[Bé con] – Chương 73.


Chương 73: Thu hoạch vét sạch bí cảnh.

Editor: Nhím.

Đó là một thế giới nhỏ chân chính, dùng cây thần làm vật chống để nuôi dưỡng trăm vạn năm, bởi vậy những thứ Tuyết Mịch mang ra từ bên trong đều thực sự tồn tại chứ không phải là hư ảo huyễn hoặc.

Chính vì như vậy, lúc Lục Nhiễm được gọi tới để xử lý đống châu báu chồng chất như núi kia cũng thiếu chút nữa đi loạng quoạng. Y chưa bao giờ được thấy linh bảo chồng chất đến thế, dù trong kho của Thượng thần linh bảo như núi những cũng không giống như thế này, đến cả cọng cỏ cũng dính cả đất vào.

Tuyết Mịch đang ở bên cạnh an ủi hai hộ vệ bé nhỏ của em, vốn em còn định tức giận bay đi xa chút, bay xa đến nỗi mà Uyên Uyên muốn dỗ cũng không dỗ nổi ấy, kết quả là còn chưa bay ra khỏi thành Bát Lăng đã bị cây nuốt vào.

Mặc dù em cảm thấy lần này mình ra ngoài cũng chỉ hú vía một phen chứ không có việc gì lớn, coi như là ra ngoài trải nghiệm một lần thôi, nhưng nghe nói động tĩnh tối qua cũng tạo nên huyên náo rất lớn. Không chỉ là toàn bộ tiên cốc đều chấn động mà đến cả lão tổ đang bế quan của những gia tộc lớn ở ngoại thành đều cảm nhận được thần uy, sợ rằng thành Bát Lăng đụng phải cường địch muốn diệt thành nên đều nháo nhào xuất qua n xem xét tình huống.

Người khác thì Tuyết Mịch không biết, nhưng Hoa Triêu Phồn Lũ còn cả hai ảnh vệ đi theo em, nghe chú Lục Nhiễm nói, kém chút nữa bị Thời Uyên tế trời.

Tính tình Uyên Uyên Tuyết Mịch vẫn khá hiểu, không dễ tức giận, nhưng một khi đã giận thì khá là nghiêm trọng. Vốn em cho rằng mình tuỳ hứng chạy ra ngoài, quậy ra chuyện lớn như vậy, chắc chắn không thể thiếu việc phải dỗ dành một chuyến rồi, cho nên lúc Uyên Uyên xin lỗi em mới thấy kinh ngạc đến thế.

Nhưng Uyên Uyên không nỡ mắng em, đoán chừng lại không dễ tính với người ngoài như thế. Có thể biết được đêm qua hai người đã lo lắng hãi hùng biết bao nhiêu, với tính cách của Hoa Triêu chỉ sợ đã chuẩn bị xong tinh thần bị nghiền xương thành tro trong đêm rồi.

Uyên Uyên còn đang ở trong phòng, Tuyết Mịch thì đang trong giai đoạn ngoan ngoãn sau khi gây chuyện nên cũng chẳng dám  vội vàng, đến cả an ủi cũng không cả dám nói nhiều. Chỉ tội nghiệp nhìn hai người cậu một chút, nói gì cũng trúng hết cả rồi.

Giờ toàn thân Hoa Triêu cứ như nhũn ra, dứt khoát ngồi xuống cạnh Tuyết Mịch rồi nặng nề thở dài: “Sống sót sau tai nạn rồi.”

Cậu không chỉ mỗi nghĩ mà sợ cho cái mạng nhỏ của mình, mà còn nghĩ mà sợ Tiểu Long Quân thực sự xảy ra chuyện gì.

Hôm qua nghe được Tiểu Long Quân tự ý bay khỏi sơn cốc lại còn bị bí cảnh cắn nuốt, lúc đang trên đường bị Lục Nhiễm xách qua cũng hãi đến mức đầu óc trống rỗng. Lúc trước khi cậu bị tu sĩ cấp cao truy sát suýt mất cả mạng cũng chưa từng kinh hãi như vậy.

Tuyết Mịch cũng thở dài theo: “Còn không phải à.”

Nhưng thứ em đang cảm thán là Thời Uyên chứ không phải bí cảnh, lúc giận dỗi thì không nghĩ tới việc sợ, làm xong rồi thì sợ bị Thời Uyên mắng.

Hoa Triêu nhỏ giọng hỏi Tuyết Mịch: “Trong bí cảnh đó rốt cuộc có gì vậy ạ? Hút thẳng người vào luôn à?”

Tuyết Mịch: “Là một cái cây, cực kỳ cực kỳ lớn luôn, rộng cỡ bốn năm chú Thập Thất của ta ấy, che khuất cả bầu trời. Nó nói nó là cây Phù Tang, rất muốn ta ở lại bên nó, ta không muốn nên đã đánh nhau. Nhưng nó lợi hại lắm, trên người ta nhiều thần khí bảo bối như vậy mà vẫn bị nó khống chế hết, về sau ta sẽ không ngại việc Hoàng bá bá và các chú không có việc gì cũng treo đồ lên người ta nữa.”

Phồn Lũ hỏi: “Bị thương không ạ?”

Đêm qua Tuyết Mịch được ôm về, nếu không phải Thần Quân xé rách một khe cửa trong bí cảnh để mang Tiểu Long Quân ra, kết quả sẽ như thế nào cũng thật sự chưa biết được. Mặc dù bây giờ nhìn Tuyết Mịch sắc mặt hồng hào nhảy nhót tưng bừng nhưng Phồn Lũ vẫn còn có chút lo lắng.

Tuyết Mịch lắc đầu: “Không bị thương đâu, Uyên Uyên nói ta hút hết toàn bộ linh lực của cái cây kia, chẳng qua Uyên Uyên giúp ta phong ấn lại, nói về sau khi tu luyện sẽ để ta tự mình luyện hoá từ từ.”

Ngoại trừ việc đuôi hơi đau một chút ra thì em cảm thấy chỗ nào cũng ổn hết, hoạt bát đến mức cả người đều có sức lực dùng mãi không hết.

 Dưới sự chỉ huy của Lục Nhiễm, Lạc Linh dẫn linh nô mang từ thần điện tới kiểm tra đống linh bảo cao như núi từng chút từng chút một.

Trong đống báu vật kia, chính yếu nhất vẫn là linh dược, quý hiếm nhất tất nhiên là hơn mười quả Nhân Sâm kia. Một quả tăng tận mười vạn năm tuổi thọ, giữa cả đất trời chỉ có một cây Nhân Sâm, vạn năm sai quả, một lần cũng chỉ đậu có ba mươi trái. Tu vi không kể Thượng thần, ví dụ như kiểu có căn cơ nông cạn như tổ tiên nhà họ Minh cũng không có tư cách lấy nổi một trái.

Không ngờ rằng Tiểu Long Quân nhà bọn họ bị cây nuốt một lần đã lấy được hơn mười quả, kết hợp với lông thần mới có được trước đó không lâu. Lục Nhiễm ngửa đầu nhìn trời, con trai ruột của Thiên Đạo chỉ sợ cũng không được thiên vị đến nước này.

Sách Mục hãy còn đợi bên ngoài đình viện, mãi đến khi tỳ nữ của thần điện bước ra, hơi làm lễ nói: “Thần Quân nói hôm qua Tiểu Long Quân đã chịu chút kinh hãi nên cần nghỉ ngơi, hôm nay sẽ không tiếp khách, kính mời cốc chủ đi về.”

Động tĩnh hôm qua huyên náo thành như vậy, Thượng thần cũng tự mình ra tay, về tình về lý hôm nay nên phải đến thăm hỏi một chút, nhưng bị từ chối cũng nằm trong dự liệu, cho nên Sách Mục nói: “Phiền cô thay ta đưa những đồ an thần này cho Tiểu Long Quân, nếu còn cần gì khác, kính xin Thượng thần sai bảo tuỳ ý.”

Trúc Chu giao món quà đã được chuẩn bị kỹ càng cho tỳ nữ truyền lời, thấy người ta đi vào mới theo Sách Mục ra ngoài, mãi đến khi ra khỏi sân nhỏ của Thượng thần mới nói: “Rốt cuộc hôm qua có chuyện gì xảy ra thế?”

Sách Mục liếc hắn một cái, Trúc Chu vội vã không hỏi thêm, chỉ nói: “Hôm nay chỗ cây Hoàn Ngân bu đầy người, rất nhiều người vẫn còn có thể bắt được một chút hơi thở bí cảnh còn vương lại, dư uy kiếm Cửu Đế của Thượng thần vẫn còn chưa tan, dẫn tới rất nhiều kiếm tu tiến tới cố gắng cảm ngộ.”

Sách Mục: “Tuỳ bọn họ đi thôi, bí cảnh đã bị huỷ, nếu bọn họ vẫn còn có thể cảm ngộ ra một đôi điều từ kiếm ý còn sót lại cũng coi như là một hồi cơ duyên.”

Trúc Chu vẫn không nhịn nổi tò mò: “Ngươi nói cái này sẽ là kiểu bí cảnh gì nhỉ. Cái cây Hoàn Ngân kia ở chỗ đấy cũng có hơn mười vạn năm ấy nhỉ, thế mà chưa bao giờ có người phát hiện ra bên trong có giấu bí cảnh đấy?”

Sách Mục khẽ lắc đầu: “Sợ cũng chẳng phải là chưa phát hiện mà là vào rồi lại không bao giờ ra nổi, bằng không Thượng thần Thời Uyên cũng sẽ không xé rách bí cảnh như thế.”

Bất kể là bí cảnh nào cũng đều có thể được coi như một thế giới nhỏ, nhưng giữa những thế giới này cũng phân chia cấp bậc khác nhau. Bí cảnh cấp thấp tất nhiên sẽ không chống chịu nổi sức mạnh một đòn của Thượng thần, nhưng nếu như đã toàn toàn biến thành một thế giới riêng thì cho dù là Thượng thần cũng không thể mở ra một lối vào dễ dàng như vậy.

Thần lực tiêu hao ở trong đó, với cái tu vi chỉ vẻn vẹn Thượng tiên này của y, thật sự là khó có thể tưởng tượng.

Mà đến cả một nửa buổi tối Thượng thần Thời Uyên cũng không chờ kịp, cứ vậy tiêu hao thần lực để xé rách bí cảnh luôn, có thể tưởng tượng được quả nhiên bên trong bí cảnh nguy hiểm nặng nề. Nhưng càng nguy hiểm thì kỳ ngộ trong đó lại càng lớn, đáng tiếc bí cảnh đã bị huỷ, bên trong rốt cuộc là một thế giới ra sao cũng chỉ có thể phó mặc cho người khác đi đoán già đoán nón.

Trúc Chu lại tiếp tục tràn ngập tò mò: “Buổi sáng trong viện của Thượng thần đột nhiên bùng nổ linh khí, đó là bảo vậy Tiểu Long Quân lấy được từ trong bí cảnh nhỉ?”

Trong chớp mắt đó linh khí nồng đậm phóng đến tận trời, mặc dù gần như là trong một chớp mắt đã bị chặn lại không còn sót nửa chút hơi thở, nhưng bọn họ cách gần như vậy tất nhiên sẽ phát hiện được.

Đáng tiếc linh khí tuôn ra từ trong viện của Thượng thần, thậm chí bọn bọ còn không dám điều tra lung tung, chỉ có thể ngập tràn tò mò khó chịu đoán.

Sách Mục vốn cũng không phải là người nặng lòng hiếu kỳ, thấy Trúc Chu hận không thể đi đào tường để thoả mãn ham muốn thăm dò của mình nên đành nhắc nhở: “Nếu ngươi muốn nội đan của ngươi an ổn thì tốt nhất là kiềm chế lại đi.”

Trúc Chu che kín bụng theo bản năng, đi theo sau Sách Mục, trong lòng lại bắt đầu rủ rỉ, Tiểu Long Quân đáng yêu như thế, mới sẽ không vì chút lòng hiếu kỳ của hắn mà đào đi nội đan của hắn đâu ấy.

“Nước cất Ngọc Ngưng giúp tập trung tĩnh tâm, nến thơm Bạch Nguyệt Huyền Thức giúp ngủ ngon an thần, sen Thanh Phật Cửu Biện giúp bổ huyết ích khí, đến cả cao Đại Kim Ngọc Lộ có thể chữa trị nội thương thần hồn cũng có luôn.”

Hoa Triêu ở một bên kiểm kê quà thăm hỏi mà các thế lực khắp nơi đưa tới từ sáng sớm, nhiều như mây cũng phải hơn trăm món, cứ đợt này nối tiếp đợt kia không thể nào ngừng. Nhưng gia tộc tông môn còn đang ở trong tiên cốc chưa rời đi khó khăn lắm mới có thể có một cơ hội lộ danh tiếng trước Tiểu Long Quân như vậy, sao có thể buông tha.

Lại không quan tâm Tiểu Long Quân bị thương hay không, cứ đưa các loại bảo bối tĩnh tâm dưỡng hồn tới ắt không sai, bị thương thì trị thương, không bị thương thì chăm sóc.

Tuyết Mịch lấy hai tay bứng mặt nhìn đống đồ chống chất trước mặt mình, Cửu Lẫm nói vì cái thứ gọi là quà cáp thăm hỏi này mà có một vài gia tộc thiếu chút nữa đánh nhau. Khó lắm mới xuất hiện một cơ hội để có thể gần gũi với Thượng thần, tất nhiên phải tìm đủ cách để lấy lòng, tặng quà chỉ có chê ít chứ không bao giờ ngại nhiều. Nếu có thể lọt mắt xanh của Thượng thần, cho dù phải móc trắng vốn liếng cũng cam tâm.

Chẳng qua cứ cạnh tranh như thế, ngoài việc trông có vẻ nịnh nọt vô cùng sẽ ảnh hưởng tới thể diện của những gia tộc lớn kia thì cũng có người sợ cạnh tranh ác ý sẽ phá huỷ quan hệ giữa các gia tộc lớn, thế là giao hẹn với nhau mỗi nhà sẽ tặng một phần quà thôi.

Chỉ có nhà họ Cửu do Cửu Lẫm có quan hệ cá nhân với Tuyết Mịch nên mới lấy danh nghĩa của cậu đưa thêm một phần.

Bên này Hoa Triêu vừa đọc xong danh sách quà tặng, bên kia Lục Nhiễm cũng đã mang tờ danh sách đã được chỉnh lý xong xuôi tới đây.

Dọn dẹp xong thu hoạch một chuyến này, ánh mắt Lục Nhiễm nhìn Tuyết Mịch quả thực trông cứ như nhìn Thiên Đạo. Không biết những ngày qua ngày ngày bầu bạn với bé Tuyết Mịch có phải cũng có thể được dính một chút khí vận nghịch thiên của thằng bé không.

Tuyết Mịch cười ngọt ngào gọi người: “Chú Lục Nhiễm ơi!”

Lục Nhiễm cười đáp một tiếng, thậm chí còn tranh thủ cơ hội vuốt vuốt mái tóc không hề rối của Tuyết Mịch, lén sờ mó thân thiết một chút, lây dính khí vận nghịch thiên của Tiểu Long Quân, nói không chừng hắn có thể có kỳ ngộ thành thần thì sao!

Nhưng hành vi trộm sờ mó thân mật không thể quá mức được, nhỡ như bị Thần Quân nhìn thấy thì nhỡ lại thành biến tướng thành giày vò chính mình thì sao.

Nhìn thứ Lục Nhiễm cầm trong tay, Tuyết Mịch hỏi: “Toàn bộ đều được sắp xếp xong rồi ạ?”

Nghĩ đến mấy thứ mang từ bí cảnh ra Lục Nhiễm lại bắt đầu khó thở, chậm rãi hoàn hồn mới đáp: “Danh sách cụ thể đây, chờ khi nào quay về Vân Khởi rồi hẵng chậm rãi phân chia lại một chút. Những thứ không quá hay dùng thì cất vào trong nhà kho của thần điện.”

Tuyết Mịch hiếu kỳ hỏi: “Có mấy món đó nữa hả chú?”

Ngoài quả Nhân Sâm, cây Phù Tang và nước Thiên Hà ra thì mấy thứ còn lại Tuyết Mịch đều dùng đuôi rồng vơ vét hết, không thèm nhìn mà cứ vậy nhét vào trong pháp khí chứa đồ. Đại khái là vì vậy đuôi mới đau, vừa quét rác lại vừa quật cây, cây Phù Tang mà đến cả Phần Thiên còn không quất được cũng bị em đâm gãy tận mấy nhánh.

Đuôi rồng của em quả nhiên còn ghê gớm hơn cả linh khí nữa, chẳng trách khi chú Thập Thất nói khi còn nhỏ ai mà chọc chú không vui thì chú cứ quất một đuôi qua là được.

Lục Nhiễm nói: “Tổng cộng có hơn hai mươi mốt vạn 8000 món linh bảo, trong đó cây thuốc thuộc tính thuỷ hơn ba vạn, thuộc tính kim hơn một vạn cây, thuộc tính mộc nhiều nhất, hơn bảy vạn cây, thuộc tính hoả chưa tới vạn cây, thuộc tính thổ hơn bốn vạn cây.”

Linh dược cũng không phải chỉ dùng cho mỗi luyện đan, nếu tinh luyện được dược tính trong đó thì cũng có thể vẽ bùa hoặc rèn vũ khí, có một số loại linh dược thực ra cũng không phải là thuốc, như là giáp thú, linh thạch các thuộc tính, dịch linh, cát linh hay những thứ được diễn sinh ra giữa đất trời tự nhiên đều được gọi là linh dược.

Lục Nhiễm: “Có một vài món linh bảo thuộc tính thuỷ cũng không tệ lắm, sau khi trở về có thể chọn lựa một vài món. Những thuốc tính còn lại đợi khi nào trở về rồi liệt kê một danh sách chi tiết, như vậy thì vừa nhìn đã biết ngay là có những gì.”

Loại đống linh bảo ra ngoài, Lục Nhiễm tiếp tục nói: “Nguyên vật liệu cấp thấp hơn trăm món, những thứ này có thể dùng để luyện tập rèn khí cơ sở, nguyên vật liệu cấp trung hơn một vạn món, nguyên vật liệu cấp cao hơn một vạn món, nguyên vật liệu cấp cao hơn một vạn món, nguyên vật liệu cực phẩm hơn bốn vạn món, còn có cả hơn năm ngàn món nguyên vật liệu cho thần khí nữa.”

Tuyết Mịch lập tức kinh ngạc: “Thần khí!”

Lục Nhiễm cười uốn nắn: “Là vật liệu có thể dung nhập hoặc rèn đúc ra thần khí thôi.”

Không phải toàn bộ thần khí đều do đất trời tự nhiên nuôi dưỡng mà thành, thần khí trời sinh được nuôi dưỡng thành hình đã ít lại càng ít, nhưng thầy rèn khí có thể rèn đúc ra thần khí còn ít hơn cả số lượng thần khí trời sinh kia nữa. Chẳng qua Thần Quân nhà bọn họ đúng là một trong số đó, nhưng hao phí cũng lớn, chưa nói đến việc hao phí báu vật cấp cao mà đến lượng thời gian rèn đúc và thần lực bị tiêu hao cũng cực kỳ đáng sợ.

Kiếm Cửu Đế của Thời Uyên chính là thần khí do hắn tự rèn ra cho mình, trước sau tốn gần vạn năm.

Vật liệu có thể rèn đúc thần khí món nào cũng khó tìm, Tiểu Long Quân đi vào cây Phù Tang một chuyến thôi mà cũng có ngay năm ngàn món, trong tức thì khiến đống báu vật cấp thần này trông cứ như thể đang rơi đầy đất nhặt bừa cũng lấy được.

Chẳng qua bản thể của cây Phù Tang đúng là cây thần thượng cổ, dù chỉ là một nhành cây nhưng cũng từng được sức mạnh Kim Ô ngày ngày chiếu rọi, Thần tộc từ thời kỳ thượng cổ đã ngã xuống, rất nhiều thần vật cũng đã mười chẳng còn một, có thể còn một nhánh như vậy tồn tại vốn cũng đã là cơ duyên cực lớn.

Đáng tiếc cây Phù Tang náu mình rất kỹ nhưng lại vì tham Long Đan khiến bản thân bại lộ, một thế giới nhỏ khó khăn lắm mới nuôi nấng thành hình cũng đã bị huỷ không còn sót lại chút tro bụi.

Trong thế giới do nó tự tạo ra, tích góp ngày này qua tháng nọ, có thể có nhiều báu vật của cải như vậy cũng coi như là bình thường. Không bình thường là Tiểu Long Quân ấy, đến cả đất cũng xúc, chẳng qua nếu không đào như vậy thì sợ là cũng không mang nổi những thứ này ra ngoài.

Bí cảnh bị Thần Quân đánh tan, nếu không thể mang những vật này ra ngoài rồi thì cũng sẽ bị phá huỷ, cũng may Tiểu Long Quân đào sạch hết.

Tuyết Mịch nhịn không được oà một tiếng: “Con mang về nhiều như vậy sao.”

Em cho là em chỉ nhổ một vài món hoa hoa cỏ cỏ không đáng giá ấy.

“Thế còn đống lá với lại dây leo kia thì sao ạ? Có tác dụng không ạ? Dây leo có mùi thơm ngọt lắm á, có ăn được không ạ?”

Lục Nhiễm: “Có tác dụng, lá Phù Tang đến cả sức mạnh của Thái Dương Chân Hoả cũng tiếp nhận được, có thể nói là một món báu vật có lực phòng ngự khá mạnh mẽ, đã thế còn có một chút thần lực của cây Phù Tang, một phiến lá cũng có thể so được với vật liệu thần khí.”

Cho nên Lục Nhiễm mới cảm thấy đáng tiếc, một khúc gỗ thần được đất mẹ nuôi nấng trăm vạn năm, cây cũng đã trưởng thành, ấy thế mà lại lầm đường lạc lối không thể nuôi ra thần cách vốn có, bằng không Phù Tang đã có thể tại hiện trên thế gian này.

Đôi mắt Tuyết Mịch cũng sáng theo: “Con vặt nhiều lắm luôn ấy! Kia vậy hơn năm ngàn nguyên vật liệu cấp thần thì chẳng phải cũng sẽ có hơn năm ngàn phiến lá đúng không ạ?”

Lục Nhiễm cười nói: “Tất nhiên không phải, đống lá Phù Tang kia cũng không được tính vào đó. Cho dù là tính thì cũng chỉ có thể tính là một loại thôi, cho nên hơn hai mươi vạn món đồ này là hai mươi vạn loại chứ không phải là hơn hai mươi vạn phần.”

Cái miệng nhỏ của Tuyết Mịch cũng suýt trố tròn cả ra, thì ra bí cảnh có thể làm giàu đến mức đấy nha, khó trách trong đống tiểu thuyết em đọc, những người kia cứ không có việc gì là lại bắt đầu chui vào trong bí cảnh.

“Còn cái dây leo kia thì sao ạ?”

Lục Nhiễm: “Đó là dây leo Ma Ti, không thể ăn, nhưng nếu luyện thế thành phấn thì lại là một vũ khí lợi hại để đối phó yêu thú.”

Nghe thấy không thể ăn, nghĩ tới mùi hương ngọt ngào kia Tuyết Mịch lại không nhịn được mà cảm thấy có chút tiếc nuối.

Nhìn danh sách trước mặt, Tuyết Mịch nghĩ tới những người đưa quà thăm hỏi tới: “Có thể chọn một vài thứ từ bên trong này để đáp lễ cho bọn họ không ạ?”

Lục Nhiễm suy nghĩ một lúc: “Vậy thì trả về một ít đất đi, dù sao đống đất kia còn nhiều lắm.”

Tuyết Mịch lập tức chấmhỏi đầy đầu: “Đất ấy ạ?”

Lục Nhiễm cười giải thích: “Đất do con mang từ bí cảnh ra cũng không phải đất bình thường đâu, đó là đất đã nuôi dưỡng cây thần hơn trăm vạn năm, mặc dù vẫn chưa tới cấp bậc cao như Tức Nhưỡng. Nhưng ẩn chứa bên trong ngoài linh lực thần khiết ra thì còn có một chút thần lực, một hộp nhỏ chỉ vẻn vẹn lớn chừng bàn tay cũng đã có thể trồng được ngàn mẫu vườn thuốc cấp cao.”

Linh dược có đẳng cấp, vườn thuốc để trồng linh dược tất nhiên cũng chia cấp bậc, nếu đẳng cấp thấp thì linh lực ở bên trong không trồng ra nổi linh dược có dược tính ngàn năm trở nên. Mà loại đất có mang theo một ít thần lực này có thể trồng ra được linh dược vạn năm, bởi vậy đưa một ít đất cũng đã đủ rồi.

Nghe Lục Nhiễm giải thích xong, Tuyết Mịch nói: “Vậy thì tặng đất đi, cho Cửu Lẫm thêm một hộp.” Nhà Cửu Lẫm cũng tặng em thêm một món quà mà.

Tiểu Long Quân trả lễ, cho dù là đá vụn nhặt bừa trên một miếng đất thì nhất định cũng phải coi trong, lại càng không cần phải nói những người nhận được quà đáp lễ đều sợ ngây người.

Thế mà lại là một hộp đất linh, vẫn còn là một hộp đất linh ẩn chứa thần lực ở trong đó!!

Mọi người cũng không liên tưởng quà đáp lễ này với bí cảnh, tu vi của Tiểu Long Quân cao bao nhiêu về cơ bản ai cũng biết. Nếu không phải tu vi Tiểu Long Quân quá thấp thì chỉ sợ Thượng thần Thời Uyên cũng sẽ không vội vàng xé rách bí cảnh để mang Tiểu Long Quân ra ngoài như vậy. Cho nên mọi người sẽ chỉ cảm thấy Tiểu Long Quân lẻ loi một mình trong bí cảnh, có thể bảo vệ bản thân cũng đã không tệ rồi.

Lại nói, cho dù Tiểu Long Quân có thu hoạch được gì ở trong bí cảnh thì cũng nên là một vài linh vật đất trời ban mới phải, cũng không đến mức vào trong đào cả đất đâu nhỉ. Bên trong chút đất này còn vương lại hơi thở của linh dược, chứng minh rằng trước đây miếng đất này đã từng trồng gì đó.

Cho nên mọi người nháo nhào suy đoán rằng đất này có thể là trong thần điện của Thượng thần, cũng không biết tại sao lại bị Tiểu Long Quân đào, rồi lại còn mang theo bên mình?

Không đoán ra thì mọi người không đoán, dù sao cũng là con non, ít nhiều gì cũng sẽ làm một vài chuyện khiến người ta khó hiểu.

Trọng điểm là, bọn họ được đáp lễ bằng đất linh!

Một hộp đất này có thể cung cấp cho gia tộc mở ra được bao nhiêu vườn thuốc cao cấp, chỉ là một hộp này thôi, chuyến đi này cũng đã không lỗ!

Nhìn thấy được trả lại một phần lễ dày nặng biết bao nhiêu, ánh mắt của mọi người lại một lần nữa đặt lên nhà họ Cửu. Bởi vì thằng nhóc Cửu Lẫm kia có đôi phần thân thiết với Tiểu Long Quân, mấy ngày nay cũng ngày ngày bầu bạn nên mới cho phép nhà họ Cửu đưa thêm một phần quà tặng, kết quả là trả lại cho bọn họ thêm một một đất nữa.

Không ít người hướng về phía nhà họ Cửu, đại khái là muốn có một hồi thân thiết giao lưu tình cảm.

Lúc mọi người nhận được quà đáp lễ, Thời Uyên đã dẫn Tuyết Mịch bước lên tàu bay quay về Vân Khởi.

Mới tới Ma giới có mấy ngày mà Tuyết Mịch đã trước quậy ra thần khí sau quậy ra bí cảnh, chỉ sợ ở thêm chút nữa thì tiên cốc Bát Lăng cũng không chứa nổi em mất.

Trước khi đi, Tuyết Mịch nhiệt tình mời Sách Mục sau này đi Yêu giới chơi, đồng thời đưa ra chiếc lệnh bài rồng thứ hai, đã vậy còn bám lấy người Thời Uyên mà cảm thán: “Em đưa một miếng cho Cửu Lẫm, một miếng cho Sách Mục, huynh nói xem khi nào bọn họ mới sẽ tới tìm em nhỉ?”

Thời Uyên: “Kẻ tu hành bế quan, trăm năm chẳng qua cũng chỉ trong chớp mắt, chờ qua mấy trăm năm nữa em có còn nhớ bọn họ hay không cũng chưa chắc.”

Tuyết Mịch vội vã phản bác: “Không có chuyện đó đâu, trí nhớ của em tốt lắm, em vẫn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Uyên Uyên cơ. Uyên Uyên mặc đồ đen dễ nhìn lắm, cho dù có thêm mấy trăm năm mấy ngàn năm mấy ngàn năm nữa em cũng sẽ không quên!”

Có điều từ đó về sau, em không còn nhìn thấy Uyên Uyên mặc lại quần áo màu đen nữa.

Không biết có phải là do lúc sơ ngộ quá diễm lệ, bây giờ hồi tưởng lại vẫn còn khắc sâu đến thế. Nhắm mắt lại, hình ảnh Uyên Uyên toàn thân áo đen bễ nghễ giữa đất trời, da trắng hơn tuyết, môi đỏ như máu, còn cẩn thận đến mức độ cong của mỗi một sợi tóc bị gió thổi bay cũng có thể quanh quẩn trong đầu rõ ràng đến vậy.

Uyên Uyên áo trắng là tiên khí phấp phới, Uyên Uyên áo đen lại lạnh lẽo như yêu.

Uyên Uyên áo trắng khiến em rất muốn gần gũi, rất muốn ỷ lại.

Uyên Uyên áo đen lại khiến em có thêm một loại khát vọng khó nói thành lời, Tuyết Mịch cũng không biết đó là cảm giác gì, cứ như trời sinh đã muốn gần hắn thêm một chút, rồi lại thêm một chút nữa.

Thời Uyên lại rất không nể mặt chọc thủng lăng kính tuổi thơ của em: “Ta cũng còn nhớ, câu đầu tiên em mở miệng ra nói chính là cha ơi.”

Tuyết Mịch cũng nhớ, khi đó em không biết nói, trong đầu chỉ nhớ được mỗi âm thanh mà chú Thập Thất lặp đi lặp lại nhiều nhất vào khoảng thời gian còn đang ở trong trứng, thế nên mới mở miệng đã gọi ra theo trí nhớ.

Bây giờ bị Uyên Uyên nhắc lại, Tuyết Mịch cười hì hì bò lên người hắn: “Em mới không cần huynh làm cha em ấy.”

Thời Uyên nhướng mày: “Vì sao?”

Tuyết Mịch: “Nếu huynh làm cha em thì em không thể gọi huynh là Uyên Uyên nữa!”

Thời Uyên cười khẽ một tiếng, cũng hơi không hiểu quan hệ giữa hai chuyện này, chẳng qua cũng chỉ là xưng hô, cần gì phải cố chấp.

Mấy ngày nay, rõ ràng Thời Uyên dung túng em hơn trước kia mấy phần, mặc dù trước kia cũng là muốn gì được nấy, nhưng lúc đó với bây giờ mặc dù chỉ chênh lệch có một xíu thôi, Tuyết Mịch vẫn nhạy bén nhận thấy được.

Em không biết có phải là do mình suýt nữa mất mạng trong bí cảnh nên mới khiến Thời Uyên lại càng xót em thêm một chút nữa hay không, nhưng em thích Thời Uyên chiều chuộng em như vậy, cho nên lại càng thích bám lấy hắn làm nũng.

Trên tàu bay, vẫn ở dưới tán cây Đằng Già kia, Tuyết Mịch vẫn giữ thân trên hình người rồi biến ra đuôi rồng đưa tới tay Thời Uyên: “Đuôi đau quá, Uyên Uyên xoa xoa.”

Buổi tối ngày ra khỏi bí cảnh, Thời Uyên đã chữa toàn bộ vết thương trên đuôi của Tuyết Mịch, chẳng qua là do trong bí cảnh Tuyết Mịch dùng đuôi tấn công, tiêu hao quá nhiều linh lực, sau đó lại vì hấp thu quá nhiều sức mạnh của cây thần mà khiến gân mạch tổn thương, bởi vậy mới cảm nhận được một ít đau nhức.

Thế mà oắt con đã quen nũng nịu này lại vịn vào chút đau nhức đấy để thi thoảng lại vung đuôi lên, một hai phải đòi hắn xoa xoa mới bỏ qua.

Thời Uyên đặt linh lực trong lòng bàn tay, xoa nắn chiếc đuôi rồng trắng như tuyết.

Tuyết Mịch được linh lực chải vuốt cho thật là dễ chịu, chóp đuôi ngoặt sang một bên cũng không tự chủ được mà bắt đầu đong đưa, vây đuôi chụp đánh giữa không trung, tiếng rì rầm nghe vừa nhão nhoẹt vừa sung sướng.

Chưa đợi Tuyết Mịch dễ chịu thêm một lúc nữa, từ bên ngoài tàu bay có một vệt sáng vàng bay tới. Thời Uyên khoát tay, vệt sáng vàng kia tản đi ngay bên trong lòng bàn tay hắn.

Tuyết Mịch ngẩng đầu: “Đó là cái gì vậy ạ?”

Thời Uyên: “Truyền âm từ Hoàng bá bá em đó.”

Tuyết Mịch vội vàng nói: “Truyền âm? Hoàng bá bá đang giục mình về đúng không ạ?”

Thời Uyên cười khẽ một tiếng: “Khôgn có, chỉ là nghe nói em gặp chuyện ở Ma giới. Bọn họ đều đến Vân Khởi, đang chờ em đấy.”

Tuyết Mịch tức khắc ngồi dậy, cái đuôi cũng rút khỏi tay Thời Uyên trong nháy mắt, vô thức ôm vào lòng, mắt cũng mở to: “Tới hết ấy ạ?”

Thời Uyên ừ một tiếng: “Các chú các bác của em đều tới hết.”

Tuyết Mịch im lặng hồi lâu, nhịn không được nhỏ giọng hỏi Thời Uyên: “Em như vậy cũng không tính là gặp rắc rối đây nhỉ.”

Mở ra lông Tước từ ma thạch cũng không phải chuyện em tiên đoán được nha, rồi lần này bay ra ngoài bị cây nuốt cũng là chuyện bất ngờ mà.

Thời Uyên cười đáp lời em: “Em thấy sao?”

Tuyết Mịch mím môi, cũng sợ đấy.

Hết chương 73.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

13.01.2026.

Lời tác giả: Quả Nhân Sâm đúng là cái loại Nhân Sâm ở trong Tây Du Ký ấy, chẳng qua có chút thay đổi về tuổi thọ.

Lúc xem Tây Du Ký tui nghĩ mãi mà không hiểu, ăn một quả Nhân Sâm có thể tăng tuổi thọ thêm bốn vạn bảy ngàn năm.

Vậy tại sao nhiều yêu tinh cứ phải xúm vào Đường Tăng mà không ai đi cướp nhân sâm vậy.

Editor có lời muốn nói: Nghi vấn ông già Lục Nhiễm vì keo nên mới tặng mỗi đất chứ không phải phân tích gì hết.

Ok em Tuyết Mịch sắp timeskip đến một trăm tuổi rồi, mọi người vẫn muốn tui gọi ẻm là em hay chuyển xưng hô thành cái khác. Một trăm tuổi của ẻm chắc cỡ mười lăm tuổi mình á, mới chuyển thành thiếu niên hoy chứ chưa phải thanh niên. Nói thật tình thì tui muốn gọi ẻm là em cả truyện, bất chấp tuổi tác luôn ấy chứ =)))))))

(Với lại tui cũng mê Uyên Uyên mặc đồ đen lắm cho ổng mặc áo đen nhiều tí đi coi)



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

January 2026
M T W T F S S
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started