Ta và ngươi chỉ là bèo nước gặp nhau. Con đường của ngươi vốn nên do ngươi tự mình đi.”
Diệp Hoan không ngờ rằng sẽ bị từ chối, sắc mặt tái nhợt. Trước đây y với Thanh Lộc còn bầu bạn một quãng đường vui vẻ, nhưng lại chính vì thiếu niên kia, vừa gặp phải cậu ta là Thanh Lộc đã vứt bỏ mình. Điều này khiến Diệp Hoan không nhịn được chĩa ánh mắt oán giận về phía Tuyết Mịch.
Từ lúc ban đầu Tuyết Mịch đã có thể cảm nhận được địch ý người này dành cho mình, từ trước đến nay em vẫn luôn rất nhạy cảm trước tâm trạng của người khác. Có điều người này cũng không phạm tới trước mặt em, mà em cũng chẳng phải người ngang ngược cảm thấy rằng người trong khắp thiên hạ đều phải thích mình. Người không thích em còn nhiều, nhiều lắm, nếu thực sự muốn so đo thì ngày nào cũng so đo không xuể nên em mới không thèm để ý.
Nhưng không phạm tới trước mặt nên em không thèm để ý là một chuyện, ánh nhìn thù địch trắng trợn như thế thì thực sự đúng là không nhịn được.
Vừa chạm tới ánh nhìn của Diệp Hoan, Tuyết Mịch vung tay lên nhanh như chớp, tốc độ ra tay không hề khách khí chút nào.
Một bàn tay đánh lên mặt cái chát, mặc dù sức lực đó không tổn thương tới tính mạng nhưng cũng ra tay không hề nhẹ, nửa bên mặt của Diệp Hoan sưng tấy lên ngay.
Diệp Hoan ngạc nhiên bụm mặt, hoàn toàn không ngờ rằng đối phương nói ra tay là ra tay ngay. Nước mắt hãy còn ngậm trong hốc mắt bị tát rơi xuống, cộng thêm khuôn mặt sưng lên trong giây lát, bộ dáng kia quả thực lộ ra vẻ khổ sở đáng thương, nhất là khi so sánh với vẻ kiêu căng ức hiếp vênh váo hung hăng của đối phương.
Tuyết Mịch từ trên cao nhìn xuống: “Không muốn đôi mắt này cứ việc nói thẳng, ta không ngại đào ra thay ngươi đâu.”
Có người nói những lời ngoan độc lại vẫn cứ khiến người khác không ghét nổi, khí chất yêu kiều cao quý quanh mình rồi sẽ khiến người ta không tự chủ được mà muốn cưng thêm một chút, rồi lại chiều thêm chút nữa, cho dù có nổi giận cũng là cảnh đẹp ý vui.
Mà có người dù là bày ra dáng vẻ khổ sở đáng thương lại chẳng hiểu sao không thể khiến người ta đồng tình nổi, thậm chí còn làm cho lòng người đâm chán ghét phiền phức.
Chủ quán hóng hớt, từ nãy đến giờ cứ mãi ngồi xem kịch vui không liên quan đến mình, thậm chí còn âm thầm bình luận trong lòng. Vẫn cứ là trẻ tuổi quá, thực sự nghĩ rằng người khác sẽ không phát hiện ra dáng vẻ giả vờ này sao, đã là cáo già ngàn năm còn giả bộ vô tội cái gì.
Động tĩnh lần nãy dẫn tới không ít người vây xem, nhưung bọn họ chỉ đứng ở chỗ không gần không xa chỉ chỉ trỏ trỏ nhỏ giọng bàn tán, không có một ai đứng ra lên tiếng.
Thấy không có một người đứng ra thay mình, tất cả đều lạnh lùng vây xem kịch vui, không có chuyện đứng ra bênh vực lẽ phải như mình tưởng tượng, sắc mặc Diệp Hoan lại càng tái nhợt. Bởi vậy y bắt đầu tự cứu lấy bản thân, lộ ra vẻ e ngại trốn tránh ra sau, sợ hãi đưa tay túm lấy vạt áo Thanh Lộc với ý đồ tìm kiếm che chở: “Anh Lục…”
Nhưng thần sắc Thanh Lộc ngoài sự lạnh lùng thì còn nhuốm vẻ thất vọng. Sở dĩ đồng ý cho y đi theo cũng là bởi vì khi y cười có mang theo một chút vẻ hồn nhiên khi còn bé của Tuyết Mịch, chẳng qua chỉ là yêu ai yêu cả đường đi thôi. Đáng tiếc một chút xíu giống đó đã tiêu tan hoàn toàn vì vẻ ghen ghét này.
Thanh Lộc thu lại ánh nhìn, dắt tay Tuyết Mịch: “Đi thôi, mới nãy em định đi đâu?”
Tuyết Mịch: “Chuẩn bị đi xem các Vạn Bảo có thứ gì mới ra không. Chẳng qua gặp được huynh rồi, lần sau đi cũng được vậy, dù sao cũng chỉ là rảnh rỗi đi dạo thôi ấy mà.”
Hai người rời khỏi sạp hàng đó, Diệp Hoan còn muốn dây dưa đã bị Hoa Triêu chặn lại, lạnh lùng quét mắt nhìn y một cái, sức mạnh của tu vi Nguyên Anh đè nặng lên người y: “Muốn chết thì cứ nói thẳng.”
Diệp Hoan chẳng qua chỉ là tu vi Kim Đan mà thôi, làm sao có thể ngăn cản được đe doạ của Nguyên Anh. Thấy Thanh Lộc thực sự bỏ đi không quay đầu lại, khuôn mặt y vừa khó xử lại vừa oán hận. Nhìn người vây xem càng lúc càng nhiều, y không muốn ở lại chỗ này, lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất rồi lủi đi thật nhanh.
Chủ quán còn tưởng kiểu gì cũng sẽ đánh nhau một trận vẫn nhìn chưa đã đời, đã thế còn vô cùng tiếc nuối thở dài, yêu sinh nhàm chán khó được xem kịch một lần mà.
Đi được một quãng xa, Tuyết Mịch nhìn Thanh Lộc: “Huynh có muốn tới điện Yêu Thần gặp Hoàng bá bá của ta không? Hay là về Vân Khởi cùng với ta nhé? Bây giờ thành Triều Thánh và Vân Khởi có trận pháp dịch chuyển, tiện lợi lắm.”
Thanh Lộc: “Đã đến thành Triều Thánh rồi, cũng nên tới chào hỏi Yêu Hoàng bệ hạ đã.”
Tuyết Mịch: “Vậy sau khi gặp Hoàng bá bá thì huynh về Vân Khởi với ta nhé?”
Thanh Lộc cười một tiếng: “Thế thì nghe em sắp xếp vậy.”
Tuyết Mịch cũng cười theo, em cảm thấy dẫn Thanh Lộc về Vân Khởi vẫn cứ là tốt nhất, ở lại tại đây nói không chừng lại chạm mặt chú Thập Thất.
Yêu Hoàng đã biết Thanh Lộc tới rồi. Khi Tuyết Mịch dẫn người về điện Yêu Thần, Yêu Hoàng sai người đứng chờ ngay cửa, nhìn thấy Tiểu Long Quân quay về bèn vội vàng tiến tới: “Bệ hạ đang ở thiền điện chờ Thượng thần, kính xin Thượng thần đi theo nô tỳ.”
Tuyết Mịch ở bên cạnh nói theo: “Ta cũng muốn đi.”
Người hầu vội vã đáp: “Bệ hạ và Thượng thần có việc cần thương lượng ạ.”
Tuyết Mịch nhìn Thanh Lộc, Thanh Lộc cười nói: “Xong rồi ta sẽ đi tìm em.”
Hoàng bá bá không cho em theo, em cũng chỉ đành ngoan ngoãn quay về cung điện của mình. Chẳng qua Tuyết Mịch có bảo Phồn Lũ tới cửa chờ, chờ bọn họ trao đổi xong thì để Phồn Lũ dẫn Thanh Lộc tới tìm em.
Trên đường quay về tẩm điện của mình, Tuyết Mịch tiện tay gọi một người hầu tới: “Chú Thập Thất ở đâu?”
Người hầu khom người: “Thưa Tiểu Long Quân, hình như hiện tại Long Quân không có ở thần điện, đi đâu thì nô tỳ cũng không biết, liệu người có muốn sai người đi tìm không ạ?”
“Không cần, ngươi lui ra đi.”
Đến khi quay về tẩm điện của mình, Tuyết Mịch ngồi chờ trong sân: “Cậu nói xem nếu bọn họ chạm mặt nhau thì phải làm sao đây.”
Hoa Triêu cười nói: “Chẳng phải Long Quân Tư Vũ đã nói rằng ngài không để bụng tới Thượng thần Thanh Lộc hay sao.”
Tuyết Mịch thở dài: “Thì đúng là không quan tâm tới, nhưng mà ta phải làm sao bây giờ. Lạnh nhạt với Thanh Lộc thì Thanh Lộc sẽ đau lòng, thân thiết với Thanh Lộc thì chú Thập Thất lại đau lòng, không để ý tới ai thì cả hai người đều cùng đau lòng. Thật là khó xử lý quá đi.”
Hoa Triêu nín cười: “Vậy chuyện này thực sự khó rồi.”
Tuyết Mịch: “Đúng vậy á.”
Không lâu sau Thanh Lộc đã theo Phồn Lũ tới đây, Tuyết Mịch vội vã vẫy tay với y: “Thanh Lộc.”
Thanh Lộc cười hỏi: “Chờ không kịp?”
Tuyết Mịch nhìn y hỏi: “Hoàng bá bá tìm huynh có chuyện gì á?”
Sắc mặt Thanh Lộc không đổi, giọng điệu cũng tuỳ ý như thể vừa nãy thực sự chỉ bàn tới chuyện râu ria: “Hỏi ta sau này sẽ dừng chân ở Yêu giới hay tới tầng trời thứ ba.”
Tuyết Mịch vội vàng đáp lời: “Tới tầng trời thứ ba làm gì, nơi đó cũng đâu phải chỗ tốt lành gì đâu, chẳng thú vị bằng Yêu giới. Huynh ở lại Yêu giới đi, tốt nhất là chọn một chỗ nào đấy gần ta một chút, thế thì về sau ta có thể thường xuyên đi tìm huynh chơi!”
Thanh Lộc nhẹ nhàng cười với Tuyết Mịch, nói: “Thế thì chẳng bằng cũng xây một trận pháp dịch chuyển ở lục địa Phi Vân để tiện cho em vãng lai thường xuyên, được không?”
Tuyết Mịch ngập tràn mong chờ: “Có được không ạ?”
Hai con ngươi Thanh Lộc khẽ cong: “Tất nhiên là được rồi, chỉ cần Yêu Hoàng bệ hạ và Thời Uyên nhà em chịu bỏ hạn chế địa giới thôi.”
Tuyết Mịch: “Vậy ta đi hỏi họ trước chút đã có được không, nếu có thể thì sẽ xây dựng một trận pháp dịch chuyển! Lục địa Phi Vân có chơi vui không? Có cái gì khác với thành Triều Thánh không?”
Nhắc tới lục địa Phi Vân, cố lãnh địa của Lam Xuyên, cũng là quê hương của mình, thần sắc của Thanh Lộc cũng trở nên dịu dàng thêm đôi phần: “Có thể không náo nhiệt được như thành Triều Thánh và thành Vân Khởi đâu. Lục địa Phi Vân có khá nhiều hải vực, bởi vậy có không ít đảo tiên trên biển, thần điện Lam Xuyên xưa kia đã từng toạ lạc ở trên một vùng biển xanh.”
Tuyết Mịch: “Sau khi huynh trở về thì gây dựng lại thần điện đúng không?”
Thanh Lộc khẽ gật đầu: “Nơi đó cũng là nơi ta lớn lên, tất nhiên là có chút không nỡ.”
Thanh Lộc vừa nói vừa vẫy vẫy tay với Tuyết Mịch, chờ tới khi Tuyết Mịch nhích lại gần mới ghé vào lỗ tai em nhỏ giọng thì thầm: “Lam Xuyên cất giấu không ít bảo bối ở đáy biển bên dưới thần điện, bây giờ những thứ kia đều là của ta, cho nên tân thần điện được trang hoàng xinh đẹp lắm.”
Tuyết Mịch tựa cằm lên mu bàn tay lồng vào nhau, ghé vào bàn đá nhìn Thanh Lộc. Đôi con ngươi thanh tịnh có thể nhìn tới đáy, có thể nhìn thấy rõ ràng lo lắng và đau lòng trong mắt em: “Thanh Lộc, huynh còn nhớ tới ông ấy chứ?”
Thanh Lộc cười một tiếng, đưa tay khẽ vuốt ve trên đầu Tuyết Mịch: “Một người bất kể tốt hay xấu, nếu có thể được người khác nhớ thương, dù chỉ là một người duy nhất thôi cũng đã coi như là không uổng công tới thế gian một chuyến. Cho nên một mình ta len lén nhớ hắn là đủ rồi.”
Những tội ác của Lam Xuyên, cho dù có trừng phạt như thế nào cũng không đền bù được. Tội nghiệt sinh linh lầm than cửa nát nhà tan, những người đã chết kia nhuốm máu đỏ cả đất mẹ, không phải vì hắn nhận được trừng phạt nên có là có thể được tha thứ.
Điều này Thanh Lộc rất rõ ràng, cho nên y sẽ không cảm thấy vì Lam Xuyên nhận lấy trừng phạt mà người đời phải tha thứ cho hắn. Người đời đối đãi Lam Xuyên ra làm sao y cũng không cưỡng cầu, chỉ cần bản thân mình nhớ tới Lam Xuyên trong lòng thôi là đủ rồi.
Tuyết Mịch vẫn không nhịn được mà hỏi nghi hoặc trong lòng: “Huynh thành thần là vì Vẫn Đan của Lam Xuyên đúng không?”
Thanh Lộc khẽ gật đầu, hoàn toàn không có nửa chút giấu diếm: “Đúng vậy.”
Tuyết Mịch hỏi: “Ngày đó có chuyện gì đã xảy ra, huynh có thể nói cho ta biết không?”
Khi còn bé em không hiểu, mơ màng ngây thơ, về cơ bản thì rất nhiều chuyện không thể suy nghĩ sâu xa được. Biết rằng Lam Xuyên vẫn lạc, biết rằng Thanh Lộc thành thần, nhưng nguyên do ra làm sao thì em lại không hề có ý thức nghĩ sâu xa.
Sau này lớn rồi, gặp được nhiều người nhiều việc, có nhiều chuyện cũng không lại chỉ nhìn mỗi vẻ ngoài.
Thanh Lộc dịu dàng cười lắc đầu: “Không thể.”
Tuyết Mịch xưa giờ vốn không ép buộc cũng không thể làm gì khác hơn ngoài nói: “Được rồi.”
Thanh Lộc cười: “Có phải là nghe được không ít lời đồn chăng?”
Tuyết Mịch khẽ gật đầu, mặc dù những năm này cũng ít người đàm luận dần, nhưng mỗi lần nhắc tới phi thăng thành thần thì chắc chắn sẽ có người lôi Thanh Lộc ra nói. Chẳng qua em vẫn tin trực giác nhìn người của mình, bởi vậy mới kéo tay Thanh Lộc: “Ta tin huynh lắm, nếu trên đời này còn có người hy vọng Lam Xuyên sống thật khoẻ mạnh, người đó nhất định là huynh.”
Lòng bàn tay Tuyết Mịch ấm lắm, hệt như một nguồn nhiệt bé xíu, cứ như thể chỉ cần tới gần là có thể xua tan toàn bộ lạnh giá vậy.
Sau khi chắc chắn phía Hoàng bá bá không sao, Tuyết Mịch bèn vội vã thừa dịp trước lúc chú Thập Thất quay về để dẫn Thanh Lộc tới Vân Khởi. Một đường lôi kéo Thanh Lộc chạy vội về thần điện Vân Đỉnh, hoan hỉ hô hào: “Uyên Uyên! Thanh Lộc tới tìm em rồi!”
Thanh Lộc chào hỏi Thời Uyên: “Thượng thần Thời Uyên, từ biệt bao năm, đã lâu không gặp.”
Thời Uyên châm cho Thanh Lộc một chén trà: “Phí hoài nhớ mong, không biết mọi chuyện ở Phi Vân có thuận lợi hay không.”
Thanh Lộc: “Tạm ổn. Thần điện hãy còn đấy, nhưng lại cảnh còn người mất. Cũng chỉ thế thôi, còn có thể giữ lại được một tấc đất dung thân đã coi như không tồi.”
Tuyết Mịch nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút, chỉ cảm thấy hai người bọn họ nói chuyện cứ làm bộ làm tịch kiểu gì, nghe mà đau hết cả đầu.
Mặc dù bé con đã trưởng thành nhưng cũng chỉ là cơ thể lớn lên mà thôi, cảm xúc từ đôi mắt cứ trước sau như một, dễ hiểu đến vậy. Thời Uyên cười nhìn em: “Mong nhớ nhiều năm, giờ đã như em mong muốn. Em nói ta nên lấy lễ Thượng thần để chiêu đãi, hay là em lấy lễ bạn tốt chiêu đãi?”
Thanh Lộc nghe vậy cũng nhìn Tuyết Mịch, khoé miệng ngậm ý cười chờ mong.
Tuyết Mịch không xác định hỏi: “Lễ bạn tốt là để em chiêu đãi đúng không ạ?”
Thời Uyên: “Bạn tốt của em thì tất nhiên sẽ do em đón tiếp rồi.”
Tuyết Mịch vẫn chưa bao giờ được đón tiếp bất kỳ người bạn đến chơi nhà nào vội vàng nói: “Em chiêu đãi em chiêu đãi!”
Thanh Lộc cười: “Vậy những ngày tiếp theo ta sẽ nghe theo Tuyết Mịch sắp xếp đấy nhé.”
Mặc dù Tuyết Mịch chưa từng tiếp đón ai, nhưng bình thường em nhìn Lạc Linh thay em sắp xếp chuẩn bị cũng hiểu chun chút. Vừa đúng lúc cung điện lúc ban đầu Thời Uyên chuẩn bị cho em vẫn luôn bị để trống, chẳng qua mỗi ngày đều sẽ có linh nô tới quét dọn, bây giờ chỉ cần đổi toàn bộ trang trí trong điện thành phong cách mà Thanh Lộc yêu thích là có thể vào ở được rồi.
Thời Uyên không để cho người bên ngoài nhúng tay. Mặc dù em thân là Tiểu Long Quân, chỉ cần sai bảo xuống một câu thì sẽ có rất nhiều rất nhiều người sẽ quan tâm xử lý cho em, nhưng em không thể cứ từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ cái gì cũng không biết để mặc cho người khác lừa gạt được. Vừa đúng dịp này để em thực hành một phen, về sau đối nhân xử thế tất nhiên sẽ càng thêm phần thoả đáng.
Tuyết Mịch cũng chẳng hề cảm thấy Thời Uyên đang huấn luyện em, tràn ngập phấn khởi dẫn Thanh Lộc tới cung điện. Sau khi hỏi thăm sở thích của Thanh Lộc thì chỉ huy người bắt đầu thay đổi đồ vật bên trong, trên có màn che dưới có gạch lát, cứ chăm chăm canh giữ người hầu thay đổi. Chờ em lăn lộn xong thì sắc trời cũng đã tối đen, thế là thở phào một hơi dài: “Cuối cùng cũng đổi xong rồi.”
Thanh Lộc nhìn em làm như thể đã thực sự bận bịu một hồi, nín cười nói: “Vất vả cho Tuyết Mịch rồi.”
Tuyết Mịch: “Huynh cứ vào ở đi đã, cần gì thì tới nói với ta. À đúng rồi, ta còn có quà tặng huynh đấy.”
Tuyết Mịch vừa nói vừa lấy hộp gấm ra khỏi nhẫn chứa đồ: “Này là lá Phù Tang, trước đâyta lấy được từ trong một bí cảnh, tặng huynh đó.”
Thanh Lộc hơi bất ngờ, Phù Tang là cây thần, sớm đã tuyệt tích ba cõi. Còn có thể có được lá Phù Tang, chuyện này cần cơ duyên mức độ nào cơ chứ.
Nghĩ đến lông Tước trước kia, Thanh Lộc cảm thán: “Có thể thấy được những năm qua của em rất đặc sắc.”
Tuyết Mịch than thở lắc đầu: “Chẳng có đâu, ngoài Vân Khởi và thành Triều Thánh ra ta chẳng đi được chỗ nào nữa cả. Hàng năm Thánh Linh sẽ có nhiệm vụ, nhiều cái thì là tiêu diệt yêu thú, một vài cái là xử lý một vài sự kiện khó giải quyết trong thành. Về cơ bản thì bạn bè của ta đều ra ngoài rèn luyện hết cả rồi, còn ta thì đến cả cửa thành cũng không đi ra.”
Thanh Lộc an ủi: “Rèn luyện kiểu này về sau ắt sẽ có cơ hội. Bây giờ em lớn rồi, lần sau nếu có nhiệm vụ hẳn là em sẽ có thể tự mình trải nghiệm một phen.”
Tuyết Mịch hầy một tiếng: “Nếu được thì tốt.” Được thương yêu quá nhiều, ai cũng trông coi kỹ càng cũng là một kiểu gánh nặng ngọt ngào.
Thanh Lộc khoát tay, trong tay là một chiếc khuyên tai ngọc chứa đồ: “Tuổi còn nhỏ mà đã than thở, cho em quà này, mừng em lần đầu thay vảy.”
Tuyết Mịch vui mừng đón lấy, hiếu kỳ hỏi: “Là gì á nha?”
Thanh Lộc: “Có một số phù hợp để bây giờ em dùng, có một số là những năm nay ta tiện tay đoạt được trên đường du lịch. Em tự trở về từ từ kiểm kê đi.”
Tuyết Mịch ôm lấy Thanh Lộc: “Cám ơn quà của huynh, huynh tìm tới ta là ta đã vui vẻ lắm rồi.”
Thanh Lộc cười vuốt vuốt tóc em: “Ta cũng vui lắm. Giờ đã không còn sớm nữa, em nên quay về đi ngủ.”
Y đã thành thần, không cần phải ngủ. Nhưng tu vi Tuyết Mịch không cao mà lại còn đang trong thời kỳ trưởng thành, chính là tuổi ăn tuổi ngủ.
Tuyết Mịch tạm biệt Thanh Lộc, vui vẻ nhảy nhót quay về tẩm điện để nhìn thấy trên giường Thời Uyên rỗng tuếch, đồ chơi em thích chơi trước khi ngủ một cái cũng chẳng còn, lập tức nhào qua: “Đồ chơi của em đâu!”
Thời Uyên ngẩng đầu khỏi sách: “Ở ngay sát vách.”
Tuyết Mịch lập tức dang rộng tay chân nằm úp sấp trên giường: “Em không!”
Thời Uyên thu hồi ánh mắt, bình tĩnh nói: “Ta cũng không.”
Tuyết Mịch trở mình, quẳng giày nằm ngửa ở trên giường: “Không cần đồ chơi em cũng ngủ được!”
Thời Uyên mặc kệ em, tiện tay lật một trang sách.
Tuyết Mịch đã quen với việc trước khi ngủ cứ phải nắm cái gì đấy trong tay hoặc là biến ra đuôi để cuốn cái gì đấy lại, giờ đã buồn ngủ rất lâu nhưng vẫn cứ không ngủ được. Trên giường không có thứ gì sáng lóng lánh, không có linh châu biết phát sáng, không có linh vật trang trí có thể cuộn người lại để mài vảy, đến cả Thời Uyên cũng không có, trống trơn vậy sao mà ngủ.
Thấy Thời Uyên thực sự không có ý định tới bên cạnh em, Tuyết Mịch trở mình túm lấy chiếc gối bên cạnh ôm vào lòng: “Uyên Uyên ơi em đói, em muốn uống sữa quả.”
Thời Uyên cay nghiệt vô tình: “Em nên cai sữa rồi.”
Ném đồ chơi của em đi, ngủ cũng không ngủ cùng, sữa cũng không cho em uống, cái giá phải trả của trưởng thành sao mà nặng nề quá. Tuyết Mịch đâu chịu nổi kiểu tủi thân này, bò dậy ngồi trên giường rồi oà khóc thành tiếng.
Cũng ngót nghét trăm năm chưa thấy oắt con này khóc lóc, Thời Uyên nhìn đến là hứng thú.
Tuyết Mịch vốn chỉ là gào khan ráng nặn ra vài giọt nước mắt, thấy hắn bây giờ đến dỗ cũng chẳng thèm dỗ, thế là đau lòng thật. Em nhào lên giường bắt đầu oà khóc, càng khóc càng đau lòng, càng đau lòng thì tiếng khóc lại càng lớn.
Thời Uyên vốn cũng không mong chờ một lần là đã có thể thành công, đưa mắt nhìn giờ, trụ được nửa canh giờ mới bắt đầu làm ầm lên cũng không biết có được tính là tiến bộ hay không.
Thấy em khóc thật bèn bất đắc dĩ dứng dậy, cầm bình nước đựng nước quả Thiên La bước qua: “Đã uống lâu như vậy rồi mà vẫn chưa uống chán sao?”
Tuyết Mịch không thèm để ý tới hắn, rúc vào giường khóc lóc rung trời.
Thời Uyên: “Còn khóc nữa là ngày mai mắt sưng lên khó coi lắm đó.”
Tuyết Mịch quay đầu, thút tha thút thít tủi thân.
Thời Uyên mớm bình nước tới bên miệng em: “Không phải đói bụng rồi à? Ăn no rồi mới có sức khóc tiếp được.”
Tuyết Mịch cắn ngay miệng bình, hút hai ngụm mới nói: “Đồ chơi của em.”
Thời Uyên: “Đồ chơi và ngủ ở đây, chỉ có thể chọn một trong hai.”
Tuyết Mịch mở to đôi mắt đã khóc đến đỏ ửng nhìn hắn: “Vậy huynh ngủ với em.”
Lục Nhiễm bên ngoài phòng nghe được động tĩnh bên trong, bất đắc dĩ thở dài, nhìn Lạc Linh đang ôm đồ chơi vào trong ngực canh giữ ở cửa chuẩn bị tinh thần vào trong mọi lúc mọi nơi: “Cô nói Thần Quân hành hạ như thế là vì sao, cuối cùng chẳng phải cũng thoả hiệp sao, còn để Tuyết Mịch khóc một hồi.”
Những năm qua Lạc Linh cũng coi như là cộng sự ăn ý của Lục Nhiễm, trước kia mọi việc trong ngoài thần điện đều do Lục Nhiễm xử lý, vì người của thần điện cũng không nhiều, đại đa số đều là thế lực đối ngoại cho nên ngày thường bên trong thần điện cũng không có việc gì.
Nhưng sau khi có Tiểu Long Quân, đối ngoại đã nhiều việc rồi, đối nội lại còn nhiều hơn. Cũng may là có Lạc Linh có thể phụ trách những công việc nội vụ vặt vãnh, giúp y thoải mái hơn không ít.
Đã hợp tác lâu như vậy, Lạc Linh cũng không còn sợ hãi gây chuyện, kính cẩn xa cách với Lục Nhiễm như trước nữa, trái lại cũng có thể trò chuyện đôi câu: “Rồi cũng phải để Tiểu Long Quân tự mình độc lập.”
Loại cảm xúc này cô cũng có thể hiểu đại khái, muốn hữu cầu tất ứng, chuyện gì cũng chiều theo ý Tiểu Long Quân, thương yêu chiều chuộng để em có thể vui vẻ theo như ý muốn. Nhưng cũng sợ cưng chiều quá mức cuối cùng lại hại Tiểu Long Quân, dù sao cũng là Long Tử, tất nhiên không thể nuông chiều vĩnh viễn, lúc nào cũng là một đứa nhóc non nớt.
Cũng muốn buông tay, nhưng lại sợ buông quá nhanh sẽ khiến Tiểu Long Quân đau lòng, bởi vậy cũng chỉ có thể chậm rãi như thế.
Hết chương 80.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
13.03.2026.
Lời tác giả:
Tuyết Mịch: Em còn nhỏ mà, còn chưa cả đủ trăm tuổi nữa!
Vảy có thể lột, người có thể lớn, Uyên Uyên và sữa thì không thể cai!
Editor có lời muốn nói: Giải thích xưng hô giữa Tuyết Mịch và Thanh Lộc.
Trước kia Thanh Lộc là tội thần, tù nhân nên địa vị của Tuyết Mịch cao hơn Thanh Lộc rất nhiều, nên mình chọn xưng hô để thể hiện rõ cách biệt giai tầng giữa hai người. Bây giờ Thanh Lộc đã làm thần trăm năm rồi, có địa vị ngang hàng thậm chí hơn Tuyết Mịch, chưa kể hai người là bạn nữa nên mình chọn thay đổi như này cho ló tình cảm hê hê.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3