[Bé con] – Chương 70.


Chương 70: Không có việc gì thì đi luyện binh.

Editor: Nhím.

Lúc thông tin đã lan truyền khắp nơi bên ngoài, Thời Uyên đã dẫn Tuyết Mịch quay về tiên cốc. Tuyết Mịch, vẫn chưa biết việc lông thần xuất hiện từ ma thạch đã gây nên động tĩnh lớn như thế nào, vẫn đang dò xét chiếc lông đuôi đỏ như lửa trong tay mình.

“Đây là thần khí sao?”

Thời Uyên: “Đúng vậy, đây là một nhánh lông đuôi ngưng kết tinh huyết nửa người của Chu Tước. Nếu luyện hoá thì có thể có được lửa Nam Minh Ly Hoả, đây mới thật sự là lửa thần thượng cổ, uy lực của nó đủ để huỷ thiên diệt địa.”

Tuyết Mịch nghe được thì rực cả mắt, hỏi: “Vậy là Nam Minh Ly Hoả lợi hại hay là lửa Tam Nghiệp lợi hại ạ?”

Thời Uyên cười nói: “Tất nhiên là Nam Minh Ly Hoả, mặc dù lửa Tam Nghiệp cũng là lửa thần do trời đất diễn sinh ra nhưng thần lực lại cách Nam Minh Ly Hoả này một khoảng xa.”

Tuyết Mịch vội tranh thủ nhét lông đuôi trong tay mình vào tay Thời Uyên: “Vậy Uyên Uyên đi luyện hoá nó nhanh lên, luyện hoá xong có thể có được lửa thần mạnh nhất rồi!”

Nhìn lông đuôi Chu Tước bị nhét vào trong tay mình, Thời Uyên nâng mắt nhìn Tuyết Mịch: “Em có biết ý nghĩa của chiếc lông đuôi Chu Tước này không?”

Tuyết Mịch: “Lửa thần mạnh nhất ạ?”

Thời Uyên: “Còn có thể rèn ra được máu thần, cho dù em là rồng nhưng nếu lấy máu Chu Tước để tôi rèn bản thân thì có thể luyện được thân thể bán thần. Mặc dù chủng tộc khác nhau, cuối cùng thứ được luyện hoá vẫn là thần lực trong đó. Không phải em muốn thành thần sao, có cái này, về sau nếu có thể có thêm một viên Vẫn Đan thì tất nhiên sẽ có ngai thần dễ như trở bàn tay, thậm chí không phải trải qua kiếp nạn thất tình, không cần bị Thiên Đạo thử thách tâm cảnh. Ngàn năm thành thần, em sẽ trở thành người đầu tiên trên đời.”

Tuyết Mịch vẫn đẩy lông đuôi cho Thời Uyên: “Nhưng em muốn tặng lửa thần mạnh nhất cho huynh mà, em không thành thần cũng không sao cả á nha. Dù sao không thành thần cũng có thể sống thật lâu, với lại Hoàng bá bá nói thiên phú em tốt, về sau em cũng có thể phi thăng thành thần bằng cách tự mình tu luyện. Đến lúc đó huynh có ngọn lửa mạnh nhất, em cũng tu luyện thành thần, tốt biết bao!”

Thời Uyên bất đắc dĩ lắc đầu, nói: “Ta đã có lửa thần, không dùng được những thứ này. Ta sẽ giữ chiếc lông Tước này thay em, chờ đến khi em có thể hấp thu thần lực trong đó, ta sẽ luyện hoá giúp em.”

Tuyết Mịch hoảng ngay: “Huynh đừng giữ lại mà, lửa thần có một rồi cũng đâu ai nói không thể có cái thứ hai đâu, pháp bảo bản nguyên còn có thể luyện hoá thật nhiều cái đấy thôi. Em muốn cho huynh cái này, em muốn huynh có lửa thần mạnh mẽ nhất.”

Nếu được, em muốn đưa toàn bộ thứ tốt trên đời này cho người xung quanh mình, tặng cho các chú các bác của em, cho Lục Nhiễm cho Hoa Triêu cho Phồn Lũ cho Lạc Linh. Nhưng bây giờ em không có nhiều bảo bối như vậy, toàn bộ bảo bối mà em có đều do các chú các bác tặng. Bây giờ khó khăn lắm mới bất ngờ tự tay lấy được một món, em hận không thể để Uyên Uyên lập tức luyện hoá.

Uyên Uyên am hiểu rèn khí nhất, tất nhiên ngọn lửa thần này cũng phù hợp với huynh ấy nhất. Với lại em cũng tự có lửa của mình mà, chú Húc Dương cho em lửa linh, mà em cũng chẳng rèn khí thì cần gì lửa thần mạnh mẽ như vậy, có đủ là được rồi.

Chờ sau này em lại gặp được vật gì tốt, đến lúc đó lại cho các chú các bác, dù sao em còn nhỏ, thời gian về sau còn dài mà.

Thấy Thời Uyên hoàn toàn không bị lay động, Tuyết Mịch lập tức lôi ra tuyệt chiêu làm nũng: “Huynh luyện hoá đi mà, em muốn nhìn thấy huynh có Nam Ly Minh Hoả, em muốn thấy Uyên Uyên trở nên lợi hại hơn. Uyên Uyên lợi hại rồi, về sau sẽ không có ai dám bắt nạt huynh!”

Thời Uyên buồn cười: “Bây giờ cũng không có người nào dám.”

Tuyết Mịch cọ trên người hắn, chỉ thiếu điều duỗi chân thẳng cẳng: “Nhưng vẫn còn có rất nhiều Thượng thần đấy thôi.”

Lục Nhiễm đứng ngoài cửa bàng quan đã lâu đi vào nói: “Đây là tâm ý của Tiểu Long Quân, nếu Thần Quân không đồng ý thì sợ rằng Tiểu Long Quân sẽ phải thương tâm.”

Tuyết Mịch vội vàng ngồi dậy tỏ vẻ đồng ý: “Đúng thế.”

Lục Nhiễm lại nói: “Thần Quân luyện hoá lông Tước này rồi, máu thần bên trong lông Tước cũng có thể giữ lại cho Tiểu Long Quân, thậm chí còn có thể thay Tiểu Long Quân tôi luyện nuôi dưỡng chúng một phen. Chờ về sau khi Tiểu Long Quân sử dụng máu thần thì có thể giảm bớt không ít đau đớn khi bị thần lực rèn luyện.”

Tuyết Mịch trố mắt nhìn Lục Nhiễm: “Vậy mà cũng được ạ?”

Lục Nhiễm: “Tất nhiên là có thể.”

Nếu là mấy ngày trước, cho dù là loại thần vật nghịch thiên kiểu như lông Tước chưa chắc y đã khuyên Thần Quân nhận lấy, Thần Quân thành thần đã nhiều năm, đối với Thần Quân mà nói thứ này cũng chỉ như muối bỏ bể mà thôi. Nhưng bây giờ có tầng trời thứ ba rình rập, có Thanh Lộc không ổn định, ai cũng không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì, nhiều một nguồn sức mạnh chính là thêm một loại bảo hộ.

Chỉ có Thần Quân mạnh khoẻ mới có thể bảo vệ được Tiểu Long Quân sau này.

Tâm tư của Lục Nhiễm, tất nhiên Thời Uyên biết rõ, chẳng qua có một điểm của Lục Nhiễm ấy vậy mà lại thuyết phục được hắn. Lông chim Tước có thể để ở chỗ hắn rèn giũa một phen, chờ khi sau này truyền lại cho Tuyết Mịch, nỗi khổ Tuyết Mịch phải chịu cũng không đến mức lớn như bây giờ.

Nghĩ đến điểm này, Thời Uyên mới đáp ứng gật đầu.

Tuyết Mịch lập tức vui mừng reo thành tiếng, bây giờ mới vui vẻ như cũ, chẳng qua có vui cũng không quên hai ảnh vệ lúc nãy đã giúp em ngăn cản thiên lôi.

Sau khi chắc chắn bọn họ cũng không bị thương quá nặng mới nói: “Bọn họ vứt đi rất nhiều bảo bối để giúp em cản lôi kiếp.”

Thời Uyên điểm giữa hai mày của em: “Chút chuyện nhỏ như vậy mà cũng phải quan tâm, ta tự khắc sẽ đền bù cho bọ họ.”

Chờ Lục Nhiễm đi rồi, Tuyết Mịch lay lay Thời Uyên nhỏ giọng hỏi: “Máu thần Chu Tước có thể cho Lạc Linh không ạ?”

Lạc Linh cũng thuộc tộc chim, nếu có được máu thần có phải là có thể mạnh mẽ hơn hay không.

Thấy tiếng nói của em bé đến mức như thể sợ bị người khác nghe được, Thời Uyên: “Vì sao lại phải hỏi lén lút thế.”

Tuyết Mịch nhìn ra ngoài một chút, đáp: “Em sợ không đưa cho chú Lục Nhiễm, chú Lục Nhiễm lại không vui.”

Thời Uyên cười đáp: “Em muốn đưa cho Lạc Linh cũng được, nhưng phải chờ cô ấy phi thăng thành Thượng tiên đã, bằng không cô ấy không chịu nổi lượng thần lực này.”

Lạc Linh chỉ là chim Loan, bản thể tự thân kém ra sức mạnh của loài Rồng. Cho nên dù bây giờ Tuyết Mịch đã có thể tiếp nhận được sức mạnh, thì đối với Lạc Linh ít nhất tu vi cũng phải tới Thượng tiên mới được.

Tuyết Mịch ồ một tiếng: “Vậy lúc nào Lạc Linh mới có thể phi thăng thành Thượng tiên vậy ạ?”

Thời Uyên: “Nếu em không chờ được thì cũng có thể tách ra một giọt máu thần, để cô ta tự chậm rãi luyện hoá, có máu thần gia cố, tu vi của cô ta cũng có thể tăng trưởng nhanh hơn.”

Hai con ngươi Tuyết Mịch sáng lên: “Một giọt máu thần như thế thì nhiều hay ít hơn một giọt của Thượng thần Không Nghê vậy ạ?”

Thời Uyên: “Chỉ nhiều không ít.”

Tuyết Mịch vội vàng nói: “Vậy em muốn cho Lạc Linh, như vậy về sau còn ai dám xem thường Lạc Linh!”

Chuyện lông Tước ở chỗ Tuyết Mịch coi như đã xong xuôi, nhưng với bên ngoài mà nói, động tĩnh của việc thần bảo nghịch thiên xuất thế cũng chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

“Nghe nói gì chưa? Có người mở ra được một cọng lông đuôi Chu Tước từ trong ma thạch đấy!”

“Há lại chỉ nghe nói thôi, còn đúng lúc thấy được đây này, lúc đó ta đang ở gần các Vạn Bảo, chỉ trong nháy mắt trời đất biến sắc, lôi kiếp đánh xuống chỉ trong giây lát.”

“Không phải Tiểu Long Quân này mới vừa phá vỏ hả, lẽ nào tộc Rồng mạnh mẽ như thế, Tiểu Long Quân vừa lột xác đã có thể cản được thiên lôi ngang với Thượng tiên độ kiếp?”

“Vậy thì cũng chưa đến mức đó đâu, nghe bảo là Thượng thần Thời Uyên cản thay cho đấy.”

“Khó trách giờ có nhiều người tới chỗ gò núi như thế, giờ mới tới thì còn làm được gì nữa.”

“Nếu có thể cảm ngộ được năng lượng sấm sét còn sót lại ở chỗ kia thì cũng có thể có được gì đấy mà.”

“Này, biết vậy hôm qua đi các Vạn Bảo ta đã mua hết toàn bộ ma thạch rồi, chẳng qua cũng chỉ có mấy ngàn Linh Tinh thôi, cũng không phải không mua nổi.”

“Buồn cười, trên đời làm gì có nếu như. Người chọn bảo thì bảo cũng phải chọn người, với lại ngoài Tiểu Long Quân ra, người khác mở ra được báu vật nghịch thiên như vậy mà có mệnh để cản được lôi kiếp hay không là một chuyện, nếu thực sự cản được thì liệu có thể ngăn được chúng tu sĩ khắp ba cõi truy sát để cướp báu vật hay không mới là chuyện quan trọng.”

“Đừng nói là tu sĩ ba cõi, chỉ mỗi tộc Thần Tước thôi sợ cũng đã muốn giết cả nhà ngươi để ép ngươi giao ra báu vật.”

Lúc mọi người vây lại hóng chuyện, cửa chính các Vạn Bảo suýt chút nữa bị chen vỡ, một là vì muốn được làm người đầu tiên cảm thụ được sức mạnh Chu Tước còn sót lại, hai tất nhiên là vì đi mua ma thạch.

Kết quả là đi rồi mới biết rằng Tiểu Long Quân đã mua sạch toàn bộ ma thạch cấp cao trong điện, nhưng dù là thế, đống cấp trung và cấp thấp còn lại đều bị đoạt hết sạch. Cũng không thiếu chút tiền này, biết đâu cũng có thể mở ra được chút vụn thừa gì của Chu Tước thì sao. Mặc dù biết rõ khả năng không cao nhưng mấy việc này đâu ai nói trước được đâu.

Một viên ma thạch cũng chỉ mới có mười Linh Tinh, dùng mười Linh Tinh đã mua được một món thần khí nghịch thiên, kỳ ngộ này đến cả trong tiểu thuyết cũng không dám viết, nhưng cuối cùng vẫn xuất hiện trước mặt mọi người đó thôi, đề tài để chuyện trò trà dư tửu hậu trong khoảng thời gian này tuyệt đối là có.

Tộc Thần Tước vừa bước chân vào lãnh địa tiên cốc đã nghe thấy việc này, mọi người đều biến sắc trong nháy mắt.

Đại trưởng lão luôn luôn bình tĩnh của tộc Thần Tước à cũng kích động đến mức run cả người, đôi mắt của em trai tộc trưởng đỏ quạch lên: “Lông thần! Vậy mà là lông thần!”

Nhị trưởng lão kích động nói: “Nếu lão tổ có thể có một sợi lông Tước như thế, nói không chừng có thể hoàn toàn luyện hoá ra được thân thần Chu Tước!”

Sắc mặt tộc trưởng nặng nề: “Nếu mà là tộc khác thì có thể còn thử được một lần, nhưng lấy được lông Tước thế mà lại là tộc Rồng.”

Có thể xem tộc Rồng là thần tộc duy nhất giữa toàn bộ Yêu giới còn giữ được trọn vẹn dòng máu của Tứ Linh, tộc Rồng có thể tôn trọng hậu duệ của Tứ Linh nhưng cũng không e ngại. Bàn về của cải, toàn bộ tộc Thần Tước chỉ sợ cũng không đỡ nổi một Thượng thần Long Quân. Bàn về thực lực tu vi, Long Quân của cả tộc Rồng cũng không nhiều, chỉ có hai mươi vị, nhưng Thượng thần đã có bốn vị, còn lại đều là Thượng tiên.

Tộc Tước của bọn họ thì sao, Thượng thần cũng chỉ có vẻn vẹn một vị là Thượng thần Không Nghê, Thượng tiên thì cũng có chút chút đấy nhưng chẳng qua cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Xin cũng không xong mà đánh thì chẳng lại, lẽ nào thực sự để bọn họ trơ mắt nhìn cơ hội có thể niết bàn thành Chu Tước cứ vậy mà bị bỏ lỡ sao.

Đại trưởng lão nói: “Trước tiên cứ vào cốc tìm gặp thần, dò xét suy nghĩ của Thượng thần cái đã. Năm đó quan hệ giữa Thanh Long Chu Tước thân thiết, biết đâu lại có thể có một cơ hội thì sao.”

Lời này người khác cũng không biết phải tiếp lời kiểu gì, Thanh Long Chu Tước quả thực nhìn như thân thiết hơn Huyền Vũ Bạch Hổ một chút, đó là vì Thanh Long Chu Tước người ngạo kẻ kiêu, suốt ngày đánh nhau, đánh hoài đánh mãi tự dưng đánh ra tình cảm. Nhưng đây đã là chuyện từ thời Thượng cổ, khi đó Yêu Hoàng đương nhiệm thậm chí còn chưa phải là một quả trứng nữa.

Áp tình cảm từ thời xa xưa lên bây giờ, trong lòng mọi người cũng không dám lạc quan đến thế.

Nhưng cũng chỉ có thể thử một chút rồi tính.

Tộc Thần Tước đến, tất nhiên Sách Mục sẽ dùng lễ nghi cao nhất tới đón tiếp phô trương, y từ hôn thực sự là không còn đường lui tốt hơn, cũng không tỏ vẻ muốn kết thù với tộc Thần Tước nên từ đầu đã hạ mình xuống rất thấp.

Nếu là lúc trước thì tộc Thần Tước kiểu gì cũng sẽ gây khó dễ, nhưng so với chuyện từ hôn thì lông Tước mới là việc lớn, nếu có thể giúp lão tổ rèn ra được thân thần Thượng cổ thì buông cái mạng già cũng đã làm sao, mặt mũi chuyện con gái bị từ hôn lại càng không đáng giá nhắc tới.

Vưu Nhân còn chưa nghe nói tới chuyện lông thân, nàng ta ở trong cốc một mực chờ cha và tộc nhân tới, không còn tâm trạng đi nghe ngóng chuyện bên ngoài. Bởi vậy mà vừa nhìn thấy cha đã ửng cả mắt, nước mắt muốn rơi nhưng không thể, đón tiếp bằng vẻ mặt tủi hờn: “Cha!”

Tâm tư của tộc trưởng đã hoàn toàn không hề đặt lên con gái, chuyện từ hôn đã được thông báo đi khắp ba cõi thì đã không còn nước nào cứu vãn, chỉ còn xem xem tiên cốc này có thể đưa ra đền bù và thông báo kiểu gì cho thoả mãn. Nhưng bây giờ toàn bộ tộc Thần Tước nào có tâm tư xử lý loại chuyện nhỏ này, tộc trưởng trấn an vỗ vỗ con gái, nhìn thẳng về phía Sách Mục: “Thượng thần Thời Uyên có đó không?”

Sách Mục là cốc chủ tiên cốc, không chỉ là tiên cốc mà toàn bộ thành Bát Lăng đều là địa hạt do y quản lý, chuyện phát sinh bên ngoài y nhận được thông tin đầu tiên, tất nhiên biết rõ tại sao tộc trưởng tộc Thần Tước nôn nóng đến mức vừa đến đã yêu cầu được gặp Thượng thần.

Vốn Sách Mục cũng không muốn sinh sự với bọn họ nên cũng không chậm trễ gì: “Thượng thần trong cốc, nếu chư vị muốn gặp mặt, xin hãy để ta thông báo một tiếng trước đã.”

Tộc trưởng gật đầu đáp: “Đi đi, tiểu bối trong tộc ta không biết cấp bậc lễ nghĩa, nên gặp mặt xin lỗi một phen mới phải.”

Vưu Nhân thấy Sách Mục quay người rời đi, vừa mở miệng chuẩn bị nói chuyện với cha lại bị ngắt lời: “Chuyện từ hôn để sau rồi nói, trước tiên con cẩn thận kể lại xem tại sao mấy đứa lại chọc giận Thượng thần và Tiểu Long Quân cái đã.”

Vưu Nhân tái mặt, việc này đích xác là tai hoạ do nàng và Vưu Bích gây ra, nhưng việc này nàng cũng không thể tự ôm vào người, đến cả Vưu Bích cũng vì thế mà phải trả cái giá từ bỏ yêu đan, gánh việc này thôi chỉ sợ cha cũng không nỡ trách phạt nó thêm.

Thế là Vưu Nhân đáp: “Trước đó tỳ nữ dưới trướng Thần Quân tới đây truyền lời, tỳ nữ kia là người tộc chim Loan, Vưu Bích muốn nói chuyện để tìm hiểu về sở thích của Thượng thần và Tiểu Long Quân với nàng ta thì bị tỳ nữ kia cảnh báo. Lời nó nói có chút coi thường, không ngờ bị Tiểu Long Quân nghe được nên mở miệng làm khó dễ. Vưu Bích không nhịn được, chỉ trích Tiểu Long Quân dám so sánh tộc Thần Tước của chúng ta với chim Đan ngay trước mặt Thượng thần, kết quả vì vậy mà chọc giận Thượng thần, thế là Thượng thần ra tay đào yêu đan của Vưu Bích. Con muốn cầu xin, thậm chí cũng đã cố gắng tìm Sách Mục cùng đi xin xỏ, có điều Sách Mục hoàn toàn làm lơ, lạnh lùng bàng quan, cuối cùng cũng không thể bảo vệ được em trai.”

Tính cách con trai của mình như nào tộc trưởng rõ nhất, lấy huyết mạch của bản thân làm kiêu, bị Tiểu Long Quân so sánh với chim Đan, cái tính nết kiêu ngạo đấy tuyệt đối sẽ không nhịn được. Hoạ từ miệng mà ra tuyệt đối là chuyện mà con lão làm được.

Bây giờ đã như vậy, trải qua quá trình bình tĩnh trên đường, tộc trưởng cũng không còn kích động phẫn hận như lúc mới nghe thấy chuyện này nữa, vì vậy nói: “Biết rồi, con về trước đi, chờ ta gặp được Thượng thần rồi nói.”

Vưu Nhân không dám nhiều lời, ngoan ngoãn đáp một tiếng vâng.

Một lát sau Sách Mục bước vào trong viện đã được sắp xếp cho tộc Thần Tước, nói với tộc trưởng tộc Thần Tước: “Mời chư vị đi theo ta.”

Tộc trưởng không dắt theo Vưu Nhân mà chỉ dẫn theo mấy vị trưởng lão và em trai ruột đi cùng, chờ khi tới nơi ở của Thượng thần, mọi người mới bắt đầu căng thẳng, vô thức nhìn thoáng qua nhau, cuối cùng tộc trưởng Vưu Nguyên đi đầu dẫn người đi vào.

Trước đó Sách Mục mang theo chúng dân trong cốc quỳ lạy nghênh đón một là bởi vì tiên cốc của bọn họ đã mất đi sự che chở của Thượng thần, hai là nhiều năm qua nhờ ơn huệ của Thời Uyên, quỳ lạy nghênh đón mới có thể biểu hiện tôn trọng.

Vưu Nguyên là tộc trưởng tộc Thần Tước, đại diện cho cả tộc Thần Tước, tộc của bọn họ còn có lão tổ Thượng thần ở đó, bởi vậy chỉ cần hơi cúi người làm lễ là được. Dù sao cũng chỉ gặp Thượng thần Thời Uyên chứ không phải Yêu Hoàng, cho nên không cần làm lễ lớn.

Chỉ là chuyện làm lễ thôi cũng đã chú ý rất nhiều thứ.

Tuyết Mịch ngồi ngay sát Thời Uyên, bởi vậy cũng coi như là được bọn họ làm lễ, mặc dù tuổi em còn nhỏ nhưng cái lễ này vẫn gánh được.

Được gọi vào, chưa chờ Thượng thần mở miệng, Vưu Nguyên đã nói: “Con trai của tiểu tiên bị tiểu tiên chiều hư rồi, đã nói những lời vô tình xúc phạm Thượng thần và Tiểu Long Quân. Do tiểu tiên không biết dạy con, kính xin Thượng thần và Tiểu Long Quân tha tội.”

Vưu Nguyên liếc phía sau lưng, Tam trưởng lão bưng mấy hộp gấm trong tay lên trước, Vưu Nguyên nói tiếp: “Quà mọn nhận lỗi, kính xin Tiểu Long Quân vui lòng nhận lấy.”

Tuyết Mịch quay đầu nhìn Thời Uyên, thấy Thời Uyên bình tĩnh nhìn em, dường như không có ý lên tiếng, thế là hơi thẳng lưng, dùng thái độ của Tiểu Long Quân đáp: “Tộc trưởng khách khí rồi, nhận lỗi thì không cần, phạt cũng phạt rồi thì chuyện này tất nhiên coi như qua.”

Tộc trưởng vội vàng nói: “Tiểu Long Quân rộng lượng nhưng chúng thần lại không thể không biết cấp bậc lễ nghĩa. Lễ này mặc dù không nặng nhưng cũng là chút tâm ý của tộc thần, Tiểu Long Quân mà không nhận thì chúng thần lại thẹn trong lòng.”

Tuyết Mịch lần nữa nhìn Thời Uyên, Thời Uyên khẽ gật đầu với em, lúc này Tuyết Mịch mới nói: “Như vậy thì cảm tạ tộc trưởng tộc Thần Tước.”

Hoa Triêu bước lại nhận lấy hộp gấm.

Tộc trưởng thấy vậy dường như nhẹ nhàng thở phào, lập tức nói: “Khi mới vừa vào cốc thì có nghe được Tiểu Long Quân mở ra thần vật từ ma thạch, không biết lời đồn này có phải có sai?”

Tuyết Mịch hấp háy mắt, chẳng trách đào yêu đan của con trai lão mà tộc trưởng này còn tặng quà, em còn tưởng rằng đây cũng là một tổ tiên nhà họ Minh thứ hai đâu, hoá ra là rất thèm lông Tước à.

Chẳng qua nghĩ cũng phải, vốn tộc Thần Tước có một chút xíu dòng máu Chu Tước, nếu lấy được lông đuôi Chu Tước thì chẳng phải sẽ có thể trở nên lợi hại hôm sao. Đáng tiếc cho dù em không cho Uyên Uyên chiếc lông Tước đấy thì em cũng sẽ không cho tộc Chu Tước đâu.

Nhỡ như về sau tộc của bọn họ thực sự xuất hiện một Chu Tước, nếu là người tốt hiểu đạo lí thì còn đỡ, nếu mà bao che khuyết điểm giống như các chú (Long Thập Thất) các bác nhà em thì chẳng phải là tự chuốc lấy phiền phức sao.

Chưa đợi Thời Uyên cất lời, Tuyết Mịch đã nói: “Đích thật là mở ra một thần vật, là lông Đế Linh Tước.”

Hơi thở của cả tộc Thần Tước trở nên dồn dập trong nháy mắt, dùng ánh mắt háo hức nhìn người ngồi ghế trên.

Tuyết Mịch lập tức bổ sung: “Đáng tiếc mấy người tới chậm.”

Vẻ mặt của mọi người trong tộc Thần Tước biến đổi trong nháy mắt, tới chậm là ý gì.

Tuyết Mịch nói: “Đó là lông Tước, thân thể của ta là loài rồng, đã vậy còn nước lửa tương xung, không có tác dụng lớn với ta, bởi vậy đã tặng người rồi.”

Vưu Nguyên nghe vậy mà căng thẳng, bảo tặng người cũng không phải giả. Đường đường là Tiểu Long Quân, không đáng vì chuyện này mà lừa gạt bọn họ, dù sao nếu luyện hoá lông Tước, sau này kiểu gì cũng phải gặp người, cũng không cần phải nói dối.

“Không biết Tiểu Long Quân đưa lông Tước cho ai?”

Tuyết Mịch nhìn bọn họ không nói, hỏi vấn đề này đã coi như là xúc phạm.

Sắc mặt của Vưu Nguyên lại thay đổi, cũng tự ý thức được bản thân mình bởi vì vội vã mà quá sức đường đột, khó khăn lắm mới lại tỉnh táo nói: “Báu vật trong tộc ta rất nhiều, cũng có một vài món không thua lông Tước này, chỉ cần người kia vui lòng thì có thể tuỳ người đó chọn lựa. Nếu hắn khăng khăng không muốn thì chúng ta cũng sẽ không cưỡng cầu, việc này chúng ta có thể lập lời thề làm chứng, hoặc là mời Thượng thần làm chứng cũng được.”

Tuyết Mịch nhìn bọn họ: “Vậy có lửa thần nào lợi hại hơn Nam Ly Minh Hoả không?”

Hỏi câu này mọi người yên lặng, lửa thần còn lợi hại hơn cả Nam Ly Minh Hoả thì thế gian này chỉ sợ cũng chỉ còn có Thái Dương Chân Hoả. Nhưng Kim Ô đã tiêu tán giữa đất trời còn sớm hơn cả Chu Tước, cho dù thế gian này còn Thái Dương Chân Hoả thì ai mà biết khi nào lửa thần mới có thể xuất thế. Lửa thần số một ba cõi, trong tộc lão sao có thể có.

Thấy bọn họ lộ vẻ khó xử, Tuyết Mịch nói: “Không có hả? Không có thì quên đi.”

Vưu Nguyên vẫn còn muốn khuyên nhủ, Thượng thần cứ mãi tựa người bên cạnh lúc này mới lên tiếng: “Người Tiểu Long Quân tặng lông đuôi cho chính là bản tôn. Cũng không phải không muốn thúc đẩy một chuyện tốt cho tộc Thần Tước các ngươi, chẳng qua lửa thần khó được, nếu không có vật đủ để hoàn toàn thay thế, về tình về lý cũng không có lý gì để trao đổi với người khác, về sau các ngươi không cần nhắc lại việc này.”

Những này coi như đã tuyệt đường của cả tộc Thần Tước, người ta là Thượng thần, bàn về thần khí trong tay khéo còn nhiều hơn cả tộc nhà họ, thực lực cũng ở trên lão tổ của họ, bàn về tài lực liều không nổi, bàn về võ lực đánh chẳng qua. Bọn họ có thể làm sao, chỉ có thể miễn cưỡng ôm hận vô duyên với lông Tước mà thôi.

Ở thành Triều Thánh xa xôi, Yêu Hoàng nhận được thông tin Tuyết Mịch mở ra được báu vật nghịch thiên, cùng lúc đó cũng nhận được đồ do Thời Uyên phái người đưa tới.

Báu vật đã được mở ra, mặc dù lông đuôi Chu Tước hiếm có khó tìm, nhưng có Thời Uyên ở kia thì bảo vệ Tuyết Mịch vẫn là không thành vấn đề. Nếu đổi thành người khác, giết người đoạt bảo hay thậm chí bắt đồng tộc đến uy hiếp đều là chuyện khả dĩ.

Nhưng cái khả dĩ này lại thành không thể đối với Tuyết Mịch, bắt tộc nhân của em, có gan thì cứ tới.

Trái lại, đồ của Thời Uyên đưa tới mới khiến Yêu Hoàng sinh lòng hiếu kỳ, cũng không đến mức đưa báu vật gửi vào chỗ ông đâu nhỉ.

Đến khi mở ra khoá cấm, thấy bóng linh lực bên trong lại càng cảm thấy quái đản, mãi đến lúc Yêu Hoàng kích hoạt bóng linh lực, chứng kiến toàn bộ mọi thứ diễn ra bên trong bóng thì biến sắc trong nháy mắt.

Tinh Hồi nghe lệnh triệu tập thì khoan thai bước tới, nhìn thấy Cổ Khê đang đợi ngay trước đại điện mới nói: “Có chuyện gì mà gấp gáp thế, nhóc Tuyết Mịch đi Ma giới rồi, thành Triều Thánh này cũng buồn chán hẳn. Tên Thời Uyên này thực sự là im ỉm không nói gì đã bắt cóc bé con, đợi Tuyết Mịch quay về, ta tốt nhất cũng nên dẫn thằng bé ra ngoài du lịch ít ngày mới được.”

Cổ Khê: “Sau khi bệ hạ nhận được đồ Thời Uyên đưa tới mới lập nên tầng tầng lệnh ước thúc trong phòng, lại sai người triệu tập ngươi tới, động tĩnh như vậy chỉ sợ việc cũng không nhỏ.”

Tinh Hồi thấy quái nhưng thần thái vẫn thảnh thơi: “Có thể có chuyện gì, chỉ cần không ai tìm đường chết đi quậy phá địa hạt Quỷ Vực thì cả ba cõi này còn có thể có chuyện gì.”

Chờ hai người đến rồi, Yêu Hoàng đưa bóng linh lực cho bọn họ: “Mấy người tự xem đi.”

Linh lực của hai người quét qua, sau khi rút ra toàn bộ thông tin trong bóng linh lực thì sắc mặt cũng thay đổi.

Tinh Hồi: “Việc này…”

Cổ Khê: “Thật sự quá sức tưởng tượng.”

Yêu Hoàng: “Tin tức này do Thời Uyên đưa tới đã chứng minh thông tin tất nhiên không có vấn đề.”

Tinh Hồi hơi nhíu mày: “Kẻ biết được tương lai kia ở đâu?”

Yêu Hoàng: “Thời Uyên đã đặt lệnh ước thúc lên người kia, sau này kẻ đó sẽ không có cách nào nhắc đến tương lai nữa. Mặc dù những thông tin rút ra từ việc tra khảo hồn phách mặc dù là chuyện tương lai có thể xảy ra, nhưng rất nhiều chuyện cũng có thay đổi không giống như cũ, ít nhất là tộc Rồng bây giờ có thêm một bé rồng con, tiên cốc Bát Lăng vốn phải làm thông gia với tộc Thần Tước cũng đã từ hôn.”

Cổ Khê thấy bên trong còn có một dãy tên được linh lực ngưng kết thành: “Vì sao phải liệt kê riêng danh sách tên này ra vậy.”

Thượng thần cũng chỉ có chừng đó người, về cơ bản cũng chẳng gần ghi chép lại tên tuổi những người đã ngã xuống.

Tinh Hồi híp mắt, sau khi nhìn danh sách thì biến sắc ngẩng đầu nhìn Yêu Hoàng.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Yêu Hoàng cũng có chung suy nghĩ với y, thế là khẽ gật đầu.

Cổ Khê thu thái độ của hai người vào trong mắt thì lại càng cảm thấy kỳ lạ, chờ đến lúc đã cẩn thận xem xét danh sách thêm một lần nữa thì thần sắc đã thay đổi: “Tại sao Thiên tộc chỉ vẫn lạc vẻn vẹn có một vị.”

Tinh Hồi: “Thượng thần Thiên tộc ngã xuống không phải trọng điểm, trọng điểm là động thái phong kín lại các cõi, dưới tình huống nào mà lại phải phong toả Yêu giới, tất nhiên là khi bên ngoài có nguy cơ to lớn rồi. Yêu giới vẫn lạc rất nhiều Thượng thần, đã không thể địch lại Thiên giới, nếu lúc này Thiên Đế lại hiện thân thì thống nhất ba cõi chỉ sợ cũng dễ như lấy đồ trong túi.”

Cổ Khê mím môi, bóp chặt bóng linh lực, nếu tương lại thực sự đi theo quỹ tích trí nhớ của người kia, Yêu giới bị tách ra, tộc Rồng tất đã không còn.

Tộc Rồng thần nhận được sự thiên vị và che chở của Thiên Đạo, sinh ra đã được hưởng quyền lợi cao nhất, niềm vinh dự và đặc quyền này cũng mang tới trách nhiệm và gánh nặng mà những Yêu tộc khác không cần phải tiếp nhận.

Tộc Rồng không vong ắt Yêu giới sẽ không rơi vào tay kẻ khác, còn nếu thực sự bị người khác thống nhất ba cõi, vậy thì chỉ có trên đời này đã không còn loài Rồng.

Cổ Khê quay đầu nhìn Yêu Hoàng, việc này quá lớn, nhưng cũng may bọn họ biết trước tiên cơ, ít nhiều gì cũng còn thời gian để tính toán: “Bệ hạ, có cần gọi Thanh Lộc tới đây, ít nhất cũng phải tìm hiểu được thái độ của y.”

Dù sao Thanh Lộc này cũng là một điểm mấu chốt.

Yêu Hoàng: “Không vội, sau loạn Lam Xuyên, Yêu tộc chúng ta thương vong thảm trọng. Đã yên lặng vạn năm, cũng nên giãn gân cốt rồi.”

Tinh Hồi cười nhạt tiếp lời: “Thật chứ, im hơi lặng tiếng là thật sự coi như Yêu giới của chúng ta không còn ai à.”

Cổ Khê: “Phải làm thế nào?”

Yêu Hoàng lạnh nhạt vung tay áo: “Cố gắng luyện binh một trận đi, để cho những kẻ tư tâm rục rịch kia mở mắt một chút!”

Hết chương 70.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

05.01.2026.

Editor có lời muốn nói: Lết mấy hồi cũng tới chương 70, oải chè đậu thiệt chớ.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

January 2026
M T W T F S S
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started