Chương 76: Trả lại Linh Tinh.
Editor: Nhím.
Ngoài trong tiểu thuyết và sách nói ở quán rượu ra, Tuyết Mịch vẫn chưa thấy được bí cảnh bình thường trông ra sao. Cái lần trước em tự đi vào còn chưa ở tới nửa ngày đã bị Uyên Uyên mang ra ngoài. Bây giờ đã trôi qua mấy tháng vẫn còn chưa thấy Lục Nhiễm quay về, Tuyết Mịch cẩn thận hỏi Thời Uyên không chỉ một lần: “Chú Lục Nhiễm còn sống không ạ?”
Sau khi Thời Uyên bị hỏi mấy lần thì mang Tuyết Mịch vào lầu mệnh bài, bên trong được chia làm mấy tầng, những tầng phía dưới cùng là mệnh bài của thành chủ các thành. Đến phía trên là mệnh bài của thế lực các tu sĩ cấp tiên trong tay Thời Uyên. Phía trên nhất là mệnh bài của những người thân cận, thường xuyên giúp Thời Uyên ra ngoài làm việc.
Mệnh bài của Lục Nhiễm cũng ở trong đó.
Sau khi Tuyết Mịch đi vào còn thấy cả mệnh bài của mình: “Đến cả em cũng có kìa.”
Thời Uyên: “Ở đây có, điện Yêu Thần cũng có, bây giờ em còn nhỏ, còn chưa cách quá xa, bên cạnh luôn có người trông nom. Sau này em trưởng thành rồi sẽ tự mình ra ngoài rèn luyện thì có thể thông qua mệnh bài để biết được em có bình an hay không.”
Thời Uyên vừa nói vừa chỉ vào mệnh bài khắc tên Lục Nhiễm ở một bên: “Mệnh bài của y còn đó, cho nên hãy còn sống tốt lắm. Em cũng đừng có ngày nào cũng tới hỏi ta một lần rằng y còn sống hay không.”
Tuyết Mịch lay lay mệnh bài của Lục Nhiễm nhìn một hồi lâu: “Này chẳng phải là tại chú Lục Nhiễm đi lâu lắm rồi còn chưa về sao.”
Thời Uyên: “Có một vài bí cảnh có thời gian đóng cửa hơi lâu một chút, bí cảnh Chu Yếm này có thời gian nửa năm.”
Tuyết Mịch: “Lâu như vậy á?”
Thời Uyên cười nói: “Chẳng qua là nửa năm mà thôi, đâu có lâu gì. Bí cảnh mở mười năm cũng có, em có thể yên tâm rồi, đợi tới tháng sau y sẽ quay về.”
Vậy là sau đó, mỗi ngày Tuyết Mịch đều đòi đi xem mệnh bài một lần, sau khi chắc chắn hôm nay chú Lục Nhiễm vẫn còn sống mới yên tâm ra ngoài.
Vì bí cảnh sau núi nên Thánh Linh vẫn chưa vào học, nhưng do hạn chế tu vi nên các ông chú của em lại không đi vào được, bởi thế mà Tuyết Mịch lại bắt đầu hành trình tới lui thường nhật. Buổi sáng thì đi thành Triều Thánh ban phát sủng ái cho các chú, buổi tối thì về Vân Khởi ngủ.
Chẳng qua hôm nay Tuyết Mịch vừa tới thành Triều Thánh đã nghe được rằng nhóc tổng quản ở lầu ngủ Thánh Linh sai người tới truyền lời, nói rằng có một người tên là Trác Ưng tìm em.
Trí nhớ của Tuyết Mịch vẫn luôn rất tốt, nghe được cái tên này là đã nhớ lại ngay: “Cái người tìm ta mượn Linh Tinh!”
Hoa Triêu cũng có chút bất ngờ, đến cậu còn đã quên sạch người này luôn rồi, nếu đặt vào hồi trước lúc cậu còn chưa đi theo Tiểu Long Quân, hai mươi Linh Tinh chắc chắn là một con số không nhỏ, chắc chắn cậu sẽ không quên được. Nhưng sau khi đi theo Tiểu Long Quân rồi, cứ hở chút là tiêu xài hơn trăm hơn vạn, thậm chí là hơn trăm vạn Linh Tinh, sao mà có thể nhớ hai mươi Linh Tinh hơn một năm trước cho mượn chứ.
Hoa Triêu: “Không ngờ rằng y thực sự đến rồi.”
Tuyết Mịch lật ra miếng ngọc y thế chấp với em ở trong nhẫn chứa đồ: “Đã tới thời hạn một năm rồi sao?”
Phồn Lũ: “Cũng hòm hòm rồi.”
Mặc dù còn chưa tới một năm, nhưng cũng không lệch lắm.
Tuyết Mịch nói với người hầu: “Ngươi đi nói với y rằng lát nữa ta sẽ đi nhà trọ Tiên Khách, để y tới nhà trọ Tiên Khách tìm ta.”
Tuyết Mịch chân trước vừa mới tới nhà trọ Tiên Khách ngồi xuống gọi đồ ăn, chân sau Trác Ưng đã dẫn theo vợ của y tới ngay.
Người phụ nữ kia vẫn đeo mạng sa che mặt như cũ, có điều đã đổi từ mạng che mặt màu đen sang mạng che mặt màu trắng, mặc váy áo trắng thuần, mái tóc đen suôn dài như thác nước được vấn lên bằng một chiếc trâm vô cùng đơn giản, không còn trang sức nào khác. Nhưng cho dù là vậy, chỉ vừa đi ngang qua vẫn cứ hấp dẫn không ít ánh mắt quay đầu như cũ.
Dáng điệu thướt tha, vẻn vẹn chỉ có một cặp mắt đào hoa đa tình lộ ra ngoài, khuôn mặt nửa che lại càng khiến cho người ta mơ màng suy nghĩ liên tục.
Có lẽ người phụ nữ đã bị người ta nhìn thành quen, chỉ chăm chú nắm lấy tay chồng mình, hơi cụp mắt ngoan ngoãn đi theo sau, không chia ra được nửa chút chú ý cho người bên ngoài.
Trác Ưng dắt vợ lên lầu, vừa liếc mắt đã thấy công tử nhỏ cao quý một năm trước, đi tới trước hơi làm lễ: “Năm đó không biết là Tiểu Long Quân, mạo muội cản đường muốn nhờ nên đã đắc tội nhiều. Xin cảm tạ Tiểu Long Quân rộng lượng, không để ý cử chỉ lỗ mãng của thần mà vẫn ra tay trợ giúp.”
Ngay trước khi đi vào thành Triều Thánh, y cũng không biết người năm đó y xin giúp đỡ là ai, học viện Thánh Linh lớn như thế, thật sự muốn tìm một người cũng không dễ dàng gì. Thậm chí y cũng đã chuẩn bị tinh thần tìm không thấy trong thời gian ngắn, có thể sẽ thành một kẻ thất hứa, nhưng không ngờ rằng chẳng qua chỉ nghe ngóng một chút thôi cũng đã hỏi tới được.
Càng không ngờ rằng cậu chủ nhỏ tên là Tuyết Mịch kia lại là Tiểu Long Quân của tộc Rồng. Một công tử nhỏ ngoan ngoãn mềm mại như vậy, y thật sự không có cách nào liên tưởng tới tộc Rồng mạnh mẽ, nếu trước kia mà biết người ta là Tiểu Long Quân thì có làm sao y cũng không dám tiến lên. Đúng thật thứ gọi là duyên phận lại kỳ diệu như thế đấy.
Tuyết Mịch nhìn vợ y một chút rồi lại nhìn về phía y: “Vợ ngươi trị khỏi bệnh rồi sao?”
Bạch Mạn đi theo sau Trác Ưng duỗi cánh tay trắng thuần mảnh khảnh ra cởi mạng che mặt xuống, dung mạo bị huỷ trước đó giờ đã khỏi hẳn. Một khuôn mặt trứng ngỗng tiêu chuẩn, thêm một phần thành đẫy đà mà ít một phần thì lại hoá xương xẩu, gãi đúng chỗ ngứa một cách hoàn mỹ. Một cặp mắt đào hoa đa tình, mũi nhỏ nhắn hơi cong, đôi môi anh đào nhỏ nhắn có sắc đỏ trời sinh, lúc không cười thì thanh cao mà cười thì ngọt ngào say lòng người. Nhìn khắp ba cõi, dung nhan của Bạch Mạn ít nhất cũng có thể xếp trong năm vị trí đầu.
Có được nhan sắc say lòng người đến vậy nhưng dường như tính cách của Bạch Mạn lại khá thẹn thùng, lúc nhìn người khác cũng không dám nhìn thẳng vào mắt người ta, giọng nói cũng nhẹ nhàng mềm mại.
Đầu tiên là đưa mắt nhìn chồng, dường như sau khi cảm thấy có y ở đây thì bản thân có thể an tâm thì mới tiến lên nửa bước cúi mình làm lễ với Tuyết Mịch: “Cảm tạ Tiểu Long Quân năm đó ra tay giúp đỡ, mới để cho hai vợ chồng chúng thần một chút hi vọng sống.”
Đôi mắt Tuyết Mịch cứ lấp la lấp lánh nhìn Bạch Mạn, trong đôi mắt đấy chỉ có nét trong veo của trẻ em và niềm thưởng thức vẻ đẹp một cách thuần khiết, nhìn đến mức Bạch Mạn đỏ hai gò má, lại càng ngại không dám ngẩng đầu.
Vừa thấy Bạch Mạn lộ mặt, Phồn Lũ biết ngay Tiểu Long Quân chuẩn bị mê đắm sắc đẹp, không thể làm gì khác ngoài nói: “Mời hai vị ngồi.” Tiện thể lập kết giới để cản lại ánh mắt người ngoài, miễn bị một vài người tinh trùng lên não quấy rầy.
Tuyết Mịch thì chẳng hề kín đáo chút nào, khen tương đối trắng ra: “Dung mạo của ngươi thật là dễ nhìn, may mà chữa khỏi được mặt.” Nếu không thì đáng tiếc biết bao nhiêu, vừa nghĩ tới việc em lúc trước tiện tay đã cứu được một mỹ nhân như thế lại lập tức đắc ý trong lòng.
Bạch Mạn ửng gò má lại một lần nữa nói lời cám ơn, nếu là người khác tất nhiên Trác Ưng sẽ không thích. Làm gì có tên đàn ông nào có thể chịu được việc vợ mình bị người khác nhìn như vậy, nhưng đối phương vẫn còn là một đứa nhỏ, tâm tư đơn giản sạch sẽ mới liếc qua là thấy ngay. Dù có lòng dạ hẹp hòi nữa thì cũng không để bụng tới đứa bé nhỏ tuổi như thế, thậm chí có thể được Tiểu Long Quân thích y cũng vui vẻ, trên đời có mấy người có thể có được vinh hạnh như thế.
Sau khi ngồi xuống, Trác Ưng trả lại đủ những gì đã mượn lúc trước như đã hứa, ròng rã hai trăm Linh Tinh, ngoài ra còn có một hộp quà nhìn rất đẹp: “Ân cứu mạng đâu phải là chuyện mà số tiền này có thể cảm tạ. Chỉ là hai người chúng thần tu vi thấp, năng lực có hạn, chút quà mọn nho nhỏ này còn xin Tiểu Long Quân nhận lấy.”
Tuyết Mịch trả lại miếng ngọc thế chấp cho y, nói: “Lúc trước đã nói chỉ là cho mượn Linh Tinh, ngươi hết lòng tuân thủ cam kết trả đủ số lượng là được rồi, những thứ khác thì không cần.”
Trác Ưng nói: “Tiểu Long Quân không biết, năm đó thần cùng đường bí lối, thiếu chút nữa đã nhận một đơn của lính đánh thuê. Nếu không có Tiểu Long Quân ra tay giúp đỡ, thần tất sẽ đi, nhưng mà đơn hàng kia, tất cả những tu sĩ đi theo kể cả cố chủ đều bỏ mình, không một ai sống sót. Đây đã không chỉ là mượn tiền tài để giải quyết việc gấp mà là ơn cứu mạng.”
Tuyết Mịch nói: “Đó là khí vận của ngươi, không liên quan gì tới ta, lúc trước ta cho mượn tiền nên hôm nay thu lại tiền là đủ rồi.”
Tuyết Mịch nhận Linh Tinh chứ nhất định không chịu nhận quà, lại hiếu kỳ hỏi y làm sao để kiếm được hết Linh Tinh trong một năm như thế. Mặc dù em không đếm số tiền mình dùng, trăm vạn Linh Tinh cứ như nước chảy, nhưng em cũng không phải là không biết khó khăn. Em biết rõ rằng rất nhiều người đến một trăm Linh Châu cũng phải tốn sức mới có thể kiếm được, cho nên trong một năm kiếm đủ hai trăm Linh Tinh, nếu không có kỳ ngộ đặc biệt thì cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.
Trác Ưng báo cáo lại đủ loại chuyện trong một năm qua, y vốn xuất thân từ gia tộc lớn, cách nói chuyện không tầm thường mà cũng không cứng nhắc. Sau khi hết sạch áp lực đè nặng thì lại càng khôi phục một chút bản tính vốn có, cũng không còn khắc kỷ như thế nữa.
Bởi vậy ngôn từ cũng không mất vẻ hài hước thú vị, một việc nhỏ bình thường không có gì lạ cũng được y miêu tả vô cùng đặc sắc. Tuyết Mịch nghe đến mức thỉnh thoảng phát ra tiếng kinh ngạc thán phục, ở lại nhà trọ Tiên Khách nghe chuyện xưa đến trưa.
Trước khi đi, Tuyết Mịch để lại cho Trác Ưng một tấm bùa truyền âm, mặc dù không biết về sau có còn cơ hội gặp lại hay chăng, nhưng chỉ vì một buổi chuyện xưa đặc sắc đến thế cũng đáng để Tuyết Mịch lại đưa ra thêm một cơ hội xin giúp đỡ nữa.
Mang theo Linh Tinh kiếm được, Tuyết Mịch vô cùng vui vẻ quay về Vân Khởi, vừa tới thần điện, Tuyết Mịch đã giao ngay hai trăm viên Linh Tinh vào trong tay Thời Uyên: “Em kiếm đó!”
Từ nhỏ Tuyết Mịch đã tràn ngập ham muốn chia sẻ, vớ bừa một chuyện nhỏ cũng được cái miệng nhỏ của em tía lia nói không ngừng chứ không cần phải nói tới chuyện lúc trước cho người ta mượn Linh Tinh. Bởi vậy thần thức vừa quét qua thấy bên trong là hai trăm viên, chưa cần hỏi Thời Uyên cũng biết tiền này là như thế nào: “Người kia tuân thủ hứa hẹn trả lại à?”
Tuyết Mịch nói: “Mặt của vợ y cũng chữa khỏi rồi, vợ của y trông xinh đẹp lắm, tính cách cũng mềm mềm, mềm vô cùng vô cùng luôn ấy. Mới nhìn thêm chút đã thẹn thùng mặt đỏ rần, cứ như một con thỏ trắng ấy, cứ ngồi bên cạnh yên tĩnh vô cùng. Mỗi lần Trác Ưng, Trác Ưng là chồng của nàng ta, mỗi lần nói chuyện thì nàng lại lộ vẻ sùng bái. Nếu muốn kết thành đạo lữ thì nên kết như thế này mới đúng, Vưu Nhân và Sách Mục kia đến một chút tình cảm cũng chẳng có, may mà không kết hôn.”
Tuyết Mịch nói xong có hơi tiếc nuối: “Đáng tiếc lén lút ghi lại con gái nhà người ta không hay lắm, nếu không em đã ghi lại vào bóng Linh Ảnh cho huynh xem dung mạo của nàng ta dễ nhìn ra sao.”
Thời Uyên nghe em nói, vốn cũng không quá để ý, nhưng nghe tới hai chữ Trác Ưng thì thần sắc có hơi biến hoá: “Thời gian một năm, kiếm đủ hai trăm Linh Tinh lại còn đủ dư để di chuyển tới thành Triều Thánh, có thể nhìn ra được năng lực của Trác Ưng này cũng không tệ, nếu đã như thế, lúc trước tại sao hai mươi Linh Tinh cũng không có nổi?”
Tuyết Mịch nói: “Hình như là bị trục xuất khỏi gia tộc, cụ thể vì sao thì em cũng không hỏi, nhỡ như là chuyện thương tâm của người ta thì sao. Hôm nay y bảo rằng em cứu mạng y, nếu không nhờ em cho y mượn Linh Tinh thì y phải đi làm nhiệm vụ lính đánh thuê gì đó, người nhận nhiệm vụ kia chết cả rồi.”
Thời Uyên nói không rõ ý tứ: “Vậy em thật sự đã cứu y một mạng đấy.”
Trong trí nhớ của Nhiếp Kình không có ấn tượng gì về Trác Ưng, vì Trác Ưng đã chết từ sớm, sở dĩ trong trí nhớ của hắn còn biết rõ người này là bởi vì phu nhân của y rất nổi tiếng.
Phu nhân của y lấy thẳng tên của Trác Ưng để hành tẩu nhân gian, được người đời gọi là phu nhân Trác Ưng. Khi người đời biết rõ phu nhân Trác Ưng, nàng ta đã là Độc Tiên Nương Tử rất nổi danh, một nửa khuôn mặt đẹp như tiên nữ, một nửa còn lại như tu la ác quỷ.
Một chiêu độc Bất Tri Hoả đã giết hết hơn bảy vạn người nhà họ Trác trong một đêm, tất cả những nhà có quan hệ với nhà họ Trác đều bị nàng ta xem là cừu địch, giết nhà họ Trác bạn bè phản bội. Nhà họ Trác trong Thiên tộc cũng được xem là gia tộc quyền thế bị diệt sạch trong một đêm.
Từ đây trên bảng ác tiên có một vị trí dành cho phu nhân Trác Ưng, Độc Tiên Nương Tử.
Nhìn bé con vô tri vô giác trước mặt còn đang ở đấy cảm thán cái hay về sự khác biệt của người phụ nữ dịu dàng và người đàn ông tuấn tú, vẻ mặt ngây thơ vô lo, trong mắt Thời Uyên không khỏi hiện lên một chút ý cười. So với việc dùng cái tên ác tiên nổi danh khắp ba cõi, đối với Độc Tiên Nương Tử kia mà nói, làm một cô gái bình thường trong mắt tràn ngập dịu dàng, bên cạnh có người che chở có lẽ sẽ hạnh phúc hơn nhỉ.
Uyên Uyên nói một tháng sau, Lục Nhiễm thật sự đã quay về sau một tháng.
Mọi người không biết bí cảnh này mở ra bao lâu mới đóng lại, người ở trong bí cảnh sẽ có cảm giác nhưng người ở bên ngoài chỉ có thể kiên nhẫn chờ.
Bí cảnh Chu Yếm này được luyện ra từ hung thú thượng cổ, bên trong có nhiều thứ nguy hiểm không tên. Rất nhiều thế lực giành giật được một suất đi vào đứng ở ngoài ngày ngày mòn mỏi chờ đợi, lúc lối vào ở bên ngoài bí cảnh phát ra dư chấn linh lực, mọi người biết rõ này là người ở trong sắp ra ngoài rồi.
Vì nhận được tin tức, Long Thập Thất cố ý dắt Tuyết Mịch lại hóng chuyện. Thân làm Thượng tiên, bọn họ vào không được, nhưng cũng có phái thế lực tay sai của riêng mình vào trong, kể cả trong điện Yêu Thần, một số người thuộc thế lực của Yêu Hoàng cũng đi vào. Tuyết Mịch nhìn thấy có người căng thẳng mong mỏi ngóng chờ, có người thì rõ ràng cũng đang chờ ở bên ngoài nhưng so ra lại không mang theo cảm giác đang chờ mong bằng.
Long Thập Thất giải thích: “Đó là bởi vì bọn họ đã biết rõ rằng người do mình phái vào đã không còn nữa, có thể bước vào đều là tinh hoa của các thế lực, người nào cũng có mệnh bài ở bên ngoài. Người vừa chết bên trong, mệnh bài bên ngoài cũng sẽ vỡ vụn, sở dĩ bọn họ còn chờ ở bên ngoài chỉ là vì có thể nhận được thông tin trực tiếp, tiện cho nhóm người tiếp theo vào trong.”
Tuyết Mịch hỏi: “Người của chú Thập Thất còn đó hết chứ ạ?”
Long Thập Thất đáp: “Mất hai người. Mà thăm dò bí cảnh mới, chút mất mát này đã được xem là kết quả tốt rồi.”
Mặc dù hắn chỉ có tu vi Thượng tiên nhưng vẫn còn thân phận Long Quân, chắc chắn là số suất có thể cầm tới tay sẽ không thể nhiều bằng những Thượng thần kia, nhưng phái tầm mười người vào trong vơ vét bảo bối vẫn là không thành vấn đề. Đáng tiếc rằng mười người vào trong bây giờ chỉ còn tám cái mệnh bài hoàn hảo không chút tổn hại, chỉ mong rằng tám người này có thể thu hoạch được nhiều chút đỉnh.
Tuyết Mịch thấp thỏm chờ ở bên ngoài, Uyên Uyên phái một trăm người vào trong, sáng nay em còn đi nhìn một chút, mệnh bài của tất cả mọi người đều còn đó, hẳn là đều có thể bình an đi ra.
Trên bầu trời lơ lửng đủ loại tàu bay, trên mỗi chiếc tàu bay đều treo cờ xí thế lực của riêng mình. Nơi của Long Thập Thất chắc chắn cắm cờ xí điện Yêu Thần, thế lực của Yêu Hoàng và thế lực của các Long Quân nếu đi ra thì sẽ tập hợp ở ngay đây, chỉ trong chốc lát sau, mấy người Vân Li Mặc Đình nhận được tin tức cũng lần lượt đến đây.
Húc Dương dùng một tay vớt lấy Tuyết Mịch còn đang đứng ở rìa thuyền rồng ngó nghiêng bên ngoài ôm vào lòng, nâng cao cao ném vào không trung, chờ rơi xuống lại đón vào trong ngực.
Tuyết Mịch bị hắn ném đến cười khánh khách, vui vẻ vô cùng.
Mấy thế lực lớn gần thuyền rồng của điện Yêu Thần còn đang vì hao tổn quá nhiều cấp dưới ở bên trong mà mặt nhăn mày nhó, mặc dù có đặt kết giới không nghe được âm thanh nhưng lại có thể nhìn thấy được động tĩnh ở bên cạnh, thấy bên cạnh vậy mà lại đang chơi đùa nên không khỏi nhíu mày nhìn sang.
Kết quả đầu tiên là nhìn thầy cờ xí của điện Yêu Thần, rồi lại thấy được mấy thanh niên tuấn tú đang chơi đùa cùng với một đứa bé, thế là thu ngay vẻ mặt quay đầu nhìn thẳng trong một giây. Tộc Rồng, thế thì không sao.
Bí cảnh vừa mở, linh khí mạnh mẽ ở bên trong phun ra ngoài, từng luồng ánh sáng từ đó bay ra, rơi vào tàu bay đang dựng cờ xí các nhà.
Tuyết Mịch vội vàng nhìn về phía tàu bay dựng cờ xí của thần điện Vân Đỉnh, người đang phụ trách phía bên Uyên Uyên là một người thường xuyên thay Uyên Uyên ra ngoài làm việc. Nếu Lục Nhiễm ở đó thì việc hôm nay là do Lục Nhiễm thay mặt, nhưng giờ Lục Nhiễm lặng lẽ lẻn vào bí cảnh, Tuyết Mịch lay lay tàu bay, muốn nhìn xem thử có thể từ trong đám đông nhận ra chú Lục Nhiễm đang hoá trang không.
Chưa chờ em nhìn thêm mấy lần, Long Thập Thất đã dùng một tay bịt mắt em, ôm em lên: “Không phải là con định lén lút đi qua đấy chứ? Hửm?”
Tuyết Mịch vội vã lắc đầu: “Con chỉ nhìn thôi.”
Long Thập Thất ngang ngược chọc chọc trán em: “Nhìn cũng không cho, con chỉ có thể nhìn chú Thập Thất của con thôi!”
Tay Vân Li đánh lên tay hắn, đoạt lấy Tuyết Mịch: “Đừng quan tâm tới hắn, chú Vân Li dẫn con đi xem.”
Vân Li ôm Tuyết Mịch tới mé tàu bay, nhìn luồng sáng bay ra người này nối người kia, đa số đều lên tàu bay của thế lực của riêng mình, nhưng cũng có một đôi kẻ cá biệt bỏ chạy thẳng.
Có điều sau khi mấy kẻ kia bay đi, phía sau lại có một đám người bắt đầu đuổi theo.
Vân Li nói: “Những người kia là tán tu không có thế lực, kiểu tán tu ra khỏi bí cảnh như thế này vì không có thế lực nào chống lưng nên sẽ bị người khác để mắt tới. Nhất là với kiểu bí cảnh lớn như thế này, bọn họ thường là người dò đường, người như vậy chắc chắn có thu hoạch tương đối khá, người đuổi theo là đang giết người đoạt bảo.”
Chẳng qua một tán tu có thể cướp được một hai tấm vé vào cửa từ trong tay hàng ngàn thế lực tuyệt đối có thực lực mạnh mẽ có thể vượt cấp, bởi vậy những người đuổi theo kia là thợ săn giết người hay con mồi bị giết, cái này cũng chưa thể nói chắc được.
Tuyết Mịch: “Vậy vì sao bọn họ không gia nhập một vài thế lực ạ?”
Vân Li cười nói: “Cũng không phải ai cũng sẵn lòng nghe theo người khác, bọn họ tình nguyện cho dù đi một con đường chật vật cũng phải có được tự do.”
Thấy em nhìn chằm chằm bên đấy cứ như đang tìm người nào, Vân Li thì thầm hỏi em: “Con cứ nhìn chằm chằm vào bên kia thế, có người quen ở đó sao?”
Tuyết Mịch vội vã lắc đầu, Vân Li khẽ điểm chóp mũi của em: “Bé rồng con là không được nói dối đâu đấy nhé.”
Tuyết Mịch lập tức che miệng, cặp mắt to chớp chớp nhìn Vân Li.
Vân Li hơi nhíu mày, đánh mắt qua chỗ bí cảnh, không biết nghĩ tới điều gì mà lại đặt ánh mắt về lại Tuyết Mịch.
Tuyết Mịch bị y dò xét thì dựng thẳng người rồi rúc vào cổ y trốn, không dám nhìn mắt Vân Li.
Chú Vân Li dịu dàng nhất nhưng hình như cũng là đáng sợ nhất.
Vân Li cười một tiếng, vỗ nhẹ phía sau lưng của em: “Được rồi, chú không đoán là được chứ gì.”
Sau khi nhóm người dò đường đầu tiên trở về, tình huống trong bí cảnh cũng chậm rãi được truyền ra, ngoài những báu vật trời đất bị chú ý ra thì tin tức quan trọng nhất lại là Thượng tiên nén tu vi cũng có thể đi vào bí cảnh này được.
Có thể chứa đựng Thượng tiên nén chu vi, sức mạnh của bí cảnh này cũng khá là mạnh mẽ, lại càng không cần phải nói nghe bảo bên trong có nước thần cốt, nếu số lượng mà nhiều, lại dùng nuóc này để rèn luyện thân thể thì thậm chí có thể luyện thành thân thể bán thần. Lúc đó thì nhắm mắt chịu lôi kiếp từ tiên kiếp trở xuống đánh cũng như gãi ngứa vậy.
Ngoài ra còn có một đám lửa thần, có không ít báu vật cấp linh mười vạn năm trở lên, nhưng những chỗ kia đều quá nguy hiểm. Rất nhiều tu sĩ muốn liều mạng nhưng đi vào lại chỉ thành hòn đá dò đường.
Lần này khiến cho các thế lực khắp nơi vốn đã chú ý gắt gao tới bí cảnh Chu Yếm kích động không thôi, có thể gặp được một bí cảnh cỡ bậc xương thần như vậy, tài nguyên ở bên trong đến cả Thượng thần cũng phải liếc nhìn.
Rất nhanh Thánh Linh đã tuyên bố thông tin, nửa năm sau sẽ lại một lần nữa thử mở bí cảnh ra, lần này có mười vạn người được đi vào.
Ngay khi nhóm Long Thập Thất đều xoa tay múa chân bắt đầu chuẩn bị để bước chân vào bí cảnh, Yêu Hoàng lại ngăn bọn họ lại, nói thẳng: “Lần thứ hai mở ra các con cũng không cần đi hóng hớt làm chi.”
Long Thập Thất lập tức không chịu: “Tại sao! Ở trong đó có một ngọn lửa thần đấy, còn có cả nước thần cốt nữa, những vật này về sau Tuyết Mịch đều có thể dùng tới.”
Vân Li nói: “Những vật này chờ chú vào trong sợ là sớm đã mất rồi, với lại mấy món này đoán chừng bây giờ đã ở trong đống kho báu của Tuyết Mịch rồi ấy chứ.”
Long Thập Thất không rõ cho lắm: “Nghĩa là sao?”
Vân Li: “Hẳn là Thời Uyên đã biết nhiều hơn chúng ta chuyện gì đó, cho nên sớm đã điều động Thượng tiên đi vào. Những bảo vật được truyền ra bên ngoài kia tất nhiên đã rơi vào tay hắn, về phần trong bí cảnh ấy à, chỉ sợ là không còn thừa bao nhiêu.”
Long Thập Thất lập tức trợn trừng hai mắt, hùng hùng hổ hổ: “Đồ Thời Uyên âm hiểm! Xảo quyệt gian trá!”
Sau khi mắng xong mới phản ứng lại: “Hắn ở đại lục Khải Dương xa xôi, tại sao lại biết tới bí cảnh này nhiều hơn chúng ta?”
Vân Li cười khẽ một tiếng, còn có thể là vì sao, đoán chừng việc truyền thông tin của bí cảnh này ra chính là tác phẩm của Thời Uyên, chẳng qua Yêu Hoàng không có ý định để Long Thập Thất và Húc Dương biết rõ quá nhiều thôi, cho nên Vân Li nói: “Có thể chỉ là đoán thử chăng, dù sao cũng là xương của hung thú thượng cổ, không ngờ rằng đã đoán trúng ngay.”
Y nói vậy mà Long Thập Thất cũng tin, tiếp tục hùng hùng hổ hổ. Trên hành trình nuôi bé con lúc nào cũng có người muốn tranh giành với y, phiền chết mất!
Lừa dối Long Thập Thất xong rồi, sau khi hắn đi, Vân Li nhìn Yêu Hoàng: “Cho nên việc này thật sự là do Thời Uyên lan thông tin ra sao ạ?”
Yêu Hoàng: “Tại sao con lại đoán như thế.”
Vân Li cười một tiếng: “Hôm ra khỏi bí cảnh, Tuyết Mịch có phần để ý tới người phía bên Thời Uyên. Nếu không phải có người thân thiết với con, thần sắc của con nó cũng sẽ không gấp gáp như thế. Mà người thân thiết với nó cũng chỉ có chừng này người, Thời Uyên không thể nào tự đưa mình vào trong, hộ vệ của y thì đều dẫn theo bên cạnh, người có thể đi vào còn ai không cần nghĩ cũng biết.”
Yêu Hoàng hiểu rõ Vân Li trước giờ vốn thông minh, lại quan sát cẩn thận, có đoán được cũng không có gì lạ, nói: “Lần thứ hai mở ra này, để những kẻ Thiên tộc kia đi tham gia hóng hớt đi, vừa đúng lúc bọn họ cũng lấy lý do khoảng cách xa xôi không thể tới kip để quậy đòi nhiều suất đi vào hơn, vậy thì cứ cho bọn họ đi.”
Đặc biệt là những thế lực mà Thiên Đế đang âm thầm nâng đỡ kia. Thiên Đế lòng có chúng sinh hay là đang nhăm nhe Ba Cõi, vừa đúng lúc có thể nhân cơ hội thử một lần.
Sóng ngầm cuồn cuộn phía sau màn chẳng hề ảnh hưởng tới Tuyết Mịch chút nào, giờ phút này em đang bị những bảo bối mà Lục Nhiễm mang về bao vây đến là vui vẻ, mặc dù có rất nhiều món em không nhận ra, cũng chẳng biết có thể dùng để làm gì. Nhưng nào có ai ngại bảo bối nhiều đâu, thiên tính của rồng chính là tích cóp báu vật đấy.
“Chú Lục Nhiễm thật là giỏi quá đi! Có phải là bảo bối trong bí cảnh đều bị chú lấy đi hết rồi không ạ?”
Nhìn Tuyết Mịch tràn trề phấn khởi đếm bảo bối, Lục Nhiễm cũng cảm nhận được niềm vui của việc nuôi bé con: “Sao lại thế được, bí cảnh lớn cực, bên trong còn có không ít báu vật đất trời, làm sao mà lấy được hết, chẳng qua những bảo bối tốt nhất đều ở đây cả!”
Mang theo lời tiên tri vào trong, nếu như không lấy nhiều một chút thì sao có thể đáng để kẻ tay chân lẩm cẩm như y phải giày vò một chuyến cơ chứ.
Tuyết Mịch ngồi dưới đất, những bảo bối lấy từ bí cảnh ra chồng chất lên em. Những linh bảo linh dược ngàn năm vạn năm cứ đôi thành đống như vậy, quả thực trông giống hệt hàng vỉa hè không đáng tiền vậy.
Nhìn thu hoạch chất đầy mặt đất, Lục Nhiễm cũng đem lòng cảm thán, nhớ lại trước kia y vào bí cảnh, lấy được món gì cũng phải gỡ xuống từng món cẩn thận bỏ vào trong hộp. Lần này thời gian gấp gáp, mặc dù không đến mức đến đất cũng xúc sạch như Tiểu Long Quân nhưng có rất nhiều thứ cũng nhổ tận gốc, có cái món gì còn dính cả đất kia kìa.
Tuyết Mịch dắt theo hai hộ vệ nhỏ của em nhìn thị nữ của thần điện kiểm kê sửa sang lại từng món một, đôi mắt tròn căng đã cười thành hình trăng non. Lục Nhiễm nhìn mà cũng vui lây, đây mới là cảm giác thành tựu của nuôi bé con chứ!
Mãi đến khi Thần Quân lên tiếng: “Tình huống bên trong ra làm sao?”
Lục Nhiễm ngay lập tức nghiêm trang đáp: “Vài món thần bảo đã được lấy ra, chẳng qua chung quanh có không ít đá cộng sinh nên dù thần có lấy lửa thần đi thì hơi thở của lửa thần ở xung quanh vẫn rất nồng nặc. Thần cũng đã lấy hết toàn bộ nước thần cốt, nhưng với sức mạnh từ bộ xương thần được mai táng ở chỗ đấy thì đoán chừng nửa năm sau cũng có thể tích cóp được một hai giọt nữa.”
Quan trọng nhất là, thực lực của hung thú trông coi nước thần cốt có thể sánh ngang Địa tiên, bởi vì bí cảnh đột ngột mở ra nên con mãnh thú kia còn chưa tỉnh táo, tuy vậy đã bị động tĩnh của bí cảnh mở lần đầu quấy rầy đôi phần. Đợi lần sau mở ra, nếu động tĩnh của người vào trong quá lớn đoán chừng sẽ đánh thức nó, một khi hung thú Địa tiên tỉnh lại thì đáng sợ rồi.
Chẳng qua nếu chúng tiên vào trong có thể bắt tay chém giết con mãnh thú kia thì thu hoạch một chuyến của bọn họ sợ là không thể kém hơn thu hoạch lấy được thần hoả được. Hung thú cấp bậc Địa tiên, xương máu da thịt cũng đều là đồ tốt.
Lúc ở bên trong, Lục Nhiễm cũng có chút ngo ngoe rục rịch nhưng cuối cùng vẫn cứ bỏ cuộc. Động tĩnh của việc chém giết hung thú thực sự là quá lớn, làm người sao có thể tham lam như thế, ít nhiều gì cũng phải để lại cho người tới sau ít đồ mới phải.
Thời Uyên: “Không sao cả, chốn bí cảnh phúc hoạ khó lường, đều là số mệnh cơ duyên của mọi người.”
Tuyết Mịch nghe không hiểu bọn họ nói gì, lôi ra được một món từ trong đống báu vật, em cẩn thận dùng linh lực nâng lên nhìn về phía Uyên Uyên và Lục Nhiễm: “Chú Lục Nhiễm ơi, chú mang luôn cả xương cốt nhà người ta về luôn rồi nè!”
Hai người quay đầu nhìn lại, Thời Uyên cười khẽ một tiếng, Lục Nhiễm nói: “Đây không phải xương cốt, đây là một loài thực vật tên là Thiên Cốt Trảo, con lấy tay nắn thử đi, xem có phải mềm không.”
Vốn Tuyết Mịch thấy vật kia cứ như xương bàn tay người nên mới dùng linh lực nâng không dám đặt vào tay, nghe Lục Nhiễm nói mới thử nghiệm đưa tay nhéo nhéo, lập tức kinh ngạc: “Thật nè! Loài thực vật này trông kỳ quái quá đi.”
Lục Nhiễm cười: “Loài Thiên Cốt Trảo này vốn đã sinh trưởng ở những nơi mai táng, thường xuyên lẫn vào bên trong một đống xương trắng thi thể, bởi vậy có hình dạng như thế khéo còn có thể giấu kín bản thân. Chẳng qua thấy Thiên Cốt Trảo này trông đáng sợ vậy thôi chứ nó là thánh dược chữa thương đó, lấy một mẩu nhỏ bôi thẳng trên da thịt, bị trúng độc, bị lửa thần làm bỏng hay thậm chí là các loại ngoại thương sâu đến mức có thể nhìn thấy xương đều có thể nhanh chóng khép lại bằng tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.”
Tuyết Mịch: “Oà, thật là lợi hại quá đi.”
Nhìn những thị tỳ kia kiểm kê lại không ít đất linh bám trên các sợi rễ thế mà cũng góp nhặt được một đống lớn, Tuyết Mịch hỏi: “Những thứ này cũng là đất linh hay sao ạ?”
Lục Nhiễm: “Cũng coi như vậy đi, nhưng không bằng những mấy lứa trước kia, để lại trong thần điện để vại các loại hoa yêu là đủ rồi.”
Quá trình kiểm tra rất rườm rà cũng cực kỳ lặp lại, cũng không phải là chuyện gì có ý nghĩa nhưng Tuyết Mịch lại xem đến là say sưa ngon lành. Thấy thị tỳ cứ lần lượt rửa ráy các loại thuốc sạch sẽ rồi ghi chép đóng hộp, rồi lại nhìn thấy các loại hộp báu vật cứ chất chồng từng cái mà em hạnh phúc đến cười híp cả mắt.
Một ngày đi qua, Thời Uyên đã một ngày ròng rã không thấy oắt con lắc lư trước chân mình bèn gọi linh nô tới: “Tiểu Long Quân vẫn còn đang ở đại điện?”
Linh nô cung kính đáp: “Thưa vâng, Tiểu Long Quân vẫn còn canh giữ ở trong điện ngắm thanh lý báu vật.”
Thời Uyên vẫy cho linh nô lui, bất đắc dĩ lắc đầu, mãi đến khi toàn bộ công tác kiểm kê đều hoàn thành, Tuyết Mịch mới ôm một cuốn danh sách thật dày chạy tới: “Uyên Uyên! Mấy bảo bối kia đều được kiểm kê xong hết rồi!”
Thời Uyên: “Kiểm kê xong rồi thì cất hết vào trong cái nhà kho nhỏ của em đi.”
Tuyết Mịch lắc đầu nói: “Mấy thứ này là của chú Lục Nhiễm, chú ấy vất vả lắm mới đào về được đó.”
Thời Uyên cười khẽ: “Y nói đây là quà mang về cho em, thứ mà y muốn y đã tự mình lấy xong xuôi rồi.”
Chẳng qua cũng chỉ là một ít linh vật ngàn năm vạn năm thôi, đào mấy thứ này vốn là vì dỗ bé con vui vẻ. Vài món đồ đáng giá để liều mạng nhất trong bí cảnh cũng được ba bốn loại, sớm đã cất riêng đi rồi.
Tuyết Mịch lập tức xoè to hai mắt: “Tất cả đều là cho em á?”
Thời Uyên: “Ta còn cho rằng em cứ chăm chăm canh ở chỗ đấy không chịu đi là vì em biết đó đều là đồ của em chứ.”
Tuyết Mịch dẩu môi cọ cọ vào trong ngực Thời Uyên hừ hừ làm nũng: “Nào có chăm chăm đâu, có nhiều món em không biết nên em mới ngồi đó xem thôi.”
Thời Uyên cười nói: “Đều là của em hết, em tự cất kỹ đi.”
Còn có chuyện gì vui vẻ hơn việc nhận được bảo bối đâu, Tuyết Mịch reo hò một tiếng, cố ý chạy đi tìm chú Lục Nhiễm, ôm ôm hôn hôn người ta hồi lâu ngỏ ý cảm ơn.
Bên này vui vẻ nhận quà, còn mấy vị Long Quân ở trong điện Yêu Thần thì lại cười không nổi.
Long Thập Thất nhìn đồ mà người của hắn mang về, nhiều thì nhiều thật, nhưng bảo bối lợi hại thì không có lấy một món nào: “Không phải có nước thần cốt sao, còn có sông Huyền Thiên. Mấy thứ kiểu lửa thần không lấy được thì thôi, mấy thứ này mà không cướp được chút nào á?”
Tu sĩ bị Long Thập Thất điều động vào trong cũng rất bất đắc dĩ: “Khi chúng thần cảm nhận được hơi thở của báu vật rồi lần theo thì đã chỉ còn sót lại một chút rễ cây.”
Vân Li cười một tiếng: “Vất vả cho các vị rồi, lần đầu dò xét nguy hiểm, chư vị có thể có được thu hoạch như thế đã là không dễ, trong mấy thứ này chư vị hãy chọn lấy một nửa trong phần thu hoạch của riêng mình coi như an ủi cho sự vất vả, đi thôi.”
Mọi người liền vội vàng cảm tạ lui ra, Long Thập Thất vẫn còn bất mãn hằm hè: “Bên phía Thời Uyên điều động trăm người, tất nhiên thu hoạch tương đối khá.”
Húc Dương khẽ chậc lưỡi: “So so so, cái gì chú cũng đòi so, so hoài so mãi cũng có đọ lại đâu.”
Long Thập Thất trợn trắng mắt, không thể cho bé con thứ tốt nhất, hắn không cam tâm!
Nhưng người cũng đã đi ra rồi, cũng chỉ có thể chọn mấy món tốt nhất từ trong vài thứ này để đưa cho Tuyết Mịch.
Khó khăn lắm Long Thập Thất mới an ủi được bản thân mình đã thấy Tuyết Mịch vui mừng nhào tới: “Chú Thập Thất!”
Nhìn con non chạy về phía hắn như bay, Long Thập Thất lập tức giang hai tay ôm lấy người: “Sao mà vui vẻ như vậy há?”
Tuyết Mịch lấy ra khoảng mười quả Thánh Huyết: “Con tới chia phần quả quả với các chú đó!”
Quả Thánh Huyết vì có thịt quả đỏ như máu mà được đặt tên, bình thường sinh trưởng ở chốn yêu thú cấp cao táng thân, dựa vào hấp thụ sức mạnh xương yêu để trưởng thành. Cho dù là rồng, ăn một quả cũng có thể bổ sung một chút xíu khí huyết, mặc dù không nhiều, thua xa vật quý giá bậc này như quả Long Huyết, nhưng cũng đã trân quý hơn xa rất nhiều loại quả linh khác.
Lần này bọn họ cũng thu hoạch được một vài quả Thánh Huyết từ trong bí cảnh, biết rõ bé con thích ăn quả linh nên còn cố ý để loại toàn bộ quả để chờ Tuyết Mịch đến rồi cho cháu. Thế mà Tuyết Mịch tới rồi trái lại còn muốn chia sẻ quả linh với bọn họ.
Tuyết Mịch nói: “Ở chỗ Uyên Uyên có nhiều lắm nhiều lắm luôn, con ăn thử một quả thì thấy ngon lắm luôn. Mấy chú mau nếm thử đi!”
Húc Dương: “Nhiều lắm nhiều lắm luôn là bao nhiêu?”
Tuyết Mịch cũng không có con số cụ thể: “Khoảng mấy trăm quả ha, đầy cả một cái hộp ấy ạ.”
Húc Dương nhìn Long Thập Thất, đột nhiên hắn biết vì sao lần nào Long Thập Thất cũng đều xù lông lên với Thời Uyên rồi, thật là đáng giận quá đi.
Tuyết Mịch không biết rõ tình hình còn cầm quả kề tới bên miệng Long Thập Thất: “Ăn ngon cực kỳ, chú Thập Thất nếm thử đi.”
Long Thập Thất rưng rưng cắn một miếng dưới sự đề cử nhiệt tình của nhóc con, chờ lần sau, lần sau nhất định hắn có thể cho bé con nhiều nhất!
Sau khi bí cảnh đã kết thúc sơ bộ, Thánh Linh cũng mở lại bình thường, có điều đã lập một cánh cửa ra vào cho mỗi chỗ phía sau núi kia, như vậy cũng tránh cho người không có phận sự nhân cơ hội bước vào Thánh Linh.
Mặc dù các lớp học đã mở lại nhưng bên trong Thánh Linh vẫn chưa khôi phục được sự bình tĩnh, người nào chỗ nào cũng đều đang bàn tán về bí cảnh phía sau núi, nghe nói các viện hệ muốn mở thêm một lần thi đấu nữa, một trăm người đứng đầu trong tu vi Độ Kiếp sẽ có được tư cách đi vào lần thứ hai.
Tư cách này tất nhiên là mở ra cho toàn bộ học sinh Thánh Linh, ngoài trận so đấu này thì tất nhiên cũng không thiếu được dùng thế lực của gia đình mình. Nhưng cho dù là con đường nào thì ai ai cũng đang tranh đoạt bể đầu cho suất đi vào lần thứ hai này.
Tuyết Mịch đang đứng ở trên đình Kính Tâm ở viện Ngũ Linh nhìn xuống, người người nhốn nháo náo nhiệt vô cùng, lọt vào tai đều là các kiểu thông tin về bí cảnh, em nghe mà cảm khái: “Đáng tiếc là tu vi của ta thấp quá, bằng không thì cũng muốn vào trong chơi một chút ấy nha.”
Hoa Triêu và Phồn Lũ ở phía sau em còn chưa cất lời, tự dưng đã có tiếng người vang lên từ giữa không trung: “Cậu mà muốn vào trong thì sợ phải chờ thêm ngàn năm.”
Tuyết Mịch ngẩng đầu nhìn lên, đó là một thiếu niên có dáng dấp đẹp đẽ cực kỳ, bộ dáng tuấn mỹ quá đáng, giữa lông mày mang theo hơi thở tuỳ ý phô trương nhưng cũng không phải là kiểu ương ngạnh khiến cho người khác ghét, có một chút tự phụ lại xen lẫn vào nét hoang dã, trông có hơi quen thuộc.
Người đang ngồi trên chim bay đắc ý nhìn Tuyết Mịch: “Không nhận ra ta à?”
Tuyết Mịch nghe tiếng, nhìn hình dáng lờ mờ phân biệt ra: “Bách Lý Hương Đình?”
Bách Lý Hương Đình nhảy xuống khỏi người chim bay, tuy chỉ là dáng vẻ thiếu niên nhưng cũng đã trổ mã ra dáng người cao gầy, mang theo một loại hơi thở thanh xuân hoạt bát.
Nhìn Bách Lý Hương Đình lớn lên chỉ trong một đêm, Tuyết Mịch thậm chí còn phải hơi ngẩng đầu: “Sao chưa gì cậu đã lớn rồi?”
Bách Lý Hương Đình nhìn Tuyết Mịch thấp hơn mình mấy cái đầu mà hài lòng vô cùng: “Đó là bởi vì ta đủ tu vi rồi, tất nhiên sẽ lột vảy trưởng thành.”
Nói xong đưa tay vuốt vuốt trên đầu Tuyết Mịch, thật không hổ là cục vàng nhỏ của tộc Rồng, bé con non quả nhiên rất là đáng yêu.
Tuyết Mịch tát bay bàn tay vuốt ve em, rõ ràng trước đó không lâu vẫn còn là hai đứa cao ngang nhau đánh nhau, sao thằng ranh này nói lớn lên cái là lớn ngay vậy!
Hết chương 76.
Chương trước |Mục lục | Chương sau.
28.02.2026.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3