[Bé con] – Chương 69.


Chương 69: Tiểu Long Quân bị sét đuổi.

Editor: Nhím.

Ra ngoài thì tất nhiên không thể tuỳ tiện rồi, ở trong cốc, Tuyết Mịch ăn mang có xa hoa lãng phí đến mấy cũng không đáng kể. Biết thân phận Tiểu Long Quân của em, dù có trát đầy loại báu vật khiến người ta thèm khát như Tịnh Li lên bím tóc nhỏ, người ngoài cũng không dám sinh lòng mơ ước mảy may.

Nhưng nếu ra khỏi cốc, tuổi còn nhỏ lại thêm cả người toàn báu vật chẳng phải sẽ khiến người ta chú ý sao, tất nhiên phải che chắn một chút.

Cửu Lẫm khẽ chạm lên đai đeo trán của Tuyết Mịch, Tịnh Li vốn tràn đầy linh khí hệ nước đã mờ nhạt đi trong nháy mắt, nhìn vào cứ như là một hạt châu tầm thường vậy, rồi còn đặt một lệnh ước thúc lên chiếc chuông trên chân Tuyết Mịch, khiến tiếng chuông reo trở thành tiếng chuông bình thường trong tai người ngoài, không còn nửa chút công dụng tĩnh hồn thanh lọc tâm trí.

Trên người Tuyết Mịch vốn có thần khí có thể che lấp hơi thở lại còn bị Cửu Lẫm giày vò như thế, Tiểu Long Quân tôn quý vốn tràn ngập linh khí lại biến thành một cậu chủ nhỏ giàu có tầm thường trong nháy mắt.

Ma giới không khác Yêu giới là mấy, ngoại trừ việc ma khí lan tràn khắp nơi chứ không phải linh khí, lá cờ biển hiệu của một vài cửa hàng là màu đen, một vài gia đình cũng có đèn lồng màu đen trước cửa, những cái khác thì lại xấp xỉ giống nhau.

Con đường huyên náo tiếng người, ánh mặt trời xán lạn chiếu rọi bầu trời, tiểu thương vãng lai đi lại rao hàng, Tuyết Mịch tò mò đánh giá bốn phía, mặc dù toàn cảnh không khác Yêu giới lắm nhưng rất nhiều rất nhiều món được bày bán trên mấy quầy hàng này đều là đồ em chưa từng thấy.

Đến cả hạt châu cũng có màu đen, Tuyết Mịch tới trước sạp hàng, vì không nhận ra đồ nên cũng không dám thò tay vào: “Đây là gì nha?”

Nhìn các công tử quần áo bất phàm trước mặt mình, chủ quán nói: “Đây là ma châu, là vật do ma khí ngưng kết thành.”

Tuyết Mịch ồ một tiếng, thầm nghĩ may mà không chạm linh tinh, Cửu Lẫm ở bên cạnh nói: “Ma châu này cũng ngang với đan Bạo Liệt, dùng linh lực kích hoạt rồi ném ra là có thể tuôn ra ma khí mạnh mẽ để ngăn kẻ địch lại. Nhưng đan Bạo Liệt cần linh dược để luyện ra còn ma châu này lại là vật được khai thách từ ma mạch do trời đất nuôi nấng, bởi vậy cũng rẻ hơn rất nhiều.”

Tuyết Mịch: “Không phải dùng để tu luyện hả? Vậy ta có thể dùng được không?”

Cửu Lẫm: “Đây cũng không phải vật tu luyện, tất nhiên có thể dùng, nếu là ma châu cao cấp, ban đêm ném lên trời còn có thể làm pháo hoa ngắm cơ.”

Chủ quán bên cạnh nhịn không được ngầm phỉ nhổ trong lòng, ném ma châu như pháo hoa, này cũng xa xỉ quá rồi đó. Cho dù ma châu này rẻ hơn đan Bạo Liệt rất nhiều nhưng một viên ma châu cấp thấp nhất cũng phải có giá ba tới năm Linh Châu.

Tuyết Mịch nhìn từng hộp ma châu một: “Đây là cấp bậc gì vậy?”

Chủ quán giới thiệu: “Một ít này là ma châu cấp thấp, bốn Linh Châu một viên. Sức mạnh của một viên có thể khiến tu sĩ đỉnh Trúc Cơ trở xuống bị thương. Cái này là ma châu trung cấp mười Linh Châu một viên, có thể đánh tu sĩ Kim Đan trở xuống. Ma châu cấp cao năm mươi Linh Châu một viên, có thể khiến tu sĩ Hoá Thần bị thương, về phần ma châu cực phẩm này thì phải ba Linh Tinh một viên, một viên có thể chống đỡ một lát dưới tay tu sĩ Đại Thừa.”

Về phần tổn thương, chỉ sợ một viên ma châu nhỏ cũng không tổn thương nổi tu sĩ kỳ Đại Thừa, tu vi tới Đại Thừa cũng chỉ cách kỳ Độ Kiếp vẻn vẹn có một cấp thôi. Da thịt đã được rèn luyện kia đã có thể so sánh được với pháp khí cấp cao, vật tầm thường há có thể thương tổn.

Từ trước đến giờ Tuyết Mịch mua đồ ngang lắm, cứ cấp cao trở xuống là chướng mắt, vơ vét hết toàn bộ ma châu cực phẩm của sạp hàng luôn, còn nói với Cửu Lẫm: “Vậy tối nay ta phóng pháo hoa cho ngươi xem!”

Cửu Lẫm cười chuẩn bị trả tiền, chẳng qua bị Phồn Lũ nhanh trước một bước, Tiểu Long Quân nhà cậu mua đồ sao có thể đến lượt người khác đi thanh toán.

Cửu Lẫm cũng không giành, chút Linh Tinh này cũng chẳng là gì với những gia tộc danh giá như bọn họ, huống chi là Tiểu Long Quân.

Tuyết Mịch tiếp tục đi dạo về phía trước, vừa hỏi Cửu Lẫm: “Có đồ vật gì là đặc sản của Ma tộc các ngươi không?” Em muốn mua một ít mang về làm quà cho các chú các bác, đến Ma giới một lần ít nhiều gì cũng phải mang chút quà quay về chứ.

Cửu Lẫm suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Chắc là ma thạch á.”

Tuyết Mịch: “Ma thạch là gì?”

Cửu Lẫm: “Lúc ở tầng trời thứ ba ngươi thấy trứng thú tiên rồi đó, bên trong trứng thú tiên không chỉ có một vài loại thú quý hiếm mà còn có thể có rất nhiều báu vật hi hữu. Ma thạch này không khác trứng thú tiên là mấy, nhưng bởi vì sinh trưởng xung quanh ma mạch nên bình thường sẽ bị các loại chướng khí vờn quanh, khó lắm mới có thể ngắt lấy một lần. Cũng bởi vì môi trường nên ma thạch cũng không mở ra thú tiên trân quý, hơn phân nửa đều là linh dược, dị khí, ma trùng hoặc một số vũ khí do trời đất tạo thành.”

Tuyết Mịch lập tức thấy hứng thú, vội vàng hỏi làm thế nào để mua được ma thạch, sau khi biết được rất nhiều cửa hàng đá quý có bán là lôi kéo Cửu Lẫm đi thẳng tới cửa hàng bảo vật, lại hỏi tiếp: “Dị khí là gì?”

Mấy cái còn lại em nghe hiểu hết, nhưng dị khí thì em lại chưa từng nghe thấy bao giờ.

Cửu Lẫm: “Đây được xem là thứ chỉ có trong ma thạch, ví dụ như là linh khí thuần khiết nhất không có lấy một hạt bụi hay các loại khí độc hiếm thấy, hoặc một ít khí mang theo thuộc tính ngũ hành, hệ lôi hệ đất hệ nước chẳng hạn. Công dụng của dị khí này cũng rất nhiều, nếu như gặp được một vài loại khí tinh khiết có dược tính thì còn quý báu để làm thuốc hơn cả linh dược nữa. Còn nếu là dị khí mang thuộc tính khác nhau, cho dù là khí độc cũng có thể dùng để luyện đan, vẽ bùa, rèn vũ khí, còn phải xem ngươi mở ra cái gì.”

Tuyết Mịch nghe xong càng thấy khoái nữa, kéo tay Cửu Lẫm rảo bước nhanh hơn.

Cửa hàng Tuyết Mịch tới không phải cái khác mà lại là các Vạn Bảo mà trước kia Bách Lý Hương Đình đã từng dẫn em đi qua. Các Vạn Bảo trải khắp ba cõi, nhưng hàng hoá thì không giống nhau, giá cả cũng có khác. Cơ sở này mở ở nơi này, ở bản địa có gì nhiều thì giá cả sẽ rẻ hơn, ma thạch này ở Yêu giới cũng có, nhưng vì được khai thác vận chuyển từ Ma giới sang nên tất nhiên sẽ đắt hơn.

Nhưng lần trước Tuyết Mịch đi các Vạn Bảo cũng chỉ là để xem đấu giá chứ không đi dạo cửa hàng, bởi vậy cũng không biết có thứ như ma thạch.

Lần này Tuyết Mịch vừa bước vào cửa hàng đã yêu cầu muốn xem ma thạch, quản lý của tiệm vội vàng đưa người phục vụ tới dẫn các em đi.

Ma thạch được xem như là đặc sản của Ma giới, bởi vậy khu vực trưng bày ma thạch rất lớn. Phục vụ dẫn các em lên tầng ba, Tuyết Mịch phát hiện ở đó có không ít người, phải hơn mười, nhưng không gian lầu ba lớn nên cũng không chen chúc lấy bao nhiêu.

Người phục vụ vừa dẫn đường vừa giới thiệu: “Ma thạch được phân ra từng khu, chia thành cấp thấp, trung cấp và cao cấp. Ma thạch cấp thấp có sức sống yếu ớt thậm chí là không có dấu hiệu sống nào, những món này khá rẻ, mười Linh Châu một viên. Ma thạch trung cấp là loại ma thạch bình thường, sức sống cũng bình thường, loại này thì một Linh Tinh một viên. Ma thạch cao cấp thì là loại sức sống dạt dào, khả năng mở ra những món không tồi từ loại này cũng lớn hơn chút đỉnh, bởi vậy cũng đắt hơn một chút, mười Linh Tinh một viên.”

Tuyết Mịch nhìn về phía ma thạch cấp thấp, bên đấy có không ít người đang chọn lựa, còn có vài đứa trẻ con trông cũng không chênh tuổi với bọn em là mấy, Cửu Lẫm nói: “Có một vài đứa trẻ sẽ tích góp Linh Châu tới để mua ma thạch cấp thấp về mở, nếu mở ra một ít đồ tốt thì có thể bán kiếm nhiều tiền hơn. Ma thạch của các Vạn Bảo cho dù là cấp thấp thì cũng đã được chọn lọc kĩ càng, bởi vậy mới đắt hơn bên ngoài chút ít, nhưng tỉ lệ mở ra đồ cũng lớn hơn chút ít.”

Tuyết Mịch chỉ chỉ vào một người đang ngồi một mình trong phòng: “Kia là làm gì, sợ có người cướp nên canh giữ à?”

Cửu Lẫm: “Kia là mở ma thạch, vì đồ vật mở ra được từ bên trong sẽ chạy nên mới cần tu sĩ cấp cao mở ra để phòng việc mở ra được đồ tốt mà lại chạy mất. Mở một viên ma thạch cần một viên Linh Tinh.”

Tất nhiên giá để mở ma thạch hơi đắt, cho nên có một vài người sẽ không chọn mở ở đây. Nếu trong nhà có tu sĩ cấp cao thì hoàn toàn có thể mang về nhà tự mở.

Tuyết Mịch ồ một tiếng, trên đường đi tới khu cấp cao thì nhìn lướt qua, ma thạch ở khu cấp thấp lu mờ ảm đạm xám xịt, thậm chí có nhiều viên còn bị nứt ở ngoài. Ma thạch khu trung cấp thì dễ nhìn hơn một tẹo, sắc thái cũng đa dạng hơn chút đỉnh, không chỉ có mỗi hai màu xám đen.

Tất nhiên xinh đẹp nhất vẫn là khu cấp cao, dường như mỗi một viên đều được ánh sáng bao bọc, màu sắc cũng nhiều, bảy sắc cầu vồng nhìn rất dễ chịu.

Tuyết Mịch vẫy tay với bọn họ: “Mấy người cũng tới chọn mấy viên đi, xem có thể mở được cái gì đi.”

Hoa Triêu và Phồn Lũ chưa bao giờ thử ma thạch, nghe vậy tất nhiên tiến lên chọn lựa, mỗi một viên ma thạch cũng lớn xấp xỉ cỡ bàn tay, có tròn có dẹp. Hoa Triêu nghía trúng một viên có hoa văn màu xanh lá, thế là cầm lên nói: “Thiếu gia, ta mở viên này xem nhé?”

Tuyết Mịch khẽ gật đầu, nhìn Hoa Triêu cầm ma thạch đi vào căn phòng nhỏ kia bèn vội vàng cùng đi vào theo.

Tu sĩ đang nhắm mắt nghỉ ngơi bên trong thấy có người đi vào bèn nhận lấy viên đá, đầu ngón tay xẹt qua một vệt sáng, viên đá bị phá từ giữa, gần như trong nháy mắt ở bên trong có vật gì bay ra. Tu sĩ đưa tay chộp một cái rất nhuần nhuyễn, một cây thuốc ít nhất có dược tính ngàn năm bị chộp vào trong tay.

Tu sĩ đưa cây thuốc cho Hoa Triêu, Hoa Triêu vội đón lấy rồi chạy tới trước mặt Tuyết Mịch: “Là một cây thuốc linh!”

Người phục vụ bên cạnh vội vàng nói: “Chúc mừng vị công tử nhỏ đây, nếu công tử nhỏ muốn bán, các Vạn Bảo của chúng ta có thể thu mua luôn.”

Hoa Triêu vội vàng nói: “Không bán.”

Từ khi thức tỉnh thiên phú luyện đan, Hoa Triêu thật sự cũng được bổ sung thêm một ít thường thức về linh dược, vừa lúc cậu biết cây thuốc cậu mới mở ra. Cây này tên là Xuân Nhật Tuyết, là một loại linh vật hệ băng, nếu mua ở bên ngoài thì khéo cũng phải chừng trăm Linh Tinh, ma thạch mười Linh Tinh mở ra thuốc một trăm Linh Tinh, thật sự có thể được xem là lời rồi.

Cậu vừa mở ra, những người vốn đang chọn lựa ma thạch gần đó nhất thời rục rà rục rịch, món này nói trắng ra thì thực ra cũng chỉ là một trò đánh cược, có thể mở ra được tốt thì là có lời, mở không ra thì Linh Tinh cũng trôi theo dòng nước. Có rất nhiều người vì mấy món như ma thạch và trứng thú tiên này mà đã táng gia bại sản.

Đại khái là thấy các cậu mở ra được đồ ngon, đúng lúc đấy có một người đàn ông dường như cắn răng, cầm lấy một viên ma thạch mà hắn đã ngắm rất lâu bước vào trong phòng nhỏ, Tuyết Mịch cũng đi theo sau những người khác tới vây xem.

Tu sĩ trong phòng cũng giống như lúc nãy, ánh sáng từ đầu ngón tay xẹt qua, ma thạch đã vỡ luôn. Kết quả là không có gì xuất hiện mà thay vào đó chỉ có một vũng nước đen chảy ra.

Người bên ngoài ra tiếng thổn thức, người đàn ông kia lại càng tái mét mặt mày.

Tuyết Mịch hỏi Cửu Lẫm: “Bãi nước đen kia là gì?”

Cửu Lẫm: “Là nước thải, có nghĩa là chẳng có cái gì hết. Còn có một tình huống là mở ra được một luồng sáng biết bay, nhưng luồng sáng này cũng sẽ tiêu tan trong nháy mắt, cũng tương đương với việc chẳng có cái gì sất. Tình huống như vậy tương đối thường thấy, kiểu mua món đầu tiên đã mở ra được đồ gì như Hoa Triêu, trái lại cũng chẳng gặp được mấy lần.”

Tuyết Mịch cười nhìn Hoa Triêu: “Vận khí của ngươi tốt thật.”

Hoa Triêu nghe vậy cười lộ lúm đồng tiền trên mặt, vận khí của cậu phải tốt chứ. Vận khí không tốt làm sao có thể được chọn làm hộ vệ của Tiểu Long Quân.

Vận khí của Phồn Lũ thì không được tốt như thế, cậu chọn ba cái, kết quả mở ra được ba viên xịt, một nước thải hai ánh sáng tiêu tan.

Người vây xem bên cạnh vừa xem  vừa lắc đầu, có những người vì thấy Hoa Triêu mở ra được cây thuốc nên bị kích thích muốn mua ma thạch cấp cao giờ cũng đã bình tĩnh lại, lại bắt đầu nghiêm túc cẩn thận chọn lựa cấp trung cấp thấp lại từ đầu. Ma thạch cấp cao đắt nhưng cũng chưa chắc mở nhiều lần đều sẽ có đồ trong đó, trong tay cũng không phải được dư dả như vậy, mười Linh Tinh cũng là một khoản chi không nhỏ.

Cửu Lẫm nói với Tuyết Mịch: “Ngươi đi thử chút đi.”

Thử chút của Tuyết Mịch thì không chỉ đơn giản là một chút thôi đâu, em bước tới, gần như lấy hết toàn bộ những ma thạch trông đẹp mắt nhất, toả sáng nhất, tròn trịa nhất, nhẵn nhụi mịn màng nhất. Mới nãy trên kệ hàng có mấy trăm viên ma thạch, Tuyết Mịch vừa lùa một lượt như thế đã chỉ còn thừa lại được mấy viên thưa thớt.

Tuyết Mịch nói với người hầu kia: “Lấy mấy cái này.”

Phục vụ cũng kinh ngạc, thiệt tình lần đầu tiên gặp được người mới vào đã bao thẳng luôn khu ma thạch cấp cao. Nhưng có lý nào mà lại đẩy mối làm ăn ra khỏi tay, vội vàng kiểm kê tính tiền.

Phục vụ nói: “Tổng cộng năm trăm sáu mươi sáu viên ma thạch cấp cao, tính cả bốn viên lúc nãy thì vừa tròn năm trăm bảy mươi viên, tổng cộng 5700 Linh Tinh. Công tử nhỏ có mở hết toàn bộ những thứ này không ạ?”

Tuyết Mịch lắc đầu: “Không được.”

Em muốn mang về mở dần dần, kiểu mở ra vật lạ không quen biết này tất nhiên phải chia sẻ với Uyên Uyên.

Ngay khi Tuyết Mịch cất đống ma thạch kia vào nhẫn chứa đồ, có một viên ma thạch màu đen trông cứ như dính những vụn ánh sao rơi xuống khỏi bàn kiểm kê. Tuyết Mịch vội vươn tay đón lấy, người hầu kia nói: “Công tử nhỏ không muốn mở một cái xem vận khí thế nào sao? Hôm nay ngài mua nhiều, sẽ miễn phí tiền mở ma thạch cho ngài.”

Tuyết Mịch suy nghĩ một lúc, vậy thì mở đi, em cũng muốn thử kiểm tra vận khí của mình xem thế nào. Thế là cầm lấy viên đá mới rơi xuống kia vào phòng.

Tu sĩ cấp cao trong phòng rất vô tình đảm nhận làm công cụ hình người, ánh sáng xẹt qua, viên đá vừa nứt đã có ánh sáng loé lên. Chẳng qua lần này ánh sáng không tan biến mất, bên trong ánh sáng thực sự có thứ gì đó, vật kia như được bao bọc trong một nhúm linh lực còn chưa mở ra, hắn mở nhiều ma thạch như vậy cũng chưa bao giờ gặp phải tình huống này.

Có điều ký ức cơ bắp nhanh hơn suy nghĩ, đã đưa luôn nhúm linh lực đấy cho công tử nhỏ áo xanh.

Tuyết Mịch đưa tay đón lấy, tò mò nhéo nhéo, sau một tiếng bẹp, nhúm linh lực kia đã rách ra, một luồng linh khí cực đại phóng thẳng lên trời, toàn bộ đồ đạc trong các Vạn Bảo đều bị luồng linh lực mạnh mẽ này kích thích đến mức rung động, mà bầu trời bên ngoài các Vạn Bảo cũng gần như đổi màu trong nháy mắt.

Tuyết Mịch còn chưa phản ứng được chuyện gì xảy ra đã bị ảnh vệ đột nhiên hiện thân ôm vào trong ngực bay khỏi nơi đây.

Hoa Triêu và Phồn Lũ vội vàng đuổi theo, kết quả lại nhìn thấy trên trời có lôi kiếp phun trào, Hoa Triêu ngay lập tức trố mắt: “Vụ gì vậy? Lẽ nào mở cục ma thạch thôi mà Tiểu Long Quân cũng đột phá hả?”

Phồn Lũ lôi kiếm linh ra, kéo theo cả Hoa Triêu, hai người cưỡi kiếm đuổi theo hướng ảnh vệ đang bế Tiểu Long Quân.

Cửu Lẫm cũng kinh ngạc, nhưng tu vi của cậu cao hơn Hoa Triêu và Phồn Lũ nên cũng không cưỡi kiếm mà bay thẳng lên trời.

Tuyết Mịch được ảnh vệ ôm vào trong ngực, thật không dễ mới giãy dụa ló đầu ra đã thấy sấm sét quay cuồng trên bầu trời, tựa như đang ấp ủ một đòn thật mạnh.

Ngay lúc Tuyết Mịch đang nghĩ bụng, một tia sét còn thô to hơn cả tia đánh lên người Minh Thiển Du mà em chứng kiến trước kia đang đuổi đánh về phía em.

Ảnh vệ đang che chở em quẳng một món linh khí phòng ngự về phía thinh không, nhưng món linh khí này vừa chạm vào sấm sét đã bị đánh nát chỉ còn một làn khói xanh trong nháy mắt.

Nhưng mà thiên lôi trên bầu trời cũng không vì vậy mà coi như xong, đúng lúc này có một luồng sức mạnh còn mạnh mẽ hơn nữa lại tấn công em, mấy món linh khí liên tiếp bị một ảnh vệ vừa đuổi tới ném ra ngoài, cản lại mấy tia lôi kiếp.

Khi đã tới một gò núi không người, Tuyết Mịch được ảnh vệ ôm em trong ngực chẹt kín, không cho em đi xem tình huống bên ngoài, em chỉ có thể nghe được tiếng sét to lớn vang vọng đến mức có thể bổ ra được cả thế gian này, hết tiếng này đến tiếng khác.

Tuyết Mịch hơi sợ hãi, em không biết tại sao thiên lôi lại muốn đuổi đánh em, em nghe được ảnh vệ đang ôm em khẽ rên thành tiếng, không biết là bị sét đánh trúng hay là thế nào. Em muốn ngẩng đầu nhìn xem, nhưng vừa cựa quậy đã bị ảnh vệ đè lại.

Hoa Triêu và Phồn Lũ khó khăn lắm mới đuổi tới, nhìn cảnh tượng trước mắt mà thay đổi nét mặt.

Trong gò núi không người, một ảnh vệ ôm lấy Tiểu Long Quân, dùng máu thịt cản lấy thiên lôi cho em, một ảnh vệ khác thì ở bên cạnh tạo hết lớp kết giới phòng ngự này tới lớp kết giới phòng ngự khác, mấy món linh khí bị người này nối tiếp người kia ném mạnh lên trời, đỡ một tia rồi lại một tia sấm sét.

Nhưng thiên lôi này cứ như thể không đánh chết mục tiêu thì thề sẽ không cho qua vậy, cứ hạ xuống liên tục không ngừng.

Phồn Lũ vừa định xông qua đã bị Cửu Lẫm bay tới từ phía sau kéo lại: “Đừng xúc động!”

Phồn Lũ hất tay của cậu ra: “Đó là Tiểu Long quân đấy!”

Hoa Triêu lấy hết sạch toàn bộ pháp bảo từ trong nhẫn trữ vật của mình ra, bất chấp là đồ phòng ngự hay gì, có thể dẫn đi một đạo thiên lôi thì Tiểu Long Quân có thể an toàn thêm một phần.

Cửu Lẫm nói: “Hai vị ảnh vệ Địa tiên kia ít nhiều gì cũng có thể bảo vệ Tuyết Mịch được một chốc, so với việc cùng nhau xông lên chịu chết, nhược bằng hai người các ngươi nghĩ cách liên hệ với Thượng thần Thời Uyên! Đây là dị bảo xuất thế, bảo vật càng mạnh thì càng không được Thiên Đạo dung thứ, bởi vậy mới hạ lôi kiếp xuống, chỉ cần chịu đựng được qua trận lôi kiếp này là được rồi.”

Phồn Lũ nghe xong bèn vội vàng lấy ra bùa truyền âm để có thể liên hệ với Thần Quân.

Chẳng qua cậu vừa lấy bùa truyền âm ra đã thấy xung quanh gò núi đột nhiên nổi gió, một bóng hình trực tiếp phá nát không gian hiện hình, tiện tay vung lên đã đánh tan thiên lôi sắp hạ xuống kết giới.

Thời Uyên bước vài bước tới trước mặt ảnh vệ, lôi kiếp trên trời vẫn còn đang hạ xuống không ngừng, nhưng đều bị Thời Uyên nhẹ nhàng cản lại.

Hai ảnh vệ Địa tiên thấy Thần Quân đến rồi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại vì vừa nãy tiêu hao linh lực quá đà để không ngừng chống cự lôi kiếp nên kiệt sức, thiếu chút nữa xụi lơ cả người.

Thời Uyên khom người ôm lấy Tuyết Mịch đang được ảnh vệ bảo vệ, đưa mắt nhìn thứ em đang nắm thật chặt trong tay, dịu giọng nói: “Không sao, đừng sợ.”

Tuyết Mịch cảm nhận được hơi thở quen thuộc, vừa mở mắt thì thấy là Thời Uyên, lại nhìn hai ảnh vệ vỡ vụn hết quần áo, trên người phủ kín vết bỏng do lôi kiếp, đỏ bừng mắt: “Uyên Uyên oa…”

Em cũng không biết chuyện gì xảy ra, đang mua đồ vui vẻ đột nhiên lại bị ôm đi, sau đó lại bị lôi kiếp đuổi rồi lại bị sấm sét đánh, tiếng vang ầm ầm không ngừng nghỉ vẫn cố nén không nhìn, không dám để lộ tâm trạng sợ hãi, vừa nhìn thấy Thời Uyên đã không nhịn được.

Thời Uyên khẽ vỗ về sau lưng Tuyết Mịch, nói: “Em xem, không có gì phải sợ.”

Tuyết Mịch chun mũi hít, cẩn thận ngẩng đầu nhìn lên trời, lôi kiếp vẫn đang không ngừng đánh xuống, nhưng còn chưa đánh xuống trước mặt em đã bị một tầng sức mạnh vô hình ngăn cản lại.

Thời Uyên thần thái thanh thản đứng giữa gò núi, thấy dáng dấp này của Thời Uyên, cuối cùng Tuyết Mịch cũng không còn sợ như vậy nữa. Hình như việc lôi kiếp này đánh xuống cũng chẳng phải chuyện gì to lớn không thể chịu được ấy.

Nhưng em không rõ: “Vì sao có lôi kiếp muốn đánh em vậy?”

Thời Uyên vừa thay em ngăn trở từng tia sét vừa nói: “Vì em đã mở ra được một đồ vật rất ghê gớm, ghê gớm đến mức đến Thiên Đạo cũng ghen ghét, cho nên nó muốn diệt sạch vật này thế là mới hạ lôi kiếp xuống. Bất kể một bảo vật nghịch thiên nào xuất thế cũng sẽ dẫn tới dị tượng trong Thiên Đạo, bảo bối càng lợi hại thì dị tượng lại càng đáng sợ, đây là chuyện rất bình thường.”

Tuyết Mịch nhìn thứ trong tay, đó là một chiếc lông đuôi đỏ như lửa, đẹp vô cùng, mỗi một sợi lông tơ phảng phất như do ánh mặt trời hội tụ mà thành. Nhìn cây lông đuôi này, Tuyết Mịch thậm chí còn nhìn thấy một loại khí chất thần thoại thánh khiết, cảm giác này khiến em có mấy phần quen thuộc. Tuyết Mịch vô thức suy nghĩ một lúc, sau đó quay đầu nhìn Thời Uyên.

Cảm giác khi nhìn rõ chiếc lông đuôi lửa đỏ này dường như giống với cảm giác khi em thấy Thời Uyên lần đầu tiên, đều có loại khí phách bễ nghễ cao không thể chạm, thần thánh không thể xâm phạm.

Ròng rã tám mươi mốt đạo thiên lôi, Thời Uyên ôm Tuyết Mịch không thèm di dịch một chút nào, thậm chí còn chỉ bảo Tuyết Mịch đi nhìn thẳng vào thiên lôi. Cảm thụ được sức mạnh lôi kiếp mạnh mẽ như vậy sau này đến khi Tuyết Mịch độ kiếp đột phá mà gặp lại đống kia thì tất nhiên cũng không cần để ở trong mắt.

Lôi kiếp khi thần vật hiện thế có thể mạnh mẽ ngang với khi Thượng tiên phi thăng, có thể nói là chỉ ở dưới thần kiếp.

Mãi đến khi đạo thiên lôi cuối cùng rơi xuống mà đến cả một góc áo của mục tiêu cũng không đụng phải, dường như mây trên tầng trời cũng tản ra cảm giác không cam lòng. Khi sắc trời lại ửng sáng lên một lần nữa, trên không trung hãy còn phát ra mấy tiếng ùng ục trầm đục, cứ như hận không thể lại một lần nữa vậy.

Thời Uyên vung tay lên tản đi kết giới bốn phía, ôm Tuyết Mịch trực tiếp biến mất ngay tại chỗ.

Thời Uyên vừa rời đi, ảnh vệ mới thoáng ngồi điều hoà một chốc lập tức lấy quần áo mới ra mặc rồi mất dạng theo.

Cửu Lẫm chậm rãi thở ra một hơi, mặc dù ông cố của cậu cũng là Thượng thần, nhưng cách nhiều đời như thế, tất nhiên cậu không có duyên được thấy, hôm nay lại có thể nhìn thấy được phong thái của Thượng thần thì tất nhiên trong nội tâm xao động khó mà bình ổn. Lại càng xuất hiện một loại khát vọng mãnh liệt đối với tương lai, đối với sức mạnh.

Hoa Triêu treo cả người lên Phồn Lũ, khuôn mặt nhỏ tái nhợt như sắp khóc tới nơi: “Làm ta sợ muốn chết, thực sự làm ta sợ muốn chết, may mà Thần Quân đến rồi.”

Phồn Lũ cũng phải hoàn hồn mất một lúc lâu mới có thể cựa quậy tay chân mềm nhũn lại một lần nữa. Ai mà nghĩ được rằng chẳng qua chỉ mở có cục ma thạch thôi mà lại dẫn xuất ra lôi kiếp đáng sợ như thế. Hôm nay nếu không phải Thượng thần đuổi tới, cho dù tính mệnh Tiểu Long Quân không sao, chỉ sợ cũng phải chịu lấy chút nỗi đau da thịt.

Cửu Lẫm biết hai đứa bị doạ cho phát sợ nên đành phải mỗi tay xách một đứa mang đi.

Bọn họ vừa rời đi đã có vô số tu sĩ chạy tới.

Lôi kiếp do độ kiếp đột phát khác biệt rất lớn so với lôi kiếp do dị bảo xuất thế, vừa rồi tại đây hiển nhiên là một món báu vật nghịch thiên đã thành công vượt qua lôi kiếp. Đáng tiếc bọn họ muộn một bước, bằng không không những được chiêm ngưỡng mà còn có thể bắt tay nhau đoạt báu vật thì sao.

Nhưng những người ôm lấy suy nghĩ này rất nhanh đã cảm thấy may mắn rằng bọn họ tới chậm một bước, mặc dù cũng tiếc nuối vì đã chậm một bước.

Vì theo như các Vạn Bảo truyền ra, một chiếc lông Đế Linh Tước đã được mở ra từ một viên ma thạch. Căn cứ vào hơi thở còn lưu lại trong các Vạn Bảo, chiếc lông Đế Linh Tước kia hẳn là lông đuôi của Chu Tước, một chiếc lông đuôi có thể rèn ra được một nửa máu thần của Chu Tước. Bảo vật nghịch thiên như vậy, chẳng trách có thể dẫn tới lôi kiếp đáng sợ như thế.

Có người thì hỏi rằng thần vật nghịch thiên như thế, lôi kiếp đáng sợ đến vậy, người được lông thần phải có tu vi cao lắm mới có thể chịu nổi. Dù cho người kia là Thượng tiên thì sợ cũng phải bị đánh mất nửa cái mạng chứ, thế mà những tu sĩ ở gần lại bỏ qua cơ duyên to lớn như vậy, không nhân cơ lúc người kia rơi vào kỳ suy yếu sau khi độ kiếp mà ra tay cướp đoạt.

Có một số việc đã xảy ra trước mắt bao người, tất nhiên là không giấu diếm nổi, thế là rất nhanh thông tin lông thần hiện thế đã được truyền ra.

Cùng được lan truyền còn có cả thông tin lông thần là do Tiểu Long Quân mở ra được, lôi kiếp thì Thượng thần Thời Uyên thay em cản lại, cho nên những kẻ đang tiếc nuối không thể kịp thời mai phục đoạt bảo đều âm thầm cảm thấy may mắn. Nếu lúc đó nóng đầu xông lên, bây giờ chỉ sợ đến thần hồn cũng bị nghiền thành tro bụi.

Tiểu Long Quân luôn luôn sống trong trung tâm mọi cuộc bàn tán lại một lần nữa trở thành chủ đề thảo luận nóng hổi. Này là số phận cỡ nào cơ chứ, đầu thai làm rồng thì cũng thôi đi, vừa mới phá vỏ đã được tắm trong ánh sáng đăng thần. Được một đám tộc Rồng bảo vệ như cục cưng bảo bối thì cũng thôi đi, giờ tự mình tiện tay mua ma thạch cũng mở ra được thần khí.

Có một vài người vừa ra đời, đã được Thiên Đạo thiên vị không có điểm dừng!

Hết chương 69.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

27.12.2025.

Lời tác giả:

Hào quang nhân vật chính mở ra!

Không sai, Thiên Đạo chính là ta.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

December 2025
M T W T F S S
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started