Chương 78: Nhà ta có con trai mới lớn.
Editor: Nhím.
Trước đó Quế Ninh nói nó có dự cảm sắp đột phá, Tuyết Mịch còn tưởng là như Phồn Lũ ấy, nói muốn đột phá thì rất nhanh là có thể đột phá, hại em lập tức cảm thấy gấp gáp vô cùng, đến cả đi ngủ cũng phải tu luyện.
Kết quả một năm trôi qua, hai năm trôi lại, Quế Ninh không hề có động tĩnh gì. Nhưng vào một ngày nào đó ở năm thứ mười, khi Ô Không Không dẫn theo em và Quế Ninh và một linh trù nấu ăn rất ngon ở viện Linh Tu ra sau núi nướng cá, lôi kiếp của Quế Ninh lại tới rồi.
Khi đó trong tay Quế Ninh còn cầm một con cá vừa nướng chín tới.
Thế là em, Hoa Triêu Phồn Lũ, Ô Không Không và hộ vệ của chị ấy vừa ăn cá nướng vừa thưởng thức Quế Ninh bị lôi kiếp đánh cho kêu gào ầm ĩ, khiến đệ tử viện Linh Tu ở bên cạnh sợ ngu người: “Viện Ngũ Linh mấy người độ kiếp tuỳ tiện như vậy hả?”
Đây là độ kiếp đó trời ơi, cho dù là tiểu kiếp kỳ Luyện Khí, đối mặt với lôi kiếp như thế cũng phải sẵn sàng trận địa đón quân địch chứ đâu có như thế này. Đơn giản tới độ trông cứ bình thường tuỳ tiện như kiểu đang đi ăn cơm bên ngoài thì đột nhiên gặp trời mưa nên bị nước mưa xối hai lần ấy.
Ô Không Không khoát tay: “Tiểu kiếp tiểu kiếp, chút chuyện nhỏ ấy mà.”
Cảm ơn Tuyết Mịch để cô và Quế Ninh mấy năm này không nói ngày nào cũng gặp Thượng tiên Thượng thần, nhưng hơn một năm ít nhiều gì cũng có thể gặp được một đôi lần. Kinh nghiệm và tầm nhìn đã sớm không còn như xưa, chẳng qua là lôi kiếp Kim Đan thì có coi là gì.
Tuyết Mịch đã bị lôi kiếp do thần khí xuất thế đánh qua nhìn một tia sét dài mảnh từ trên trời rơi xuống, bình tĩnh cắn một miếng thịt cá, sấm này mảnh quá đi, bé có chút éc: “Thì ra tu vi thấp độ kiếp lại dễ dàng như vậy.”
Nghe em cảm thán, đệ tử viện Linh Tu nói: “Tộc Rồng độ kiếp hẳn là sẽ hung mãnh hơn một chút, kẻ tu hành có thiên phú càng mạnh thì sẽ càng khiến trời ghen ghét, bởi vậy lôi kiếp hạ xuống sẽ càng mạnh.”
Tộc Rồng là chủng tộc mạnh mẽ như vậy, nếu chỉ là một vài tia sét mảnh có chút xíu như kia thì chỉ cần hoá thành bản thể, chỉ sợ đến một mảnh vảy rồng cũng không làm bị thương nổi.
Ô Không Không nhìn Tuyết Mịch: “Nhắc mới nhớ, có phải nhóc sắp đột phá Trúc Cơ không?”
Tuyết Mịch: “Đột phá rồi mà.”
Vừa nói vừa phóng ra linh lực biểu hiện ra tu vi kỳ Trúc Cơ hiện tại của em.
Ô Không Không: “Lôi kiếp của tộc Rồng trông như thế nào đấy, có giống với tu sĩ bình thường không?” Chủ yếu là trên người Tuyết Mịch toàn là đồ che lấp hơi thở và tu vi, nếu em không nói thì có là Thượng tiên cũng không có cách nào thăm dò tu vi của em thông qua hơi thở được.
Tuyết Mịch lắc đầu: “Không độ kiếp, ta không có lôi kiếp, trừ khi ta phi thăng thành tiên chứ không thì sẽ không có lôi kiếp nào đánh ta.”
Đệ tử viện Linh Tu: “…” Sao bảo lôi kiếp của tộc Rồng mạnh hơn đâu.
Ô Không Không giật mình nói: “Tiên cốt của nhóc đã mở rồi, chẳng trách lại không có lôi kiếp, hay thật.”
Lúc mọi người đang nói chuyện, Quế Ninh độ kiếp xong đội lông đầu cháy khét lẹt đi tới, trên người nó là pháp bào mà Tuyết Mịch tặng lúc trước, lực phòng ngự trên đó tất nhiên có thể cản lại được chút lôi kiếp này dễ dàng. Tuy trang phục hoàn hảo không chút tổn hại, trên mặt vẫn bị đánh mấy vết cháy khét lẹt.
Tuyết Mịch đánh giá nó: “Sao cậu không có lớn lên đấy.”
Quế Ninh quẳng con cá cháy đến độ nhìn không ra hình hài xuống đất: “Ta về nhà ngầm nước lột da, mấy người chờ đấy. Qua hai ngày nữa ta rồi sẽ trở thành anh đẹp trai dáng người mảnh khảnh!”
Kết quả hai ngày sau bọn họ gặp được Quế Ninh đã lột da ở trong lầu ngủ của nó, dáng người mảnh khảnh thì mảnh khảnh thật, nhưng vẫn còn có chút cảm giác mũm mĩm. Cũng tuấn tú chứ không thể nói không đẹp, nhưng khuôn mặt búp bê kia lại làm giảm bớt cảm giác diễm lệ của khuôn mặt.
Ô Không Không an ủi Quế Ninh vì biến thân khác với tưởng tượng của mình mà mê muội khóc lớn: “Khuôn mặt tròn trịa nhìn cũng rất đẹp mà, nhóc xem nhóc cười một tiếng ngọt ngào thì có sức hấp dẫn biết bao. Quan trọng nhất là nhóc cao lên rồi nha.”
Tuyết Mịch không hề cao thêm chút nào ở bên cạnh: “…” Em nghe được đấy.
Quế Ninh vô thức liếc nhìn Tuyết Mịch, đột nhiên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, thút tha thút thít chui ra khỏi chăn.
Tuyết Mịch: “…”
Cái nhìn này bao hàm quá nhiều, tức giận đến mức em quay đầu bước đi!
Vì vậy mà về sau Tuyết Mịch lại càng tỏ ra mê đắm tu luyện, linh châu nhỏ ở trong bụng em mỗi ngày đều bị em hút lấy không ngừng, bí kíp Thánh Linh cũng bởi vì em chăm chỉ tu luyện mà đột phá một tầng rồi lại một tầng.
Bí kíp Thánh Linh tổng cộng có chín tầng, khi em đột phá tầng thứ hai tu vi đã tới kỳ Trúc Cơ. Uyên Uyên nói nếu em có thể tu luyện đại thành thì sẽ có thể phi thăng thành tiên.
Ngay lúc Tuyết Mịch vẫn chưa tới trăm tuổi đã tu luyện thành công bí kíp Thánh Linh tới tầng thứ ba, vì sức mạnh thuần khiết trong linh châu cộng thêm việc em chăm chỉ tu luyện nên đã thuận lợi kết Anh trong vòng trăm năm.
Em đột phá không có lôi kiếp, chỉ có Long Đan trong cơ thể biến hoá, dường như là phốc một tiếng nhẹ nhàng linh hoạt phá màng chắn. Long Đan vốn có đã trở nên càng lớn càng sáng, đường vân ánh sáng ẩn hiện phía trên càng đậm, Tuyết Mịch đang ngủ say đã đột phá vô tri vô giác.
Chờ em ngủ một giấc tỉnh dậy chỉ cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, ngứa tới mức lăn qua lăn lại trên giường: “Hu hu Uyên Uyên ơi trên người em mọc sâu.”
Vừa gào vừa thả đuôi ra, đòi lật vảy lên xem bên trong có sâu hay không, hôm nọ em có nghe Quế Ninh kể rằng trong tộc của nó có giao nhân không ưa sạch sẽ, bên trong vảy có giấu sâu!
Thời Uyên bình tĩnh ngồi một bên nhìn em lật vảy: “Chỉ là em sắp phải lột vảy thôi.”
Tuyết Mịch bật dậy buông lỏng tay, đuôi rồng thật dài rơi trên mặt đất cái oạch: “Lột vảy? Là kiểu lột vảy mà lột xong rồi là lớn lên ấy ạ?”
Thời Uyên ừ một tiếng, Tuyết Mịch hoan hỉ biến lại hai chân nhảy cẫng lên: “Em sắp lớn lên rồi!”
Nhưng mà chưa chờ em hoan hỉ bao lâu đã nghe Thời Uyên nói: “Tẩm điện bên cạnh đã được kiểm tra xong xuôi rồi, chờ em lột vảy xong em sẽ phải đi ở một mình.”
Tuyết Mịch nhìn Thời Uyên bằng vẻ ngơ ngác: “Sao thế ạ?”
Từ nhỏ em đã ngủ ở đây tới lớn, tại sao phải bắt em ở một mình cơ chứ.
Thời Uyên nhìn em: “Vì em lớn rồi, lớn rồi là phải ở một mình. Em xem các chú của em đấy, ai cũng ở một mình hết.”
Tuyết Mịch nhảy chân trần xuống giường rồi lập tức dính lên người Thời Uyên: “Nhưng các chú là người lớn cả rồi, em còn nhỏ mà.”
Thời Uyên nhìn chiếc sừng rồng nhỏ đã thấp thoáng nhú da non của em: “Là ai cả ngày chờ mong được lớn lên, bây giờ cuối cùng em cũng trưởng thành thì lại quay ra bảo mình nhỏ?”
Tuyết Mịch mới chẳng thèm nghe hắn í, dù sao em vẫn còn nhỏ, còn nhỏ! Trẻ con là không thể ở một mình được, cho dù em chuyển đồ của em sang đi chăng nữa thì buổi tối em vẫn có thể sang ké được chứ sao!
Mặc dù biết là lột vảy, nhưng vẫn khó để mà kiềm chế được cơn ngứa toàn thân này. Tuyết Mịch hì hục cọ lên người Thời Uyên, nắm lấy tay hắn đặt lên lưng em: “Uyên Uyên gãi cho em đi, em ngứa lắm á nha.”
Thời Uyên đưa cho em một viên đan dược màu trắng: “Ăn đi.”
Tuyết Mịch cũng không hỏi là gì mà đã ùm một phát nuốt ngay từ trên tay hắn: “Ăn vào rồi thì không ngứa ạ?”
Thời Uyên khẽ khàng vỗ về sau lưng em: “Ăn rồi thì không ngứa nữa.”
Chỉ sau một câu nói, Tuyết Mịch đang vùi vùi trên người hắn đã nhắm hai mắt lại, hôn mê ngay lập tức.
Lúc này Thời Uyên mới ôm lấy em, đi về phía ao linh.
Lục Nhiễm đã chờ ở chỗ ao linh, cầm trong tay một chiếc bình ngọc trắng, bên trong là nước thần cốt mà Thần Quân đã luyện hoá trong trăm năm qua.
Trong nước thần cốt chứa thần lực của hung thú thượng cổ, thích hợp cho Yêu tộc rèn luyện xương thịt nhất, nhưng quá trình tôi rèn cũng không dễ chịu, sáng ngang với đập tan xương máu rồi ghép lại từ đầu.
Đúng là quá trình đau khổ thật, nhưng nếu người tu đạo có được nướ thần như thế thì sao còn để ý tới chút nỗi đau máu thịt chứ. Đến chút xíu nghị lực này mà cũng không có, chỉ sợ rằng lôi kiếp đầu tiên sau khi nhập đạo cũng không qua nổi.
Nhưng thái độ với người khác là một kiểu, thái độ với bé con nhà mình dĩ nhiên là một kiểu khác, nước thần cốt mạnh mẽ hung tàn như thế sao họ nỡ để cho bé con nhà mình dùng. Dẫu cho có dùng cũng phải hạ nỗi đau xuống thấp nhất.
Cho nên Thời Uyên mới luyện hoá từng giọt từng giọt nước thần, loại bỏ hơi thở dữ tợn ở trong nước, chỉ để lại thần lực ấm áp nhất. Cho dù như vậy thì cảm giác khi rèn luyện xác yêu cũng khó có thể chịu đựng, cho nên lúc bấy giờ Thời Uyên mới cho Tuyết Mịch ăn một viên Tuý Mộng Sinh, chờ sau khi tỉnh lại khỏi giấc ngủ, tất cả đã kết thúc.
Tuyết Mịch vô tri vô giác được Thời Uyên đặt vào trong hồ, nước thần cốt chỉ vì tranh nhau một giọt đã dẫn tới chém giết thương vong vô số trong bí cảnh năm nào, bây giờ nguyên một bình bị Thời Uyên đổ toàn bộ vào trong hồ. Một nguồn nước thần đẫm ánh sáng hội tụ về phía Tuyết Mịch dưới sự điều khiển của linh lực Thời Uyên.
Từng tia từng giọt nước thần cốt theo lớp vảy rồng thấm vào máu thịt, Thời Uyên đặt tay lên thân rồng, vận chuyển thần lực để luyện hoá từng tấc từng tấc gân cốt một cho em.
Cho dù đã dùng Tuý Mộng Sinh, khoảng thời gian tôi rèn này vẫn khiến Tuyết Mịch khó chịu rên rỉ trong vô thức.
Thời Uyên rủ mắt, thấp giọng cười một tiếng. Dẫu biết em không nghe thấy nhưng vẫn cứ nhịn không được cất lời trấn an: “Nhịn chút đi em, xong xuôi là tốt rồi.”
Vây đuôi ở trong nước của Tuyết Mịch khẽ run, vảy rồng trên người cũng rụng xuống từng chút từng chút một, sừng rồng trên trán cũng bắt đầu vỡ lớp bên ngoài, để lộ ra chiếc sừng mới trắng thuần mà cứng rắn ở bên trong.
Tầng vảy mềm bên ngoài dần dần lột xuống, lớp vảy mới mọc ngâm trong làn nước lấp lánh ánh sáng sắc sảo. Thân rồng non nớt đã thấp thoáng hiện ra vẻ uy nghiêm thánh khiết của thần thú.
Chỉ trong một ngày một đêm, toàn bộ vảy rồng non đều đã lột xong hết, Thời Uyên cất kỹ vảy rồng lột hoàn chỉnh, sau này thần khí trên người Tuyết Mịch đều có thể trui rèn lại một phen nữa, dung hoà vảy lột vào sẽ càng thêm khớp với căn nguyên của em.
Hắn đã hoàn toàn dung hợp nước thần cốt vào trong xương máu rồng, còn lại chỉ có thể chờ Tuyết Mịch chậm rãi tự động hấp thu. Quá trình này cũng không tốn quá nhiều thời gian, vì Thời Uyên đã tinh lọc hết toàn bộ hơi thở mạnh bạo và tạp chất trong nước thần cốt đi mất, chỉ cần để Tuyết Mịch ngoan ngoãn ngủ một giấc ở trong ao là được.
Trong ao linh to lớn, một con rồng trắng lẳng lặng nằm ở đáy ao, linh lực trong hồ nước bị rồng trắng thở ra hít vào theo nhịp thở, vảy khắp thân rồng khúc xạ ánh sáng dịu êm.
Thời Uyên tựa trên cái cây bên ngoài ao linh, chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể khắc rồng trắng trong ao vào trong đáy mắt. Chú rồng trắng nhỏ nhắn mềm mại bé xíu ngày xưa, giờ còn chưa tới trăm năm đã lớn đến độ có thể choán lấy một nửa ao linh. Mỗi lúc như thế này, Thời Uyên mới có thể khắc sâu được cảm giác thời gian trôi qua.
Một ngày một đêm xoay vần, phía sau ao linh phát ra tiếng động nhỏ xíu. Thời Uyên hơi hé mắt, nhóc rồng trắng đang cuộn mình trong nước ao đang duỗi mình ra bên ngoài. Vây đuôi giãn dài, hai móng duỗi thẳng, đôi mắt rồng nhập nhèm mở mắt như tỉnh như mê, miệng khẽ hé, thổi ra từng chuỗi bong bóng từ trong đáy nước.
Mặc dù ở trong nước không ảnh hưởng tới hô hấp, nhưng khúc xạ của nước sẽ ảnh hưởng tới tầm nhìn ra thế giới bên trên mặt nước. Tuyết Mịch rất ít khi chìm ở trong nước như vậy, cho nên không quá thích ứng mà bắt đầu di chuyển dần lên trên. Vừa chui ra khỏi mặt nước, đầu rồng đã dùng sức hất lên khiến cho lông bờm màu trắng vung vẩy bọt nước bay tán loạn, một giây sau đã nhìn thấy người trên cây, hoan hỉ hô lên: “Uyên Uyên!”
Mới vừa mở miệng, Tuyết Mịch đã bị giật mình bởi âm thanh của chính mình.
Trước kia tuổi nhỏ, cho dù em có cắn nhả chữ rõ ràng thì vẫn cứ là giọng sữa nhõng nhẽo nũng nịu như thể đang ngậm kẹo trong miệng, dù có nổi giận cũng cứ trẻ con bập bẹ chứ chẳng uy mãnh chút nào. Bây giờ lột một lớp vảy thôi mà giọng nói cũng thay đổi, trở nên trong trẻo hơn đôi chút, tươi mát trong lành hệt như giọt sương sớm mai, mang theo sức sống rực rỡ.
Nhưng không biết liệu có phải do dây thanh quản của em vốn đã như thế hay không mà dù đã trưởng thành, âm cuối vẫn cứ mang theo chút mềm mại nũng nịu như cũ, một tiếng Uyên Uyên vẫn còn có thể nghe ra được hương sữa còn vương lại.
Âm thanh biến hoá khiến Tuyết Mịch vui mừng ngay tắp lự, chứng tỏ rằng đúng là em đã lớn rồi. Cúi đầu ngắm nghía móng vuốt ngắn ngủn của mình rồi vội vã vận chuyển linh lực biến ảo thành hình người.
Ánh sáng loé lên trong ao, thân rồng đang cuộn mình trong ao trong nháy mắt hoá thành một thiếu niên.
Làn da tuyết trắng toả tắm mình trong ánh trăng bao phủ, toả ra ánh sáng dịu dàng như một món bảo vật soi đêm, đường cong cân xứng như ẩn như hiện trong làn nước, một đầu tóc dài đen như mực tản trên mặt nước như thác đổ. Đôi mắt to tròn lanh lợi trước kia cũng bởi vì ngũ quan nảy nở mà hơi dài ra một ít, dưới ánh trăng tưới tắm, đôi mắt trong suốt như ngọc lưu ly.
Khuôn mặt vốn tròn trịa trẻ con cũng đã tan ra đôi chút, màu môi đỏ ửng, cổ dài thon mảnh, khuôn mặt tinh xảo cứ như thể nhận hết thảy toàn bộ thiên vị của trời cao.
Biết rõ con cháu tộc Rồng sau khi lớn lên không có ai là không dễ nhìn, nhưng Tuyết Mịch chẳng qua mới là thiếu niên mà đã trổ mã tới mức khiến cho người ta cảm thán trời xanh bất công đến thế, khiến Thời Uyên có hơi bất ngờ, lại càng nhiều hơn nữa là choáng ngợp.
Tuyết Mịch cũng không thấy dáng vẻ của mình, nhưng giờ em đã thoát khỏi dáng vẻ bé tí hon vướng xíu, tứ chi thon thả dáng người linh hoạt. Em vui vẻ bay ra khỏi mặt nước, nhào về phía Thời Uyên ở trên cây.
Em mới vừa vọt ra khỏi mặt nước, một dải lụa trắng từ chiếc kệ bên cạnh ao đã bay tới quấn lấy người em, nhưng mà cánh tay ẩm ướt của Tuyết Mịch đã vòng quanh cổ Thời Uyên như lúc còn nhỏ, sừng rồng trên đầu cũng không nhịn được mà cọ xát trên mặt Thời Uyên: “Uyên Uyên! Em lớn lên rồi!”
Mới từ trong nước đi ra, tóc còn ẩm ướt cả mảng, tóc ướt quấn quanh cánh tay làm nổi bật hai mảng màu trắng đen, quấn quanh thân quanh eo lộ ra đường cong sức sống thanh xuân. Bọt nước uốn lượn quanh bắp chân, lướt qua cổ tay trắng nõn như ngọc, nhỏ giọt xuống nước ao phía dưới.
Năm ngón tay của Thời Uyên khẽ nâng lên, đầu ngón tay xuyên qua mái tóc trượt đến đáy, đầu tóc ẩm ướt đã trở nên mềm mịn như tơ lụa, khô ráo trong chớp mắt. Sau đó đầu ngón tay lại khẽ khàng điểm trên dải lụa trắng bọc lấy người em, biến nó thành một bộ quần áo. Chẳng qua làn sa trắng như tuyết che phủ lỏng lẻo lại càng toả ra mùi vị luyến lưu.
Nhan sắc cực phẩm nhưng lại nhỏ tuổi hồn nhiên, vẻ mặt ngây thơ thuần khiết, Thời Uyên khẽ điểm trên trán em, đón lấy ánh mắt hoàn toàn tin cậy thân mật của đối phương mà không nhịn được phải nói: “Về sau, tai hoạ của ba cõi chỉ sợ lại nhiều thêm một cái.”
Tuyết Mịch khó hiểu nghiêng đầu, chỉ là nét mặt đơn thuần hoài nghi này cũng lộ ra cảm giác thuần khiết đến độ quyến rũ gợi dục, Thời Uyên than nhẹ , nhắm ngay giữa hai mày em mà búng tay: “Về sau ở bên ngoài nhớ phải giữ cái nét thận trọng của Tiểu Long Quân nhớ chưa. Không thể thân mật với người khác quá mức, bất kể đối đãi với nữ nhân hay nam nhân đều phải giữ khoảng cách. Nhất là khi nhìn thấy người đẹp, không thể nhìn chằm chằm vào người khác không hề cố kỵ như lúc còn bé đâu đấy.”
Tuyết Mịch hứ hứ: “Sao đột nhiên cảm thấy lớn lên cũng không hay ho đến thế, người đẹp cũng không được ngắm.”
Thời Uyên cười khẽ: “Muốn ngắm người đẹp, lấy gương soi mình là được mà.”
Đôi mắt Tuyết Mịch sáng lên: “Ý Uyên Uyên là nói em dễ nhìn đúng không? Em muốn xem.”
Tuyết Mịch vừa nói xong đã bay xuống khỏi người Thời Uyên, vung tay lên, trước mặt xuất hiện một tấm gương nước cao bằng thân người. Nhìn bản thân trong gương, Tuyết Mịch nhịn không được oà một tiếng: “Em đẹp thật đó nha!”
Tuyết Mịch vừa ngắm vừa cảm thán, thật là dễ nhìn, con mắt đẹp, cái mũi đẹp, miệng cũng đẹp. Em còn đẹp hơn cả Sách Mục kia nữa, có điều vóc dáng hơi thấp chút.
Chờ Thời Uyên bước tới, Tuyết Mịch đứng bên cạnh hắn so sánh, bản thân mình lại chỉ cao tới ngực Thời Uyên: “Uyên Uyên, về sau em có thể cao được giống như huynh không?”
Thời Uyên: “Chờ lần sau em lột vảy là có thể cao giống ta.”
“Vậy lần sau là lúc nào ạ?”
Thời Uyên: “Chờ em tròn ngàn tuổi.”
Tuyết Mịch thở dài: “Tuổi thọ của tộc Rồng thực sự là dài dằng dặc, hở tí là trăm ngàn năm. Nếu mà được như loài người, hai mươi tuổi đã trưởng thành thì tốt biết bao nhiêu.”
Chẳng qua không phải cái gì của Nhân tộc cũng tốt, tuổi thọ quá ngắn ngủi, dường như hai mắt vừa nhắm lại mở ra thì cả đời đã trôi hết rồi.
Lục Nhiễm canh giữ bên ngoài linh điện, mặc dù đây vẫn đang trong thần điện, bên cạnh còn có Thần Quân bảo vệ, nhưng mà lần đầu tiên lột vảy của Tiểu Long Quân là chuyện lớn đó. Tuyệt đối không thể có chút sai lầm nào, bởi vậy y mới tới bên ngoài trông coi.
Cửa chính linh điện vừa mở, một luồng linh khí thuần khiết đã phả ra từ bên trong, bóng trắng trước mặt loé lên, Lục Nhiễm đã bị người ta kéo hai tay, giọng nói vui vẻ xoay vòng vòng với y: “Chú Lục Nhiễm mau nhìn xem đi! Con lớn lên rồi! Lớn lên trông xinh đẹp lắm luôn!”
Lục Nhiễm tập trung nhìn, thiếu niên trước mặt còn mang theo chút ít hình bóng của Tiểu Long Quân, có điều vẻ mượt mà của con non đã tiêu tan đi mất, trổ mã càng thêm tinh xảo. Mỗi một cái nhăn mày một nụ cười đều giống như bức hoạ trời cao vẽ nên, âm cuối dịu mềm lại càng lộ ra vẻ cao quý mong manh.
Trong chớp nhoáng, Lục Nhiễm đã suýt nữa rơi dòng lệ nóng của người cha già. Bé rồng con nhà bọn họ trưởng thành rồi, dáng vẻ còn đẹp mắt như vậy, nhà ta có con trai mới lớn rồi. Chỉ mới nghĩ tới sau này không thể tiếp tục ôm ôm hôn hôn nâng cao cao với Tiểu Long Quân mà đã lòng dạ đã nhịn không được cảm giác xót xa. Đứa nhỏ lớn rồi không cản được, nếu có thể mãi mãi không lớn lên, có thể giấu trong lòng bàn tay mọi lúc mọi nơi thì thật là tốt biết bao.
Khi Thời Uyên bước ra, Tuyết Mịch đang chạy về phía tẩm viện, vui mừng muốn khoe cho người thân cận biết bộ dáng lớn lên của em.
Lục Nhiễm than nhẹ một tiếng, khuôn mặt lộ vẻ đau thương: “Bé rồng con cũng đã trưởng thành, chờ người lại lớn thêm chút nữa, đoán chừng sẽ chờ không nổi mà muốn bay ra ngoài ngắm nhìn thế giới. Cái nhà này cũng không biết còn có thể được người lưu luyến bao lâu.”
Thời Uyên lạnh mặt quét mắt nhìn y: “Cái vẻ cha già goá bụa này của ngươi cũng làm không tệ lắm đâu.”
Lục Nhiễm khoanh hai tay trước ngực, trong lòng yên lặng hứ một tiếng. Toàn bộ thần điện từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ có chuyện nào không phải do y quản lý, trước kia y chỉ cần phải quản lý chuyện của thần điện, sau này thì cộng thêm một bé rồng con càng khiến người khác phải quan tâm. Ăn, mặc, ở, đi lại, tiêu dùng của Tiểu Long Quân, thậm chí vì Tiểu Long Quân, mấy năm nay y đã vươn thế lực kéo dài tới thành Triều Thánh, thậm chí là Ma giới.
Y không làm người cha già goá bụa thì còn ai dám làm người cha già goá bụa nữa!
Hoa Triêu và Phồn Lũ cứ đợi mãi bên ngoài linh điện, vừa thấy thiếu niên từ bên trong chạy ra ngoài, nhịp tim của hai người bọn họ đã đập mạnh hơn. Mãi đến khi thiếu niên kia bay tới trước mặt bọn họ, hai người kinh ngạc hoảng hồn hồi lâu: “Tiểu Long Quân?”
Tuyết Mịch vội vàng chạy tới trước mặt hai người, đưa tay so sánh, lập tức vừa lòng thoả ý: “Ta cao lên rồi!”
Em lớn lên thì Hoa Triêu và Phồn Lũ cũng lớn lên, chẳng qua tu vi của bọn họ tăng chậm, trăm năm gần đây mới chỉ đột phá tới hậu kỳ Nguyên Anh cho nên chiều cao cũng không chênh lệch nhiều so với trước kia. Một lần lột vảy này của Tuyết Mịch mặc dù vẫn cứ thấp hơn so với bọn họ một chút, nhưng cũng chỉ thấp nửa cái đầu mà thôi, cuối cùng em cũng không cần phải ngẩng đầu nhìn người khác rồi!
Tuyết Mịch dạo qua một vòng trước mặt hai đứa, nét mặt cười tươi như hoa hỏi: “Dễ nhìn không? Có phải là còn dễ nhìn hơn Bách Lý Hương Đình hay không?”
Hoa Triêu gật đầu liên tục: “Đẹp hơn Bách Lý Hương Đình nhiều.”
Phồn Lũ mím môi ừ một tiếng, mặc dù biết vẻ ngoài sau khi lớn lên của Tiểu Long Quân tất nhiên không thể kém đi đâu, nhưng bây giờ nhìn thấy vẫn cứ vượt qua tưởng tượng trong đầu như cũ.
Vẻ đẹp của Thần Quân là tuấn mỹ, còn vẻ đẹp của Tiểu Long Quân là tinh xảo, tinh xảo đến mức hận không thể làm cho người ta cảm thán rằng tạo vật trên thế gian này bất công. Đẹp đến mức chỉ cần nhìn nhiều thêm một chút đã lo rằng mình sẽ đắm chìm trong đó.
Hoa Triêu chọc chọc Phồn Lũ: “Choáng rồi hả?”
Phồn Lũ nhìn cậu môt cái rồi nhìn Tiểu Long Quân đang sung sướng chạy về phía Lạc Linh: “Về sau ngoại trừ phải phòng những người không có mắt thấy Tiểu Long Quân còn nhỏ tuổi mà ức hiếp, chỉ sợ còn phải phòng kẻ thấy sắc nảy lòng tham.”
Hoa Triêu hừ hừ: “Người trước đánh một trận còn có thể miễn cưỡng tha một mạng, người sau ấy à, đánh chết!”
Bắt nạt người nhỏ tuổi, có một vài người chỉ là hơi ương bướng ngang ngạnh chứ không phải là bản chất xấu xa. Nhưng người sau ấy à, nếu đã sinh lòng mơ ước, đánh chết cũng là hời rồi!
Giống với Lục Nhiễm, nhìn thấy Tuyết Mịch lớn lên, trong lòng Lạc Linh cũng ngập tràn phức tạp. Nhớ ngày nào còn bé một cục được Thần Quân bế lên tầng trời thứ ba, hớp sữa đầu tiên cũng là cô mớm cho, theo dõi Tiểu Long Quân từ học cách nói chuyện tới nhận biết ba cõi, dáng vẻ ngoan ngoãn ngồi trước gót chân cô nghe giảng bài dường như còn gần ngay trước mắt.
Một cái chớp mắt, cục bông sữa nho nhỏ đã lớn thành thiếu niên.
Tuyết Mịch còn lôi kéo Lạc Linh liến láu: “Lạc Linh chị nhanh tới chải đầu cho em đi, em muốn đi thành Triều Thánh cho chú Thập Thất và Hoàng bá bá xem. Bọn họ cũng không biết em lột vảy, em đi doạ họ giật mình!”
Lạc Linh tết cho em mấy bím tóc, mấy lọn tóc bên thái dương tự nhiên tản ra hai bên, tóc đen phía sau cột thành đuôi ngựa, đính lên một chiếc mũ miện ngọc đơn giản, một thiếu niên nhẹ nhàng khoan khoái nhanh nhẹn đã mới mẻ ra lò.
Tuyết Mịch đứng dậy xoay vòng tại chỗ, quần áo vải sa ngập tràn tiên khí trong nháy mắt đã trở thành áo gấm bó sát, bớt đi tiên khí phiêu lãng bung toả, nhiều thêm mọt phần lộng lẫy gọn gàng. Ngẩng đầu nhìn về phía Phồn Lũ và Hoa Triêu, cong mắt cười một tiếng: “Đi thôi, chúng ta đi thành Triều Thánh!”
Long Thập Thất nằm trên tàng cây thảnh thơi thổi gió, phía dưới đột nhiên truyền tới tiếng bước chân, còn kèm theo mùi hương trái cây quen thuộc. Khoé miệng Long Thập Thất ngậm cười, nghe âm thanh có ý đè thấp là biết nhóc Tuyết Mịch đây là đang định trộm đi tới hù hắn.
Từ trong gió đọc ra động tĩnh nhỏ xíu, Long Thập Thất tính toán khoảng cách trong lòng, chờ tới khi bé con đã sắp sửa tới dưới cây rồi, ngay trước lúc oắt con kịp doạ hắn, Long Thập Thất đã mạnh mẽ đứng dậy, mạnh mẽ rống một tiếng với phía dưới cây: “Ú oà!”
Kết quả dưới cây không phải là bé con hắn quen thuộc, mà là một cậu thiếu niên mang theo hình bóng mơ hồ của bé con nhà hắn.
Bộp một cái, Long Thập Thất vốn định doạ người ta đã bị hù đến mức rớt từ trên cây xuống dưới.
Tuyết Mịch rảo bước chạy lại, hai tay chống nạnh: “Ha ha ha ha ha chú Thập Thất đoán xem con là ai nhanh lên!”
Long Thập Thất mạnh mẽ trợn trừng hai mắt, bé rồng con vừa non vừa mềm, lúc nào cũng có thể ôm vào trong ngực hút lớn chừng này của hắn đâu!
Hết chương 78.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
07.03.2026.
Lời tác giả:
Long Thập Thất khóc lóc nói năng lộn xộn: Bé con lớn chừng này, lớn chừng này của hắn đâu rồi hu hu hu ┭┮﹏┭┮
Editor có lời muốn nói: Ối giồi ôi tưởng tượng cái cảnh tay Thời Uyên vuốt một đường qua tóc em Mịch mà nó cháy quần.Vậy là chúng ta đã đi một quãng đường từ em bé mới ra đời tới em bé thiếu niên chưa tròn trăm tuổi. Tôi xin phép có một câu hỏi là bao giờ họ mới đưa nhau lên giườ-
Btw để bảnh nhắc cho anh em nhớ mức độ trâu già gặm cỏ non của anh Thời Uyên, ở chương 29 là kỷ niệm 50k năm Thời Uyên thành thần, thời điểm ổng thành thần không được nhắc cụ thể nhưng tác giả có viết sơ qua là áng chừng tầm 10k tuổi, vậy thì lúc gặp Tuyết Mịch ổng đã trên dưới 60k tuổi =))))) Bây giờ em Mịch gần 100 tuổi thì coi như ổng là 60k tuổi lẻ 100 =)))))
Ôi age gap 60k tuổi.
Ngày mai là 8/3 rồi, chúc những người đẹp của mình luôn luôn rực rỡ như hoa, toả sáng như mặt trời. Chúc mọi người sẽ luôn là những ngôi sao rực rỡ nhất trong cuộc đời của chính mình, cảm ơn vì đã ủng hộ chị Nam Thư, em bé Mịch và mình nhé.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3