[Bé con] – Chương 71.


Chương 71: Bí cảnh ăn luôn Tiểu Long Quân.

Editor: Nhím.

Chuyện lông Tước, tộc trưởng tộc Thần Tước phái người báo cáo cho lão tổ Thượng thần. Việc này phải do lão tổ Thượng thần ra mặt mới còn đường trao đổi, bọn họ thân phận thấp, Thượng thần mới mở lời bọn họ đã không còn đường nói chuyện.

Tạm thời không cầu được lông Tước thì phải xử lý chuyện từ hôn trước đã, bằng không tộc Tước của bọn họ thực sự sẽ thành trò cười giữa ba cõi. Con trai thì bị đào yêu đan, con gái bị từ hôn, lại còn lỡ dở cơ hội với lông đuôi Thần Tước, một chữ thảm sao mà đủ.

Mặc dù Sách Mục cũng là Thượng tiên, nhưng thiếu chút nữa là cưới con gái nhà người ta, cũng coi như là kém một bối phận, cộng thêm y vốn cũng đã sinh lòng hổ thẹn, cứ khăng khăng từ hôn ngay lúc sắp kết hôn, nói thế nào cũng là tại y không đúng. Bởi vậy lúc hai tộc gặp mặt nhau, Sách Mục trực tiếp làm lễ lớn  với tộc trưởng tộc Tước.

“Việc này hoàn toàn là do Sách Mục, chưa thể hoàn thành nguyện vọng của sư tôn, lại càng ảnh hưởng tới thanh danh của cô Vưu. Nhưng tiên thần thọ vạn năm, thứ mong cầu cuối cùng chẳng qua cũng chỉ là được vừa ý. Ta và cô Vưu có quan hệ được ban hôn chứ không hề tâm đầu ý hợp, nếu cưỡng ép kết thân, chỉ sợ sau này cũng sẽ thành oán lữ. Sách Mục chờ đợi người về sau có thể trao trái tim, cũng hy vọng rằng cô Vưu có thể chân chính tìm được đức lang quân như ý. Tuyên bố việc này ra ngoài làm sao để có thể bảo toàn thanh danh của cô Vưu hoàn toàn do bác làm chủ. Dù chưa kết thành lương duyên nhưng tiên cốc Bát Lăng cũng không muốn kết thù thâm với tộc Tước.”

Sau khi bị một vài chuyện xảy ra phân tán sự chú ý, cũng không đến mức giận dữ như vậy nữa, trước đó cả đầu chỉ tràn ngập sự tức giận khi con gái bị từ hôn, nhưng bây giờ tỉnh táo lại cũng không đến mức không hiểu lý lẽ. Chỉ là giận thì vẫn cứ giận như cũ, bây giờ muốn đi tìm người tình đầu ý hợp, vậy trước đó lúc thương lượng hôn sự còn đi làm cái gì!

Ngươi muốn tìm một người tình đầu ý hợp, con gái của ta thì xứng đáng bị từ hôn sao!

Nhưng lý trí ít ỏi còn sót lại của người làm cha lại càng thêm hy vọng về sau con gái có thể tìm một người thực sự thích nó, bằng không nếu theo như lời Sách Mục, tuổi thọ của tiên thần vạn năm, cũng không phải là trăm năm như người bình thường cứ ngơ ngác là vút qua. Về lâu về dài nếu tâm ý hai người không  hoà hợp, cho dù hôm nay thành hôn, về sau đoán chừng cũng chỉ có kết cục ly hôn.

Vưu Nguyên cũng không tỏ thái độ trực tiếp, mà nhìn về phía con gái: “Nhân Nhi có ý gì?”

Vưu Nhân đỏ ửng mắt, vẻ mặt tủi thân, lại bởi vì ở ngay trước mặt cha nên không còn kiêu căng như lúc trước, trái lại còn có thêm chút thái độ bé con:”Con gái có thể có ý kiến gì, con chỉ không gánh nổi cái người này mà thôi!” 

Nàng là đích nữ của tộc Tước, bị Tiểu Long Quân ấn đầu chế nhạo là chim lai tạp, lại còn xem nàng là nô, bây giờ lại bị từ hôn, biến thành trò cười của ba cõi, điều này khiến người cao ngạo như nàng làm sao nhịn được!

Vưu Nguyễn khẽ thở dài một tiếng: “Giữa hai đứa con cũng không có tình ái.”

Vưu Nhân: “Hai tộc kết thân vốn cũng không chỉ là chuyện tình yêu, nếu cứ một mực sa vào chuyện tình ái, sau này làm sao có thể làm nên đại đạo!”

Lúc trước tuy hôn ước này được định ra, nhưng Vưu Nguyên cũng không phải là người chỉ rắp tâm bỏ con mưu lợi. Về việc cuối cùng hôn sự có thể thành hay không, lão cũng có hỏi thăm mong muốn của con gái.

Lúc đó Sách Mục cũng không thèm để ý tới hôn sự này, lúc bàn bạc cũng chỉ xem ý kiến của nhà gái. Nhà gái vui lòng là cưới, không muốn thì có thể huỷ bỏ hôn ước trong hoà bình.

Vưu Nhân thì nhìn trúng địa vị siêu việt của tiên cốc Bát Lăng ở trong Ma giới, cộng thêm lúc đó sau lưng tiên cốc Bát Lăng còn có ba vị Thượng thần nầng đỡ, Sách Mục này còn là chủ nhân của một cốc, thực lực của bản thân cũng không kém, phía trên không có ai đè ép, thành hôn xong nàng sẽ trở thành cốc chủ phu nhân.

Lại nghĩ đến nói không chừng Thượng thần Bát Lăng sẽ để lại cho đệ tử thân truyền duy nhất là Sách Mục một ít báu vật thành thần, nếu sau này kết thành đạo lữ với y, dù sao cũng không thể bạc đãi nàng.

Về phần tình cảm của hai người, cái đó vốn không quan trọng, kiếp nạn thành thần còn có thử thách rèn tâm rèn tình đấy thôi. Cái đồ chơi như tình cảm này có thể quan trọng bằng việc phi thăng sao, tất nhiên là không rồi.

Cân nhắc rất nhiều lợi ích, Vưu Nhân mới khăng khăng muốn thúc đẩy mối hôn nhân này.

Kết quả tên Sách Mục này không biết sao lại đột nhiên lật lọng cứ như thể đầu óc bị nước vào vậy, đòi đi tìm cái gì mà tình cảm chân thành, việc này tất nhiên Vưu Nhân không thể nhịn!

Sách Mục nghe vậy thì nói: “Nếu đã vậy thì thực sự là đạo khác nhau. Bác à, nếu không có tình cảm, con đường chứng đạo này một mình ta đi là được, không cần người khác làm bạn. Chỉ là việc này chung quy cũng tại lúc trước ta không quả quyết, dây dưa không ngừng mới dẫn đến rất nhiều ảnh hưởng hiện tại, để tỏ lòng áy náy, đá bí cảnh Phượng Hư năm đó sư tôn ta để lại, ta tình nguyện nhường ra hai cái, coi như là tình nghĩa nhiều năm của cả hai tộc.”

Bí cảnh Phượng Hư là một bí cảnh lớn mà cả ba cõi đều biết, ngàn năm mới mở một lần. Nhưng mà bên ngoài ngàn năm, trong bí cảnh lại đã trôi qua vạn năm, không có tiêu chuẩn để vào trong bí cảnh, nhưng sau khi bước vào, bí cảnh sẽ áp chế tu vi trừ kỳ Độ Kiếp trở xuống. Phải biết chỉ có vượt qua địa giới, ví dụ như kiểu Thượng tiên Thượng thần đi tới mấy nơi kiểu như Nhân giới mới bị áp chế tu vi, bởi vậy có thể thấy sức mạnh của bí cảnh này to lớn đến nhường nào.

Muốn đi vào bí cảnh Phượng Hư thì nhất định phải có đá bí cảnh Phượng Hư, một viên đá bí cảnh có thể cho mười người đi vào.

Đây cũng chính là lý do thực sự mà rất nhiều tán tu cho dù phải làm tạp vụ cũng muốn gia nhập tông môn hoặc gia tộc lớn, vì những thứ có thể được xem là tài nguyên đỉnh cấp như vậy từ trước đến nay đều được nắm giữ trong tay các thế lực tiên môn lớn.

Tiên cốc Bát Lăng tổng cộng cũng chỉ có mười đá bí cảnh, bây giờ nhường đi hai cái, nói cách khác tới lần vào bí cảnh tiếp theo bọn họ sẽ ít đi hai mươi người. Thiếu mất hai mươi người, tiên cốc sẽ ít đi bấy nhiêu tài nguyên, có thể thấy quả nhiên Sách Mục thành tâm muốn từ hôn trong hoà bình.

Tân khách ở lại tiên cốc không đi đều đang đợi xem tộc Thần Tước sẽ nổi khùng như thế nào, không ngờ rằng một đêm trôi qua, tộc trưởng tộc Thần Tước thông báo trước mặt mọi người rằng chuyện hai tộc kết thân cứ vậy mà huỷ bỏ, về sau ai làm việc nấy.

Tất cả mọi người ngấm ngầm suy đoán xem tiên cốc cho tộc Tước bao nhiêu thứ tốt, bằng không sao có thể khiến cho tộc Tước nhịn lấy thiệt thòi cỡ này.

Chuyện này nhắc mới thấy ít nhiều gì cũng có chút liên quan tới mình, cho nên từ đầu đến cuối Tuyết Mịch không có chen chân vào câu chuyện này, cả ngày cứ lôi kéo Cửu Lẫm dẫn theo Hoa Triêu và Phồn Lũ chạy khùng chạy điên trong rừng.

Em không để ý, nhưng tất cả mọi người đều ở trong cốc, có một vài thông tin không cần thăm dò cũng có thể nghe thấy.

Giọng Hoa Triêu thổn thức: “Nghe nói Vưu Nhân đó giận dữ đập không ít đồ trong phòng, lần này vốn là đến chờ gả nên cũng đã xem tiên cốc như lãnh địa của mình, tất nhiên mang theo không ít đồ tốt tới. Những loại đồ trang trí tinh xảo mà ngày thường thích nhất nghe nói đều bị nàng đập sạch trong cơn tức giận.”

Tuyết Mịch lắc đầu: “Tức giận đập đồ mình làm gì, giận cũng giận rồi, đồ của mình cũng bị đập vỡ luôn, này không phải là càng thua thiệt sao.”

Lúc Tiểu Long Quân ở bên Thần Quân sẽ không cần người hầu kẻ hạ, cho nên Hoa Triêu không chịu ngồi yên rồi sẽ lôi kéo Phồn Lũ đi dạo khắp sơn cốc. Lần này đi tiên cốc Bát Lăng một chuyến kiểu gì cũng phải đi chơi nhiều chỗ chút, bởi vậy những việc nghe được thật sự không ít.

“Thần còn nghe nói vì việc này mà Vưu Nhân quậy với cha nàng ta, thậm chí còn chỉ trích cha nàng ta chỉ có con trai trong mắt, quậy kinh lắm, sau đó đã bị tát một phát.”

Tuyết Mịch vô thức che mặt: “Bị cha nàng ta đánh à?”

Hoa Triêu khẽ gật đầu: “Bị đánh rồi thì khóc lóc chạy đi, thần cũng không rõ, cốc chủ này cũng không thích nàng ta. Sau này phải ngày ngày bầu bạn với một người không thích mình thì tra tấn biết bao nhiêu cơ chứ.”

Phồn Lũ đáp: “Mỗi người mong cầu một điều khác nhau, có người cầu một người tâm đầu ý hợp, có kẻ chỉ cầu quyền lợi tối cao.”

Cửu Lẫm mấy ngày gần đây bị Tiểu Long Quân lôi kéo ngày ngày bầu bạn: “Việc này quả thực thần kỳ.”

Ba người cùng nhau quay đầu nhìn cậu, Tuyết Mịch nói: “Thần kỳ gì?”

Cửu Lẫm: “Ngươi biết năm đó vì sao Thượng thần Bát Lăng định ra mối hôn sự này không?”

Tuyết Mịch lắc đầu, chuyện một vạn năm trước làm sao em biết, Uyên Uyên cũng không kể cho em.

Cửu Lẫm cười một tiếng: “Bởi vì Thượng thần Bát Lăng dùng thiên cơ chứng đạo, cho nên ông định ra hôn ước này tất nhiên là đã đoán chắc hai người bọn họ có quan hệ nhân duyên. Vì tiên đoán được vợ tương lai của Sách Mục sẽ là con gái tộc Tước mới có thể định từ sớm cho y, cho nên việc này ấy à, về sau sẽ thành như thế nào cũng chưa chắc chắn.”

Tuyết Mịch nghi ngờ nhìn cậu: “Việc đã được tiên đoán nhất định không thể thay đổi hả? Vậy nếu có người đoán chắc ngày mai ta sẽ ăn bánh ngọt, ta biết được, ta lại không muốn, ta muốn ăn quả linh cơ, này chẳng phải đã sửa lại rồi sao.”

Cửu Lẫm không phản bác ví dụ của Tuyết Mịch, thiên cơ mặc dù là thiên cơ, nhưng không phải nhất định không có cách nào sửa đổi, ai mà không biết chứ. Với lại việc tu sĩ làm vốn đã đi ngược với ý trời, nếu thật sự chuyện gì cũng y theo thiên cơ thì tại sao lại cần phải tự mình nỗ lực.

Hôn sự huỷ bỏ, song phương dường như cũng âm thầm thoả đàm, cũng không tranh đấu ngoài mặt, tất nhiên cũng không cần ở lại tiên cốc này nữa, Tuyết Mịch nhìn Cửu Lẫm: “Bao giờ thì ngươi đi vậy? Hai ngày nữa ta phải đi rồi.”

Cửu Lẫm: “Đoán chừng sau khi các ngươi rời đi thì bọn ta mới đi đấy.”

Thượng thần vẫn chưa đi, người bên ngoài nào dám rời khỏi, mặc dù Thượng thần không lộ mặt, nhưng chỉ cần còn ở lại trong tiên cốc này thì rất nhiều người đều ôm hi vọng chờ đợi có thể lọt mắt xanh của Thượng thần. Kia là thần đó, dù chỉ là ở chung một cốc với Thượng thần cũng đã là chuyện vinh dự ba đời.

Tuyết Mịch mời chào Cửu Lẫm: “Sau này ngươi tới Yêu giới tìm ta chơi nhé, ta dẫn người đi chơi vườn thú của Hoàng bá bá, trong vườn thú của Hoàng bá bá linh thú gì cũng có, chơi còn vui hơn tiên cốc này nữa.”

Tuyết Mịch nói đoạn cho Cửu Lẫm một lệnh bài ngọc hình rồng nhỏ: “Ngươi cầm cái này tới điện Yêu Thần tìm ta là được.”

Trước kia em thấy người khác cứ vừa đưa tay là các kiểu lệnh bài, Hoàng bá bá và Uyên Uyên thì không cần phải nói rồi, anh Lạc Phượng cũng có lệnh bài, hình như chỉ cần tìm người đưa lệnh bài ra là được ấy. Em nghĩ về sau nếu mình cũng có những người bạn mà em mong họ tới tìm em thì không có tín vật sao được, thế là em quậy Thời Uyên cũng làm cho em một đống tín vật.

Thời Uyên làm cho em mười chiếc lệnh bài ngọc hình rồng kiểu vậy, bên trong mỗi miếng đều được khắc sâu hơi thở của em, có thể dùng lệnh bài này tới điện Yêu Thần tìm em, mà đi thần điện Vân Đỉnh của Uyên Uyên tìm em cũng được. Đáng tiếc người em quen đều là người Thánh Linh, ngày nào cũng phải gặp mặt, bây giờ cuối cùng cũng có thể đưa một miếng ra ngoài.

Tất nhiên Cửu Lẫm không biết Tiểu Long Quân đã chờ được đưa tín vật bài ngọc ra ngoài hồi lâu, Tiểu Long Quân xem cậu như bạn bè, tất nhiên cậu cũng sẽ không già mồm từ chối, sau khi vui vẻ đón nhận thì tỏ vẻ: “Sau này nếu có thể may mắn vào Yêu giới du lịch nhất định sẽ tìm ngươi chơi.”

Chỉ là lệnh bài ngọc này lại dùng ngọc linh Tiên Lưu đúc thành, ngọc linh Tiên Lưu là nguyên liệu rèn đúc linh khí, mặc dù không đến mức gọi là giết gà bằng dao mổ trâu nhưng quả thực cũng rất hợp với ấn tượng bản tính xa xỉ mà trong lòng Cửu Lẫm dành cho tộc Rồng.

Sắc trời đã nhá nhem, Tuyết Mịch tạm biệt Cửu Lẫm để nhanh nhẹn đi về phía sân nhỏ, đương chuẩn bị đi tìm Thời Uyên thì lại bị Lục Nhiễm báo rằng Thời Uyên đang gặp Sách Mục. Em vốn định theo vào lại bị ngăn cản.

Tuyết Mịch chớp chớp đôi mắt to tròn căng nhìn Lục Nhiễm, lần đầu tiên em muốn gặp Uyên Uyên mà bị cản lại đấy.

Đến khi Sách Mục bước ra khỏi phòng đã thấy hai người một lớn một nhỏ, mắt to mắt nhỏ nhìn nhau ở cửa, khẽ làm lễ: “Tiểu Long Quân, Tiên Quân Lục Nhiễm.”

Tuyết Mịch xoay người chạy vào trong phòng: “Uyên Uyên!”

Nghe thấy xưng hô của Tiểu Long Quân, suýt chút nữa là Sách Mục trượt chân, thế gian này chỉ sợ cũng chỉ có Tiểu Long Quân dám gọi như vậy thôi.

Lục Nhiễm đã nghe quen từ lâu tủm tỉm nhìn Sách Mục: “Ngày mai chúng ta sẽ lên đường rời cốc. Hi vọng có thể có một ngày, ở trong tay ngươi, tiên cốc Bát Lăng này có thể tái hiện lại khoảng thời gian huy hoàng khi Thượng thần Bát Lăng còn sống.”

Sách Mục lại làm lễ thêm một lần nữa: “Xin cảm ơn cát ngôn của Tiên Quân.”

Lục Nhiễm: “Trận chiến Diệt Sát năm đó ta hộ tống Thần Quân cùng tới, lúc hợp tác với Thượng thần Bát Lăng cũng đã từng may mắn được ông chỉ báo, đáng tiếc… Bây giờ ngươi đã trưởng thành, cũng có khả năng tự mình gánh vác một cõi, trải qua rèn luyện những năm qua để được bước lên ghế tiên. Có mấy lời vốn không cần nhiều lời, nhưng vị niệm tình cũ nên khó tránh khỏi phải càm ràm một chút.”

Sách Mục vội vàng nói: “Kính mong Tiên Quân chỉ bảo.”

Lục Nhiễm: “Đồ của Thượng thần Bát Lăng hiện đã trả lại về tay ngươi, ta biết bên cạnh ngươi nhất định có một hai tâm phúc có thể tin tưởng. Nhưng bất cứ lúc nào nơi nào thì đều không thể không có lòng đề phòng người khác, sau này cần phải để ý.”

Lục Nhiễm nói xong thì quay người rời đi, Sách Mục cúi chào bóng lưng Lục Nhiễm.

Trước có sư tôn dốc lòng vun đắp, cho dù ngã xuống cũng đã trải tốt đường lui cho y, sau có chư vị Thượng thần giúp đỡ, tránh cho y trải qua khó khăn trắc trở để có thể phi thăng thuận lợi. Nhân sinh như thế, y đã may mắn hơn người khác rất nhiều rồi.

Chỉ mong ngày sau y có thể báo đáp lại sự may mắn này cho những ân nhân đã từng chăm sóc y.

Tuyết Mịch chạy vào phòng, bĩu môi rõ là cao nhìn Thời Uyên, Thời Uyên buồn cười: “Chẳng qua chỉ cản em lại có một lát thôi mà đã tủi thân vậy rồi.”

Tuyết Mịch đặt mông ngồi xuống cạnh Thời Uyên: “Huynh có bí mật với y mà không cho em biết!”

Thời Uyên; “Không phải ta nói với em rồi à, sư tôn của y có hai vật đang để ở chỗ ta. Lần này tới dự lễ là một chuyện, điều quan trọng hơn là trả lại đồ của sư tôn y.”

Tuyết Mịch leo lên ghế, ngồi quỳ ngay bên cạnh Thời Uyên rồi vùi vào lòng hắn hỏi: “Nhưng mà huynh không nói là đồ vật gì á, không thể nói cho em biết sao ạ?”

Thời Uyên cũng đến là bất đắc dĩ với cái bộ dạng tò mò gặp chuyện gì cũng hận không thể đào sâu tới ngọn nguồn của em, thời kỳ bé con tràn ngập hiếu kỳ, thật sự là mấy vấn đề kiểu tại sao trên trời có mây bay cũng có thể hỏi được, không thể làm gì khác ngoài trả lời: “Là một ngọn lửa bản nguyên của sư tôn y và một viên Vẫn Đan.”

Tuyết Mịch nhỏ giọng hoảng sợ nói: “Vẫn Đan ấy ạ?”

Thời Uyên gật đầu: “Vẫn Đan của sư tôn y. Tại trận chiến đất Bát Lăng biết rõ bản thân sẽ vẫn lạc, bởi vậy cầu ta vì ông ấy mà cất giữ Vẫn Đan để lại cho đồ đệ ông. Khi đó Sách Mục còn nhỏ tuổi, thứ có sức mạnh to lớn như Vẫn Đan mà giao cho y cũng chỉ đem lại tai hoạ cho y mà thôi. Cho nên đợi đến khi y phi thăng thành Thượng tiên mới đến trả lại.”

Thời Uyên nói xong thì cười nhìn Tuyết Mịch: “Về sau nếu ta vẫn lạc, Vẫn Đan của ta để lại cho em có được không?”

Vốn dĩ Thời Uyên cho rằng Tuyết Mịch sẽ la hét nói không cần, hoặc là tới che miệng hắn không cho phép hắn nói mấy lời như thế này.

Nhưng oắt con chỉ nhìn hắn mếu máo, từng giọt nước mắt nói rơi là rơi, chưa nói câu nào đã nhìn hắn khóc.

Trái tim Thời Uyên như bị bóp nghẹt, chưa đợi hắn đưa tay ra lau nước mắt cho em, Tuyết Mịch đã nhảy khỏi ghế chạy như bay ra ngoài.

Thời Uyên khẽ ngẩn người, trên ghế sập còn vương lại nước mắt của Tuyết Mịch, dùng đầu ngón tay quét qua giống như vẫn còn có thể cảm nhận được nhiệt độ còn sót lại.

Sau khi Tuyết Mịch chạy ra khỏi nhà thì triệu hồi chim Đan bay đi mất, lúc Thời Uyên nói ra những lời kia, Tuyết Mịch cảm thấy bất an từ tận bản năng. Cảm giác trong nháy mắt đó không giống như là Thời Uyên đang đùa giỡn với em, mà là một kiểu nhắn nhủ cho tương lai.

Tuyết Mịch vừa giận vừa tủi, tức giận tại sao Uyên Uyên lại phải nói những lời như thế, tủi thân vì sao Thời Uyên lại có thể như thế, tựa như lúc nào cũng có ý định vứt bỏ em vậy, trong thời gian ngắn các loại tâm trạng phức tạp cứ xuất hiện một cách không thể kiểm soát. Bây giờ Tuyết Mịch vẫn chưa xử lý được những thứ rắc rối như vậy, bởi vậy phản ứng đầu tiên chính là chạy đi mất.

Dù sao Uyên Uyên cũng đã tính toán xong việc không cần em nữa rồi, vậy thì em cũng không cần Uyên Uyên nữa, em muốn rời khỏi đây, đi càng xa càng tốt!

Nghe nói Tiểu Long Quân đi ra ngoài, Lục Nhiễm đang sắp xếp chuyện rời đi ngày mai vội vã tìm tới: “Sao Tiểu Long Quân lại ra ngoài vào lúc này?”

Trời cũng sắp nhá nhem, Tiểu Long Quân chưa bao giờ đi ra ngoài một mình vào lúc trời tối cả, cả Hoa Triêu lẫn Phồn Lũ đều không dẫn theo.

Thời Uyên: “Bé con trưởng thành, cũng biết tức giận rồi.”

Lục Nhiễm cạn lời nhìn Thần Quân nhà mình: “Lớn cũng có thể lớn đến mức nào cơ chứ, ngài đừng có mà hà khắc với bé con non một tuổi quá!”

Vì có ảnh vệ luôn luôn đi theo bên cạnh nên Thời Uyên cũng không quá lo lắng, Lục Nhiễm cũng biết rõ bên cạnh Tuyết Mịch có ảnh vệ đi theo, nhưng không thể vì bên cạnh có ảnh vệ mà mặc kệ em ra ngoài lúc trời đã tối như này. Đang chuẩn bị truyền âm cho ảnh vệ hỏi Tuyết Mịch chạy đi đâu, Thời Uyên đã vùng dậy, sắc mặt trong chớp mắt đấy chứa vẻ đáng sợ mà Lục Nhiễm chưa bao giờ nhìn thấy.

Lục Nhiễm lập tức ý thức được có chuyện không hay, thần sắc cũng biến đổi theo: “Thần Quân?”

Thời Uyên nhăn mày, biểu cảm đè nén như mây vần bão nổi: “Ta mất đi cảm ứng với Tuyết Mịch.”

Đúng lúc này Lục Nhiễm nhận được truyền âm của ảnh vệ, dường như Tiểu Long Quân bị kéo vào một bí cảnh, bí cảnh đó có hạn chế tu vi nên cản hai người bọn họ ở bên ngoài.

Lục Nhiễm vừa nghe đã hoảng hồn, Tuyết Mịch mới mấy tuổi cơ chứ, còn chưa Trúc Cơ đã đi vào bí cảnh. Cục cưng quý giá tộc Rồng chờ đợi vạn năm mà xảy ra chuyện gì thì quả thực còn nghiêm trọng hơn cả việc Thiên Đế muốn thống nhất ba cõi nữa!

Thời Uyên gần như là ngay lập tức dịch chuyển tới nơi Tuyết Mịch biến mất, Lục Nhiễm vội vàng mang theo cả Hoa Triêu và Phồn Lũ. Hai người các cậu tu vi không cao, nếu bí cảnh có hạn chế tu vi, nói không chừng các cậu có thể đi vào.

Đó là một vùng bình địa, chỉ có một gốc cây đại thụ che trời đứng ở trong đó, vừa thấy Thần Quân tới nơi, hai ảnh vệ đã vội vàng quỳ xuống: “Tiểu Long Quân đáp lấy chim Đan bay tới đây, đau lòng ngồi khóc dưới cây, thế là có một sợi dây leo cuốn lên túm Tiểu Long Quân vào bên trong. Hai người chúng thần bắt lấy một góc áo của Tiểu Long Quân, nhưng sức mạnh của cây này rất mạnh, đã bắn ngược chúng thần ra ngoài.”

Lục Nhiễm mang theo Hoa Triêu và Phồn Lũ bay tới, Thời Uyên vung tay xách hai người lại: “Đi vào.”

Hai người gần như bước tới ngay lập tức, nhưng cho dù hai cậu có va chạm với đại thụ ra làm sao thì cũng không tài nào vào được.

Thấy thế, một luồng linh áp che trời lấp đất trút xuống, Lục Nhiễm biến sắc, lao lên ngăn cản Thời Uyên dường như ngay tức thì: “Kiếm Cửu Đế vừa xuất hiện thì từng tấc ở đây đến cả linh hồn cũng không còn, Tuyết Mịch còn ở bên trong! Trên người Tuyết Mịch có nhiều báu vật, có ra sao nữa cũng không thể làm nó bị thương được, nhưng cái kiếm Cửu Đế này của ngài mà vung xuống thì lại không nhất định.”

Lục Nhiễm bí mật truyền âm hỏi Thời Uyên: “Trong trí nhớ của Nhiếp Kình có bí cảnh này không?”

Thời Uyên im lặng nhìn cây đại thụ ngay trước mắt, Lục Nhiễm biết rõ đấy là không có.

Lục Nhiễm: “Có thể đây là cơ duyên của Tuyết Mịch, Tuyết Mịch rất thông minh, trong này có thể cũng không đến mức nguy hiểm bốn bề như chúng ta đã nghĩ, nếu không thì chúng ta cứ chờ một chút trước đã.”

Thời Uyên đưa tay, một luồng linh áp giống như biển sâu vạn trượng trấn áp xuống, bao phủ lại toàn bộ cây đại thụ che trời từ gốc đến ngọn: “Trước khi trời sáng, nếu ngươi không thả Tuyết Mịch ra, bản tôn sẽ khiến cho ngươi chôn vùi với trời đất này trong nháy mắt!”

Vạn vật có linh, cho dù là bí cảnh thì cũng phải có linh mới có thể được tạo ra, bởi vậy Thời Uyên vừa dứt lời thì đại thụ bị nhổ tận gốc dường như hơi run lên, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại một lần nữa.”

Động tĩnh lần này đã làm kinh động không ít tu sĩ ở ngay gần đó, có một vài người vội vã chạy tới xem xét tình huống, nhưng chưa đợi bọn họ đến gần, một luồng linh áp hùng mạnh đã bùng nổ trong nháy mắt. Đến cả năng lực để cản lại bọn họ cũng không có, bị đánh bay thẳng ra ngoài cả trăm thước, một vài người có tu vi thấp thậm chí còn suýt bị sụp đổ nền móng.

Theo luồng linh áp tản ra còn có cả một tiếng cút không kiên nhẫn đánh mạnh vào người từng kẻ một đang cố gắng đến gần, đến cả những tu sĩ có tu vi cao cũng không thể chống đỡ mà phụt ra một búng máu chứ đừng nói đến những tu sĩ cấp thấp chỉ định tới vây xem hóng hớt, sớm đã không chống đỡ nổi mà ngã xuống đất hôn mê.

Thời Uyên khoanh tay đứng, trong đôi mắt dường như bình tĩnh đã nổi lên một hồi cuồng phong đáng sợ.

Hai tên ảnh vệ và cả Hoa Triêu Phồn Lũ đều quỳ gối một bên, nếu trước hừng đông sáng mai mà Tiểu Long Quân không ra ngoài bình an được thì bốn người bọn họ đoán chừng cũng không gặp được mặt trời ngày mai.

Tuyết Mịch chỉ chạy ra ngoài khóc một trận cũng chẳng ngờ rằng gốc cây kia thế mà biết ăn người,sau khi bị hút vào mà không có phòng bị, em lăn trên mặt đất nửa vòng như cục cơm nắm rồi mới mơ màng bò dậy.

Trên mặt còn vương nước mắt, tâm trạng thương tâm cũng chưa ngừng ngay được, còn đang khóc thút thít không ngừng, vừa tiện tay lấy tay áo quệt nước mắt vừa đánh giá bốn phía.

Đây không phải nơi mà nãy em còn ở, toàn bộ hoàn cảnh chung quanh đều thay đổi hoàn toàn, ở phía xa xa là thác nước đang chảy, gần đây thì có tầng mây vờn quanh đỉnh núi. Có trăm hoa đua nở, có tiên hạc chim bay, rất nhiều bươm bướm bay múa trên những bụi hoa cỏ, em ngồi ở đây mà cũng ngửi được hương hoa do gió nhẹ cuốn tới.

Đó là một nơi còn đẹp hơn cả tiên cốc Bát Lăng, đẹp tới mức tiên khí bay bay tựa hồ không nhuốm phàm trần.

Tuyết Mịch bò dậy khỏi mặt đất, vô thức lấy Phần Thiên ra cầm trong tay, ngay khi em chuẩn bị dạo quanh một lượt, cây đại thụ phía sau em đột nhiên mở miệng nói chuyện: “Ở đây đẹp không?”

Tuyết Mịch giật mình vội vã xoay người ngẩng đầu nhìn cây đại thụ to lớn, cây này còn lớn hơn cả cây hồi nãy em thấy. Lớn đến mức em cảm thấy nếu chú Thập Thất hoá thành nguyên hình chiếm chỗ ở phía trên vẫn còn dư dả: “Là ngươi đang nói chuyện à?”

Tán lá của đại thụ hơi giật giật, đáp: “Đúng thế.”

Tuyết Mịch chun mũi, trên lông mi vẫn còn dính hơi ẩm, lí nhí bằng giọng mũi khi vừa khóc xong: “Ngươi là ai á?”

Âm thanh của đại thụ dường như còn ngậm ý cười: “Ngươi có biết một loại cây trên có thể nối với đài thần, dưới có thể thông cõi u minh không.”

Tuyết Mịch khẽ gật đầu: “Ta biết rồi, cây Phù Tang!”

Âm thanh do đại thụ phát ra càng sung sướng, dụ dỗ bằng vẻ mê hoặc lòng người: “Đúng là ta, cây Phù Tang.”

Tuyết Mịch lập tức rực mắt, trước đó Uyên Uyên được dùng một cây đàn cổ có tim đàn được đẽo ra từ cây Phù Tang mà đã thích như vậy, giờ cây trước mắt ít nhất cũng phải to bằng ba bốn chú Thập Thất, có thể làm được bao nhiêu cây đàn hoàn chỉnh cơ chứ!

Em có thể đưa Uyên Uyên một cái, đưa chú Thập Thất một cái, đưa Hoàng bá bá một cái. Tuyết Mịch thầm đếm trong lòng, tính thêm cả em và cả các chú các bác các chị chưa gặp, nhà em tổng cộng có hai mươi lăm con rồng, em có thể đưa cho mỗi con rồng một cây đàn Phù Tang.

Hết chương 71.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

06.01.2025.

 Lời tác giả: Thời Uyên bên ngoài tế trời, Tuyết Mịch ở bên trong đẽo đàn.

Editor có lời muốn nói: Ôi mẹ ơi anh Uyên lạnh lùng không màng thế sự nay phải tức giận vì cháu nhà, chửi cút luôn mà.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

January 2026
M T W T F S S
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started