[Bé con] – Chương 66.


Chương 66: Tuyết Mịch gây khó dễ.

Editor: Nhím.

Tuyết Mịch nhìn khung cảnh hoành tráng thì không động lòng, nhưng đối mặt với người đẹp thì lại thẹn thùng rúc vào cổ Thời Uyên để tránh, tránh xong thì lại nhịn không được lộ ra một con mắt nhìn Sách Mục.

Trước đó nghe tên cốc chủ em còn nghĩ rằng là một người rất thô kệch cứng rắn. Giống Thanh Lộc ấy, vừa nhìn đã thấy hợp với tên y, thuần khiết như hươu vậy. Vì không mong chờ gì nên vừa thấy cốc chủ này nhìn đẹp mắt như vậy thì ngay lập tức thấy quá sức vượt cả mong đợi.

Hàng mi dài như cần gạt nước cứ hấp háy lên lên xuống xuống bên gáy Thời Uyên, nếu không phải trên người mặc pháp bào, chỉ sợ bây giờ vạt áo cũng đã bị Tuyết Mịch túm cho không ra hình thù.

Bé con tự mình nuôi ra, tính nết em như thế nào Thời Uyên đã hiểu rõ mười mươi, tất nhiên cũng biết tại sao em lại đột ngột thẹn thùng như vậy.

Nhắc tới bộ dáng, Sách Mục đích thực rất dễ nhìn, môi hồng răng trắng, hoàn toàn phù hợp với sở thích của oắt con này. Đáng tiếc rằng người ta là chủ nhân của một cốc, không thể đưa tới bên cạnh em làm hộ vệ, cũng chỉ có thể để em ngắm một chút.

Cho dù là lãnh địa của người khác, thân là Thượng thần sẽ không có chuyện ngồi phía dưới người. Sau khi bước vào đại điện của tiên cốc tất được Sách Mục nhường lại ghế chủ nhân, trưởng lão tiên cốc lại vào điện quỳ lạy thêm một lần nữa.

Những người không có tư cách tới gần thì bị quản lý của cốc dẫn đi sơ tán, đã vậy trước khi tản ra còn trịnh trọng khuyên nhủ thêm một lần nữa: “Thượng thần thích yên tĩnh, mấy ngày cốc chủ thành hôn này các ngươi phải cẩn thận hết sức cho ta! Nếu khiến Thượng thần không thích thì đến cốc chủ cũng không bảo vệ được các ngươi! Lần này còn có cả Tiểu Long Quân theo Thượng thần đến đây, người ta là cục cưng quý giá cành vàng lá ngọc, các ngươi mở sáng mắt lên cho ta, nếu có ai dám mạo phạm thì bị hỏi tội sẽ là chín tộc đấy!”

Cho dù quản lý không cảnh cáo thì bọn họ cũng nào dám đâu. Người ta là Tiểu Long Quân của Thượng thần đó, ai mà dám hả, thực sự không muốn sống nữa à.

Mặc dù Thời Uyên là Thượng thần của Yêu tộc, nhưng những năm vừa qua tiên cốc Bát Lăng đích thực là nhờ sự che chở của hắn mới có thể yên bình như vậy. Bởi vậy được Thượng thần đích thân tới, không tránh khỏi muốn báo cáo tình hình một chút.

Thời Uyên lại khoát tay: “Toàn bộ chuyện trong cốc sau này do cốc chủ của các ngươi định đoạt. Ước hẹn vạn năm của bản tôn và Thượng thần Bát Lăng đã tới, sau này sẽ không màng tới chuyện trong cốc nữa.”

Trưởng lão báo cáo vô thức đưa mắt nhìn cốc chủ rồi cung kính lui ra.

Sách Mục đứng phía dưới hơi rủ mắt, đầu ngón tay trắng bệch trong một thoáng rồi lại khôi phục thần thái thong dong: “Những năm vừa qua nhờ ơn Thượng thần bảo vệ mới có vạn năm an bình của cốc này, bây giờ ta đã trưởng thành, về sau tất nhiên sẽ cáng đáng một phương, nhận lấy trách nhiệm của tiên cốc. Không phụ sự kỳ vọng của sư tôn và ân nghĩa bảo vệ của Thượng thần.”

Thái độ của Thời Uyên đã tỏ rõ rằng những chuyện còn lại hắn sẽ không nhúng tay. Sách Mục đã trở thành Thượng tiên, mặc dù cách ngai thần còn xa, nhưng dưới sự bảo vệ của ba vị Thượng thần mà những năm qua còn không có cách nào khống chế toàn bộ tiên cốc thì những ngày về sau vẫn sẽ chiến bại như thường. Người vô dụng như vậy, nếu Tuyết Mịch còn thích gương mặt kia thì cứ đem về bên cạnh Tuyết Mịch, làm bình hoa vui mắt vui tai cũng không phải không được.

Tuyết Mịch hoàn toàn không biết vì em nhìn người ta thêm mấy lần, Uyên Uyên nhà em đã định thu bình hoa về cho em.

Thời Uyên không phải là người thích hàn huyên với kẻ khác, dắt Tuyết Mịch xuất hiện xong thì đi thẳng tới chỗ ở do Sách Mục sắp xếp. Tới nơi xa lạ, Tuyết Mịch nhìn cái nào chỗ nào cũng thấy lạ mắt, thấy em ngồi không yên, Thời Uyên bèn thả cho em tự đi ra ngoài chơi.

Một lát sau, Lục Nhiễm quay về: “Quà tặng đã đưa rồi, vốn cốc chủ muốn tự mình đến cảm ơn, bị thần đuổi rồi.”

Thời Uyên ừ một tiếng, Lục Nhiễm nói: “Cần gì phải tự mình tới chuyến này, đồ gì của Thượng thần Bát Lăng thì cứ phái người đưa tới là được.”

Thời Uyên nói: “Trong trí nhớ của Nhiếp Kình, tiên cốc Bát Lăng đầu quân cho Thanh Lộc.”

Lục Nhiễm sửng sốt, thái độ có chút hơi hướm không tin nổi. Vì sao Thượng thần Bát Lăng Ngã xuống, vì địa hạt Quỷ Vực, căn nguyên lại càng là vì Lam Xuyên, làm đệ tử thân truyền duy nhất của Thượng thần Bát Lăng, Sách Mục này dù có đầu quân cho ai cũng không nên là đầu quân cho Thanh Lộc.

Thời Uyên tiếp tục nói: “Cốc chủ lúc đó cũng không phải Sách Mục mà là thanh niên mặc áo xanh hôm nay đứng cạnh Sách Mục ấy. Trong trí nhớ Nhiếp Kình cũng không biết rõ nguyên nhân cụ thể, Sách Mục đi đâu, sống hay chết hắn cũng không biết.”

Lục Nhiễm: “Nên ngài tự mình đi chuyến này là để xem xét tình huống đúng không?”

Thời Uyên thanh thản tựa mình trên sập: “Nếu không có Nhiếp Kình, đích xác ta sẽ không tới chuyến này. Cũng sẽ giống như hai người Nam Nguyệt, ước hẹn vạn năm đã tới thì trả lại đồ của Bát Lăng rồi thôi, về sau sẽ không liên quan tới tiên cốc này nữa. Càng sẽ như ngươi nói, cứ phái người tới trả lại đồ là xong.”

Lục Nhiễm hơi nhíu mày: “Trong trí nhớ của Nhiếp Kình, về sau vật kia ở trong tay ai?”

Thời Uyên: “Dị hoả về sau nằm trong tay cốc chủ, Vẫn Đan thì không nghe ngóng được bất kì tin tức gì.”

Khi xưa Thượng thần Bát Lăng ngã xuống, khi ngã xuống chia toàn bộ những gì mình tích góp được thành ba, chỉ để cầu mong bọn họ có thể giúp ông chăm sóc Sách Mục, chỉ cần chăm sóc đến khi hắn có thể có sức tự vệ là được.

Nhờ một ít nhân duyên năm xưa, bản thân hắn và Bát Lăng cũng là bạn thâm giao, bởi vậy trước khi chết ông chia tách ngọn lửa bản nguyên của mình ra rồi giao cho hắn, còn kỳ vọng hắn có thể giữ luôn Vẫn Đan, chờ sau này giao lại cho Sách Mục.

Ngọn lửa bản nguyên và Vẫn Đan của Thượng thần, cho dù cùng là Thượng thần thì cũng sẽ nảy sinh lòng tham. Nhưng Bát Lăng tin vào nhân phẩm của Thời Uyên, nếu đổi thành bất kỳ một Thượng thần nào khác, ông đều sẽ không thể xác định liệu đối phương có thể hoàn thành được lời nhờ vả của mình không, nhưng nếu là Thời Uyên thì ông tin chắc rằng nhất định sẽ được.

Thế là Thời Uyên bảo quản hai món đồ này vạn năm, bây giờ Sách Mục đã phi thăng Thượng tiên, tất nhiên đã tới lúc trả lại ngọn lửa bản nguyên và Vẫn Đan cho y.

Lục Nhiễm đứng lên nói: “Để thần đi tra thằng nhãi kia.”

Nhìn bóng lưng nhanh nhẹn rời đi của Lục Nhiễm, Thời Uyên dùng thần thức quét qua cả cốc, thấy Tuyết Mịch đang ngắm cá chép bên suối nước, chơi đến là vui vẻ bèn yên tâm thu hồi thần thức.

Tuyết Mịch ngồi xổm bên suối nước, đàn cá mập mạp trong suối tranh nhau chen lấn bơi lại gần em, chen văng không ít nước. Tuyết Mịch nhìn một lúc rồi quay đầu nhìn Hoa Triêu và Phồn Lũ: “Chúng nó ăn cái gì thế?”

Đống cá chép chỗ Hoàng bá bá là yêu tinh nên ăn đan dược, cá của Uyên Uyên thì trời sinh nuôi không cần cho ăn, giờ nhìn thấy đống cá thường mập mạp này em cũng không biết nên cho ăn gì. Nếu cho ăn đan dược không biết liệu có vì linh lực quá mạnh mà nổ chết hay không.

Phồn Lũ nói: “Chắc là ăn sâu nhỉ?”

Tuyết Mịch: “Sâu á?”

Nói đoạn quay đầu nhìn quanh một lần thì thấy được cái gì đang động đậy trong thửa đất xốp mủn thế là thò thẳng tay vào bắt luôn. Vừa thò tay đã tóm được một con giun mềm oặt sền sệt.

Hoa Triêu nhìn Tiểu Long Quân tay không bắt giun mà trợn trừng mắt nhìn, hãi đến mức nhảy cẫng lên.

Hạn chế chủng tộc, cậu sợ sâu.

Nếu bàn đến chủng tộc thì hẳn là Tuyết Mịch cũng sợ sâu, nhưng môi trường sống lúc trước của em không có sâu. Ngay lúc em còn là một cọng cỏ vẫn chưa mở trí linh đã có bản năng hấp thụ sức mạnh chung quanh, những loài rắn, côn trùng, chuột, kiến thông thường hoàn toàn không dám đến gần. Em chỉ gặp qua chim bay bò sát đậu trên những hoa lá khác, nhưng không có gì đậu trên phiến lá của em, bởi vậy mà em không có bản năng sợ sâu.

Giờ thấy Hoa Triêu lại sợ một con sâu tầm thường nho nhỏ, lập tức mở to đôi mắt đen lúng liếng nhìn cậu.

Đối mặt với ánh mắt của Tiểu Long Quân, bản năng Hoa Triêu có dự cảm không tốt, gần như xoay người chạy.

Tuyết Mịch vác con giun cười ha ha đuổi theo sau Hoa Triêu: “Hoa Triêu Hoa Triêu, cậu xem sâu béo chưa này!”

Hoa Triêu né tránh bốn phía: “Tiểu Long Quân! Phồn Lũ cậu làm gì đi, mau giúp ta ngăn Tiểu Long Quân lại đi a a a a!”

Phồn Lũ đứng một bên cười đến là không tử tế: “Ta làm sao mà ngăn được Tiểu Long Quân giờ.”

Hoa Triêu giận dữ vừa tránh lại vừa tung cước đạp cho Phồn Lũ một cú.

Tuyết Mịch chạy đến mệt, đuổi đến mức Hoa Triêu cũng phải trèo lên cây mới đưa tay quẳng con giun vào trong ao nước chật ních cá chép. Con giun vừa rơi xuống nước, đám cá chép mập mạp kia tranh nhau mãnh liệt vô cùng, Tuyết Mịch còn không nhịn được mà cảm thán: “Chúng nó ăn cũng khoẻ thật đấy.”

Phồn Lũ tiến lên, ngưng tụ ra một bụm nước cho Tuyết Mịch rửa tay. Hoa Triêu nhảy xuống khỏi cây, đứng bên mép nước giậm chân, đám cá chép xúm lại lập tức tản ra tứ tán.

Tiên cốc Bát Lăng là một tiên cốc rất lớn, vì dãy núi vờn quanh nên phòng ở đây đều được làm từ gỗ, khắp nơi đều có thể lấy hoa thơm cỏ lạ, đơn giản nhưng không quê mùa. Ở thần điện huy hoàng nguy nga đã quen, đến chốn thanh nhã này cũng có một vẻ thú vị khác.

Hoa Triêu đi theo sau Tiểu Long Quân chậm rãi tản bộ: “Nghe nói ban đêm ngủ ở đây thì sẽ có một vài loại loại thú linh ôn hoà sẽ trốn vào phòng để tránh đêm dài rét lạnh.”

Tuyết Mịch quay đầu nhìn cậu một chút: “Thú linh á?”

Hoa Triêu nói: “Như là hươu linh, thỏ, chim tước, đôi khi còn có thể gặp được mấy vật kiểu cáo hay mèo rừng ấy.”

Tuyết Mịch vừa nhảy nhót qua lại trên những rễ cây đại thụ chằng chịt đan xen, tiếng ngân trong trẻo vang vọng của chuông Thanh Âm trên cổ chân em cứ quanh quẩn giữa núi rừng, quần áo khẽ bay, cứ như một bé yêu tinh núi vui vẻ, vừa vui sướng hỏi: “Mấy cậu có biết cốc chủ muốn thành hôn với ai không? Đến hôm nay vẫn chưa thấy đạo lữ tương lai của y nè.”

Phồn Lũ đáp: “Là tiên tử Vưu Nhân của tộc Thần Tước.”

Tuyết Mịch trèo lên rễ cây cao nhất, đứng vững rồi thì xoay người lại: “Thần Tước? Là Phượng Hoàng á hả?”

Phồn Lũ lắc đầu: “Cũng không phải là Phượng Hoàng, nếu nói cho rõ ra thì tộc Thần Tước mới là chủng tộc chí tôn có thể sánh vai với loài Rồng. Tổ tiên của tộc Thần Tước là Chu Tước của tứ linh, đáng tiếc là Thần tộc thời thượng cổ đã ngã xuống gần hết, từ lâu đã mười chẳng còn một. Bây giờ người có huyết mạch cao quý nhất tộc Thần Tước là Thượng thần Không Nghê, bà có một giọt máu thần Chu Tước, nhưng cũng chỉ là một giọt mà thôi, bởi vậy chỉ có thể xưng là chim Hồng Tước chứ cũng không thể tự xưng là Chu Tước. Còn tiên tử Vưu Nhân nghe bảo là người có thiên phú tốt nhất trong tộc bọn họ.”

Tuy là kẻ có thiên phú tốt nhất nhưng cũng không ai cảm thấy tộc Thần tước bây giờ còn có thể sinh ra một con Chu Tước. Nếu có thể rèn luyện ra được một con Chu Tước thì trong tộc chim đến cả Phượng Hoàng cũng phải cúi đầu xưng thần.

Tuyết Mịch nói: “Nếu nói vậy thì đạo lữ của cốc chủ kia cũng tài giỏi quá nhỉ, vậy cô ấy không ở trong cốc sao? Sao hôm nay không nhìn thấy.”

Hoa Triêu suy đoán: “Hôm nay là ngày tiên cốc nghênh thần, mặc dù tiên tử Vưu Nhân sắp thành hôn với cốc chủ nhưng rốt cuộc vẫn chưa phải là người trong cốc, bởi mới không có tư cách tới. Có thể ngày mai được Thần Quân cho phép mới có thể tới gặp mặt.”

Tuyết Mịch: “Cốc chủ kia cũng đã trông dễ nhìn như vậy, không biết đạo lữ của y sẽ đẹp cỡ nào nữa.”

Hoa Triêu và Phồn Lũ mím môi cười khẽ, quả nhiên Tiểu Long Quân của bọn họ vẫn là Tiểu Long Quân thích nhìn mặt đấy.

Có đôi khi lòng hiếu kỳ của oắt con nói tới là tới, hoa hoa cỏ cỏ nơi đây cũng đẹp đấy, nhưng làm gì có chuyện đẹp được như mỹ nhân. Cốc chủ thì em gặp rồi nhưng đạo lữ tương lai của cốc chủ thì lại không biết đến cuối cùng sẽ đẹp được tới mức nào.

Tuyết Mịch vẫy vẫy tay với hai người, chờ bọn họ xích lại gần rồi thì nhỏ giọng thì thầm: “Bọn mình có thể len lén đi xem trước được không nhỉ?”

Hoa Triêu: “Cần gì phải lén lút, cứ thoải mái mà đi thôi, người ta cũng đâu phải không được gặp ai đâu.”

Tuyết Mịch nghĩ thấy cũng phải, dù sao hai ngày nữa tới lễ cưới rồi, đến lúc đó đằng nào cũng phải gặp khách khứa, thế là ngay lập tức nhanh chân dẫn đường, kết quả là chưa đi được hai bước đã bị Phồn Lũ túm quay về: “Đi ngược đường rồi Tiểu Long Quân ơi.”

Tuyết Mịch ò một tiếng, ngoan ngoãn quay đầu đổi hướng.

Các em mới đến, tất nhiên sẽ không biết tộc Thần Tước ở chỗ nào trong cốc. Nhưng sau khi ra khỏi rừng thì tìm đại một tỳ nữ hỏi cũng sẽ biết.

Tuyết Mịch lựa trong nhẫn chứa đồ một lúc lâu, mãi mới chọn được một quả Tiên Mật, quả Tiên Mật này do cây Bàn Dao sai ra, cũng là một loại quả linh hiếm có. Nhưng so với những loại khác thì cây tiên Bàn Dao trong điện Yêu Thần có trồng, cũng coi như là hàng nhà mình sản xuất, cho nên Tuyết Mịch mới có thể cho một cách hào phóng.

Mặc dù tộc Rồng giàu có nhưng giấu báu vật là thiên tính của loài rồng, Tuyết Mịch ngày càng dung hợp với thân rồng mà có thể đưa quả linh cho một kẻ không quen biết thì đã coi như hào phóng lắm rồi.

“Nếu tiên tử Vưu Nhân đó trông đẹp thì ta sẽ mời nàng ta ăn quả linh.”

Nếu không thì cứ vậy mà đi xem một cô gái cứ có cảm giác đụng chạm sao sao ấy, dù sao thì nam nữ có khác mà. Mặc dù Lạc Linh nói bây giờ em còn nhỏ, không cần phải để ý như thế, nhưng em cũng thật sự tò mò.

Hoa Triêu: “Nếu không đẹp thì sao?”

Tuyết Mịch suy nghĩ một lúc: “Thôi thì vẫn cứ cho đi, Uyên Uyên bảo không thể nào lấy đẹp xấu để đánh giá người khác.” Nhưng mà lần đầu tiên gặp một người thì thứ mình nhìn thấy là có đẹp hay không mà nhỉ, không đánh giá xấu đẹp, vậy thì lần đầu tiên em nhìn người khác cũng không biết phải nhìn cái gì.

Đáng tiếc em chậm một bước, thật không dễ mới tìm được nơi ở của Vưu Nhân kia, lại được thông báo rằng nàng đã đi theo cốc chủ đi ra mắt Thượng thần.

Hai tay Tuyết Mịch chống nạnh, cái miệng nhỏ bất mãn chu lên. Tiên cốc này rất lớn, em cũng chưa quen với môi trường nên cũng không tiện dùng bùa dịch chuyển. Người từ trước đến giờ không thích đi bộ, giờ phải đi tới đi lui còn chưa được gặp người mình muốn gặp, không bực mình sao được.

Hoa Triêu nói: “Bây giờ trở về chỗ Thần Quân nói không chừng còn có thể nhìn thấy đó.”

Tuyết Mịch tự mình tức giận một lúc, không cần ai dỗ cũng đã tự hết giận, thở hắt một hơi: “Vậy mình quay về đi.”

Dù sao giờ cũng không còn sớm, cũng nên trở về rồi.

Biết Tiểu Long Quân không thích đi bộ, Hoa Triêu thả chim Đan ra: “Bay về đi, ít ra lúc về cũng biết rõ được đường đi như thế nào.”

Tuyết Mịch trèo lên lưng chim Đan, sau khi bay lên trời rồi thì lại vui vẻ ngay: “Bọn mình bay nhanh chút đi, biết đâu mình còn nhanh hơn bọn họ!”

Hoa Triêu đột nhiên chỉ chỉ một nhóm người phía dưới: “Tiểu Long Quân người xem, người đó có phải tiên tử Vưu Nhân hay không nhỉ.”

Tuyết Mịch vội vàng ôm cổ chim Đan dò la xem xét, đoàn người phía dưới còn đang đi về phía sân nhỏ của Uyên Uyên. Hai người đi ở trước nhất, sau lưng là mười tỳ nữ quần áo thống nhất, tỳ nữ chia ra làm hai hàng đi theo phía sau, khẽ cúi đầu, dường như cũng không dám áp sát quá gần, cách hai người ở phía trước một quãng.

Hai người đi trước một nam một nữ, có điều người nam không phải là cốc chủ Tuyết Mịch mới gặp lúc nãy mà là thanh niên tính tình ương ngạnh mà em gặp ở thành Triều Thánh, lúc mời Ô Không Không và Quế Ninh ăn cơm ở nhà trọ Tiên Khách.

Cô gái đi bên cạnh hắn mặc một bộ váy hoa đỏ đậm, váy dài kéo trên mặt đất, phía trên là phù văn hình đuôi phượng do tơ vàng nhạt luyện thành. Mái tóc đen dày dài tới mông, đầu đội trâm lông vũ lộng lẫy nhẹ nhàng lắc lư theo nhịp chân. Không có cảm giác thần tiên ngập tràn mà Tuyết Mịch tưởng tượng, trái lại có phần phú quý đoan trang.

Các em đang ở phía trên nên Tuyết Mịch chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu của nàng chứ không thể nhìn thấy ngoại hình, nhưng một thân váy áo này đích thật là đẹp.

Kết quả vốn trong lòng đang tràn ngập chờ mong rằng chút nữa có thể được gặp chị gái xinh đẹp, lại không ngờ rằng có thể nghe được bọn họ nói chuyện.

Thường ngày Tuyết Mịch đã rất thích ngồi ở chỗ cao ngắm phố chợ muôn màu phía dưới, bởi vậy cho dù không triển khai thần thức thì ngũ giác cũng đã mẫn tiệp hơn hẳn người thường. Hiện tại đang ngồi trên chim Đan, dù chim Đan đang bay trên trời nhưng cũng không quá cao, bởi vậy em nghe được rất rõ cuộc trò chuyện của bọn họ.

Hai người kia hẳn là một cặp chị em, em trai còn là tên ương ngạnh lúc trước Tuyết Mịch gặp ở nhà trọ Tiên Khách, lời nói cũng khiến người ta khó chịu: “Chẳng qua cũng chỉ là một con chim thấp hèn mà còn ra vẻ thanh cao như thế.”

Vưu Bích nghe vậy mà mặt vẫn không đổi sắc, cũng chẳng có hề chỉ trích em trai mà dùng ngữ điệu lạnh lùng như thể đang nói chuyện về một thứ cỏ rác đê tiện nào đó vậy: “Đã biết con ả là loại chim thấp kém, cần gì phải tự hạ thân phận. Kẻ làm nô cho dù đi theo chủ nhân như thế nào thì cũng chỉ là một thứ nô lệ đê tiện mà thôi.”

Vưu Bích vẫn còn khó chịu ra mặt: “Cũng chỉ là một con chim Loan lai tạp mà thôi, cũng chỉ xứng làm nô. Chẳng qua chỉ là muốn nghe ngóng chút sở thích mà đã cảnh cáo nghiêm khắc như thế, thật sự cho rằng mình đi theo Thượng thần thì là chủ nhân đấy hả.”

Thấy Vưu Bích càng nói càng không lựa lời, Vưu Nhân bèn nhắc nhở: “Được rồi, chớ có lắm mồm.”

Nàng không hề cảm thấy em trai có lỗi gì, những lời như này thường ngày nói cũng được, nhưng bây giờ Thượng thần ở đây thì tất nhiên phải để ý nhiều chút mới phải.

Mãi đến khi đám người kia đã đi qua, Tuyết Mịch vẫn còn bám lấy chim Đan dừng ở trên không chứ không bay tiếp.

Chờ tới khi không còn nhìn thấy đám người phía dưới nữa, Hoa Triêu mới thì thầm với Phồn Lũ: “Có phải hồi nãy bọn họ nói tới Lạc Linh không nhỉ?”

Lạc Linh xuất thân là chim Loan, lại theo hầu Thượng thần, quả thực không khác gì chỉ tên điểm mặt cả.

Hoa Triêu nhìn Tuyết Mịch: “Tiểu Long Quân ơi, hay là mình đánh luôn đi ạ?”

Dám nói xấu Lạc Linh, cái này cũng tương đương với việc dám bàn tán ở phía sau lưng Thần Quân rồi. Đừng nói là người hầu có thể hầu hạ bên người Thần Quân, cho dù chỉ là linh nô thông thường trong thần điện thôi cũng không phải là thứ kẻ khác có thể bàn tán.

Nhìn Tuyết Mịch không nói lời nào, Phồn Lũ và Hoa Triêu liếc nhau một cái, hẳn là giận rồi đấy. Lạc Linh vẫn luôn chăm sóc Tiểu Long Quân từ khi ở tầng trời thứ ba đến nay, Tiểu Long Quân cũng khá thân thiết với Lạc Linh. Đến cả cậu lúc trước bị người nhà họ Quân nói mấy câu mà Tiểu Long Quân cũng đã có thể tức đến như thế chứ đừng nói đến Lạc Linh nữa.

Điều khiến hai cậu không ngờ là Tuyết Mịch cũng không giận dữ xông thẳng lên đánh người, mà cưỡi chim Đan tiếp tục chậm rãi bay về phía sân nhỏ của Thần Quân.

Khi các em đến nơi, vừa đúng lúc cốc chủ kia mang theo Vưu Nhân vào đại sảnh. Tuyết Mịch ngồi chim Đan bay vào, lúc chim Đan dừng lại có vỗ lông cánh phần phật làm dấy lên một cơn gió, thổi mạnh đến mức khiến cho tóc tai váy áo của Vưu Nhân hơi rối một chút.

Tuyết Mịch nhảy xuống khỏi chim Đan, Phồn Lũ vội vã thu nó vào trong bài thú, theo sau Tuyết Mịch đi ngang qua đám người rồi cùng đứng chờ bên cạnh cùng với Hoa Triêu. Chẳng qua ánh mắt hai người cứ như lơ đãng mà quét qua Vưu Nhân đang đứng cạnh cốc chủ, rồi rất nhanh lại không nhìn thêm.

Tuyết Mịch đạp lên tiếng chuông reo trong vắt, bước ngang qua sự né tránh của cốc chủ và Vưu Nhân để đi thẳng tới chiếc ghế cao nhất rồi ngồi xuống bên cạnh Uyên Uyên.

Vưu Bích vốn định liếc mắt nhìn qua thôi mà đột nhiên ngơ ngẩn, người này không phải là người hôm đó hắn gặp được ở trong quán ăn đấy sao.

Thời Uyên khẽ nhìn đôi mắt cứ như đang ẩn chứa lửa rồng của em, mặc dù không rõ nguyên do nhưng vẫn cứ vuốt ve dỗ dành: “Nhanh như vậy đã quay về rồi à, chơi vui không?”

Ánh mắt Tuyết Mịch vẫn dính cứng vào Vưu Nhân và em trai nàng ta, ngoài miệng lại trả lời: “Tiên cốc này quả thực chơi vui cực, chim bay thú chạy nhiều lắm ạ.”

Ánh mắt Thời Uyên liếc nhẹ quá đám người tộc chim, cười nói: “Chơi vui là được.”

Tuyết Mịch thu lại ánh nhìn rồi quay về phía Thời Uyên, cứ như là đang thắc mắc: “Bọn họ là ai vậy á?”

Thời Uyên không nói chuyện, Sách Mục tiến lên trước đáp: “Thưa Tiểu Long Quân, vị này chính là vị hôn thê của ta. Con gái của tộc trưởng tộc Thần Tước, Vưu Nhân.”

Tuyết Mịch ồ một tiếng, nói: “Tộc Thần Tước cũng coi như thuộc Yêu tộc nhỉ. Người của Yêu tộc thấy Thượng thần của Yêu tộc, không cần quỳ lạy à?”

Sắc mặt của Vưu Nhân ở phía dưới có hơi nghệt ra.

Thời Uyên khẽ quét mắt qua, giọng điệu có đôi phần tuỳ ý: “Có thể người ta không muốn bái chẳng hạn.”

Lời nói vừa ra, Vưu Nhân và cả Vưu Bích nãy giờ chỉ ở bên cạnh làm nền khẽ khuỵu gối quỳ xuống ngay lập tức, ngoài miệng lại còn nói thêm: “Là do chúng thần mới thấy thần uy, cảm thấy sợ hãi nên mới quên mất cấp bậc lễ nghĩa. Kính xin Thượng thần tha tội.”

Sách Mục cũng có chút không hiểu mô tê gì, trước đó gặp Tiểu Long Quân vẫn là một bé rồng con dính người mềm mại, bây giờ cứ như đổi thành một người khác vậy. Nhưng y chỉ dám nghi hoặc trong lòng, không ảnh hưởng đến việc y cũng phải cùng quỳ xuống nhận tội.

Người đẹp ngắm thì vui mắt đấy, nhưng người đẹp mắt mù thì không còn dễ xem nữa. Còn có Vưu Nhân này, nếu xem xét chính diện thì xác thực rất đẹp, khuôn mặt như vẽ, xương cốt cân xứng, màu da lại còn nhẵn nhụi như tuyết trắng phối hợp với màu son môi đỏ nhạt thanh nhã, mặc dù không đến mức dung mạo tựa thiên tiên nhưng cũng đã xem như sắc đẹp hơn người rồi. Ít nhất cũng có thể được xếp hạng vào trong danh sách hai mươi người đẹp nhất Tuyết Mịch từng gặp qua.

Đáng tiếc đẹp thì đẹp đấy chứ người thì không phải loại tốt lành gì. Bây giờ em đã hiểu lời Uyên Uyên nói trước đây rồi, không thể lấy xấu đẹp đi đánh giá người khác, mỹ nhân xinh đẹp lúc này trong mắt em đã rất xấu.

Mọi người quỳ xuống rồi, Thời Uyên cũng không gọi dậy. Bé con này không biết chuốc bực ở đâu quay về, hôm nay mà không xả giận thì chỉ sợ tối nay đến ngủ cũng không ngon.

Tuyết Mịch nhìn người quỳ gối phía dưới, quay người nhìn Lạc Linh sai bảo: “Em khát.”

Lạc Linh đứng ở phía dưới vội vã bước lên, lấy bình nước từ trong nhẫn chứa đồ. Tuyết Mịch uống hai ngụm, Lạc Linh nhận ấm nước chuẩn bị lui đi thì lại bị Tuyết Mịch kéo lại.

Đầu óc Lạc Linh cũng mơ màng, nhưng Tiểu Long Quân không cho cô đi thì tất nhiên cô cũng chỉ có thể đứng. Đứng bên cạnh Tiểu Long Quân cứ như cũng được người ta quỳ lạy vậy.

Tuyết Mịch uống nước xong, dường như cảm thấy hứng thú vô cùng mà quay đầu hỏi Thời Uyên: “Tộc Thần Tước là loài chim gì vậy ạ?”

Thời Uyên: “Tộc Thần Tước là chim Hồng Tước, hẳn là em đã đọc qua về Chu Tước tại ghi chép Thượng cổ rồi. Chim Hồng Tước có cùng nguồn cội với Chu Tước.”

Tuyết Mịch đáp: “Là kiểu cùng nguồn gốc như chim Đan được em dùng làm thú cưỡi với lại Phượng Hoàng ấy ạ?”

Sắc mặt Vưu Nhân vốn đã tái nhợt khó coi, nghe nói vậy lại càng trở nên khó nhìn hơn trong thoáng chốc. Còn Vưu Bích từ trước đến giờ luôn lấy huyết mạch làm kiêu, nếu không phải Thượng thần đang ngồi ở trên nên hắn phải kiềm chế lại không để tính nết làm đầu óc mụ mị, hắn đã nhảy dựng lên mắng từ lâu rồi.

Thời Uyên đưa mắt nhìn hai con chim trên mặt đất, khẽ cười: “Đúng vậy, chúng nó đều có cùng nguồn cội.”

Tuyết Mịch lập tức dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Sách Mục: “Cốc chủ, tiên nữ ba cõi nhiều như vậy, sao huynh lại muốn cưới một con chim lai tạp vậy? Nếu huynh có thích loài chim, mặc dù thế gian đã mất đi Chu Tước nhưng vẫn còn có Phượng Hoàng cơ mà.”

Mấy lời này của Tuyết Mịch đã coi như là tương đối không nể mặt, ngay trước mặt người ta mà nói nàng là loại chim lai tạp, Vưu Nhân mạnh mẽ dùng móng tay đâm vào lòng bàn tay để kiềm chế.

Còn Vưu Bích đã sôi máu rồi, ngẩng đầu nhìn thẳng Tuyết Mịch luôn: “Lời của Tiểu Long Quân quá đáng lắm đấy, sao lại so sánh tộc Thần Tước của bọn ta với chim Đan?”

Vưu Bích còn chưa kịp dứt lời, cả người đã bị một luồng linh lực xách lên không trung. Khuôn mặt vốn giận dữ đỏ bừng đã trở nên tái nhợt trong nháy mắt, khoé miệng cũng không ngừng tràn ra máu tươi, sắc mặt dữ tợn như thể đang phải chịu lấy nỗi đau to lớn lắm.

Ánh mắt Vưu Nhân u ám trong thoáng chốc, rồi lại chuyển thành vẻ khổ sở đáng thương cầu xin tha thứ trong giây lát: “Xin Thượng thần bớt giận, em trai được nuông chiều từ bé nên tính tình mới thẳng thắn như vậy, không biết giữ mồm. Nó tuyệt đối không có ác ý với Tiểu Long Quân, kính xin Thượng thần tha cho nó một mạng!”

Thời Uyên hơi ngả người dựa vào ghế, hững hờ nhìn Vưu Nhân đang cầu xin tha thứ: “Tha cho nó một mạng? Tiểu Long Quân ngàn cưng vạn chiều của bản tôn, bản tôn còn chẳng bao giờ nỡ chỉ trích em ấy lấy nửa câu. Cái mạng ngươi nói phải tha làm sao đây?”

Ở ngay trước mặt hắn mà còn dám làm thế, này không chỉ xúc phạm mỗi Tuyết Mịch không thôi đâu.

Hai mắt Vưu Nhân đẫm lệ mịt mờ nhìn Sách Mục, Sách Mục lại yên tĩnh quỳ gối một bên. Chuyện của Thượng thần há có thể để cho kẻ khác xen mồm, ngay trước mặt Thượng thần đã dám làm như thế, nói nhẹ thì là không giữ mồm giữ miệng, nói nặng ra thì là đang thách thức thần uy, nghiền xương thành tro trong nháy mắt cũng đã là ban thưởng.

Chưa nói đến Vưu Nhân, chỉ mỗi Vưu Bích thôi Sách Mục cũng đã phải nhịn rồi, ngang ngược ương bướng, trong lòng không vui thì tiện tay đánh chết nô bộc cũng là chuyện bình thường. Dù cho tu sĩ có xem người bình thường, thậm chí là người tu vi không bằng mình như một con kiến hôi thì cũng không hề có chuyện động chạm tí là đánh giết. Y đã từng chứng kiến chỉ vì một viên ngọc không được mang đàng hoàng mà tên Vưu Bích này đã dùng một đạp đạp vỡ luôn tâm mạch của người khác.

Nhưng Vưu Bích là thiếu chủ tộc Tước, nếu y và Vưu Nhân có tình cảm thì còn có thể dùng thân phận anh rể khuyên nhủ một phen. Nhưng y và Vưu Nhân về cơ bản cũng chỉ là được ban hôn, tất nhiên sẽ không quản lý được chuyện tình tộc khác. Trước kia y không có tư cách quan tâm, bây giờ làm sao có tư cách đi cầu xin chuyện này.

Vưu Nhân thấy Sách Mục bỏ mặc nàng, trái tim rét lạnh trong phút chốc. Nhưng nàng cảm thấy lạnh lẽo không phải là vì y thấy Vưu Bích chết mà không cứu, mà lạnh lẽo vì bản thân nàng trong lòng hắn vậy mà lại không có trọng lượng đến thế, nhẹ đến mức một câu xin xỏ cũng không muốn xin thay nàng.

Trong mấy hơi thở này, Vưu Bích mạnh mẽ co quắp hai lần rồi lập tức mạnh mẽ phụt ra một ngụm máu, một viên yêu đan màu đỏ cũng phá khỏi cơ thể hắn mà thoát ra.

Một khi yêu đan bị đào ra, Vưu Bích vốn đang ở hình người biến thành chim trong nháy mắt. Nhưng vừa nãy mới trải qua cảnh bị linh lực đè bẹp và cảnh tra tấn bị đào sống yêu đàn, toàn bộ lông chim mất đi vẻ sáng bóng, rụng trọc đầy đất, biến thành một con chim trụi lông xấu xí.

Yêu tu khác với tu sĩ, tu sĩ nếu bị người ta đào nội đan tu luyện thì tất nhiên kết cục sẽ là bỏ mình.

Nhưng Yêu tu mất đi nội đan chỉ là sẽ bị đánh về nguyên hình, tu vi sẽ tổn hao nhiều nhưng không đe doạ tới tính mạng. Nếu sau này có thể luôn được báu vật nuôi dưỡng chăm sóc thì cũng có thể sống lâu thêm một chút.

Viên nội đan kia được Thời Uyên dùng linh lực nâng tới trước mặt Tuyết Mịch: “Mặc dù viên yêu đan này tu vi hơi thấp, nhưng nếu dùng linh lực ném đi thì nghe cũng vui tai đấy.”

Tuyết Mịch còn chưa động đậy, Lạc Linh ở bên cạnh sợ Tuyết Mịch không đành lòng nên vội vã tiến lên trước một bước đón lấy yêu đan thay Tuyết Mịch.

Thời Uyên nhìn con chim đang hấp hối trên mặt đất: “Không biết nói chuyện thì về sau cũng không cần nói nữa.”

Lời này vừa ra, Vưu Nhân cũng chỉ có thể thu Vưu Bích run rẩy toàn thân bị đánh về nguyên hình tới bên cạnh mình. Một câu nói của Thượng thần đã có thể định đoạt được chuyện sinh tử của người khác, hoàn toàn in lại bóng ma trong lòng nàng.

Tuyết Mịch cũng không vì thảm trạng của Vưu Bích mà cảm thấy không đành lòng, mà là lại một lần nữa nhìn về phía Vưu Nhân, hỏi: “Ngươi nói xem, ngươi là chim thần, hay là chim lai tạp? Ngươi là chủ, hay là nô?”

Vưu Nhân kinh hãi trong lòng, rốt cuộc nàng cũng biết vì sao Tiểu Long Quân lại gây khó dễ, kiềm chế sợ hãi run rẩy mà đáp trả bằng giọng nói khô khốc: “Là chim lai tạp, là… nô….”

Tuyết Mịch: “Ai là chim lai tạp, ai là nô?”

Vưu Nhân nhắm mắt, hai tay nắm chặt: “Thần là chim lai tạp, thần là nô.”

Lúc bấy giờ Tuyết Mịch mới nói: “Vậy sau này ngươi cần phải cố gắng nhớ kỹ thân phận của mình.”

Hết chương 66.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

18.12.2025.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

December 2025
M T W T F S S
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started