Chương 72: Xúc luôn cả đất.
Editor: Nhím.
Cây Phù Tang, không biết oắt con trước mặt đang nhìn nó nhỏ dãi, ánh mắt đã bắt đầu phân chia chặt chém từng khu vực, bây giờ vẫn đang dụ dỗ: “Ngươi xem ở đây núi linh khắp trời đất, ngươi muốn gì có nấy. Người nhìn đống nước sông kia đi, toàn bộ để cho ngươi sử dụng hết, quả Nhân Sâm vạn năm mới kết quả sẽ cho ngươi ăn hết, cỏ Long Huyết trải khắp nền đất đều là của ngươi cả.”
Tuyết Mịch quay đầu nhìn về hướng cây Phù Tang chỉ, quả Nhân Sâm thì em biết, trong kho của Uyên Uyên cũng có, nhưng chỉ có một quả thôi. Nghe nói Nhân Sâm này là quả linh cấp thần thánh, một quả có thể tăng tuổi thọ vạn năm, đan Duyên Thọ hoàn mỹ cũng chỉ có thể tăng tuổi thọ ngàn năm là có thể thấy điểm quý giá của nó.
Lúc này từng đụn quả Nhân Sâm được từng nhóc yêu núi đội lên đầu đưa tới trước mặt em, Tuyết Mịch chỉ nhìn thoáng qua: “Đưa cho ta hết hả?”
Cây Phù Tang: “Đúng vậy, tặng cho ngươi hết.”
Tuyết Mịch: “Vậy ta đưa ngươi cái gì đây?”
Giọng nói của cây Phù Tang toả ra vẻ từ ái: “Ngươi không cần cho ta cái gì cả, ta đã cô đơn ở đây trăm vạn năm, chỉ cần ngươi vui lòng ở lại theo bên cạnh ta, toàn bộ báu vật đất trời mà ngươi nhìn thấy được ở đây đều mặc ngươi sử dụng hết.”
Tuyết Mịch lắc đầu: “Không được, ta không thể ở lại với ngươi đâu, ta phải trở về.”
Cây Phù Tang không hoảng hốt không vội vàng hỏi: “Nhưng ngươi nói ngươi không còn muốn trở về, cũng không muốn thích cái người gọi là Uyên Uyên kia nữa.”
Tuyết Mịch tỏ vẻ kiểu cái này mà ngươi cũng tin nhìn cây đại thụ trước mắt: “Lời trẻ con nói sao có thể coi là thật được, cũng chỉ là nói nói vậy thôi mà. Ngươi mau thả ta ra ngoài nhanh, nếu ta ở nơi này lâu, Uyên Uyên lại lo nữa.”
Cây Phù Tang: “Hắn sẽ không lo lắng đâu.”
Tuyết Mịch khẽ nhíu mày nhỏ: “Tại sao?”
Cây Phù Tang: “Bởi vì hắn không thích ngươi, người thích ngươi sẽ không khiến ngươi phải khóc. Ngươi xem ta thích ngươi này, cho nên ta tặng tất cả mọi thứ ta có cho ngươi, chỉ để dỗ ngươi vui vẻ.”
Tuyết Mịch nghiêng đầu nhìn nó: “Ngươi thật sự là cây Phù Tang à? Phù Tang là cây thần, ngươi không hề giống cây thần.” Có cho ắt có toan tính, cây này dụ dỗ em như vậy, trông cứ không giống thứ gì tốt lành.
Cây Phù Tang tựa hồ có chút đắc ý lắc lư thân cây: “Ta là cây thần Phù Tang duy nhất giữa trời đất này.”
Tuyết Mịch ngắm nhìn bốn phía: “Nhưng đồ ngươi có cũng có nhiều lắm đâu, nước sông này chính là nước tắm rửa bình thường của ta, trong nước của ngươi còn không có lửa linh cơ, nước vẫn còn lạnh, còn chẳng bằng bình thường ta tắm nữa. Nhân Sâm thì ngươi cũng có nhiều đó, nhưng ta là rồng mà, tuổi thọ của rồng vốn đã rất lâu dài rồi, không cần ăn ta cũng có thể sống hàng chục vạn năm. Cỏ Long Huyết thì lại càng không cần rồi, ta còn nhỏ, không cần mấy thứ đại bổ kiểu kiểu vậy đâu.”
Cây Phù Tang lại rung rung phiến lá thêm một lần nữa: “Đây chỉ là một phần nhỏ thôi, chỉ cần ngươi bằng lòng ở lại bên cạnh ta, ngươi có thể làm thần của thế giới này, vạn vật trong bí cảnh này sẽ tôn ngươi làm đấng tối cao. Ở đây có gỗ Vạn Linh, gỗ Vạn Linh có thể biến hoá thành người người rất thích theo đúng ý ngươi, ngươi thích cái tên Uyên Uyên kia, gỗ Vạn Linh có thể vì ngươi mà biến hoá ra một Uyên Uyên vĩnh viễn sẽ không khiến ngươi đau lòng, sẽ chỉ để ngươi vui vẻ hạnh phúc.”
“Ngươi có thể kiến tạo một thế giới hoàn toàn thuộc về ngươi tại đây, ngươi có thể làm chúa tể của thế giới đó.”
Tuyết Mịch vẫn tỏ vẻ cực kỳ ghét bỏ: “Chỗ này của ngươi nhỏ quá, còn chẳng lớn được như cung điện nhà ta, trước giờ ta vẫn là Tiểu Long Quân cực kỳ quý báu của Yêu giới, còn ai có thể tôn quý hơn ta nữa. Ngươi có thả ta ra ngoài hay không, nếu không thả thì đừng trách ta không khách khí!”
Dường như cây Phù Tang bị em chọc cười, thằng nhãi con này tu vi được đến đâu làm sao cây Phù Tang không biết được. Nó là cây thần đầu tiên trong ba cõi, nếu là cái người bên ngoài thì nó còn có thể kiêng kị mấy phần, nhưng một Tiểu Long Quân nhỏ tuổi như vậy thì có thể làm gì nó cơ chứ.
Lúc nãy khi Tuyết Mịch nói chuyện với cây Phù Tang đã nghía trúng một đoạn thân cây, phần thân cây kia là đoạn trơn nhẵn xinh đẹp nhất, với lại độ lớn cũng vừa đủ, lớn bằng khoảng một cây đại thụ hai người ôm, làm hai mươi cây đàn chắc cũng đủ rồi. Em sợ không đủ còn nghía thêm một phần thân cây bên cạnh, nếu có thể đốn xuống được thì mang hết đi luôn.
Thấy cây đại thụ không chịu thả em đi, Tuyết Mịch giơ Phần Thiên lên đánh về phía đoạn thân cây mà em nghía trúng.
Phần Thiên là linh khí do tiên cốt luyện thành, nhưng cây Phù Tang này lại là cây thần chân chính, khi quất trúng thậm chí còn chẳng xước xát được tí vỏ nào.
Tuyết Mịch liếc Phần Thiên, ánh mắt nghi hoặc.
Cây Phù Tang cười nói: “Đừng phí sức, ta thích ngươi nên mới mang ngươi đi vào, ngươi xem những tu sĩ bên ngoài kia kìa. Đi ngược ý trời để tu luyện, khổ luyện độ kiếp, thứ họ mong cầu chẳng qua cũng chỉ là phi thăng. Nếu như ngươi ở lại bên cạnh ta, về sau chắc chắn không cần chịu nỗi khổ này, cây thần vạn năm bất diệt, ta có thể sống bao lâu thì ngươi có thể bầu bạn ở bên ta bấy lâu.”
Tuyết Mịch mới chả thèm nghe nó nói đâu, không có Uyên Uyên, không có chú Thập Thất Hoàng bá bá thì em sống lâu thế làm gì. Không đánh nổi cây đại thụ này thì đánh chỗ khác vậy.
Tuyết Mịch tiện tay lấy ra ma châu lúc trước mua ở bên ngoài từ nhẫn chứa đồ, quẳng về phía cái cây. Bùm một tiếng như pháo hoa nở rộ, chọi cho cành lá rậm rạp của cây Phù Tang xuất hiện một lỗ hổng. Nổ xong đến em cũng sửng sốt, lá cây thế mà lại dễ rụng như vậy sao.
Tuyết Mịch không biết liệu lá cây Phù Tang có phải là đồ tốt không, nhưng nếu là cây thần thì biết đâu lại hữu dụng thì sao, thế là vung tay lên thu hết toàn bộ lá Phù Tang rụng trên mặt đất vào nhẫn chứa đồ hết.
Thấy là cây có thể hạ xuống, Tuyết Mịch lại bùm bùm bùm vứt lên hàng đống viên ma châu.
Những sinh linh khác sợ tới mức nhảy tránh khắp nơi, nhưng cái cây này thì lại không di chuyển được, đoán chừng cũng không ngờ rằng Tuyết Mịch lại ra tay với lá của nó. Sau khi sửng sốt một chút, hằng hà sa số dây leo lập tức vọt về từ bốn phương tám hướng, cứ như muốn bắt được Tuyết Mịch vậy.
Phần Thiên không làm được gì Phù Tang nhưng đối phó với đám dây leo kia thì lại không thành vấn đề, bay ra từ trong tay Tuyết Mịch, lượn vòng quanh đám dây leo đang múa may quay cuồng.
Những dây leo bị Phần Thiên đánh có mùi rất thơm ngọt, Tuyết Mịch nhìn thoáng ra, căn cứ vào nguyên tắc đã đến rồi thì không thể tay trắng đi về mà cất lại đám dây theo kia, có thể ăn được hay không thì cứ chờ sau khi rời khỏi đây hẵng hỏi Uyên Uyên cái đã.
Thế là Phần Thiên ở chỗ đấy ra sức rút, Tuyết Mịch đi theo sau cố sức nhặt, tranh thủ không để bất kì một nhành dây leo nào trở thành cá lọt lưới!
Khi còn nhặt đến là hăng say, vừa quay lại đã thấy đám yêu núi treo quả Nhân Sâm đang tụm lại thành một ụ run lẩy bẩy, thế là vung tay lên hốt luôn đám Nhân Sâm đang treo trên đầu chúng nó.
Phần Thiên chặn lại đòn tấn công của đám dây leo cho em, Tuyết Mịch thì ngoài việc lấy đồ còn thi thoảng ném chút ít ma châu lên trên cây đại thụ, còn không phải là ném từng viên ma châu mà là từng vốc từng vốc một.
Một luồng ma lực oanh tạc đùng đùng không dứt, dù chỉ đánh rụng một vài phiến lá nhưng cây Phù Tang cũng giận, thế là thân cây hạ xuống, một luồng linh lực khủng bố đè nặng.
Cảm nhận được linh lực xung kích, pháp bảo toàn thân Tuyết Mịch bị kích hoạt trong nháy mắt, chuông Hồng Mông mang trên tay đã bắn ngược lại toàn bộ sức mạnh đè nặng em. Pháp bào cũng kích hoạt trận pháp phòng ngự, Tuyết Mịch chỉ cảm thấy một ngọn gió yếu ớt phất qua, cũng không để ý mà tiếp tục ném ma châu về phía cái cây.
Hơn ngàn viên ma châu ném trụi gần nửa số lá của cây Phù Tang, đám dây leo kia cũng bị Phần Thiên nhổ không hề ít, cây roi vừa hút vừa quấn, thiếu điều nhổ dây leo tới tận gốc.
Tuyết Mịch khoát tay triệu hồi Phần Thiên quay về, nhìn cây thần là trụi nửa bên lá: “Ngươi có thả ta ra ngoài hay không đây?”
Cây Phù Tang thì lại hung mãnh công kích, Tuyết Mịch phản ứng cực nhanh né được. Em biết ngay, cây đại thụ có giọng rất hiền hoà này không phải thứ tốt lành gì, Lạc Linh nói rất nhiều bí cảnh có linh vật tà ác khẩu phật tâm xà, dùng các loại bảo bối lừa gạt người khác buông bỏ đề phòng rồi ăn thịt họ.
Tuyết Mịch vừa tránh vừa dùng những chiêu thức chưa học được bao nhiêu để đánh trả, nhưng mà tu vi của em thấp quá, sức mạnh đánh trả qua còn chẳng đau bằng một roi của Phần Thiên, Tuyết Mịch không làm chuyện muối bỏ bể nữa, đánh không lại thì em chạy là được chứ gì!
Lúc từ trên không bay xuống thì nhìn thấy nước sông, thế là lấy ra quả bầu tiên do lão tổ nhà họ Minh tặng ở bữa tiệc phá vỏ tại tầng trời thứ ba. Quả bầu vừa xuất hiện, toàn bộ nước sông đã bị rút khô trong nháy mắt.
Tuyết Mịch thoả mãn cất quả bầu, nhìn đòn đánh của cây Phù Tang đuổi đến thì hoá thành một con rồng trắng bay thật xa.
Toàn bộ bí cảnh này đều là lãnh địa của cây Phù Tang, tất nhiên không thể nào để nhóc rồng trắng kia vọt mất, nhưng muốn làm hao mòn bảo bối em mang theo trên người cũng không phải chuyện dễ, thế là không ngừng nện từng cú sét được ngưng tụ từ linh lực xuống. Chỉ cần nuốt được con rồng này là nó có thể rời khỏi nơi đây, từ đây ba cõi mặc nó tiêu dao.
Tuyết Mịch cũng phát hiện ra cái cây này tạm thời không làm được gì em, những công kích kia còn chưa đụng được tới một mảnh vảy của em đã bị cản lại. Trước khia em cảm thấy các chú các bác cứ chất đống bảo bối lên người em là hơi lãng phí, nhưng giờ ấy à, quả nhiên các chú các bác nhìn xa trông rộng!
Nhưng bí cảnh này cũng không lớn, toàn bộ tựa hồ lấy cái cây này làm trung tâm, có chạy cũng không chạy được bao xa. Nhìn sức mạnh truy kích phía sau, Tuyết Mịch quay cuồng đuôi rồng đập phá khắp nơi, bứng luôn cả gốc tất các loại sinh vật cỏ cây trong rừng, nhìn cũng không thèm nhìn mà nhét thẳng vào nhẫn chứa đồ luôn.
Bí cảnh vốn ngập tràn tiên khí bị giày vò như vậy, rất nhanh đã hao trọc không thành hình, giống như một nửa bên cây Phù Tang vậy.
Giờ khắc này Thời Uyên ở bên ngoài đã thúc giục sức mạnh, thông qua mối liên kết giữa sợi tóc để cảm giác được sự tồn tại của Tuyết Mịch. Mặc dù không rõ ràng về tình hình Tuyết Mịch ở bên trong nhưng có thể cảm nhận được linh lực của Tuyết Mịch tiêu hao không ít. Đôi mắt lạnh lùng nhìn về đại thụ trong nháy mắt, trong một thoáng đưa tay, một chiếc rễ cây to lớn đã vỡ nát tiêu tan trong phút chốc.
Lục Nhiễm vội vàng nhìn Thời Uyên: “Thần Quân.”
Thời Uyên: “Nó đang tiêu hao sức mạnh của Tuyết Mịch.”
Lục Nhiễm nghiêm mặt nhìn đại thụ đã bị Thời Uyên nhổ tận gốc: “Rốt cuộc là cây gì đây?”
Y có nhìn thế nào cũng chỉ thấy đây là một cây Hoàn Ngân bình thường mà thôi.
Thời Uyên: “Bên trong bí cảnh mới là bản thể của nó, có thể ngăn được ta cưỡng ép phá vỡ, có thể ở bên trong không phải là bí cảnh mà là một thế giới thu nhỏ.”
Lục Nhiễm: “Nếu nó không chịu thả Tuyết Mịch ra.”
Ánh mắt Thời Uyên lạnh dần: “Vậy thì phá huỷ thế giới kia.”
Cái cây bên ngoài mặc dù chỉ là nguỵ trang để giấu khỏi tai mắt kẻ khác, nhưng vẫn là sức mạnh của mình nó huyễn hoá ra, bị huỷ một cái, động tác của cây Phù Tang ở bên trong trở nên trì trệ, lập tức công kích càng lúc càng mãnh liệt.
Đích thực Tuyết Mịch đã bị bào mòn không nhẹ, khác với những Yêu tộc khác, loài Rồng lúc duy trì hình người bị hao hụt ít vô cùng, lúc khôi phục bản thể bất kể là nhu cầu đối với linh lực hay là khả năng tiêu hao đồ ăn đều tương đối lớn.
Linh lực không theo kịp nên tốc độ bay có hơi trì hoãn, kết quả là bị cây Phù Tang đuổi tới kịp đánh trúng đuôi. Mặc dù một đòn công kích bị bảo bối trên người ngăn cản nhưng Tuyết Mịch vẫn bị luồng sức mạnh này đè quẳng xuống đất.
Em đã lớn vậy rồi còn chưa bị quẳng như thế bao giờ, cho dù lần trước bị lôi kiếp đuổi cũng có người che chở bên cạnh, Uyên Uyên cũng chạy tới rất nhanh. Nhưng bây giờ em đã bị đánh rất nhiều đòn mà Uyên Uyên vẫn chưa có đến.
Tuyết Mịch tràn ngập tủi thân, lại cố nén nước mắt tức giận quay đầu. Cảm nhận được không gian ngày càng thu hẹp, sau khi bò dậy khỏi mặt đất thì quay đầu bay thẳng về hướng cây Phù Tang.
Cây Phù Tang tách ra vô số cành cây vây về phía Tuyết Mịch, thằng ranh con này cũng biết hành hạ người khác thật đấy, người lớn bên ngoài cũng không dễ đối phó, cho nên nó không có thời gian, chỉ có thể bạo lực cắn nuốt Long Đan. Mặc dù sẽ lãng phí rất nhiều sức mạnh, nhưng không muốn người ta diệt mình tận gốc nên chỉ có thể bí quá hoá liều.
Lúc khoảng cách giữa Tuyết Mịch và cây Phù Tang càng ngày càng gần, nhành cây quấn lên cũng càng ngày càng nhiều, Tuyết Mịch quay cuồng đuôi rồng, dùng sức mạnh bản nguyên va chạm cực mạnh.
Thân cây mới nãy bị Phần Thiên quất mà không để lại chút dấu vết gì, bị em va chạm như vậy mà lại gãy mất mấy nhánh.
Nhưng lúc này Tuyết Mịch đã chẳng còn kịp để ý đến việc nhặt những nhành gãy rơi từ trên thân cây xuống nữa, bởi em đã bị ngày càng nhiều cành nhánh quấn chặt lấy. Dù vừa cắn vừa quét đuôi bẻ gãy được không ít, nhưng cũng không thể ngăn nổi những cành khác phía sau vẫn cuồn cuộn trồi ra không dứt.
Nhánh cây quấn quanh người em càng ngày càng nhiều, thậm chí em còn có thể cảm nhận được toàn bộ cây Phù Tang đều đang rúng động, mà hoàn cảnh chung quanh cũng càng co càng nhỏ lại. Cứ như thể vì để áp chế các loại thần khí bảo vật đang ở trên người em mà cây Phù Tang này phải thu hồi lại những phần sức mạnh đang tản ra khắp toàn bộ bí cảnh vậy.
Thân rồng bị đè ép, Tuyết Mịch đau kêu thành tiếng.
Thời Uyên ở bên ngoài biến sắc, hắn mơ hồ nghe được tiếng rồng ngâm, mềm mại đau đớn, đó là âm thanh của Tuyết Mịch.
Toàn bộ kiên nhẫn đã khô cạn triệt để khi nghe thấy tiếng rồng ngâm mơ hồ này, nguy cơ thường nương theo cơ duyên, cho nên hắn nguyện ý chờ, chờ xem liệu Tuyết Mịch có thể bắt lấy cơ duyên của em bình an ra ngoài hay không. Nhưng không đồng nghĩa với việc hắn thật sự có thể mặc kệ cho gốc cây này muốn làm gì thì làm.
Kiếm Cửu Đế vừa hiện, đại địa chấn động, mây trời biến sắc, Lục Nhiễm vội vàng thiết lập kết giới bảo vệ Hoa Triêu và Phồn Lũ. Thượng thần ra chiêu có thể huỷ diệt trời đất trong phút chốc, làm sao mà tu vi như hai cậu có thể chịu đựng nổi, vẻn vẹn nhìn một chút thôi chỉ sợ cũng sẽ huỷ đi tu vi căn cơ.
Khi Sách Mục và tộc trưởng tộc Thần Tước nghe báo tin mang người chạy đến lại gặp ngay cảnh Thượng thần giận dữ, vạn linh tan biến.
Cho dù cách xa nhau mấy trăm thước, mọi người cũng bị luồng thần uy này kích thích đến mức huyết dịch bốc lên, nội tình bất ổn. Những người từ Địa tiên trở xuống thì khoé miệng trào máu.
Sách Mục và Vưu Nguyên vừa liên tục không ngừng điều chỉnh hô hấp của bản thân vừa giúp đỡ người bên ngoài ngăn cản. Nếu thực sự phun búng máu đó ra thì thực sự sẽ huỷ bỏ căn cơ, thương tổn đó nếu muốn chăm sóc tốt cũng không dễ dàng.
Nhìn một kiếm vừa nãy đã đủ để mọi người cảm nhận được lửa giận của Thượng thần, mặc dù không biết vì cớ gì mà Tiểu Long Quân ra ngoài trong đêm rồi lại gặp chuyện gì, nhưng thấy động tĩnh lần này của thần thì tất nhiên sự việc không nhỏ, dù là có lòng rất muốn giúp một tay nhưng cũng không còn dám tiến lên, sợ lại khiến Thượng thần tức giận thêm một lần nữa rồi trái lại còn khiến mình bỏ mạng dưới kiếm.
Lúc Thời Uyên sử dụng thần lực cưỡng chế mở ra một khe cửa vào thế giới của gốc cây kia, mặc dù Tuyết Mịch mạo hiểm, nhưng vậy mà lại trong hoạ có phúc.
Cây thần Phù Tang rất muốn cắn nuốt Long Đan để hoá thân thành thần, hoàn toàn thoát khỏi gông cùm xiềng xích của trời đất này, nên đã quấn chặt Tuyết Mịch lại tiện cho ý đồ cướp đoạt Long Đan.
Lúc luồng linh lực thăm dò vào trong cơ thể rồng, Thời Uyên ở bên ngoài vừa đúng lúc phá một phương trời nhỏ của nó. Gần như là cùng lúc, linh lực chạm vào Long Đan của Tuyết Mịch còn chưa kịp đào Long Đan ra đã bị nội đan bên trong rồng dùng sức mạnh khống chế ngược lại, linh lực của bản thân nó dường như ngay lập tức bị hút đi bằng một tốc độ tương đối đáng sợ.
Nó vốn chỉ là một nhánh cây Phù Tang bị Kim Ô đạp gãy, tuy là Phù Tang nhưng cũng không có tư cách làm thần, bất ngờ rơi vào Yêu giới, tu hành hơn mười vạn năm mới mấp mé có trí linh. Vì bất ngờ cắn nuốt một con yêu đi ngang qua mà tu vi tăng nhiều. Mấy chục vạn năm sau đó nó lại càng chỉ dùng phương pháp này để tu luyện.
Nó cắn nuốt không ít sinh linh, thậm chí là Yêu tộc, nhưng chưa bao giờ có loài Rồng. Chính vì tộc Rồng được trời ưu ái, sức mạnh bẩm sinh đã vô cùng mạnh mẽ, dòng máu thần thượng cổ chân chính mới có thể giúp nó thoát khỏi trói buộc của thân cây, thật không ngờ rằng uy lực của Long Đan lại mạnh mẽ đến mức có thể hút đi lực lượng của bản thân nó.
Khi cây thần Phù Tang muốn trấn áp sức mạnh này lại thì đã trễ, xác rồng mạnh mẽ bẩm sinh tại thời khắc này đã phát huy vô cùng tinh tế. Không hổ là Thần tộc trời sinh, cho dù là rồng non cũng có thể cướp đoạt như một cái động không đáy đang nuốt trời hút bể.
Cộng thêm thế giới của nó bị xé mở, bên trong hao tổn bên ngoài tổn hao khiến nó trong lúc nhất thời chỉ có thể bị động nhận lấy.
Lúc đầu bí kíp Thánh Linh là do Tuyết Mịch thúc giục, bí kíp Thánh Linh có thể trao sức sống cho vạn vật, tất nhiên cũng có thể cướp đoạt sự sống. Khi luồng linh lực có ý đồ động đến Long Đan của em, Tuyết Mịch gần như là nảy sinh ham muốn hấp thu toàn bộ luồng linh lực không thuộc về em theo bản năng.
Nhưng khi luồng sức mạnh này bị em hấp thu càng lúc càng nhiều, toàn bộ tình huống đã không nằm trong quyền khống chế của em. Sức mạnh của một mình em không thể nào dừng lực hút này lại được.
Ngay khi Tuyết Mịch căng cứng cả người nơi nào cũng đau, những cành cây đang quấn lấy em đã tản ra từ trung tâm, mà em cũng rơi vào trong lồng ngực quen thuộc.
Tuyết Mịch mở mắt xem xét, thấy là Uyên Uyên, vốn còn muốn tủi thân khóc mấy tiếng, nhưng vì đang trải qua cảm giác bị linh lực mạnh mẽ đâm vào trong cơ thể khiến em không còn cả sức để khóc, nhưng vẫn chưa quên lấy cây Phù Tang. Thế là cặp vuốt rồng ngắn ngủi giơ lên, vốn rất muốn túm lấy vạt áo của Thời Uyên nhưng lại chỉ bắt vào khoảng không, nhưng ít nhiều gì cũng nói được chữ cây mới mỏi mệt ngất xỉu.
Thời Uyên siết Tuyết Mịch vào trong ngực mình, lần trước khi hắn đón lấy Tuyết Mịch từ trên trời rơi xuống, em ấy còn chưa lớn bằng một cánh tay của mình. Hiện tại hình người vẫn chưa lớn được bao nhiêu nhưng thân rồng cũng đã dài chạm đất.
Lớp vảy được hắn ngày ngày tinh tế chăm sóc nay lại chồng chất vết thương, trên đuôi rồng thậm chí còn có cả tơ máu.
Bởi vì sát khí bốc lên mà đuôi mắt Thời Uyên đỏ hồng, đổi tay lại tỉ mẩn cắt tỉa linh lực vì bé rồng con trong ngực, sức mạnh đang cắn nuốt kia quá mạnh mẽ, gần như đã cướp mất một nửa sức mạnh của cây thần Phù Tang. Thời Uyên cũng chỉ có thể tạm thời phong ấn số lượng lớn vào bên trong cơ thể của Tuyết Mịch, chờ sau này em tu luyện sẽ rút ra từng chút từng chút một để sử dụng.
Mãi đến khi giúp Tuyết Mịch một lần nữa khôi phục hình người mới một tay cẩn thận ôm lấy bé con trong ngực, một tay gọi ra ngọn lửa bản nguyên.
Cây thần Phù Tang vốn đã bị Tuyết Mịch hấp thụ nên tu vi thụt lùi, biết đại nạn đã giáng xuống đầu mình. Nó là do một nhánh cây của cây thần thượng cổ biến thành, tất nhiên sẽ không bì nổi thần chân chính, thế là buông tha luôn của tích cóp trăm vạn năm gần đây, hoá thành một chùm sáng định chạy.
Nhưng mà làm sao Thời Uyên lại có thể buông tha nó, từ thời kỳ Thượng Cổ cây Phù Tang đã ngày ngày bầu bạn với Kim Ô, đến cả lửa thần số một là Thái Dương Chân Hoả còn không sợ, nhưng chứ lửa Tam Nghiệp đốt không phải là bản thể của nó mà là nghiệp chướng ba thân, nếu nó vẫn là cây thần thượng cổ, không nhiễm phàm tục, lửa Tam Nghiệp này cũng sẽ không làm gì được nó.
Nhưng cây thần này từ khi Thần tộc thượng cổ ngã xuống, sau khi rơi xuống hạ giới đã bị khí đục vấy bẩn, sinh ra tham lam. Thậm chí cái này không biết đã bao năm rồi, chỉ sợ đã cắn nuốt không ít sinh linh mang vận khí của các tộc, bởi vậy chỉ mới dính lên lửa Tam Nghiệp, cây thần Phù Tang như đã rơi vào địa ngục U Minh, đốt nứt thần hồn, đau khổ không chịu nổi.
Chùm sáng có ý đồ bay đi mất bị Thời Uyên tiện tay tức thì phong ấn lại, thu vào thần bài.
Đến khi cây thần Phù Tang bị luyện hoá triệt để, một mảnh thế giới cũng mất đi cột chống, trực tiếp tiêu tan trong bóng đêm.
Nhìn Thần Quân mang Tiểu Long Quân từ bên trong đi ra, Lục Nhiễm vội vàng tiến lên: “Tuyết Mịch sao rồi?”
Thời Uyên: “Không có việc gì.” Nói đoạn lần nữa xé rách không gian, đạp chân quay về lại sân nhỏ trong tiên cốc.
Thời Uyên cẩn thận đặt Tuyết Mịch lên giường, cởi quần áo em ra cẩn thận tra xét một phen. Có một vài vết thương ngoài da nhỏ bé, thần khí mang trên người đều tiêu hao ít nhiều, về sau cần phải chăm sóc lại một chút.
Nhìn Tuyết Mịch còn mê man, Thời Uyên khẽ thở dài một tiếng, bây giờ khi hắn nhớ lại sự sợ hãi khi cắt đứt liên kết cảm ứng với Tuyết Mịch trong nháy mắt cũng cảm thấy có chút khó tin. Năm xưa một mình hắn cô độc hành tẩu giữa ba cõi, làm gì có chuyện cửu tử nhất sinh nào mà chưa từng trải qua, nhưng lại chưa bao giờ từng cảm thấy sợ hãi như bây giờ.
Thì ra có một chút tình cảm cũng không nhất thiết phải đêm ngày tích luỹ mới khắc sâu.
Mãi đến khi vuốt yên từng chút linh lực không an phận cuối cùng trong cơ thể Tuyết Mịch, Thời Uyên mới nghiêng người nằm xuống. Con non đang mê man bất an xích lại về phía hắn, mãi đến khi áp vào trên người hắn, cảm nhận được hơi thở quen thuộc mới một lần nữa an ổn thiếp đi.
Lần đầu tiên Thời Uyên chủ động ôm bé con đang ngủ say vào trong ngực, nhìn Tuyết Mịch vì được bao phủ trong hơi thở của hắn mà hoàn toàn an tâm, nhịn không được đưa tay khẽ khàng vỗ nhẹ trấn an trên ngực em. Nếu đã không màng sinh tử, vậy vì em mà liều mạng sống một hồi thì lại có làm sao.
Một giấc này Tuyết Mịch ngủ rất say, nhưng vì Thời Uyên kịp thời phong ấn phần lớn linh lực cho em, lại vì em mà chải vuốt lại sức mạnh còn sót lại nên cũng không ngủ một giấc hết ba ngày như lần trước, đâu đấy ngày hôm sau đã tỉnh rồi.
Tuyết Mịch mới tỉnh, nhìn thấy chốn quen bèn vội vàng tìm người khắp bốn phía, vừa quay đầu đã thấy Thời Uyên ngồi ở chỗ cách em không xa, lập tức bẹp cái miệng nhỏ oa oa thành tiếng.
Thời Uyên buồn cười đi qua, ôm lấy bé con đang nằm trên giường tủi thân: “Sau này còn dám đi ra ngoài một mình hay không?”
Tuyết Mịch lập tức oa oa lớn tiếng hơn: “Huynh còn dữ với em!”
Thời Uyên thấy em chỉ làm ra vẻ (*), buồn cười nói: “Tối hôm qua bị doạ không?”
(*)
(*) Gốc: 干打雷不下雨 (gān dǎ léi bù xià yǔ) – là một tục ngữ tiếng Hán dùng để ví von hiện tượng chỉ có tiếng mà không có miếng. Cụm từ này vừa có thể dùng để miêu tả hành vi hứa suông nhưng không thực hiện, vừa có thể chỉ tình trạng khóc to nhưng không rơi nước mắt.
Tuyết Mịch chôn mặt vào trong ngực hắn.
Thời Uyên khẽ khàng vỗ về sau gáy em: “Ta sai rồi, về sau sẽ không nói những câu như vậy với em nữa, em đừng tức giận có được hay không?”
Tuyết Mịch vội vàng ngẩng đầu chớp chớp mắt nhìn hắn, Uyên Uyên thế mà lại xin lỗi em á?”
Thời Uyên nhìn vẻ mặt như đang bị ảo giác nên nghe nhầm mà đưa tay điểm điểm trán em: “Ta không nên nói với em những câu như thế khiến em đau lòng, ta đã giải thích với em rồi. Vậy em đêm hôm khuya khoắt vì tức giận nên ra ngoài một mình, còn thiếu chút nữa bị cây ăn sạch, có phải em cũng nên xin lỗi ta không?”
Vành tai Tuyết Mịch đỏ hồng, đôi mắt rủ xuống, miệng nhỏ hơi chu chu ngoan ngoãn nhận sai: “Em xin lỗi.”
Thời Uyên ôm em đứng dậy, mở cửa sổ ra để ánh nắng bên ngoài vung vãi vẩy vào, chiếu lên người thật ấm áp. Tuyết Mịch thoải mái đến mức dựa hẳn vào người Thời Uyên.
“Hôm qua ở trong bí cảnh đã xảy ra chuyện gì?”
Tuyết Mịch nói: “Con cây yêu kia muốn em ở lại với nó, em không muốn nên nó đòi đánh em, em đánh không lại nên chạy. Nhưng nhận ra em phát hiện nơi em đang chạy tới hình như bị thu nhỏ lại từ từ nên sau đó em mới chạy ngược về, nó bắt được em lại còn muốn hút nội đan của em, nhưng mà hình như bị em hút ngược.”
Tuyết Mịch vừa nói vừa nghĩ ra bèn vội vàng hỏi: “Cây đâu ạ?”
Thời Uyên khoát tay, một khúc tim gỗ đỏ như lửa hiện lên trong tay hắn, sau khi luyện hoá rồi hắn mới chắc chắn, mặc dù Phù Tang là Phù Tang nhưng cũng chỉ là một nhánh Phù Tang biến thành. Chẳng qua dù là như thế, thời kỳ thượng cổ ngày ngày được sức mạnh Kim Ô bao phủ, lực lượng ẩn chứa ở trong đó cũng không thể khinh thường.
Chỉ riêng một nhánh Phù Tang này thôi cũng đã là thần tài lớn nhất mà Tuyết Mịch thu hoạch được chuyến này rồi, sau này luyện chế vào trong pháp bảo bản nguyên của em chắc chắn có thể nuôi dưỡng ra thần khí chân chính.
Tuyết Mịch lập tức đần cả người, một cái cây lớn như vậy của em lại biến thành một cục bé xíu như vậy rồi, làm sao em có thể làm đàn cho các chú các bác bây giờ!
Nghe được lời ngạc nhiên của em, Thời Uyên cười nói: “Còn nghĩ tới làm đàn được, cũng nhìn ra được hôm qua thật sự không bị doạ.”
Tuyết Mịch vòng tay ôm cổ Thời Uyên, thân mật cọ xát: “Em biết Uyên Uyên sẽ đến cứu em mà, bởi vậy em không sợ, em còn không cả khóc nữa cơ!”
Thời Uyên khích lệ nói: “Không tệ, thật là người lớn.”
Nghĩ đến đống đồ mang ra được từ bên trong, Tuyết Mịch vội vàng hướng ra ngoài phòng vung tay. Phía bên ngoài phòng lập tức đùn thành một ngọn núi, một cái sân vốn cũng không nhỏ lắm mà cũng suýt chút nữa không nhét nổi cả núi linh bảo, một đụn linh khí thuần khiết dường như bộc phát ra trong chớp mắt.
Thời Uyên khẽ búng đầu ngón tay lập nên một cái kết giới mới có thể phong toả được linh khí tràn ra ngoài.
Tuyết Mịch vui vẻ nói: “Em mang ra từ bên trong đó!”
Nhìn đống đồ ở bên ngoài, vẻ mặt Thời Uyên cũng có chút một lời khó nói hết.
Hắn cho rằng Tuyết Mịch ở trong kia bảo mệnh chạy nạn, không ngờ rằng Tuyết Mịch ở bên trong xúc luôn cả đất. Cái hành vi nhổ tận gốc các loại báu vật trời đất đến cả một cọng cỏ cũng không buông tha này, thành thần mấy vạn năm, đây cũng là lần đầu được thấy.
Hết chương 72.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
08.01.2026.
Lời tác giả: Nhắc tới động não thì mấy thím ghê khỏi bàn rồi.
Tui chỉ muốn để bé con cảm nhận sự vui vẻ của việc xúc đất, farm tí cơ duyên để chuẩn bị nhanh chóng lớn lên, mấy người lại tưởng em nó biết tương lai đâm ẻm một nhát.
Rửa tay gác kiếp tu tâm tích đức đi các tình yêu.
Tui còn đang nghi ngờ biết đâu tất cả các tình yêu thích truyện ngược nhất Internet đang tập trung ở chỗ tui hết đấy.
Editor có lời muốn nói: Cười vl truyện thuần ngọt, ngược ai cũng không ngược em Mịch nhà bả mà độc giả của bả cứ toàn tưởng tượng mấy quả cốt truyện vl gì đâu không á =)) Thực sự là lại một lần nữa phải đảm bảo là em bé Tuyết Mịch được cưng tận vũ trụ luôn chứ giời chưa đủ cho ẻm tung cánh ấy =))
Anh em đọc chương này xem và comment quắn quéo vã với toi!


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3