Chương 68: “Yêu Hoàng: Ta cảm ơn các ngươi nhá!”
Editor: Nhím.
Tộc Thần Tước cách tiên cốc Bát Lăng vốn ở Ma giới một khoảng khá xa, bằng không cũng không đến nỗi để Vưu Nhân ở lại trong cốc chờ gả. Nhưng Vưu Nhân thân là con gái của tộc trưởng, thân phận cũng cao quý, lúc lấy chồng sao có thể không có đồng tộc theo bên cạnh, có điều đồng tộc thân thích của nàng đều đang trên đường hết.
Bên này, người hầu vừa mới mang thiếu chủ bị đánh về nguyên hình đi được nửa đường đã chạm trán với tộc trưởng. Vừa thấy con trai thê thảm như thế, thân mình bị thương nặng, hao tổn khí huyết lại còn mất yêu đan, tộc trưởng tộc Thần Tước hận đỏ cả mắt, dùng một chưởng chém nát bàn đá trước mặt: “Khinh người quá đáng! Quả thực khinh người quá đáng!”
Nếu là người ngoài, Thời Uyên đụng thì cứ đụng đi, mấy ngàn năm nay lão cũng chỉ có một trai một gái như thế này thôi. Bây giờ con trai thì bị đào đi yêu đan, về sau rốt cuộc không có cách nào tu luyện, thậm chí tính mệnh cũng khó để bảo đảm, làm sao lão có thể nhịn xuống nổi.
Không ngờ rằng đúng lúc này lại biết Sách Mục muốn huỷ hôn.
Điều này khiến tộc trưởng tộc Thần Tước hoàn toàn mất lý trí: “Ta phải đi hỏi Thời Uyên cho đàng hoàng mới được! Rốt cuộc con ta đã phạm lỗi sai tày đình nào mà khiến hắn phải xuống tay tàn độc như thế! Là bắt nạt trong tộc ta không có người nào phải không!”
Người ngoài nhân lúc tộc trưởng đang thở hồng hộc mà khuyên can: “Tộc trưởng ngài bình tĩnh, Thời Uyên không chỉ là Thượng thần mà còn là Thượng thần của tộc Rồng, đừng nói người thiếu chủ gây chuyện là Tiểu Long Quân. Lẽ nào ngài định để tộc Thần Tước đối đầu với toàn bộ tộc Rồng sao ạ!”
Tộc trưởng tộc Thần Tước đã bị lửa giận đốt đỏ mắt: “Con ta huỷ hoại tương lai, con gái ta lại còn là trò cười của ba cõi, ngươi bảo ta nhịn? Nếu ta mà nhịn được thì không xứng làm cha!”
Trưởng lão đi cùng thấy lão hoàn toàn không bỏ lời khuyên vào tai, lạnh lùng nói: “Nếu ngươi từ bỏ cái vị trí tộc trưởng này, dù muốn làm gì bọn ta cũng không cản ngươi. Nhưng nếu ngươi vẫn còn làm tộc trưởng tộc Thần Tước dù chỉ một ngày, cơn giận này ngươi không nhịn nổi cũng lo mà nhịn!”
Em trai của tộc trưởng cũng ở cạnh hùa theo: “Anh ta, em biết anh thương Bích Nhi Nhân Nhi, nhưng anh không chỉ là bố của bọn nhỏ! Cho dù yêu đan của Bích Nhi không thể khôi phục thì cũng không phải không còn cách nào, nhưng nếu anh xúc động như thế thì thứ bị chôn vùi sẽ là toàn bộ tộc Thần Tước.”
Bích Nhi cũng là cháu ruột thịt của hắn, việc này nếu đổi thành bất kì tộc nào khác thì chỉ sợ bọn họ sẽ không nhịn qua cơn này, dù có làm sao cũng phải tìm tới cửa. Nhưng người ta là Thượng thần, lại còn là tộc Rồng, nếu vì hai đứa nhỏ này mà mất lý trí không thèm để ý đến điều gì thì thứ bị chôn vùi sẽ là cả tộc!
Tộc trưởng cố nén lửa giận trong lòng, cuối cùng cũng kéo được lý trí lại trước ngưỡng mất khống chế: “Chuyện của Bích Nhi chúng ta không thể trêu vào, ta nhịn, còn Nhân Nhi thì sao! Nhân Nhi của ta làm sai chuyện gì mà y cũng dám từ hôn, Thời Uyên ta không thể chọc nỗi, lẽ nào một cốc chủ nho nhỏ ta cũng phải nhịn? Nếu đã như vậy, chức tộc trưởng này ta không làm cũng được, ta không tin ta liều mạng dùng toàn bộ tu vi mà lại không tiêu diệt được tiên cốc Bát Lăng kia của y!”
Nếu Thượng thần Bát Lăng còn tại thế thì lại là một chuyện khác, nhưng bây giờ tiên cốc Bát Lăng có gì chứ, cốc chủ chẳng qua cũng chỉ là một thằng nhãi thậm chí còn chưa thành tiên được nổi ngàn năm, lão gả con gái cho vốn đã là gả thấp, nó còn dám từ hôn!
Nghe được lời này của lão, mấy người bên cạnh cũng coi như đã có thể thở phào. Chỉ cần không mất hết lý trí đi đối đầu với tộc Rồng, tất cả những chuyện khác đều dễ thương lượng cả.
Em trai tộc trưởng nói: “Chúng ta cũng phải tới tiên cốc nhanh lên, anh cả xin hãy nhịn xuống, trước tiên phải dò hỏi xem thái độ của Thượng thần Thời Uyên với chuyện từ hôn là như thế nào, lại xem làm sao để Sách Mục có thể cho chúng ta một câu trả lời vừa lòng. Chuyện này tất nhiên không thể cho qua dễ dàng, bằng không tộc Thần Tước chúng ta thật sự phải trở thành trò cười của ba cõi.”
Đại trưởng lão: “Ngươi yên tâm, mất đi yêu đan cũng không phải hoàn toàn hết cứu, thế gian này cũng có một vài phương pháp bù lại yêu đan, sau này chúng ta nỗ lực tìm kiếm cho Bích Nhi mấy món bảo bối để giúp nó bù đan là được. Còn về phần hôn nhân của Nhân Nhi, chờ chúng ta đi xem Sách Mục nói gì.”
Đã quyết định từ hôn, Sách Mục đã tính hết những tình huống mình phải đối mặt về sau, thậm chí đến cả thư từ chức cũng đã nghĩ xong.
Trúc Chi nhìn Sách Mục tuyển cốc chủ đời tiếp theo, mặc dù biết đây chỉ là đường lui bất đắc dĩ cuối cùng nhưng vẫn không nhịn được: “Nếu muốn thoái vị cho trưởng lão, ông nội của ta không được à, tứ gia gia không được sao, tại sao phải là đại trưởng lão?”
Sách Mục: “Mặc dù đại trưởng lão dã tâm bừng bừng nhưng lại hiểu rõ tiên cốc vô cùng. Những gì ta muốn đơn giản chỉ là tiên cốc yên bình, dân cư an ổn. Nhị trưởng lão vô cùng láu cá, tam trưởng lão cố chấp ngu trung, tuổi tác của tứ trưởng lão thì còn quá trẻ, ít nhiều gì ta cũng có hai tiếng chính thống, những năm qua còn có chư vị Thượng thần giúp đỡ mới có thể đè ép được đại trưởng lão. Một khi ta lùi khỏi vị trí cốc chủ thì còn ai có thể đè ép được đại trưởng lão? Đã như vậy thì tại sao không trực tiếp truyền vị trí cho đại trưởng lão, chỉ cần ông ta đối xử tử tế với mọi người thì cứ theo ý ông ta cũng được.”
Trúc Chu bĩu môi, sau này nếu đại trưởng lão làm cốc chủ thì quả thực cũng không khác gì để Vưu Nhân làm chủ mẫu cả, đều là vừa nghĩ tới đã cảm thấy ngày mai ngập tràn tăm tối.
Những ngoại trừ như thế, dường như cũng chẳng còn đường lui nào khác, Trúc Chu nói: “Ngươi mà muốn đi thì nhất định phải dẫn ta theo đó, ngươi đi đâu ta đi đó. Nếu thật sự phải rời đi, lúc đó chúng ta có thể đi du lịch khắp ba cõi. Ngươi đã là Thượng tiên, chỉ cần lịch kiếp thêm một lần nữa là Thượng thần. Ta cùng ngươi tìm thời cơ thành thần, đến lúc đó chúng ta chẳng sợ ai nữa luôn!”
Sách Mục nhìn hắn cười một tiếng: “Yên tâm, nếu như ta đi thì chắc chắn sẽ dẫn ngươi theo.”
Chuyện từ hôn đã được thông báo ra ngoài, này cũng thật không còn cách nào, bởi vì đông đảo khách quý nhận được thiệp mời tiệc cưới không phải đang trên đường thì cũng đã suýt soát tới trong cốc, cho nên việc này không có cách âm thầm giải quyết, chỉ có thể vừa tiếp đãi khách quý vừa xin lỗi.
Thật nhiều người cũng lần đầu gặp được chuyện này, tham gia tiệc cưới, vừa tới cửa đã bị thông báo hôn sự bị huỷ bỏ, nhưng tới cũng tới rồi, không thể nào ngoảnh mặt bỏ đi ngay lập tức được. Với lại một số ít còn cố tình ở lại hóng chuyện, bây giờ người của tộc Thần Tước đâu đã tới, chờ bọn họ tới còn chưa biết việc này sẽ thành ra thế nào nữa.
Không ngờ rằng tới nơi rồi họ mới biết là Thượng thần Thời Uyên lại đích thân tới, chuyện này quả thực khiến không ít người bất ngờ.
Cho dù danh tiếng năm xưa Thượng thần Bát Lăng còn đó, Sách Mục dẫu gì cũng là vế dưới, những Thượng thần từng có quan hệ với Bát Lăng nhiều nhất cũng chỉ phái người đưa một phần lễ vật tới chứ không tự mình ra mặt.
Các tiên môn gia tộc phái người tới thay, bước vào tiên cốc mới biết được Thượng thần cũng ở đó, lập tức tiếc nuối không thôi. Sớm biết sẽ có Thượng thần đến đây ăn lễ thì tất nhiên phải mang theo đệ tử ưu tú trong tộc tới tự mình tiến cử.
Bất kể là lộ mặt trước Thượng thần hay là lấy được lòng Tiểu Long Quân thì đều là chuyện trăm lợi mà không một hại, kết quả là cơ duyên to lớn như vậy mà lại bỏ phí toi công.
Nếu sau khi nhận được tin mới tự mình đến đây thì lại càng không phù hợp, nói không chừng vừa không lấy được lòng Thượng thần mà còn tự dưng lại có lỗi với tiên cốc Bát Lăng.
Trong những người này, chỉ có người nhà họ Cửu của Ma tộc là dương dương đắc ý, mang dáng vẻ kẻ thắng cuộc.
Vốn tiệc cưới được định vào ngày hôm sau, bởi vậy đại đa số khách khứa tham gia lễ cưới hôm nay mới đến. Có thể được mời về cơ bản đều là các gia tộc tu tiên máu mặt, tất nhiên đều quen biết lẫn nhau cả.
Lần này tề tựu ở tiên cốc thì không tránh khỏi chuyện phải hàn huyên một hai.
Tuyết Mịch biết rõ hôm nay sẽ có rất nhiều người tới nên đặc biệt dắt theo Hoa Triêu và Phồn Lũ tới hóng hớt. Hơi thở của em đã bị che lấp, ngoại trừ người bên trong tiên cốc, những khách khứa mới tới kia cũng không biết thân phận của em. Dù em mặc những món không tầm thường tí nào, trên đầu lại còn đội Tịnh Li, nhưng gia tộc có tiếng tăm làm gì có nhà nào không có chút đồ tốt.
Linh bảo trân quý đấy nhưng cũng không kiến thức hạn hẹp đến mức cứ như chưa bao giờ thấy việc đời, chỉ coi em như thiếu chủ của một gia tộc lớn nào đấy, sau khi đánh giá mấy lần thì cũng không chú ý thêm nữa.
Tuyết Mịch dắt theo hai người tìm một chỗ trống để vui chơi ăn uống, nghe người khác hàn huyên tâm sự, Hoa Triêu nhỏ giọng hỏi Tuyết Mịch: “Không có ai mà người quen hả?”
Tuyết Mịch lắc đầu, chẳng có lấy một người, toàn là khuôn mặt xa lạ.
Lúc trước người tới tầng trời thứ ba không ít, dịp tổ chức tiệc phá vỏ của em cũng có rất nhiều người tới, ngoài Thượng thần ra còn có Thượng tiên từ các gia tộc lớn, vốn dĩ em cho rằng có thể gặp lại một vài người quen cũ.
Hoa Triêu nghe vậy nói: “Không có cũng bình thường.”
Tiểu Long Quân chỉ từng gặp nhiều người đến thế lúc còn ở tầng trời thứ ba, nhưng có thể lên tới tầng thứ ba để tham gia đại hội Phong Thần cũng đâu được mấy người, cũng không phải toàn bộ Thượng tiên đều có tư cách đi.
Mặc dù cốc chủ của tiên cốc Bát Lăng đã phi thăng thành Thượng tiên nhưng thân phận y cũng chẳng quý giá đến mức những gia chủ của gia tộc danh tiếng kia phải tự mình đến đây tham dự lễ cưới. Nếu biết Thần Quân nhà bọn họ sẽ đích thân đến đây, nói không chừng còn có thể gặp được một vài người Tiểu Long Quân từng gặp qua, đáng tiếc là không ai ngờ rằng một tên cốc chủ của một tiên cốc nhỏ bé thành hôn thôi mà cũng có thể mời Thượng thần tự mình tới đây được.
Đây chính là nguyên nhân mà những người kia tới rồi mới thấy ảo não không thôi.
Tuyết Mịch đã ăn xong một chiếc bánh tẩm mật, phủi phủi vụn bánh trên tay, vừa chuẩn bị đi vào rừng chơi đã thấy có thêm một nhóm người bước vào, lập tức sáng mắt vẫy vẫy tay với người kia: “Cửu Lẫm!”
Cửu Lẫm đang theo sau ông cố của mình ngẩng đầu xem xét, lập tức cong cong mặt mày.
Tuyết Mịch xuyên qua đám người, chiếc chuông trên chân cứ kêu leng keng, tiếng chuông có thể tĩnh tâm lập tức hấp dẫn không ít người, một số người vốn không quá chú ý tới Tuyết Mịch cũng ngay lập tức nhìn sang. Đeo linh khí như vậy trên người một đứa bé con như này, cũng không biết là gia đình nào mà lại quý giá xa xỉ như thế.
Tuyết Mịch chạy tới trước mặt Cửu Lẫm, vui vẻ nói với cậu: “Ta mới nghĩ không biết có thể gặp được ngươi hay không, không ngờ rằng ngươi đến thật này.”
Cửu Lẫm làm lễ với Tuyết Mịch: “Ra mắt Tiểu Long Quân.”
Uầy….
Những người mới nãy còn không chú ý giờ lại dán mắt vào, Tiểu Long Quân? Vị này lại chính là Tiểu Long Quân!
Mới nãy đứa bé này còn ngồi ở tại chỗ một hồi lâu, cơ hội tốt như vậy bày ở trước mặt mà bọn họ lại bỏ uổng mất!
Thật đúng là cơ duyên trời ban mà lại không có số phận đi tóm lấy rồi!
Cửu Lẫm giới thiệu cho Tuyết Mịch: “Vị này là ông nội của ta.”
Mặc dù là ông nội của Cửu Lẫm, ở trước mặt Tiểu Long Quân cũng không dám ra vẻ bề trên, vội vàng nói: “Địa tiên Cửu Anh, ra mắt Tiểu Long Quân.”
Tuyết Mịch: “Không cần đa lễ.” Nói đoạn đưa tay kéo Cửu Lẫm: “Bọn mình đi ra ngoài chơi nha.”
Cửu Lẫm nói với ông cố: “Ông nội, con đi chơi với Tiểu Long Quân.”
Cửu Anh vui tươi hớn hở nói: “Đi đi, bảo vệ Tiểu Long Quân cho tốt.”
Cửu Lẫm đáp vâng rồi bị Tuyết Mịch kéo đi.
Các em vừa tách đoàn, mọi ánh mắt đã lập tức chuyển dời đến trên người Cửu Anh, mặc dù Cửu Anh là Địa tiên nhưng lão lại có một người cha là Thượng thần, vốn cũng đã không thể coi thường rồi. Giờ cháu của lão lại lọt vào mắt xanh của Tiểu Long Quân, chỉ trong nháy mắt đã trở thành trung tâm của mọi người.
“Đạo hữu Cửu đã lâu chưa gặp, gần đây có mạnh khoẻ không?”
“Đạo hữu Cửu, cháu trai của ngài quen Tiểu Long Quân à? Không biết có thể giới thiệu đồ tôn không nên thân của ta một phen không?”
“Đạo hữu Cửu…”
Cửu Anh vẫn cứ tủm tỉm hàn huyên với mọi người, trong lòng cũng cảm thán. Lúc đầu ở Thiên giới để Cửu Lẫm tới chơi cùng với Tiểu Long Quân vốn cũng chỉ là đi theo số đông, ai mà ngờ lại thực sự làm quen được với Tiểu Long Quân. Vì này mà sau đó Cửu Anh bắt đầu quan tâm bồi dưỡng Cửu Lẫm, bởi vậy lần này ra ngoài cũng mang cậu theo bên cạnh để dạy nó thấy chút việc đời.
Không ngờ rằng Tiểu Long Quân cũng ở đây, thời gian đã trôi qua lâu như vậy mà Tiểu Long Quân vẫn còn nhớ Cửu Lẫm. Này có đôi khi là cơ duyên của mỗi người, đúng là chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.
Tuyết Mịch dắt Cửu Lẫm chạy về phía khu rừng phía sau sơn cốc, tiếng chuông vang êm tai khiến cho bóng lưng chạy nhảy của em càng lộ vẻ hoạt bát. Ý cười bên trong đôi mắt Cửu Lẫm vẫn chưa tan đi kể từ lúc gặp Tuyết Mịch, vốn dĩ tạm biệt ở tầng trời thứ ba, đến khi gặp lại cũng không biết là mấy trăm năm sau, không ngờ rằng nhanh như vậy đã gặp lại được nhau.
Tuyết Mịch quay đầu hỏi Cửu Lẫm: “Ngươi sẽ ở đây bao lâu vậy?”
Cửu Lẫm nói: “Vốn dĩ định đi theo ông cố xong bữa tiệc là quay về. Giờ hôn lễ bị huỷ rồi, ta cũng chẳng biết là sẽ lập tức lên đường hay vẫn ở lại mấy ngày.”
Tuyết Mịch đẩy cậu lên chiếc xích đu: “Ngươi nhanh lại đây đánh đu đi.”
Cửu Lẫm nghe lời làm theo, tiếp theo liền thấy một trảng phấn hoa bị doạ bay lên.
Tuyết Mịch cười hỏi: “Có phải là đẹp lắm không! Nếu như vào buổi tối đặt ở đây thêm chút linh châu phát sáng thì tất nhiên sẽ càng đẹp. Đến khi ta quay về thần điện, ta cũng muốn trồng mấy bông hoa phát sáng xanh như này, cứ gieo hạt ở trên đài ngắm sao của ta xem sao.”
Cửu Lẫm hỏi: “Lúc trước nghe bảo Tiểu Long Quân đi Thánh Linh à?”
Tuyết Mịch gật đầu: “Đúng á, ngươi thì sao? Ngươi có đi học viện không?”
Cửu Lẫm: “Nhà họ Cửu có tộc viện của mình.”
Đây là lần đầu tiên Tuyết Mịch nghe nói, lập tức hiếu kỳ hỏi: “Tộc viện là cái gì?”
Cửu Lẫm cười một tiếng: “Việc này phải bắt đầu nói từ Thượng thần nhà họ Cửu, Thượng thần nhà họ Cửu là Cửu Lê của Ma tộc, cũng là cụ cố của ta. Cụ cố cả đời đa tình, mấy năm trước khi phi thăng đã để lại rất nhiều dòng dõi. Sau này phi thăng thành tiên mới không thể để lại thêm được nhiều con trai, hơn ngàn năm cũng chỉ có ông của ta, ông của ta cũng là đứa con trai cuối cùng của cụ cố, bởi vậy nên cho dù thiên phú của ông ta bình thường nhưng vì rất được cụ cố yêu thích, nên báu vật trời đất chồng chất lên mới có thể phi thăng thành Địa tiên.”
Tuyết Mịch: “Rất nhiều dòng dõi là bao nhiêu á?”
Cửu Lẫm: “Có khi tới hàng trăm cũng nên.”
Tuyết Mịch kinh ngạc, đến cả Hoa Triêu Phồn Lũ đi theo sau cũng kinh ngạc, thiếu chút nữa là không ổn định được nét mặt.
“Nhiều vậy á, này mà ở tộc Rồng thì sợ là Hoàng bá bá của ta sẽ vui tột độ mất!”
Cảnh tượng hơn một trăm bé rồng con vây quanh Hoàng bá bá, chỉ mới nghĩ thôi đã cảm thấy Hoàng bá bá vui đến điên rồi.
Cửu Lẫm cười một tiếng, nếu tộc Rồng có thể sinh sôi dòng dõi như vậy thì sợ là rồng con cũng sẽ không còn trân quý thế này: “Tu sĩ càng tăng tu vi thì việc để lại hậu duệ cũng sẽ càng gian nan, cho nên thật nhiều tu sĩ cấp cao cả đời không có con, nhưng rất nhiều người phàm có thể sinh bảy tám đứa dễ vô cùng.”
Tuyết Mịch: “Mà cái này thì liên quan gì tới tộc viện cơ?”
Cửu Lẫm: “Vì con cái quá nhiều, sau khi cụ cố phi thăng thành Thượng thần thì tuổi thọ lại càng lâu dài, mà những đứa con ngày trước, ai mà thiên phú không tệ thì cũng bước lên con đường tu đạo, tiếp nối thế hệ này đến thế hệ kia, cứ vậy mà thành một gia tộc lớn. Trên trăm đứa con, dù chỉ có mười người có tiền đồ thì cũng là mười tộc đàn lớn, người trong tộc quá nhiều nên cụ cố mới lập ra môn phái của tộc, bên trong đều là con cháu nhà họ Cửu dùng thiên phú và năng lực của riêng mình tới giành giật tài nguyên tu luyện, đây chính là tộc viện.”
Tuyết Mịch ồ một tiếng, Thượng thần nhà họ Cửu kia cũng tài giỏi thật nha.
Cửu Lẫm giải thích tộc viện cho em xong thì chuyển dời trọng tâm câu chuyện tới cốc chủ của tiên cốc: “Nghe nói chị em nhà họ Vưu chọc giận ngươi, cốc chủ của tiên cốc này sợ khiến Thượng thần tức giận nên mới từ hôn à?”
Tuyết Mịch nói: “Tại hai người bọn họ nói xấu sau lưng người ta ấy, ta chẳng qua chỉ dạy dỗ bọn họ một phen thôi. Nhưng Sách Mục từ hôn chỉ là vì Sách Mục không thích nàng ta, chuyện thành thần cần phải hai người tình đầu ý hợp với được.”
Cửu Lẫm cười nói: “Trên đời nào có nhiều người tình đầu ý hợp như thế, chẳng qua là cần thiết cho gia tộc thôi.”
Tuyết Mịch lắc đầu, Tuyết Mịch không hiểu: “Người không tình đầu ý hợp lại có thể thành hôn, rất nhiều người tình đầu ý hợp lại không thể cưới nhau, thế giới này thật là kỳ quái.”
Cửu Lẫm nói: “Sau này Tiểu Long Quân lớn lên tất sẽ gặp được một người tình đầu ý hợp với ngươi.”
Tuyết Mịch híp mắt cười thành tiếng, nghĩ bụng em mới không cần người tình đầu ý hợp đâu, em đây là phải báo ân!
Vì biết rõ Cửu Lẫm là Ma tộc, Tuyết Mịch đã đến mấy ngày cũng chỉ đi lòng vòng quanh sơn cốc tò mò hỏi nó chuyện của Ma giới, Cửu Lẫm đáp: “Bên ngoài tiên cốc chính là thành trì của Ma giới.”
Tuyết Mịch vội vàng nhìn cậu: “Đi ra ngoài có xa lắm không? Ta ngồi tàu bay rất nhiều ngày mới bay tới đây.”
Cửu Lẫm: “Chỉ là ra khỏi cốc thôi, cưỡi pháp khí phi hành chắc cũng chưa tới mấy phút.”
Tuyết Mịch sáng rực mắt: “Vậy chúng ta ra ngoài chơi đi.”
Chỉ là ra khỏi cốc vui đùa một phen cũng chẳng phải chuyện lớn gì, bên người Tiểu Long Quân hẳn là có tu sĩ cấp cao đi theo, đoán chừng vấn đề an toàn cũng không phải lo, thế là cậu khẽ gật đầu.
Lại không nghĩ thấy cậu gật đầu rồi, Tiểu Long Quân lạy chạy về sân nhỏ của Thượng thần trước.
Chưa được gọi vào, tất nhiên Cửu Lẫm không dám tuỳ ý ra vào, thế là cùng hai hộ vệ của Tiểu Long Quân cùng nhau chờ ở bên ngoài.
Tuyết Mịch tìm thấy Thời Uyên ở đình viện phía sau, thấy chú Lục Nhiễm đang đi về phía đó nên tăng tốc, cặp chân ngắn lạch bạch vượt qua Lục Nhiễm, không thèm phanh lại mà vọt thẳng vào người Thời Uyên.
“Uyên Uyên, em có thể đi ra ngoài chơi không? Đi bên ngoài sơn cốc, hôm nay em gặp được Cửu Lẫm, cậu ấy cũng tới nữa, cậu ấy cùng đi với em!”
Chút lực va chạm này đối với Thời Uyên mà nói cũng chẳng khác gì có lông chim rơi trên người, còn phải cố gồng đỡ cho bé con này tự đụng đau chính mình: “Vì này thôi mà còn phải chạy về muột chuyến, không phải có kính Thần Ảnh là có thể hỏi sao.”
Tuyết Mịch: “Ừ ha, em quên.”
Thời Uyên cười một tiếng: “Đi đi, trên người có mang đủ Linh Tinh không. Ở Ma giới không thể dùng lệnh bài Yêu giới đâu.”
Tuyết Mịch vội vã nâng đôi móng vuốt tới trước mặt Thời Uyên, ở Yêu giới mua đồ không cần Linh Tinh, cứ dùng lệnh bài đóng dấu một cái là được, cho nên em cũng chẳng mang theo bao nhiêu linh tinh trên người, cũng chỉ đâu đấy mấy trăm vạn thôi.
Thời Uyên nhìn thoáng qua Lục Nhiễm đang từ sau đi tới, Lục Nhiễm lấy ra một chiếc vòng tay ngọc lục bảo từ trong pháp khí chứa đồ rồi đeo lên tay Tuyết Mịch, chiếc vòng lục bảo này thế mà trông cũng hợp với quần áo ngày hôm nay của em: “Bên trong có Linh Tinh, vòng tay này cũng không có lệnh ước thúc, chỉ cần dùng linh lực là có thể lấy dùng.”
Tuyết Mịch nghía vòng tay: “Bên trong có bao nhiêu ấy ạ?”
Lục Nhiễm cũng không nhớ rõ nên dùng thần thức quét một chiếc vòng tay một lần: “Trong này hơi ít, mấy tỉ Linh Tinh thôi, dùng hết thì tới chú đổi cho con một cái.”
Dù sao thì thu lại đống Linh Tinh thải ra từ mấy mỏ linh mạch kia, mỗi tháng có thể nhét đầy tận mười mấy cái pháp khí chứa đồ như vậy. Ấy thế mà cũng chỉ mới thu lại mười mấy mỏ linh mạch mà thôi, nếu không sao Thần Quân nhà y có thể nói là Linh Tinh còn không đáng giá bằng đá vụn trên mặt đất của thần điện, thật sự là vì quá nhiều ấy chứ.
Được cho cầm tiền, Tuyết Mịch vui vẻ ra khỏi cốc.
Nhìn Tuyết Mịch chạy một lúc là mất dạng, Lục Nhiễm cười nói: “Loại chuyện này mà cũng phải cố ý quay về báo một câu, Tiểu Long Quân thật là ngoan quá đi.”
Vẫn là Thần Quân nhà bọn họ nuôi tốt, đừng nói những Tiểu Long Quân trước kia, cứ vơ đại một nhóc con Yêu tộc nào đó thôi Lục Nhiễm cũng đã không gặp được đứa nào đi chơi mà còn cố ý quay về thông báo, đâu cũng toàn là cứ vơ bừa mấy tên hộ vệ là đi.
Chờ Tiểu Long Quân rời khỏi, Lục Nhiễm mới nói: “Tên hộ vệ Trúc Chu bên cạnh Sách Mục là do Thượng thần Bát Lăng chọn cho y lúc còn sống. Hai người làm bạn vạn năm, tình cảm không phải bình thường. Trong tiên cốc này, dã tâm của đại trưởng lão là lớn nhất, vẫn luôn muốn thế chỗ Sách Mục, nhị trưởng lão nhìn như không có dã tâm gì nhưng lại đã từng đục nước béo cò mưu cầu lợi ích, tam trưởng lão và tứ trưởng lão trung thành với Thượng thần Bát Lăng nhất, vì vậy từ trước đến nay cũng cực kỳ ủng hộ đệ tử thân truyền duy nhất của Thượng thần Bát Lăng, Trúc Chu này là cháu ruột của tam trưởng lão.”
Thời Uyên: “Cẩn thận điều tra thêm bốn vị trưởng lão, tra quan hệ phía sau của bọn họ với Thiên tộc và tộc Thần tước.”
Lục Nhiễm: “Trúc Chu kia không tiếp tục tra xét à?”
Thời Uyên đáp: “Trúc Chu nắm trong tay toàn bộ tiên cốc Bát Lăng mà vẫn đầu quân cho Thanh Lộc, như vậy mục đích của hắn sẽ chỉ có hai loại. Một là đạt được quyền lực càng lớn, nhưng ai cũng biết rõ Thiên Đế mới là chính thống, vì sao hắn phải dắt theo tiên cốc đi trên con đường loạn lạc thế gian, hai chỉ sợ là vì báo thù, mà nếu báo thù thì hiển nhiên là vì Sách Mục. Nếu vì Sách Mục mà đầu quân cho Thanh Lộc, ngươi nói xem cừu địch sẽ là ai.”
Trái tim Lục Nhiễm rét lạnh: “Người Thiên tộc.”
Thời Uyên cười khẽ một tiếng: “Thiên tộc, chỉ sợ còn là người của tầng trời thứ ba. Lam Xuyên dẫu có làm sao cũng là Thượng thần, chỉ là đế tử mà cũng dám ra tay với Thượng thần, dùng loại tà thuật kia để luyện công, ngươi nói Thiên Đế là không biết thật hay không biết giả?”
Tuy vườn Cấm U không có lính canh, nhưng bên trong giam cầm Lam Xuyên đồ thán ba cõi, tội thần bậc này cho dù đã giam giữ giam cầm, thân làm Thiên Đế cũng không thể nào không ngó ngàng chút nào trong vạn năm qua. Mà trạng thái tiêu tán linh lực của Lam Xuyên, đừng nói là Thượng thần, chỉ lấy đại một Thượng tiên cũng có thể nhìn ra được. Nhưng mãi đến khi Thanh Lộc phá băng mới vạch trần hành vi con trai thứ ba của Thiên Đế, người của tầng trời thứ ba đều là một lũ đần cả sao.
Nếu nói ở giữa không có chuyện không thể cho ai biết, đừng nói là Thời Uyên, đến Lục Nhiễm còn không tin.
Lục Nhiễm đã hiểu ý Thần Quân, lại nói: “Vậy tộc Thần Tước thì có vấn đề gì?”
Thời Uyên: “Trong trí nhớ của Nhiếp Kình cũng không có thông tin liên quan tới tộc Thần Tước. Nhưng mối hôn sự này trong đầu hắn cũng đã kết thành, nhưng chưa quá ngàn năm mà Sách Mục đã bỏ mình, tại sao chết cũng giữ kín không nói ra, loạn lạc trong tiên cốc cũng không bung bét trước mặt mọi người trong ba cõi. Lúc xuất hiện lần nữa là mãi đến khi Trúc Chu đi theo cạnh Thanh Lộc, từ đầu tới cuối cô gái tộc Thần Tước kia hoàn toàn không có nửa chút dấu vết tồn tại, thật sự là có hơi kỳ lạ.”
Thời Uyên nói đoạn gõ nhẹ đầu ngón tay xuống mặt bàn: “Còn có một thông tin quan trọng nữa, Nhiếp Kình nói lúc đó Yêu Hoàng và Ma Quân quyết định bắt tay phong toả lối đi giữa ba cõi, nói là phong toả lãnh thổ riêng của mình. Nhưng nếu Yêu Hoàng và Ma Quân bắt tay, vậy thứ chân chính cần phong toả chỉ sợ là con đường nối liền giữa hai cõi Ma Yêu và Thiên giới.”
Thời Uyên vung tay lên, giữa không trung xuất hiện một hàng danh sách. Lục Nhiễm nhìn thoáng qua, ngày đó lời Nhiếp Kình nói hắn cũng nghe thấy, mười bốn người trong danh sách này chính là mười bốn vị Thượng thần đã cùng nhau dùng thần cốt để vĩnh viễn phong toả trấn áp địa hạt Quỷ Vực lại.
Thời Uyên lại vung tay lên, sau khi những cái tên phía trên hơi thay đổi, ánh mắt của Lục Nhiễm cũng biến hoá theo. Mười bốn vị Thượng thần, Ma tộc vẫn lạc hai vị, Yêu tộc vẫn lạc sáu vị, Thượng thần Nhân tộc cũng vẫn lạc năm vị, mà Thiên tộc, vẻn vẹn chỉ có một vị.
Ma tộc vốn cũng chỉ có năm vị Thượng thần, ngã xuống hai vị đã là thương vong thảm trọng. Yêu tộc và Nhân tộc đều có mười một vị Thượng thần, một vị trong Yêu tộc lại còn là Thanh Lộc. Mà chín vị Thượng thần của Thiên tộc chỉ vẫn lạc một.
Trước đó Lục Nhiễm cũng không hơi đâu nghĩ tới những Thượng thần ngã xuống, lúc đấy nghe được Thần Quân là một người trong số đó, y đã không nghĩ thêm được gì khác. Bây giờ vừa thấy Thần Quân phân chia thân phận của từng vị Thượng thần như thế, lại liên kết với hành vi bắt tay phong toả lãnh địa của Yêu Hoàng và Ma Quân, chỉ cảm thấy trong lòng run lên.
Thời Uyên xua tan mấy cái tên trong không trung, thần thái vẫn hoàn toàn thanh thản lười biếng như trước, tựa hồ như chẳng hề chú ý tới việc này lấy nửa chút: “Kẻ dùng trời đất làm bàn, lấy chúng sinh làm cờ, có thể cũng không nhất định phải là Thanh Lộc.”
Lục Nhiễm hơi xen lời, khàn giọng hồi lâu mới nói: “Nhưng khi đó không phải Thiên Đế đã…”
Thời Uyên cười một tiếng: “Thiên Đế không vong, làm sao ba cõi có thể loạn. Nhưng cái chết này là chết thật hay chết giả, nào ai biết được. Điềm báo Thượng thần ngã xuống cũng không phải không làm giả được.”
Thời Uyên nói đoạn hơi thu ý cười, giọng nói cũng trầm đi mấy phần: “Lệnh Thiên Đế, đã cầm quyền gần mười vạn năm nhỉ.”
Trong lòng bàn tay Lục Nhiễm thậm chí còn túa ra chút mồ hôi lạnh. Mỗi mười vạn năm Lệnh Thiên Đế sẽ có một đợt đại kiếp, đó là để Thiên Đạo tuyển ra người thống lĩnh của ba cõi. Bởi vậy cứ mười vạn năm sẽ phải trải qua một đợt Thiên Đế kiếp, Thiên Đạo vấn tâm, thanh toán công tội. Nếu lòng có thiên vị không có cách nào lập công cho ba cõi, lệnh Thiên Đế sẽ chọn chủ nhân mới.
Nhưng thay đổi Thiên Đế là chuyện lớn có thể khiến ba cõi rung chuyển, bởi vậy chỉ cần không có tội nghiệt quá lớn thì chỉ cần trải qua một Thiên Đế kiếp, rèn luyện tâm cảnh một phen thì Thiên Đế kiếp cũng sẽ qua đi. Trừ phi Thiên Đế này đã làm chuyện gì đó không thể vượt qua Thiên Đế kiếp nổi.
Lục Nhiễm nói: “Thiên Đế quản lý ba cõi, nhưng cầm lệnh Thiên Đế mà lại không thể so sánh nổi với thực quyền của Yêu Hoàng. Yêu Hoàng thống lĩnh toàn bộ Yêu giới, là do huyết mạch của chúng Yêu tộc theo bản năng phụng hiến kẻ mạnh, mười vạn trăm vạn năm cũng chẳng có Yêu Hoàng kiếp gì. Cứ thế mãi cũng khó tránh khỏi không cam lòng.”
Lục Nhiễm vịn bàn chậm rãi ngồi xuống, bình tĩnh hồi lâu mới nói: “Vậy chúng ta phải làm thế nào?”
Thời Uyên nhìn y đáp: “Trước kia ngươi có một câu nói nói rất đúng.”
Lục Nhiễm: “Câu nào?”
Thời gian uyên cong môi khẽ cười: “Việc này giao cho Yêu Hoàng là được rồi, làm gì chúng ta hao tâm tổn trí.”
Hết chương 68.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
24.12.2025.
Lời tác giả:
Mặc dù chương này Yêu Hoàng chưa lên sàn nhưng dường như tui có thể nghe được tiếng ổng nói mát.
Editor có lời muốn nói: Má Thư cũng demo để chuẩn bị đi vào cốt truyện rồi. Nuôi bé con thì vẫn nuôi thoi, chẳng qua nặng cốt truyện hơn xíu.
Btw quà Noel cho mọi người nhé, em Nhím đi thi đây.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3