Chương 74: Thật là mưu mô.
Editor: Nhím.
Giữa đoàn người, duy chỉ có Long Thập Thất và Húc Dương không biết mục đích của chuyến đi này, trong mắt Yêu Hoàng, Long Thập Thất vẫn luôn là một thằng nhóc choai choai, chuyện lớn trong thiên hạ này chả liên quan gì tới hắn. Hắn chỉ việc không đứng đắn quậy ầm ĩ mỗi ngày như thế, chịu bị mắng chịu bị đạp được là tốt rồi.
Còn Húc Dương mặc dù không lớn lên bên cạnh Yêu Hoàng, nhưng tính cách nóng nảy không khác gì so với Long Thập Thất là mấy cũng hấp tấp quá, cho nên có một số việc vẫn cứ là không cho bọn họ biết rõ mới thoả đáng.
Đến mức hai người bọn họ thực sự nghĩ rằng vì Thời Uyên mang Tuyết Mịch tới Ma giới, động tĩnh mở ra thần khí lớn như vậy, lại làm hại Tuyết Mịch chịu cảnh nguy hiểm bị bí cảnh nuốt vào trong nên cả tập thể mới tới tìm Thời Uyên tính sổ.
Mặc dù lý trí vẫn biết rằng đây là cơ duyên của Tuyết Mịch, đối với Tuyết Mịch mà nói thì là chuyện tốt, nhưng về tình cảm thì đâu nỡ để bé con vì một chút cơ duyên như vậy mà lâm vào nguy hiểm. Dù sao ngàn sai vạn sai đều tại Thời Uyên sai, cứ tới đánh một trận là được, nuôi bé con không cần phải lý trí!
Đoàn ông lớn tộc Rồng xuất hiện tập thể, mặc dù cũng không bày ra lễ nghi xuất hành của Yêu Hoàng, nhưng động tĩnh lần này không thể gạt người ngoài được, nhất là vì thần khí lông Tước đã hấp dẫn ánh mắt của mọi người, đúng lúc này lại náo động chuyện bí cảnh nên động thái của tộc Rồng lại càng bị mọi người chú ý tới.
Mà khi các Thượng thần đột ngột xuất hiện cùng nhau, những lão tổ cấp tiên trong thành đều có thể ít nhiều cảm nhận được, thần uy sẽ tạo áp lực đè nén lên toàn bộ không gian trong chớp mắt. Dù cho mọi người đã đi tới thần điện ngay chứ không ở lại chỗ trận pháp dịch chuyển thì thông tin mấy Thượng thần tộc Rồng tới thành Vân Khởi vẫn được lan rộng trong nháy mắt.
“Sau khi lục địa Khải Dương được Thượng thần Thời Uyên mở ra, chưa bao giờ có một con rồng nào khác đặt chân tới mảnh đất này.”
“Ta chỉ lo lắng là nếu đánh nhau thì Thượng thần của chúng ta có thể thắng nổi nguyên một đống Long Quân của tộc Rồng không đấy?”
“Yêu Hoàng bệ hạ đến có phải là để mang Tiểu Long Quân đi hẳn luôn không nhỉ?”
“Không tới mức đó đâu chứ, mở ra thần khí là chuyện tốt mà, đó là khí vận của bản thân Tiểu Long Quân, với lại bí cảnh cũng thật sự đúng là chuyện tốt thây. Có điều tại Tiểu Long Quân quá nhỏ tuổi, tu vi không đủ nên mới lâm vào nguy hiểm thôi, cảm giác Yêu Hoàng bệ hạ cũng không phải người không biết lý lẽ như vậy đâu.”
“Nếu có thể đoạt Tiểu Long Quân đi thì vô lý có tính là gì, có vô lý cũng có thể lên cơn.”
“Mấy người có nghĩ nhiều quá không, cứ đến là nhất định phải đánh nhau à?”
Người nói lời này bị những người đang hóng chuyện khác ăn ý quay đầu nhìn, người nọ nhún nhún vai: “Cũng có thể chỉ là lo lắng nên mới tới xem?”
Bên cạnh có người liếc mắt: “Vậy thì làm gì cần phải động tĩnh lớn như thế, theo như ta thấy nhé, cái này có thể là đang làm cho bên ngoài xem.”
Có người không biết rõ: “Cho ai xem cơ?”
Toàn bộ ba cõi có ai không biết tộc Rồng khát vọng dòng dõi bao nhiêu chứ, vạn năm mới ngóng được một đứa này, còn phải làm cho ai xem?
“Tất nhiên là làm cho Thượng thần Không Nghê của tộc Thần Tước xem kìa, ngươi nói nếu bà ta tự mình tới nói chuyện, dùng thần khí đổi thần khí, thậm chí còn lấy ra danh tiếng Tứ Linh năm đó rồi lại chuyển đến chuyện vĩ mô như kiểu thế gian có thể sinh ra một Chu Tước, cũng là có thể khiến toàn bộ Yêu tộc mạnh mẽ thêm một chút. Về tình về lý, ngươi nghĩ Yêu Hoàng nên đồng ý hay không đồng ý?”
Có người đáp ngay: “Vậy thì cứ đổi thôi, thần khí đổi thần khí, lông Tước này quan trọng với tộc Thần Tước đến thế, cho dù là hai đổi một khéo bọn họ cũng sẽ đồng ý thôi. Thế thì Tiểu Long Quân cũng không thiệt thòi gì, đối với Tiểu Long Quân và toàn bộ tộc Rồng, lông Tước cũng chỉ là một món thần khí mà thôi, vì sao không đổi?”
Người nghe ngóng hết mọi chuyện cười nhìn: “Hoàng uy của tộc Rồng không thể xâm phạm, tộc Rồng thần từ trước tới nay luôn là thủ lĩnh của Yêu giới, một là huyết mạch vốn đã mạnh mẽ, có áp chế huyết mạch bẩm sinh đối với toàn bộ Yêu tộc, hai là huyết mạch tộc Rồng cũng không hề không thuần khiết như hậu duệ các Thần tộc khác, người ta là hậu duệ thuần huyết tinh khiết đó. Nhưng cho dù là thần huyết thì cũng chẳng phải là Thanh Long, thế gian đã mất đi tứ linh, bây giờ nếu xuất hiện một Chu Tước, mấy người nói xem, liệu Chu Tước này có cúi đầu xưng thần với tộc Rồng Thanh Long hay không, hay lại lấy thần cách để đứng trên đầu cổ tộc Rồng đây?”
Mọi người giật mình, bọn họ đều không ngờ tới nước này.
Người kia nói xong lại cười một tiếng: “Chẳng qua đây cũn chỉ là suy đoán mà thôi, suy nghĩ của những người tới cảnh giới Thượng thần của người ta rốt cuộc là như nào, tu sĩ cấp thấp như chúng ta sao có thể phỏng đoán ra được đây.”
Giữa phố phường, dân chúng xôn xao, đoàn tộc Rồng lại ngay lập tức trở thành trọng tâm được bàn tán của câu chuyện.
Tuyết Mịch đang lay lắt trên tàu cao tốc đã về tới thành Vân Khởi, rồi sẽ phải về tới thần điện, thở dài nặng nề: “Lạc Linh nói đúng, nên tới cũng chạy không thoát.”
Phồn Lũ trấn an: “Chuyện này người cũng không làm gì sai, Yêu Hoàng bệ hạ sẽ không trách phạt người đâu.”
Tuyết Mịch chống cằm lên mu bàn tay, lông mi dài rủ xuống, phần thịt trên hai má hơi dồn lên: “Ta cũng đâu sợ bọn họ trách phạt ta, ta chỉ sợ họ lo lắng cho ta thôi.”
Em gây chuyện mà nhóm Hoàng bá bá còn chẳng trách phạt bao giờ, huống gì là những chuyện mà em cũng không có cách nào khống chế như vậy. Chỉ là vừa nghĩ tới bởi vì em làm hại mọi người lo lắng nên các chú các bác phải cất công chạy tới Vân Khởi, em đã thấy áp lực quá luôn rồi.
Đến khi tàu bay hạ cánh, Tuyết Mịch vẫn còn ở trên boong tàu, thò đầu ra ngoài cẩn thận thăm dò, kết quả em mới ló đầu ra, cả người đã bị một luồng linh lực nâng lên bay về phía Long Thập Thất.
Có điều còn chưa tới trong lòng Long Thập Thất đã bị Yêu Hoàng chặn đường giữa chừng, ôm Tuyết Mịch vào trong ngực mình.
Tuyết Mịch vội vàng ôm Yêu Hoàng thân mật trò chuyện: “Hoàng bá bá ơi con nhớ bác lắm, con có quà mang từ Ma giới về đây nè.”
Yêu Hoàng hết gọi cục cưng cục vàng rồi lại dùng linh lực thăm dò tình trạng cơ thể Tuyết Mịch, thấy linh lực trong người em đẫy đà, gân mạch thông thoáng, cũng có thể nhìn ra được mặc dù mạo hiểm trong bí cảnh nhưng cũng không khiến em bị thương quá nặng thì mới thoáng an lòng: “Con ở bên ngoài hết thần khí lại tới bí cảnh mà vẫn nhớ mang quà về à?”
Tuyết Mịch: “Con mang nhiều lắm! Hoàng bá bá và tất cả các chú đều có hết!”
Yêu Hoàng ôm Tuyết Mịch hôn lia lịa: “Bé Mịch cưng thật là hiểu chuyện, bác không thương con uổng công rồi.”
Tuyết Mịch vừa quay đầu nhìn thấy Long Thập Thất vẻ mặt bất thiện đã vội vã đưa tay với hắn: “Chú Thập Thất ơi, con nhớ chú lắm đó!”
Long Thập Thất còn đang xụ mặt trốn sau lưng Cổ Khê chờ mọi người nổi cơn tam bành với Thời Uyên, nhưng đến cả Yêu Hoàng cầm đầu cũng đang bận rộn đi ngắm bé con, đang bực trong mình mà nghe được bé con gọi một tiếng cũng đã trở mặt trong một giây: “Ôi ôi, chú Thập Thất ở đây này con, chú Thập Thất cũng nhớ con lắm đó!”
Tuyết Mịch lần lượt tiếp xúc với mọi người, cọ Long Thập Thất xong thì cọ Mặc Đình, cọ Húc Dương rồi thì tới cọ Vân Li, cọ Tinh Hồi xong xuôi thì lại bị Cổ Khê ôm không buông tay.
Vội vã một hồi, cả người bé con cũng đã choáng thành nhang muỗi.
Yêu Hoàng xem mà buồn cười, này là an ủi bọn họ một người cũng không sót, sợ bọn họ đánh nhau với Thời Uyên đây mà.
Mọi người đứng ở cửa thần điện nhìn oắt con bận rộn hồi lâu, đến mức mà thị tỳ tới đây nghênh đón cũng đã quỳ tê cả chân, lúc này Thời Uyên mới nói: “Một đường mệt nhọc, Tuyết Mịch cũng mệt rồi. Lạc Linh, mang Tuyết Mịch đi rửa mặt đi.”
Tuyết Mịch nhìn trái ngó phải, không chắc là sau khi em đi thì liệu bọn họ có thể nào đánh nhau không. Vẻ mặt kiểu mọi người đừng có hòng mà lén đánh nhau sau lưng con khiến cho Vân Li nhìn đến là vui thích, vuốt ve đầu em dặn dò: “Yên tâm, chú trông chừng bọn họ cho, sẽ không đánh nhau đâu.”
Tuyết Mịch đưa mắt nhìn chú Thập Thất, trong tất cả mọi người thì lửa giận của chú Thập Thất dường như đã sắp bùng nổ đến nơi, Vân Li vỗ vỗ đỉnh đầu em: “Đi đi con, chú hứa với con đó.”
Đến khi Tuyết Mịch được Lạc Linh dắt đi, hai người Long Thập Thất và Húc Dương ngay lập tức bắt đầu xắn tay áo, lại bị Cổ Khê và Tinh hồi mỗi người một tay xách một tên quay về.
Long Thập Thất vội vã trợn mắt với Cổ Khê, vẻ mặt kiểu ý chú là gì đây, không phải đã bảo là tới đánh nhau à.
Yêu Hoàng và Thời Uyên đi ở trước nhất, Long Thập Thất lạc ở phía sau bóp bóp trên người Cổ Khê: “Ý gì đây!”
Cổ Khê lườm hắn một cái: “Có thể có chút đầu óc được không?”
Long Thập Thất suy nghĩ một lúc: “Thế là cần phải đấu tay đôi hả?”
Cổ Khê đã hết hi vọng với đầu óc của hắn: “Con muốn đánh thì con đi đi.”
Húc Dương ở bên cạnh cũng tức giận bất bình: “Thế là không đánh hả?”
Nhưng không phải bọn họ tìm tới Thời Uyên là để tính sổ sao, bằng không sao lại gióng trống khua chiêng làm ra vẻ kéo bè kết phái vậy làm gì.
Tinh Hồi vỗ vỗ bả vai Cổ Khê: “Cực khổ rồi.”
Long Thập Thất do Cổ Khê nuôi lớn, lúc trước Húc Dương học ở học viện Thánh Linh cũng do Cổ Khê trông nom, chính là vì đã từng chăm sóc bọn họ mới biết Tuyết Mịch tuyệt vời ra sao.
Mấy Thượng thần vào trong phòng không biết nói gì, những người còn lại ngồi ở đình viện phía sau đại điện, Long Thập Thất dùng ánh mắt bắt bẻ đánh giá bốn phía.
“Mấy hoa yêu này hẳn là Tuyết Mịch trồng, thế mà cũng khiến cái đình viện lạnh băng này thêm chút sinh khí đấy. Nhưng thần điện Vân Đỉnh này lạnh quá mức rồi, mấy người thấy không, đám thị tỳ kia ai ai cũng cứ như là không có nổi vẻ mặt thứ hai ấy. Thật đúng là chủ nào tớ nấy, nếu Tuyết Mịch mà lớn lên ở đây, nói không chừng lại trở thành… ai đó.. thứ hai đấy.”
Húc Dương cười tủm tỉm hỏi: “Ai ấy nhỉ?”
Long Thập Thất đá mắt nhìn sang căn phòng: “Thì ai kia đấy.”
Húc Dương hứ một tiếng: “Đồ hèn nhát.”
Long Thập Thất: “Chú không nhát thì chú lên đi!”
Tuyết Mịch đã tắm rửa thay quần áo được Lục Nhiễm ôm tới, vừa nhìn thấy bé rồng con nóng hôi hổi, Long Thập Thất đã không buồn tán dóc với Húc Dương nữa, vội vàng rảo bước tới trước: “Bé Mịch cưng!”
Tuyết Mịch cũng hoan hỉ cọ cọ vào trong ngực Long Thập Thất: “Hoàng bá bá đâu ạ?”
Tuyết Mịch vừa tắm xong vẫn còn vương hơi nước Thiên Hà trên người, mấy bé hoa yêu thích nước kia theo bản năng bay tới quẩn quanh em, Long Thập Thất vung tay đuổi một ít, ôm Tuyết Mịch ngồi trên ghế đá: “Ở trong kia không biết thương lượng chuyện gì.”
Tuyết Mịch hỏi: “Sao các chú tới hết vậy ạ?”
Giọng nói Vân Li êm ái nhuộm tiếng cười: “Tất nhiên là tới thăm con một chút, hết thần khí lại tới bí cảnh, chuyến này sợ là giày vò quá sức rồi.”
Tuyết Mịch vội vàng nói: “Không có giày vò, lôi kiếp của thần khí Uyên Uyên giúp con cản, bí cảnh Uyên Uyên cũng giúp con đánh thắng!”
Vân Li điểm chóp mũi em: “Con lại nói chuyện cho hắn rồi đấy.”
Môi nhỏ của Tuyết Mịch hơi dẩu: “Là thật mà ạ.”
Tuyết Mịch nói đoạn lấy một chiếc hộp đầy ắp lá Phù Tang ra khỏi nhẫn chứa đồ: “Chú Lục Nhiễm nói món này ghê gớm lắm, bên trong có thần lực, đã vậy còn miễn nhiễm với lửa thần, mấy cái này tặng các chú ạ.”
Nói đoạn còn quay đầu nhìn Mặc Đình đứng cạnh bên không gần không xa: “Chú Mặc Đình tới đây nhanh đi!”
Mặc Đình nghe vậy mới tiến tới mấy bước.
Tuyết Mịch cố ý lục lọi một vài hộp nhỏ xinh đẹp từ trong nhẫn chứa đồ, sau đó lựa từng phiến lá Phù Tang, lựa một trăm chiếc cất vào trong hộp: “Này là tặng cho chú Thập Thất ạ.”
Sau khi chọn xong mấy hộp nữa: “Đây là của chú Vân Li, này là chú Húc Dương, đấy là chú Mặc Đình, còn có của chú Tinh Hồi chú Cổ Khê Hoàng bá bá nữa, chờ mọi người đi ra rồi lại đưa cho mọi người.
Tuyết Mịch đặt đống lá đã sắp xếp gọn gàng sang một bên, lại lấy thêm mấy cái hộp ra tiếp tục lựa.
Long Thập Thất hỏi: “Vậy đống này là cho ai?”
Tuyết Mịch: “Cho các chú khác ạ.”
Long Thập Thất buồn cười: “Con còn chưa gặp bọn họ bao giờ mà đã chuẩn bị sẵn quà tặng cho họ rồi à?”
Tuyết Mịch khẽ gật đầu: “Đời rồng dài dằng dặc, sau này kiểu gì cũng sẽ gặp được các chú các chị mà. Cứ chuẩn bị quà trước, sau này gặp nhau rồi tặng cho họ.”
Em có không ít lá, nhưng vẫn phải lựa những cái có hình dáng đẹp một chút, mỗi chú một trăm phiến lá thì em còn có thể thừa một nửa.
Phần xong lá, Tuyết Mịch lại lôi một đống ma thạch ra rồi quay đầu nhìn về các chú của mình: “Muốn mở ma thạch không ạ? Con có nhiều ma thạch lắm lắm luôn!”
Mặc dù biết hẳn là sẽ không thể nào mở ra được thần khí kiểu như lông Tước vậy, nhưng Vân Li trước giờ vốn cẩn thận, thế là lập mấy vòng kết giới mới nói: “Mở đi.”
Tuyết Mịch để các chú chọn trước: “Các chú lựa trước đi, chúng ta so xem khí vận của ai tốt hơn!”
Tất nhiên Long Thập Thất là người đầu tiên bước lên, bản nguyên của hắn thân lửa, thích nhất là màu đỏ như lửa, thế là thẳng tay chọn luôn một viên ma thạch màu sắc đỏ tươi.
Mặc Đình tiện tay chọn một cái, là màu xám ngả đen, Vân Li chọn lấy một viên có vân nước: “Chú chọn cái này đi.”
Tuyết Mịch lấy một viên đủ sắc màu: “Vậy con muốn cái này!”
Long Thập Thấy xắn tay áo phát một: “Tới tới, mở của Húc Dương trước, vận khí của thằng ranh này từ trước tới nay chả ra gì.”
Húc Dương lườm hắn một cái, đặt ma thạch lên bàn đá, đầu ngón tay Long Thập Thất khẽ vạch đoạn một luồng sáng bay ra. Húc Dương tiện tay tóm, bùm một phát ánh sáng đã tiêu tan.
Long Thập Thất không khách khí cười ha hả: “Chú đã nói vận khí của nó từ nhỏ đã đen điên rồi mà!”
Húc Dương thẳng thừng gạt tay hắn: “Tới tới tới, ta nhìn xem chú chọn cái quái gì!”
Ma thạch mở ra, lần này không có ánh sáng bay ra mà lại chảy ra một vũng nước đen, Húc Dương cười ngược lại: “Chú cũng đâu có gì đặc biệt đâu!”
Không còn nghi ngờ gì nữa, vận khí của Vân Li tốt hơn bọn họ nhiều, mở được một nhánh cỏ Huyền Vụ, nhìn cỏ Huyền Vụ cứ nhung nhung lông lông mềm mềm đáng yêu quá, Tuyết Mịch vô thức đưa tay chạm vào, kết quả là cỏ cuộn thành một nắm.
Vân Li nói: “Này xem như là một cây cỏ linh có dược tính ngàn năm, là phụ dược cho rất nhiều đan dược cấp Hoàng và Huyền, rất nhiều đan phương sẽ có bỏ vào một nhành cỏ Huyền Vụ để dung hợp những dược tính khác, coi như tương đối thường gặp.”
Tuyết Mịch ồ một tiếng, quay đầu nhìn Mặc Đình, Mặc Đình rất thẳng thắn lưu loát vung tay, ma thạch vừa mở ra thì ánh sáng hiện lên, vẫn cứ là chẳng có gì hết.
Tuyết Mịch hơi hơi thất vọng, bốn chú thì chỉ có một chú mở ra được đồ.
Vân Li vuốt ve đầu em: “Đến lượt con.”
Tuyết Mịch đặt ma thạch lên bàn, Long Thập Thất tiến lên vạch một cái, một luồng sáng tràn ra. Tuyết Mịch vừa ngẩng đầu lên thì Mặc Đình đã túm lấy vầng sáng sắp chuồn đi, đến khi hắn buông tay ra, thế mà lại là một nhánh gân.
Tuyết Mịch không nhận ra được thứ này, tò mò dò xét: “Đây là gì ạ?”
Nét mặt mấy ông chú của em lập tức có chút không biết nói gì mới phải, vẫn là Vân Li lên tiếng: “Đây là gân thú Nguyên, mặc dù không phải thần khí nhưng cũng đã tới cấp bậc linh khí cấp Thiên. Thú Nguyên là hung thú gần với Kỳ Lân, tuy không phải Thượng cổ nhưng cũng mang theo huyết mạch hung thú thượng cổ.”
Tuyết Mịch oà một tiếng: “Vậy có phải là rất lợi hại hay không ạ?”
Long Thập Thất sờ lên đầu oắt con: “Không phải là lợi hại bình thường đâu.”
Tuyết Mịch lập tức cao hứng, thế là vui vẻ để bọn họ chọn thêm một món.
Long Thập Thất không tin hắn không tìm ra nổi một cái có đồ bên trong, cho dù là một cọng cỏ dại không đáng tiền cũng được mà, thế là lựa tới lựa lui, cuối cùng nhắm mắt sờ một cái: “Cái này đi!”
Tuyết Mịch vịn lên bàn đá: “Chú ơi tới mở nhanh đi!”
Mặc Đình thay em vẽ một đường, một luồng sáng bay ra, còn phát ra tiếng chít chít.
Tuyết Mịch sửng sốt, em vẫn nhớ rõ ràng Cửu Lẫm nói ma thạch không phải trứng thú tiên, bên trong không có thú tiên.
Mặc Đình mở tay ra, Tuyết Mịch nhón chân lên ngắm, là một đống trông cứ như da thú: “Nó lại kêu kìa.”
Long Thập Thất có chút ghét bỏ dùng hai ngón tay kẹp lên vung vẩy: “Là da chuột Bảo Linh.”
Tuyết Mịch vội vàng lui về sau một bước, em không thích chuột.
Vân Li nói: “Da chuột này có thể bào thành bột, quá nửa là dùng cho một loại đan dược là đan Quỷ.”
Nghe thấy có thể luyện đan, mặc dù không thích nhưng Tuyết Mịch vẫn cất lại, biết đâu về sau Hoa Triêu cần dùng đến thì sao. Cất kỹ đoạn còn không nhịn nổi đưa mắt nhìn chú Thập Thất, còn thở dài.
Long Thập Thất bóp lấy mặt Tuyết Mịch: “Con còn thở dài! Con còn thở dài với chú!”
Tuyết Mịch bị bóp mặt vừa giãy giụa vừa cười ha ha, ai bảo chú Thập Thất tay thối, mở ra không phải đá trống thì cũng là da chuột chứ!
Luân chuyển một vòng, lần này Vân Li cũng không mở ra được gì, là một vầng sáng bay ngay tức thì. Lại một lần nữa tới phiên Tuyết Mịch, em lại nhìn trái một viên đá trắng nhìn phải một viên đá đen mà do dự.
Húc Dương ra quyết định thay em: “Hai cái cùng lúc là được, nhanh đặt lên mặt bàn đi.”
Tuyết Mịch vội vàng đặt hai món lên mặt bàn, sau khi vạch phá ma thạch thì hai luồng sáng đồng thời bay ra, Mặc Đình và Vân Li mỗi người một tay bắt lấy thay em. Ánh sáng tan đi, thứ trong tay dần dần thành hình, sau khi thấy rõ thứ trong tay, hai người nhìn lẫn nhau một cái.
Thấy bọn họ không nói lời nào, Tuyết Mịch vội vàng lay lay tay bọn họ ngắm nghía: “Là gì vậy ạ?”
Long Thập Thất khẽ xuýt xoa: “Tơ Vạn Quỷ và đá Toái Tinh.”
Nghe được hai chữ Vạn Quỷ, Tuyết Mịch cảm thấy nó chẳng giống thứ gì tốt, nhưng cái món đá Toái Tinh còn lại thì em cảm thấy rất là êm tai: “Là đồ tốt ạ?”
Vân Li đặt cả hai món vào trong tay em: “Là đồ tốt, tơ Vạn Quỷ là vật liệu cực phẩm dùng để luyện chế cờ Hồn, thậm chí là ngay lúc thần hồn bay ra thì có thể dùng tơ Vạn Quỷ bắt giữ lấy thần hồn.”
Long Thập Thất tiếp lời: “Còn nhớ chuyện Long Nữ Huyền Thi mà chú từng kể con nghe không, lúc nàng hồn bay phách tán, Lam Xuyên đã dùng tơ Vạn Quỷ này thu lại một tinh phách của nàng đấy.”
Thì ra có chữ quỷ cũng không phải không tốt, Tuyết Mịch cẩn thận cất giữ sợi tơ cực mảnh rồi nhìn về một khối đá khác: “Cái này thì sao ạ?”
Vân Li nói: “Đây là vật liệu rèn vũ khí, kiếm Cửu Đế của Thượng thần Thời Uyên được rèn ra từ đá Toái Tinh này đấy.”
Hai mắt Tuyết Mịch lập tức sáng rỡ, vật liệu giống với Uyên Uyên! Vậy về sau em cũng muốn rèn ra một thanh kiếm linh đúc từ đá Toái Tinh!
Long Thập Thất chọc chọc cái đầu nhỏ suy nghĩ hão huyền của em: “Con có biết đá Toái Tinh khó có được cỡ nào không. Là vật liệu chủ yếu để rèn ra thần khí, một khối lớn chừng bàn tay như này thôi cũng có thể dấy lên gió tanh mưa máu ở ngoài kia đấy.”
Tuyết Mịch dùng hai tay bưng lấy đá Toái Tinh, ngẩng đầu nhìn Long Thập Thất: “Cái này của con chưa đủ ạ?”
“Chưa đủ.” Long Thập Thất lắc đầu: “Ít nhất cũng phải ba khối lớn chừng này mới được.”
Tuyết Mịch thở dài: “Được rồi, không sao, con còn nhỏ mà, chờ con lớn lên con sẽ tự mình đi tìm đá Toái Tinh.” Cho nên trước tiên cứ cất cái cục này đã, kiểu gì em cũng sẽ có thể rèn ra được một thanh thần kiến giống với Uyên Uyên mà thôi.
Khi nhóm Cổ Khê bước ra khỏi phòng đã nghe được tiếng Long Thập Thất đang hú hét ầm ĩ: “Chú cắt đây, Tuyết Mịch chuẩn bị xong chưa?”
Tuyết Mịch bên cạnh nghiêm túc gật đầu, ánh mắt tập trung, vận sức chờ ra tay.
Đầu ngón tay Long Thập Thất vạch một đường, một vòng ánh sáng bay ra khỏi tảng đá, Tuyết Mịch chờ ở bên cạnh vội vàng bay lên, hai tay chộp một phát đã bắt được luồng sáng đang bay mất.
Chưa đợi Tuyết Mịch xem thứ chộp vào tay là gì, Húc Dương đã bắt đầu vỗ tay nhiệt liệt: “Mịch Mịch tuyệt quá, bắt được ngay lập tức luôn!”
Hiện trường dỗ em cỡ lớn đúng là cảnh tượng trước mắt.
Vân Li ngồi ở một bên cười nói: “Mau nhìn xem là gì.”
Tuyết Mịch cẩn thận hé tay thành một cái khe, là một nhành hoa tím đậm nhiều cánh, Vân Li cười cười nói: “Minh hoa Tinh Tú, vận khí của Tuyết Mịch thực sự không tệ, chọn ma thạch mười viên ít nhất cũng phải tám viên mở ra được đồ.”
Tỉ lệ bốc trúng này thực sự quá cao, phải biết cho dù đã tỉ mẩn chọn lựa ra ma thạch có sinh lực nồng nặc nhất, mười viên có thể mở được một nửa ra đồ là đã tính là vận khí rất khá rồi, băng không cũng sẽ chẳng có nhiều người vì cược ma thạch mà táng gia bại sản đến thế.
Thấy bọn họ xuất hiện, Tuyết Mịch vội vàng chạy qua: “Hoàng bá bá!”
Yêu Hoàng ôm Tuyết Mịch lên: “Chơi gì thế?”
Tuyết Mịch hé ra bông minh hoa Tinh Tú vừa mở ra: “Bọn con đang cắt ma thạch ạ, cắt ra được nhiều đồ tốt lắm luôn, nhưng mà không cắt ra được thần khí.”
Yêu Hoàng nghe vậy cười to vài tiếng: “Bé con ngoan ngoãn như con nghĩ mơ cũng đẹp lắm, có thể mở ra được một thần khí đã là khí vận nghịch thiên lắm rồi, còn mơ ra cái thứ hai nữa. Nếu con mà mở ra được món thứ hai thì đến Hoàng bá bá cũng không cứu nổi con đâu.”
Tuyết Mịch không hiểu: “Tại sao vậy ạ, Uyên Uyên sẽ giúp con đỡ lôi kiếp mà.”
Yêu Hoàng cười nói: “Đó cũng không phải là vấn đề của lôi kiếp đâu con, thời vận của mỗi người đều có định số, nhưng khí vận của mỗi người đều không giống nhau. Có người khí vận nghịch thiên, cứ như con ấy, tiện tay mở ra đã có thần khí, khí vận này đã cực kì kinh người rồi. Nếu gặp được người có siêu khí vận, kẻ có tâm tính tốt sẽ kết bạn với họ, tâm tính không tốt sẽ muốn bắt giữ những người có siêu khí vận này.”
Tuyết Mịch: “Bắt thì có làm được gì không ạ?”
Yêu Hoàng: “Tác dụng cũng nhiều đó, bác chiếm khí vận của con, vậy thì sau này tất cả mọi chuyện tốt vốn nên thuộc về con đều sẽ hoàn toàn biến thành của bác hết. Kiểu này là đường ngang ngõ tắt, cho dù con có là Tiểu Long Quân, nếu con có số phận nghịch thiên thì chỉ sợ rất nhiều người thà đặt mình vào nguy hiểm cũng muốn bắt được con. Đến lúc đó con cũng chỉ có thể theo cạnh Hoàng bá bá cả ngày thôi, có ra sao cũng không đi được, vì bất kể đi đâu cũng có một đống người chực chờ bắt lấy con đấy.”
Tuyết Mịch lập tức nhăn nhăn lông mày nhỏ: “Vậy con mở ra được một thần khí rồi thì làm sao bây giờ ạ?”
Tinh Hồi khẽ điểm giữa ấn đường của em: “Mới một cái mà thôi, cũng chưa đến mức để những kẻ tâm tư không thuần khiết kia bí quá hoá liều mà đối đầu với toàn bộ tộc Rồng đâu.”
Nhưng nếu như là hai thì thực sự sẽ giống Yêu Hoàng nói rồi, có thể mở ra một thần khí đã là khí vận nghịch thiên, nếu mở ra hai thì đã không chỉ là nghịch thiên nữa đâu. Kiểu khí vận này chỉ sợ một vài Thượng thần cũng phải động lòng.
Lại càng không cần phải nói tới tình huống bây giờ của Thiên tộc, rốt cuộc Thiên Đế đóng vai trò gì ở bên trong, có tâm tư như thế nào cũng không biết. Nếu tộc Rồng xuất hiện một bé con có khí vận nghịch thiên, nếu Thiên Đế thực sự có chủ ý thống nhất ba cõi thì người duy nhất không chứa chấp nổi Tuyết Mịch chỉ sợ chính là hắn.
Tuyết Mịch tiếc nuối thở dài: “Con còn định mở cho mỗi chú một cái đấy.”
Long Thập Thất nghe lời này xong thì thẳng thừng xoa đầu em rối bù lên: “Con coi thần khí là dưa trên mặt đất để cho con tuỳ ý cắt hả.”
Tuyết Mịch ôm đầu không cho vuốt: “Kiểu tóc của con rối rồi!”
Long Thập Thất chọc trán em: “Bé làm đỏm.”
Yêu Hoàng tát bay móng vuốt của Long Thập Thất, đây là đầu rồng con chứ không phải dưa, có thể chọc như thế à!
Thấy bọn họ đã nói chuyện xong, Vân Li vẫy vẫy tay với Lạc Linh đang đợi ở đình viện: “Thay Tiểu Long Quân thu lại những vật này.”
Nói đoạn nghiêm túc nhìn Tuyết Mịch: “Sau này lúc bọn chú không ở đây, con ở bên ngoài ngàn vạn lần không thể tuỳ tiện mở đồ gì ra nhé.”
Hôm nay coi như y đã được kiến thức, khí vận vốn đã là một chuyện vô cùng huyền diệu, nhưng khí vận của Tuyết Mịch cứ như đã thành thực chất. Ma thạch mà em mở ra dường như cái nào cũng có đồ bên trong, kém nhất cũng là linh dược ngàn năm đổ lên, trong hơn hai trăm viên ma thạch, vẻn vẹn chỉ là linh khí có phẩm cấp cũng đã mở ra được hơn mười món.
Cho dù là Thượng tiên cũng chưa chắc có thể có nhiều linh khí cấp cao tồn kho đến thế, còn ở chỗ oắt con thì lại thực sự đơn giản như là cắt dưa vậy.
Khí vận này thật là đáng sợ, đáng sợ đến mức bọn họ không thể nào không đối xử cẩn thận. Ít nhất là ở bên ngoài tuyệt đối không thể để cho Tuyết Mịch lại đụng đến những vật yêu cầu vận khí như vậy.
Mặc dù Tuyết Mịch không hiểu nhiều lắm, nhưng em rất nghe lời mà gật đầu, với lại em cũng không muốn lại bị sấm đuổi đánh nữa đâu.
Thấy Uyên Uyên cũng bước ra, Tuyết Mịch đang chuẩn bị đưa tay với Thời Uyên, Yêu Hoàng dự đoán được động tác của em nên ôm Tuyết Mịch xoay người lại ngay: “Bác vừa mới nghe được mấy đứa đang ngồi để phần lá cây, có phần của Hoàng bá bá không nè?”
Tuyết Mịch bị dời sự chú ý ngay lập tức, vội đáp: “Có á! Con chọn cho Hoàng bá bá hộp đẹp mắt nhất luôn!”
Yêu Hoàng cười nói: “Vậy thì Hoàng bá bá phải ngắm thật kỹ mới được, Tuyết Mịch mà nói đẹp mắt thì chắc chắn sẽ là tốt nhất.”
Tuyết Mịch: “Còn có quả Nhân Sâm nữa, quả Nhân Sâm đó thơm lắm, tiếc là không có nhiều, các chú không có ở đây không có phần rồi.”
Long Thập Thất: “Cho bọn họ một hộp lá đã không tệ rồi.” Đến còn chẳng đến mà đã được bé con nhớ, hừ!
Thời Uyên chỉ lạnh nhạt quét mắt sang bên kia một chút: “Yêu giới nhiều việc, nếu Yêu Hoàng không còn việc khác thì nhanh chóng quay về đi.”
Tinh Hồi cười nói: “Những ngày này người tới dò la lông thần hoặc bí cảnh chỉ sợ không ít. Tuyết Mịch vẫn nên tới điện Yêu Thần ở một thời gian, chờ sự việc lắng lại hẵng quay về đi thôi.”
Long Thập Thất sáng rực đôi mắt, vội vàng tỏ vẻ đồng ý: “Con thấy không tệ.”
Mặc Đình rất đơn giản dứt khoát “Ừm.” một tiếng.
Thời Uyên chưa bao giờ tranh giành những thứ này với bọn họ, rất là bình tĩnh nói: “Chuyện của Tuyết Mịch, từ trước đến nay em ấy tự mình quyết định.”
Yêu Hoàng nhìn Tuyết Mịch: “Bé cưng ngoan ngoãn ơi, ở với Hoàng bá bá mấy ngày có được không con?”
Tuyết Mịch nhịn không được quay đầu nhìn Thời Uyên, em vẫn chưa ngắm nghía kĩ càng bảo bối em mang ra từ trong bí cảnh đâu.
Long Thập Thất tiến lên một bước, chặn ánh mắt nhìn về phía Thời Uyên của Tuyết Mịch: “Bên phía Thánh Linh đã lỡ không ít khoá học rồi, đúng lúc điện Yêu Thần có thầy luyện đan và thầy vẽ bùa, phải tới nắm vững lại cơ sở thôi.”
Lúc bấy giờ Tuyết Mịch mới nói: “Vậy được rồi.”
Tuyết Mịch nói xong lại nói với Thời Uyên: “Vậy thì em học bù xong chương trình học đã rồi về ạ.”
Thời Uyên ừ một tiếng: “Đi đi.”
Yêu Hoàng ôm Tuyết Mịch dắt theo đoàn rồng rời khỏi thần điện quay về thành Triều Thánh. Lúc này Thời Uyên mới nói với Lục Nhiễm: “Tuyên cáo ra ngoài, lễ duyệt binh của tiệc mừng Tiểu Long Quân trăm tuổi, lục địa Khải Dương cũng sẽ tham dự.”
Lục Nhiễm sửng sốt: “Lễ duyệt binh?”
Thời Uyên ừ một tiếng: “Yêu Hoàng dự định điểm binh, chủ yếu cho ba cõi xem.”
Lục Nhiễm ngộ ra: “Cho nên nhóm Yêu Hoàng tới là để thương lượng chuyện này?”
Cẩn thận ngẫm nghĩ, Lục Nhiễm cũng coi như thấu, những chuyện tương lai mà Nhiếp Kình biết trước quá quan trọng, không tự mình tới xác nhận lại với Thần Quân thì sao mà được. Nhưng mà mấy ngày nay Tiểu Long Quân quậy ở Ma giới đến là trơn tru mượt mà, trái lại còn hấp dẫn không ít sự chú ý.
Bí cảnh cũng được đó, tu vi Tiểu Long Quân thấp, đi vào bí cảnh nào cũng nguy hiểm cực kỳ, Thần Quân sẽ nóng nảy cũng là bình thường, người biết tình huống cụ thể ngày hôm đó cũng không nhiều, cũng không rõ ràng bí cảnh rốt cuộc là thể loại gì. Cộng thêm việc nó đã bị Thần Quân diệt sạch sẽ, đối với người ngoài mà nói thì chỉ có chút tiếc nuối.
Nhưng rốt cuộc mấy chuyện kiểu Thần Quân tiêu hao bao nhiêu sức lực mới diệt được bí cảnh, sức mạnh chèo chống bí cảnh chính là cây thần thượng cổ thì cũng chỉ có bọn họ biết rõ, bởi vậy mọi người lại càng chú ý thần khí lông Tước mới được mở ra.
Yêu Hoàng dùng cái cớ này để thoải mái đến, cũng có thể tỏ thái độ để kiềm hãm lại những kẻ có tư tâm một phen.
Vì một chút chuyện nhỏ này mà Yêu Hoàng đã huy động nhân lực đến vậy là đã đủ thấy cả tộc coi trọng Tiểu Long Quân cỡ nào, vậy thì lúc làm tiệc trăm tuổi cho Tiểu Long Quân lại duyệt binh làm lễ cũng không phải hoàn toàn không thể, bằng không đột nhiên làm một lễ duyệt binh chỉ sợ sẽ khiến không ít người nghĩ nhiều.
Lúc trước tiệc phá vỏ của Tiểu Long Quân đã long trọng như vậy, tiệc trăm tuổi lại thêm buổi duyệt binh, đây thực sự là chuyện tộc Rồng có thể làm được. Vừa là vỏ bọc để khiến những kẻ có tư tâm kia không phát giác được mục đích thật sự của bọn họ, vừa là chấn trụ để đặt sức mạnh của Yêu tộc ra trước mặt mọi người, vậy thì bất kể có tính toán gì sau lưng, sợ cũng phải cân nhắc lại thêm một chút nữa đã.
Thời Uyên nói: “Ngoài chuyện này, còn có một việc ngươi cũng thả một ít phong thanh ra ngoài đi.”
Lục Nhiễm nghe lời Thần Quân nói, sắc mặt dần dần cổ quái.
Hồi tưởng lại, y vẫn luôn cho rằng Thần Quân là một vị thần cao quý như trời quang trăng sáng, trái tim không nhiễm trần tục. Bởi vì khám phá thế tục mới cao thượng đến thế, trái tim không có chấp niệm tựa gió tựa mây, đối xử với thế gian vừa dịu dàng vừa lạnh lùng.
Kết quả bây giờ, thì ra ngài là một Thượng thần như vậy, tất cả là tại y quá trẻ tuổi nên mới không nhìn người cho rõ.
Tuyết Mịch theo Yêu Hoàng về điện Yêu Thần, được Long Thập Thất và Húc Dương dắt đi nghịch ngợm hơn nửa ngày, chơi mệt đến mức vừa ghé lên lưng Long Thập Thất đã ngủ mất. Giâsc ngủ này đã hoàn toàn bù đắp lại hao hụt mấy hôm ở Ma giới, ngủ thẳng tới buổi chiều hôm sau.
Chờ em ngủ dậy lại được báo là Thánh Linh nghỉ học.
Tuyết Mịch nhìn Phồn Lũ: “Nghỉ học? Tại sao vậy?”
Phồn Lũ đáp: “Chẳng phải có một nơi phía sau núi Thánh Linh luôn luôn là cấm địa sao, thì ra năm xưa chỗ đó có phong ấn một con hung thú thượng cổ là Chu Yếm, là hung thú ngang hàng với Thần tộc thượng cổ, chẳng qua thứ phong ấn không phải là hung thú còn sống mà là một khúc xương thú.”
Tuyết Mịch kinh ngạc oà lên: “Một khúc xương mà cũng phải phong ấn, còn không có phép người khác lại gần, vậy thì con hung thú này phải hung cỡ nào nhỉ.”
Hoa Triêu ở bên phụ hoa: “Cực kỳ cực kỳ hung, cho dù là Thượng thần thiện tại, chỉ sợ cũng cần tới mấy vị Thượng thần hợp sức mới có thể chế ngự được nó.”
Tuyết Mịch: “Vậy cái này thì liên quan gì tới nghỉ học? Đã là xương tới nơi rồi mà vẫn còn có thể làm loạn nữa hả?”
Hoa Triêu nói: “Làm loạn thì tất nhiên là không có cách nào rồi, nghe nói là trăm vạn năm nước, thuỷ tổ của Thánh Linh đã bắt tay với mấy vị Thượng thần đương thời cùng phong ấn một đoạn xương linh quan trọng nhất của Chu Yếm. Lo rằng có người mượn xương gây chuyện nên mới thành lập học viện Thánh Linh ở phía trên, dùng nó để trấn áp, cũng bởi vì như thế mới dẫn tới việc liệt cái chỗ sau này kia vào danh sách cấm. Không ngờ rằng đã qua lâu như vậy, xương kia đã sớm được luyện hoá trở thành một bí cảnh, nhưng bởi vì lệnh cấm phía sau núi và cả viện quy của Thánh Linh nên mới không có người nào dám đặt chân, bí cảnh kia mới mãi không bị phát hiện.”
Tuyết Mịch: “Lại là bí cảnh à.”
Phồn Lũ cười một tiếng: “Bí cảnh này không giống cái mà người thấy lần trước đâu, quy mô của bí cảnh này cũng không nhỏ. Dù sao cũng là xương của hung thú thượng cổ luyện thành, quan trọng nhất là người bất ngờ phát hiện ra bí cảnh lần này đã cảm nhận được hơi thở của lửa thần ở bên trong. Chuyện này quá rầm rộ nên Thánh Linh chỉ có thể tạm thời nghỉ học phong bế phía sau núi lại. Nhưng đã có bí cảnh thì chắc chắn là phải vào tìm kiếm rồi, lần đầu đi vào này xem như là dò đường, chẳng qua từ xưa đến nay nguy cơ luôn song hành với kỳ ngộ, bất kể là trong bí cảnh nào cũng đều nguy hiểm nặng nề. Những người vào trong đầu tiên, nếu có thể mạng lớn sống sót ra ngoài thì tuyệt đối thu hoạch không ít.”
Tuyết Mịch suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy bây giờ là tình huống gì á?”
Phồn Lũ: “Bí cảnh ngay tại Thánh Linh, nhóm đầu tiên vào trong chắc chắn có học sinh Thánh Linh. Thế lực của tông môn khác rồi còn cả những gia tộc quyền quý hàng đầu ba cõi khéo cũng có một vài vị trí, còn phải xem bí cảnh này có giới hạn tu vi hay nhân số gì không nữa, tại vì mới phát hiện nên tạm thời vẫn chưa có kết luận.”
Tuyết Mịch ồ một tiếng, nhìn Hoa Triêu và Phồn Lũ: “Vậy nếu tu vi các cậu có thể vào trong thì các cậu có muốn đi không?”
Hai người liếc nhau, nếu mà nói không muốn thì chắc chắn là không thể rồi, người tu đạo vốn đã trái ngược ý trời giành mệnh, không xông vào một lần chém giết một phen, ngày ngày an ổn sống qua ngày thì sẽ chỉ mài mòn chí khí.
Nhưng mà muốn thì muốn đấy, bọn họ vẫn rõ ràng thực lực tự thân của họ. Hai người các cậu vốn cũng không phải người có thiên phú xuất chúng gì, chỉ có thể nói là mạnh hơn thiên phú thông thường một chút thôi, thắng ở tâm tính mới được tuyển chọn làm hộ vệ của Tiểu Long Quân. Thực lực bản thân chưa đủ mà thực sự tiến vào chỉ sợ cũng bị tống làm phân bón cho bí cảnh mà thôi.
Tuyết Mịch thấy bọn họ do dự, nhân tiện nói: “Vậy chúng ta chờ xem tình huống của bí cảnh như thế nào cái đã, nếu không có nguy hiểm gì thì hai cậu cũng đi thử một chút.”
Hoa Triêu: “Chuyện bí cảnh đều sau hẵng xem đi, bây giờ chúng ta cần về Vân Khởi.”
Tuyết Mịch mới hôm qua bị cướp tới đồng thời bị ép phải học hành thêm mấy ngày hơi nghiêng đầu: “?”
Hoa Triêu hơi bất đắc dĩ nói: “Yêu Hoàng bệ hạ nói Thánh Linh lộ ra bí cảnh, đông đảo thế lực sẽ tề tụ về thành Triều Thánh. Nhiều ngươi thì lộn xộn, với lại bí cảnh mới vì liên luỵ tới xương của hung thú Thượng cổ, mức độ nguy hiểm không rõ, bởi vậy Yêu Hoàng cũng sẽ chú ý tới bí cảnh nhiều hơn, chỉ sợ nhất thời không thể phân thân nên khéo về lại Vân khởi vẫn sẽ thanh tịnh hơn đôi chút.”
Những Long Quân khác cũng không phải ngày nào cũng nhàn nhã như vậy, bọn họ đều có lãnh địa quản hạt của riêng mình. Mỗi người cố ý để trống một ngày để tới bầu bạn với bé con thì tất nhiên là không sao, nhưng nếu có bí cảnh mới thì bọn họ cũng muốn tranh thủ một vài suất cho đệ tử tinh anh trong lãnh địa của mình.
Nhỡ như nhất thời có sơ hở gì mà bị người bắt được lợi dụng sơ hở, nhất là tộc Thần Tước còn chưa chết tâm với lông Tước, thì còn chẳng bằng đưa về Vân Khởi. Ít nhất thì với tính của Thời Uyên, hắn tất nhiên sẽ chẳng có hứng thú gì với bí cảnh này, trái lại cũng có thể đặt toàn bộ tâm tư lên người oắt con, sẽ an toàn hơn ở lại thành Triều Thánh một chút ít.
Thế là Tuyết Mịch hôm qua mới bị cướp tới, hôm nay lại bị cuốn gói đưa về.
Hết chương 74.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
20.01.2026.
Lời tác giả:
Thời Uyên: Cướp bé con với ta à, không có cửa.
Editor có lời muốn nói: Ước gì em Mịch thương tôi gõ chương này gãy tay mà độ tôi trúng rate…
Mạnh dạn đoán toàn bộ chỉ là chiêu trò để anh Uyên hốt em bé về lại bên mình thôi, thằng cha này nhìn không tranh không giành vậy chứ người ta cũng là trai càng già càng cay á =)))


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3