Chương 75: Người đàn ông gánh vác thần điện Vân Đỉnh.
Editor: Nhím.
Tuyết Mịch gọi người hầu trong điện tới, giao những phần quà mang về từ Ma giới đã được phân chia xong xuôi cho hắn. Hôm nay em vốn định về Thánh Linh một chuyến thì sẽ tự tay trao quà cho mọi người, nhưng Thánh Linh đã nghỉ học nên cũng chỉ đành coi như thôi.
Những món quà cũng chẳng phải thứ gì quý giá, tính cả Lạc Phượng, em tặng mỗi người năm viên ma thạch và một vài cọng linh dược tuy không quá quý hiếm nhưng tương đối thưa thớt khó tìm.
Vốn định tặng thêm mấy miếng lá, nhưng chú Lục Nhiễm nói rằng ngoài Long Quân tộc Rồng ra thì tốt nhất không cần đưa lá cho người ngoài, vì cho dù một phiến lá là vật liệu phòng hờ cho linh khí thôi nhưng cũng đã trân quý lắm rồi. Nếu trong thời gian ngắn mà tặng ra ngoài nhiều như thế, nói không chừng sẽ khiến người khác liên tưởng tới bí cảnh mà em va phải lúc trước.
Nếu mà là trước ngày hôm qua, có thể Tuyết Mịch sẽ hơi không hiểu lắm, nhưng hôm qua được Hoàng bá bá phổ cập khoa học chuyện khí vận, em đã hơi hơi hiểu rằng có nhiều thứ cho dù có là bạn bè cũng không thể tuỳ ý chia sẻ, cho nên đành phải thôi.
Tuyết Mịch sai người mang quà đi đoạn dẫn Hoa Triêu và Phồn Lũ vui vẻ sung sướng quay về Vân Khởi.
Bí cảnh do xương của hung thú thượng cổ biến hoá thành, mặc dù tình huống bên trong vẫn chưa rõ ràng nhưng mọi người đều phỏng đoán rằng đây hẳn không phải là bí cảnh nhỏ. Các thế lực lớn đã cuồn cuộn dậy sóng trong giây lát, mặc dù Thánh Linh cho nghỉ học, nhưng vì bí cảnh này cũng là nơi để các bên âm thầm tranh đấu, lúc này tất nhiên Tuyết Mịch vẫn nên tránh mặt một chút mới tốt.
Tuyết Mịch vừa tới Vân Khởi đã tía lia cái miệng nhỏ kể chuyện cho Thời Uyên, chỉ sợ lục địa Khải Dương cách thành Triều Thánh xa quá, chờ đến khi bên này nhận tin đã muộn hơn người ta một bước.
Lục Nhiễm cạnh bên nhìn Tiểu Long Quân đã ra ngoài cầu học rồi còn phải lo lắng nuôi gia đình, có tin tức gì cũng phải mang về nhà trước, rồi lại nhìn Thần Quân ngoài mặt nhìn thì như nước chảy mây trôi không tranh không đoạt chứ thực tế trong bụng thì đen ngòm.
Tiểu Long Quân vĩnh viễn sẽ không biết rằng thông tin bí cảnh là do Thần Quân truyền đi.
Trước đó Thần Quân đã ghi lại hết những sự kiện mà Nhiếp Kình biết vào trong quả cầu, nhờ vào đó để thông báo cho Yêu Hoàng, nhưng cái kiểu tin tức truyền tay này làm sao có thể kĩ càng bằng Thần Quân điều tra hồn phách được. Cho nên dù Yêu Hoàng biết được một vài chuyện tương lai có thể phát sinh nhưng cũng không thể toàn diện được như việc tra xét trí nhớ mấy ngàn năm của người ta.
Bất mãn vì Yêu Hoàng mang Tiểu Long Quân đi nên kiếm chuyện cho Yêu Hoàng làm, thật không ngờ rằng nuôi bé rồng con thôi mà Thần Quân cũng đã bị cuốn vào rồi!
Trong lòng đang oán thầm, cảm giác được ống tay áo bị người ta kéo, cúi đầu thì thấy Tuyết Mịch đang ngẩng đầu nhìn y nên vội vàng nửa quỳ xuống: “Sao vậy Tuyết Mịch?”
Tuyết Mịch nói: “Nếu cái bí cảnh đó tu vi Thượng tiên vào được thì chú Lục Nhiễm có đi không ạ?”
Lục Nhiễm nói: “Cái này còn phải xem Thần Quân sắp xếp ra làm sao nữa.”
Tuyết Mịch: “Vậy nếu chú Lục Nhiễm đi thì nhớ mang quà về cho con nhé.”
Lục Nhiễm nghe vậy cười nói: “Nếu mà chú có đi, nhất định sẽ mang về thật nhiều thật nhiều quà tặng cho con.”
Cái chỗ như bí cảnh này ấy à, đấu với người, tranh với trời, không ai dám nói rằng đi vào bí cảnh thì nhất định có thể sống sót quay về. Đều là cầu kỳ ngộ trong hiểm nguy, cho nên là yêu cầu nhỏ này của Tiểu Long Quân được coi như là một lời chúc phúc rất tốt đẹp.
Hôm qua mới tới đã bị Hoàng bá bá mang đi vội vội vàng vàng, Tuyết Mịch còn chưa kịp đi xem những thứ mang từ bí cảnh Phù Tang về, bây giờ biết toàn bộ những bảo bối kia đều đã được mang hết vào kho rồi nên vội vã không ngừng đi nghiệm thu thành quả đào sạch cả đất của bản thân.
Tuyết Mịch đi rồi Thời Uyên mới nói: “Bí cảnh này chỉ có tu vi kỳ Độ Kiếp trở xuống mới có thể vào.”
Nhưng kiểu tình huống này cũng chia làm hai loại, còn phải xem độ mạnh của bí cảnh nữa, nếu sức mạnh của bí cảnh càng mạnh mẽ thì thế giới bên trong cũng sẽ càng hoàn chỉnh, cho nên mặc dù có bước vào cánh cửa thì chỉ cần Thượng tiên hạ thấp tu vi xuống ngưỡng quy định cũng có thể đi vào.
Ví dụ như thế giới phàm tục bình thường thì tiên thần không thể đi vào, nhưng đây cũng là vùng lãnh thổ rất mạnh mẽ, áp chế của Thiên Đạo chỉ là vì để cân đối. Một khi áp chế tu vi thì có thể bước vào.
Có một vài bí cảnh chưa đủ sức mạnh, chỉ có thể dung nạp tu vi từ tiêu chuẩn trở xuống, cho dù cho nén tu vi lại thì cũng không có cách nào cưỡng ép bước vào, bởi vì một khi vào trong bí cảnh sẽ không gánh nổi được loại sức mạnh kia, rồi sẽ tan vỡ hư hao.
Có điều khi bí cảnh Chu Yếm vừa bị phát hiện, vì mọi người đều không biết, chỉ có thể cảm ứng được bên trong có thể chứa được tu vi Độ Kiếp nên cũng chỉ để tu sĩ từ Độ Kiếp trở xuống đi vào.
Nhóm đầu tiên vào trong mặc dù nguy hiểm trùng trùng nhưng thu hoạch cũng tương đối khá, mãi đến khi lần thứ hai mở ra mới biết được Thượng tiên nén tu vi cũng có thể vào.
Nhưng không ai ngờ rằng lần thứ hai vì có không ít Thượng tiên bước vào nên bí cảnh này lại thành hiện trường chém giết, nhân số thương vong nhiều gấp mấy lần lần đầu đi vào, có thể nói là tương đối thảm trọng.
Sau hai lần điều tra thăm dò quy luật của bí cảnh, Đạo Quang của Thánh Linh và Yêu Hoàng hợp tác phong toả bí cảnh, quyết định để cho bên trong bí cảnh thời gian để hoàn toàn nghỉ ngơi phục hồi. Về sau thì chuyển thành năm trăm năm mở một lần, đồng thời cũng thành trường rèn luyện của Thánh Linh, còn các gia tộc tông môn mà muốn đi vào bí cảnh Chu Yếm thì tất nhiên phải giao ra một ít phí nhập môn.
Một số tiên tông lớn lúc trước đang dần dần vượt qua học viện số một ba cõi, bởi vì một bí cảnh này mà lại bị Thánh Linh bỏ xa không ít, chẳng qua này đều là chuyện về sau.
Lục Nhiễm thế mà lại là sao cũng được, y cũng đã phi thăng thành Thượng tiên rồi, sống sung sướng thoải mái không được sao. Tiểu Long Quân còn đưa y một trái Nhân Sâm đấy, nếu lúc tuổi thọ của y sắp hết mà vẫn chưa tở độ kiếp thành thần thì y sẽ ăn quả nhân sâm, lại được thêm một vạn năm tiêu dao sung sướng, đi vào bí cảnh liều mạng làm gì.
Mấy năm trước lên núi xuống biển đi vào bí cảnh hiểm địa các nơi sớm đã đủ rồi.
Trong lòng nghĩ vậy, lại nghe Thời Uyên nói: “Chẳng qua trong bí cảnh Chu Yếm lần này có lửa thần do một gốc cây Lục Đằng Tuyết Hồn huyễn hoá thành.”
Lục Đằng Tuyết Hồn là một mảnh linh hồn của thần Tuyết, ngọn lửa được huyễn hoá ra mặc dù thua xa lửa thần cấp bậc thượng cổ như Thái Dương Chân Hoả hay Nam Minh Ly Hoả, nhưng cũng hoàn toàn không phải lửa bình thường có thể sánh được, dù sao bên trong có chứa một chút linh hồn của thần.
Quan trọng nhất là Lục Nhiễm vốn có linh căn hệ băng, sức hút ngọn lửa Tuyết Hồn này đối với y còn lớn hơn cả việc thành thần!
Lục Nhiễm mới nãy còn cảm thấy mình liều đủ rồi đột nhiên cảm thấy mình còn có thể liều mạng thêm nữa!
Trên con đường thành thần tất không thể e ngại gian nguy!
Lục Nhiễm mới chuẩn bị đi lại lập tức ton hót cun cút về, vẻ mặt nịnh nọt mà người ngoài không thấy được: “Thần Quân.”
Thời Uyên cũng không theo y mà nói thẳng: “Ở nơi chôn xương Chu Yếm trong bí cảnh đã ngưng tụ ra một vũng nước xương thần, sau khi ngươi vào bí cảnh thì mang ra cho ta.”
Lục Nhiễm vội vàng đáp lời: “Vâng.”
Một chùm sáng bay ra từ đầu ngón tay Thời Uyên, Lục Nhiễm vừa đưa tay ra tiếp xúc, tình huống về bí cảnh lập tức hiện lên ở trong đầu y, vị trí của lửa thần và nước từ xương thần đều biết rõ ràng.
Thời Uyên nói: “Bí cảnh lần này sẽ không để quá nhiều người vào trong, thần điện của chúng ta có một trăm suất. Ngươi đi tuyển chọn người vào đi, chọn mấy Thượng tiên nén tu vi cùng vào với ngươi, thân phận của các ngươi không thể bại lộ, nhớ che giấu bản thân cho đàng hoàng. Báu vật của bí cảnh lượt đầu tương đối khá, không cần phải nương tay.”
Nói đoạn nhớ tới bé con nào đó bèn cười khẽ một tiếng: “Lúc cần thiết thì xúc sạch luôn cũng được.”
Lần thứ hai thần điện của hắn sẽ không tham dự, nhưng một vài Thượng tiên ở tầng trời thứ ba sẽ tham gia nhiều chút đỉnh.
Xử lý xong xuôi mấy chuyện bên ngoài, Thời Uyên quay về tẩm điện, thấy Tuyết Mịch đương ngoan ngoãn ngồi trước cửa sổ viết chữ lớn của ngày hôm nay, đã có thể nhìn ra được dấu vết vẽ lại chí khí của hắn thấp thoáng giữa đầu bút lông. Hắn đưa tay từ ngoài cửa sổ khẽ khàng vuốt ve trên đầu em.
Tuyết Mịch vừa ngẩng đầu đã cười híp cả mắt với hắn: “Uyên Uyên!”
Thời Uyên liếc mắt nhìn chữ trên bàn, khích lệ nói: “Không tệ, có tiến bộ.”
Tuyết Mịch đắc ý lắc lư cái đầu nhỏ, cặp sừng tí hon cứ đung đưa qua lại trước mặt Thời Uyên, lắc lư đến mức Thời Uyên nhịn không được mà lộ ra ý cười.
Lông thần cũng được, Thượng thần huỷ bí cảnh đi cũng chẳng sao, đó đều là chuyện đã qua, ngoài hóng hớt ra thì đã không còn là chuyện mà mọi người có thể nghĩ tới. Nhưng còn chốn bí cảnh hung thú thượng cổ ở phía sau núi Thánh Linh ấy à, nếu tranh thủ một chút nói không chừng còn có thể có thu hoạch đấy.
Lúc này chỗ tốt của việc gia nhập Thánh Linh hoặc các tông môn lớn đã xuất hiện, tài nguyên cỡ này chỉ có những người dựa dẫm vào các thế lực lớn mới có thể có cơ hội tiếp xúc.
Chưa qua mấy ngày đã xác định được thời gian thăm dò bí cảnh lần đầu và điều kiện đi vào, tu sĩ kỳ Độ Kiếp trở xuống đều có thể vào, còn về nhân số thì sĩ số tổng thế nằm trong khoảng vạn người.
Trước đó Thượng thần Đạo Quang, viện trưởng của Thánh Linh đã sử dụng thần lực cảm ứng sơ bộ, trong bí cảnh lớn này ít nhất cũng có thể cho hơn mười vạn người vào. Đừng thấy mười vạn người không phải số nhỏ, đặt giữa ba cõi này, chỉ vẻn vẹn một Yêu tộc đã có vô số lục địa chứ đừng nói tới Thiên tộc Ma tộc, thêm vào hơn mười vạn người thật sự là đã ít lại càng ít hơn, chỉ mỗi tuyển ra một hai tinh anh nổi bật của các thế lực là đã đủ số rồi.
Nhưng bởi vì đây là lần đầu bước vào bí cảnh hung thú, cũng là để tránh hi sinh ở bên trong quá nhiều nên mới tạm thời khống chế nhân số ở trong khoảng vạn người để làm người tiên phong dò đường. Đối mặt với nguy hiểm không tên cũng có ý nghĩa tương đồng với những thu hoạch mà ta không biết.
Phần đông người trên các lục địa đều kích động vì bí cảnh lớn hoàn toàn mới mẻ này, trận pháp dịch chuyển ở các nơi không ngừng vận chuyển ngày đêm, giá cả dịch chuyển nâng lên gấp bội, tất cả mọi người đều muốn tới thành Triều Thánh trước, cho dù là có tư cách để đi vào hay không thì nói không chừng đến đó rồi còn có thể may mắn có được cơ duyên gì thì sao.
Sau mỗi bí cảnh, trên thị trường đều sẽ có một vài kẻ tầm bảo bán ra những thứ mình không dùng được, đối với những người không vào được bí cảnh mà nói, những lúc như thế này chính là thời cơ tốt nhất để tìm được một chút ít bảo bối.
Một vài thế lực âm thầm, một ít lầu báu vật trải rộng khắp ba cõi cũng bắt đầu cho đấu giá suất tham gia, thế lực cỡ bọn họ có thể làm được chuyện mở trải khắp ba cõi thì trong tay ít nhiều gì cũng phải có chút ít vật lực mà bên ngoài không có. Nếu một số tán tu có thực lực tự thân không tầm thường nhưng không tham gia vào thế lực nào mà vẫn muốn góp số vào những vốn liếng được các tông môn lớn nắm giữ như này, thì đấu giá suất tham dự cũng là một cách.
Bí cảnh Chu Yếm, hung thú cấp thượng cổ, mới nghĩ cũng có thể đoán được bên trong hung tàn đến mức nào, nhưng càng hung tàn thì bảo bối có thể cũng càng nhiều. Mọi sự chú ý đều ngay lập tức hội tụ về phía bí cảnh, còn về phần lông thần, chỉ sợ cũng chỉ còn mỗi tộc Chu Tước tiếp tục hao tâm tốn sức muốn biết phải làm thế nào mới có thể đả động được Tiểu Long Quân.
Biết được lông Tước đang nằm trong tay Thời Uyên, Thượng thần Không Nghê cố tình điều cả đệ tử tâm phúc tới chào hỏi, đồng thời cũng để thăm dò suy nghĩ của Thời Uyên.
Bằng không nàng ta là Thượng thần của một phương, nếu tự mình đến đây mà cuối cùng Thời Uyên không muốn nhường ra rồi sẽ chỉ khiến cho hai bên kết thù. Nàng không tới nhưng đệ tử tâm phúc của nàng mang theo thành ý đầy đủ tới, nếu có thể thuyết phục Thời Uyên, đến lúc đó lại tự mình tới đây chào hỏi thì tất cả đều vui vẻ.
Biết tộc Thần Tước lại phái người tới rồi, Tuyết Mịch lén lút chạy tới phía sau đại điện, ba cái đầu lặng lẽ lén lút một cách nổi bật.
Người tới là một thanh niên tuấn tú mặt tiên y lông trắng, đi theo sau là hai tiên đồng búi tóc trơn bóng, khuôn mặt non nớt, mang theo hơi thở thiếu niên tràn đầy sức sống.
Tuyết Mịch nhỏ giọng hỏi: “Mấy cậu cảm thấy ba người bọn họ ai đẹp?”
Hoa Triêu: “Tất nhiên là cái người ở giữa rồi.”
Dù sao đệ tử tâm phúc bên gối Thượng thần nhà người ta, khí chất quanh mình cũng không phải dạng vừa, ngoài ra thì bộ dạng của hai tiên đồng thật ra cũng rất thanh tú, nhưng mà khí chất tựa hồ có hơi nhạt nhẽo.
Phồn Lũ đưa mắt nhìn Hoa Triêu, thật sự là theo bên Tiểu Long Quân lâu nên cũng bắt đầu biết nhìn người là phải nhìn mặt trước rồi đấy.
Tuyết Mịch hỏi: “Mấy cậu nói xem Uyên Uyên sẽ chịu đổi chứ?”
Em vừa nghe được, thanh niên tới từ tộc Thần Tước kia mang tới ba món thần khí, món nào món nấy đều là thứ rất là lợi hại, một cái là một cái lò rèn cấp bậc thần khí, cái này rõ ràng là cho Uyên Uyên. Hai cái còn lại một cái là thần khí công kích thuộc tính nước, một cái là thần khí phòng ngự thuộc tính nước, hai cái này rõ ràng là cho em.
Hoa Triêu nhỏ giọng nói: “Thần Quân sẽ không đồng ý đâu.”
Tuyết Mịch: “Tại sao thế?” Ba đổi một mà ôi, lời biết bao nhiêu chứ.
Hoa Triêu cười nói: “Vì đó là món thần khí đầu tiên mà Tiểu Long Quân tặng Thần Quân.”
Cho dù không phải thần khí thì Thần Quân cũng không mang những thứ Tiểu Long Quân tặng đi đổi đâu. Mỗi một món đồ Tiểu Long Quân đưa cho Thần Quân, hòn đá cuội nhặt ở sông suối, phiến lá rơi trên mặt đất, đồ trang trí mua ở chợ phiên, thậm chí là một đoá hoa mà Tiểu Long Quân nghịch ngợm quấn quanh tóc Thần Quân, tất cả đều được Thần Quân cẩn thận cất giữ lấy.
Quả nhiên, tới khi người ta nói rõ ý đồ tới, Thời Uyên nói: “Lúc trước bản tôn đã nói rõ, chuyện trao đổi lông thần không cần phải nhắc lại.”
Khương Tinh không hoảng không vội: “Tuy lông Tước là thần khí, nhưng ở tộc Rồng thì tác dụng không lớn, nếu Yêu tộc có thể có thêm tứ linh thì thực sự vô cùng có ích. Nếu như rất nhiều thần bảo Thượng thần đều không để vào mắt, không biết liệu một giọt máu Thanh Long có thể đả động Thượng thần chứ?”
Tuyết Mịch sửng sốt, vội vàng quay đầu hỏi: “Máu Thanh Long, là máu rồng đấy phải không?”
Hoa Triêu cũng không biết, Phồn Lũ thì lại biết một chút: “Là máu tim của Thanh Long, còn trân quý hơn cả máu nửa người Chu Tước bên trong lông Tước nữa.”
Vốn cho rằng lấy ra bí bảo cỡ này, chưa dám bàn tới sẽ hoàn toàn dao động được Thời Uyên nhưng ít nhiều gì cũng có thể có chút ít lỗ hổng để trao đổi. Trước khi tới, Thượng thần Không Nghê đã chuẩn bị sẵn tâm thế sẽ dùng ba món thần khí cộng thêm máu Thanh Long để đổi lấy một chiếc lông đuôi.
Không ngờ rằng nghe thấy lời y nói, Thời Uyên chỉ khẽ cười một tiếng thật nhẹ không rõ ý tứ: “Thế gian có thể có thêm một con Chu Tước hay không thì có liên can gì tới bản tôn. Tộc Rồng cũng không để ý tới máu thần thượng cổ giống các Yêu tộc khác, rồng chính là rồng, bẩm sinh đã là Thần tộc. Chỉ là máu Thanh Long mà thôi, có cũng đâu để làm gì.”
Hô hấp Khương Tinh cứng lại, máu Thanh Long đã là át chủ bài để trao đổi lông Tước. Là tứ linh thượng cổ một phương, đến cả Thượng thần Không Nghê cũng cảm thấy cho dù là tộc Rồng chỉ sợ cũng không cản lại được sức hấp dẫn của máu Thanh Long. Không ngờ được Thượng thần Thời Uyên lại có phản ứng này.
Thời Uyên không cho y cơ hội dây dưa, cho bọn họ đi vào chẳng qua cũng chỉ để giữ thể diện cho tấm thiệp chào hỏi đại diện cho Thượng thần thôi: “Quá tam ba bận, nếu vì một chiếc lông Tước này mà lại tới dây dưa lần thứ ba thì đừng trách bản tôn không khách khí.”
Hắn biểu lộ thái độ của mình, vung tay lên đưa ba người kia ra khỏi thần điện.
Tuyết Mịch đâu ngờ rằng Thời Uyên lại gọn gàng dứt khoát như thế, có hơi ngẩn ra, vội vàng dẫn theo Hoa Triêu và Phồn Lũ băng thẳng qua đại điện, chạy ra bên ngoài điện ôm lấy chiếc cột trụ hình rộng cuộn nhìn ra phía bên ngoài.
Thời Uyên ngồi ở phía trên, nhìn bóng dáng ba chú chuột nhỏ băng qua mà chẳng thèm quay đầu nhìn, nhịn không được cười một tiếng.
Ba người bị đưa ra bên ngoài điện cũng vô cùng kinh ngạc, bọn họ tới đại diện cho Thượng thần Không Nghê, chưa dám nói tới được tôn làm khách quý để chiêu đãi nhưng cũng đâu đến mức bị đuổi ra khỏi cửa như thế.
Khương Tinh vẫn còn nhịn được, y theo bên cạnh Không Nghê lâu như vậy đã chứng kiến bao chuyện, tâm tính tu luyện ra được không tới mức khiến cảm xúc quá khích lộ ra ngoài, nhưng hai đệ tử một đường hộ tống y tới đây thì rõ ràng không thể chịu nổi, sau khi kinh ngạc thì trên mặt lộ ra vẻ oán giận.
“Chuyện này, này cũng quá là quá đáng đi ai ôi!”
Tiên đồng kia còn chưa kịp nói xong đã bị một viên ngọc trai nặng nề đánh một cái bốp lên người, lập tức cả giận hỏi: “Ai đánh ta đấy.”
Một đòn kia của Tuyết Mịch là dùng linh lực kích hoạt gân Kỳ Lân, sức mạnh lúc đánh xuống cũng không nhẹ.
Thấy bọn họ nhìn theo hướng đá bay, Tuyết Mịch bay thẳng tới ngồi lên lan can đá bên ngoài thần điện, lại lấy ra một viên ngọc trai một lần nữa, cung Kỳ Lân trong tay bị linh lực của em kích hoạt ra ánh sáng màu xanh lam óng ánh, nhắm chuẩn về phía bọn họ.
Khương Tinh tiến lên một bước ngăn hai tiên đồng lại: “Khương Tinh tộc Thần Tước, bái kiến Tiểu Long Quân.”
Tuyết Mịch nhìn y một cái, hơi chuyển động hướng tay, lại chĩa về phía thằng nhóc mới nãy dám nói Uyên Uyên quá đáng thêm một lần nữa.
Tiên đồng bị đánh cũng không ngu ngơ đến thế, chỉ là bình sinh lần đầu bị người ta đuổi ra khỏi cửa nên mới không nhịn được. Bây giờ gặp được Tiểu Long Quân, cuối cùng lý trí cũng quay về nên chỉ dám vận linh lực để ngăn cản chứ chẳng dám phản kích.
Thấy thằng nhóc kia không thèm trốn lại ăn thêm một cú, Tuyết Mịch mới buông cung Kỳ Lân: “Mấy người nói xấu người khác ngay trước cửa nhà người ta thì không quá đáng nhỉ?”
Khương Tinh vừa định chen miệng đã bị Tuyết Mịch ngắt lời: “Lúc trước đã bảo không có Thái Dương Chân Hoả thì đừng có mà đến đổi lông Tước. Các ngươi tìm được Thái Dương Chân Hoả rồi sao?”
Thái Dương Chân Hoả đâu có dễ tìm như thế, nhưng mà máu Thanh Long cũng đâu có kém cạnh Thái Dương Chân Hoả đâu trời.
Tuyết Mịch khẽ hứ một tiếng: “Ta thấy Thượng thần Không Nghê kia của các ngươi mới quá đáng ấy! Điều kiện trao đổi cũng đưa ra rồi, các ngươi không đạt tới mà vẫn còn đến dây dưa, cái gì mà hết lò đến kiếm cơ, nhà ta thiếu một cái lò một thanh kiếm của các ngươi chắc. Lấy thứ chúng ta không thiếu tới đổi lấy thứ các ngươi thiếu, không đồng ý còn ra vẻ đạo lý Yêu tộc có thêm tứ linh sẽ vô cùng có ích nữa cơ. Thế sao không thấy trước đó các ngươi lôi máu Thanh Long ra, vì Yêu tộc mà tạo nên một con Thượng thần Thanh Long nữa đi coi!”
Tuyết Mịch giơ tay lên, ngắm cung ngay phía Khương Tinh: “Đạo lý hai bên giao chiến không chém sứ giả ta vẫn hiểu, cho nên ta không đánh ngươi. Nhưng vì mấy lời vừa nãy của các người, cho dù các người có tìm ra được Thái Dương Chân Hoả đi chẳng nữa thì bọn ta cũng không đổi lông Tước này đi đâu!”
Khương Tinh hít sâu một hơi, nói: “Tiểu Long Quân, lời lẽ lúc nãy xác thực là đệ tử này của thần không giữ mồm giữ miệng. Nhưng chuyện trao đổi lông Tước quả thực chúng thần thực sự có thành ý.”
Tuyết Mịch nâng cằm nhỏ, ngồi ở chỗ lan can đá nhìn từ trên cao xuống: “Thiệt tình thành ý đến mức chỉ từ chối các ngươi ngoài cửa thôi mà đã không giữ được mồm miệng. Tộc Tước của các ngươi thật không hổ là Tước nhỉ, người nào cũng không biết giữ mồm giữ miệng như thế!”
Nghĩ tới kết cục của Vưu Bích, sắc mặt Khương Tinh có chút cứng đờ.
Tuyết Mịch vung tay lên, hộ vệ thần điện ẩn trong bóng tối đã hiện hình: “Tiểu Long Quân.”
Tuyết Mịch chỉ vào bọn họ nói: “Đưa bọn họ đi, về sau người của tộc Thần Tước nhất quyết không gặp! Ta đã quá đáng rồi, nếu các ngươi còn dám tới, ta sẽ còn càng quá đáng hơn đấy!”
Hai hộ vệ tiến lên một bước ra hiệu cho ba người Khương Tinh: “Ba vị, mời.”
Tuyết Mịch hừ lạnh, nhảy xuống khỏi lan can đá quay người trở về thần điện.
Hoa Triêu và Phồn Lũ nhìn sắc mặt xanh xám của Khương Tinh, thầm than trong lòng, đoán chừng tộc Thần Tước này bưng cái thái độ kiêu ngạo vì là hậu duệ của tứ linh đã lâu, lâu đến mức còn không tiếp nhận được thế đạo này sớm đã không còn tứ linh nữa rồi.
Tuyết Mịch mới tới thần điện đã thấy Thời Uyên đứng trong đại điện, hiển nhiên là đang chờ em, bèn vội vàng chạy thẳng qua: “Uyên Uyên!”
Thời Uyên cười khẽ hỏi: “Hóng chuyện xong chưa?”
Tuyết Mịch bất mãn nói: “Tộc của bọn họ thật sự người nào cũng không biết giữ mồm, vừa mới nãy còn nói xấu huynh ở cửa ra vào nữa!”
Thời Uyên: “Vậy em có trút giận giúp ta chứ?”
Tuyết Mịch: “Em đánh bọn họ hai cái. Lạc Linh nói hai nước giao chiến không chém sứ thần, nếu mà đánh thì chính là đánh vào mặt Thượng thần bên kia, nếu không thì em còn có thể đánh nhiều thêm nữa cơ!”
Thời Uyên dắt em đi vào trong điện: “Lần sau muốn đánh thì đánh, cho dù có là Thượng thần Không Nghê chọc em không vui, muốn đánh cũng cứ đánh luôn.”
Tuyết Mịch: “Nhưng người ta là Thượng thần á nha.”
Thời Uyên nghiêng đầu nhìn em: “Ta lợi hại hơn nàng ta.”
Tuyết Mịch lập tức cười bò lên người Thời Uyên: “Uyên Uyên đỉnh nhất, Uyên Uyên đỉnh nhất thế gian này!”
Miệng của bé rồng con lúc nào cũng bôi mật.
Sau khi xong thủ tục mỗi ngày khen một lần, Tuyết Mịch tò mò hỏi: “Chúng ta thực sự không cần máu Thanh Long sao? Cái đó không phải là thứ rất là lợi hại sao?”
Thời Uyên ôm Tuyết Mịch vào trong ngực, tư thái ung dung đoạn vòng qua hành lang lầu các thật dài: “Thứ lợi hại nhất vĩnh viễn là bản thân em, huyết mạch chỉ là một điểm xuất phát cho xuất thân của em, nhưng tuyệt đối không phải đích đến, nếu không làm sao có chuyện nói rằng phải đi ngược ý trời giành lấy mạng sống. Bởi vậy máu Chu Tước cũng được, máu Thanh Long cũng tốt, chẳng qua cũng chỉ là một lối tắt khiến cho cuộc đời càng trôi chảy chút thôi.”
Tuyết Mịch tựa đầu ở cổ Thời Uyên: “Thượng thần Không Nghê kia, tại sao lại có máu Thanh Long vậy ạ, trước kia mọi người có biết rằng nàng ta có không? Hoàng bá bá có biết không ạ? Trước kia có tìm nàng ta để trao đổi không?”
Thời Uyên buồn cười nói: “Nhiều vấn đề như thế, lần sau em gặp Yêu Hoàng cứ tự mình đi hỏi hắn ta là được thôi mà.”
Tuyết Mịch thở dài: “Được rồi, cũng không biết chú Lục Nhiễm ở trong bí cảnh ra sao rồi.”
Thời Uyên cúi đầu nhìn em, Tuyết Mịch vội vàng lấy hai tay che miệng, mở to hai mắt nói: “Em quên mất là không được nói.”
Việc Lục Nhiễm đi vào bí cảnh, trước khi đi còn cố ý dặn dò Tuyết Mịch rằng tuyệt đối không thể nói ra bên ngoài, nhất là Yêu Hoàng và mấy Long Quân kia, có điều ở ngay trước mặt Uyên Uyên thì em lại quên mất.
Thời Uyên nói: “Yên tâm, y sẽ mang quà về cho em.”
Có tiên tri mà còn không về nổi, Lục Nhiễm này không cần cũng được vậy.
Lục Nhiễm đang ngồi chờ một gốc Huyền Thiên Hà nở nhịn không được rùng mình một cái, vô thức nhìn bốn phía một chút, đột nhiên có một loại cảm giác đang bị người ta ghét bỏ.
Trong lúc vô cùng buồn chán, Lục Nhiễm kiểm kê lại thu hoạch của chuyến này một chút. Nước xương thần mà Thần Quân muốn, có, lửa Tuyết Hồn mà y rất muốn, có. Bảy bảo bối đáng giá tranh đoạt nhất trong bí cảnh này một mình y đã lén lút tới trước người khác một bước cuỗm mất năm cái, hai cái còn lại một cái y đang ngồi chờ vì chưa tới thời gian, còn có một cái giấu tương đối sâu, nếu thật sự muốn cướp về tay, sợ lúc đó động tĩnh cũng không nhỏ.
Nhưng không sao, chuyến này đã đáng giá, lại càng không cần phải nói các loại báu vật của cải ngàn năm vạn năm kia, mặc dù không bằng được lần thu hoạch nọ của Tiểu Long Quân, nhưng dựa vào tiên tri để vui vẻ xúc sạch tất cả cũng đã thoả mãn rồi.
Y phải mang về cho Tiểu Long Quân một đống lớn quà mới được. Thành Triều Thánh có nhiều Long Quân như thế để làm gì, một mình y, đã có thể vượt qua hết toàn bộ bọn họ!
Hết chương 75.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
04.03.2026.
Lời tác giả:
Lục Nhiễm: Chung quy lại vẫn là một mình ta gánh vác thần điện Vân Đỉnh!


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3