[Bé con] – Chương 65.


 Chương 65: Người đẹp Ma giới.

Editor: Nhím.

Chuẩn bị có nhiều đến mấy, vì là đột ngột quyết định xuất hành nên cũng sẽ có sơ hở.

Tốc độ của tàu bay rất nhanh, nhưng có sắp đặt kết giới nên chỉ có gió nhẹ chậm rãi thổi vào. Những tầng mây vờn quanh tàu bay, vì có kết giới che đậy nên sắc trời chỉ sáng sủa chứ không chói mắt, nếu ngủ ở dưới cây Đằng Già thì lại càng dễ chịu hài lòng.

Thời Uyên tựa mình trên sập, văn tự trong sách hiện từng tờ từng tờ một giữa không trung, hắn không cần phải tự tay lật giấy.

Dù tốc độ bay rất nhanh nhưng tàu bay rất ổn định, không cảm giác được nửa chút xóc nảy nào. Hoa Triêu và Phồn Lũ đang ngồi thiền tại một góc tối yên tĩnh trong đình viện, Lục Nhiễm thì không biết đi đâu mà không nhìn thấy người.

Tuyết Mịch nằm trong ngực Thời Uyên, thoải mái đến buồn ngủ, thế là tự điều chỉnh một tư thế ngủ thoải mái cho mình. Gối đầu lên khuỷu tay Thời Uyên, kéo một tay của Thời Uyên ôm lấy mình, lại lấy chiếc bình chuyên đựng sữa quả Thiên La từ trong nhẫn ra ôm vào ngực mà uống.

Quả Thiên La là đặc sản của biển Bắc, biển Bắc là hải vực do chú Sương Kỳ bận đi tiêu diệt hung thú nên chưa tới được quản lý. Chú Sương Kỳ không đến nhưng lại sai người đưa cho em thật là nhiều quà, đồ ăn đồ uống đồ chơi cái gì cũng nhiều, nhưng món em thích nhất vẫn là quả Thiên La, ngọt ngào ngọt ngào, mùi vị đậm hơn quả Bích Linh rất nhiều, ngọt mà không ngấy.

Bình nước kiểu này em có nhiều lắm, có để uống nước, có để uống nước trái cây, có để uống sữa quả, tổng cộng bảy tám cái, toàn bộ đều là Uyên Uyên rèn cho em. Kết quả là trước khi ra khỏi nhà Lạc Linh vẫn nhớ đổ đầy bình nước và bình nước trái cây, còn cả bình nước quả Bích Linh nữa, nhưng lại quên mất quả Thiên La này.

Tuyết Mịch vừa ôm sữa ấm uống vừa ấp ủ cơn buồn ngủ, kết quả là sau khi uống được một lúc đã hết rồi.

Ôm mút không ra nên Tuyết Mịch giơ bình sữa qua đầu mà lắc lắc, còn thè lưỡi ra đón ở phía dưới, kết quả là một giọt cũng không có.

Tuyết Mịch đành phải liếm môi, cầm bình rỗng quay đầu nhìn Thời Uyên.

Thời Uyên cũng đang cụp mắt nhìn em, Tuyết Mịch giơ bình rỗng ra trước mặt Thời Uyên: “Hết rồi ạ.”

Nhận lấy bình rỗng, Thời Uyên gọi Lạc Linh, Lạc Linh vội vã đi tới nhận lấy bình rỗng rồi bước vào trong tàu bay, sau một lúc lâu lại mang bình nước ra quỳ xuống nhận lỗi trước ánh mắt trông ngóng của Tiểu Long Quân: “Đi ra ngoài vội vàng, có hơi bỏ sót vật mang theo nên đã quên không mang theo quả Thiên La trong thần điện. Tại Lạc Linh sơ sẩy, mong Thần Quân trách phạt.”

Mặc dù vừa nghĩ tới sẽ có rất nhiều ngày không được uống nên càng muốn uống, nhưng từ trước đến giờ Tuyết Mịch vẫn luôn ngoan ngoãn không làm khó người của em, huống chi là Lạc Linh vẫn luôn chăm sóc em, vừa nghe xong chưa đợi Thời Uyên lên tiếng đã vội vàng nói: “Không mang thì coi như thôi, em còn có nhiều quả lắm á, không cần quả Thiên La cũng được mà.”

Nói đoạn lấy bình nước chứa quả Bích Linh ra uống liên tiếp mấy hớp, có điều mới uống quả Thiên La mùi vị đậm đà xong, giờ lại uống quả Bích Linh thanh đạm cũng có cảm giác không quá dễ uống.

Nhưng sợ Lạc Linh tự trách, Tuyết Mịch ôm bình nước ngậm, thi thoảng lại hút mấy ngụm tỏ vẻ mình đang uống đây.

Thời Uyên nhìn em cười một tiếng, nói: “Lui ra đi.”

Lạc Linh khe khẽ thở phào, theo tiếng lui ra.

Thấy em ôm bình uống không có vị gì vẫn cứ phải uống để Lạc Linh đỡ buồn, Thời Uyên cũng không có vạch trần mà chiều theo em. Mãi đến khi em ngậm bình nước trong miệng ngủ thiếp đi, Thời Uyên mới đưa tay lấy bình đi mất.

Vì phát hiện có thiếu sót, Lạc Linh không yên lòng nên lại kiểm tra lại hành trang thêm một lần, cũng may là thấy không thiếu món gì nữa, những vật dụng cần sử dụng hàng ngày đều mang theo hết rồi, lúc này mới an tâm chút đỉnh.

Cô đứng trên tàu bay nhìn Tiểu Long Quân ngủ say sưa, ánh mắt cũng dịu dàng thêm mấy phần.

Lục Nhiễm bước tới từ phía sau, nhìn theo ánh mắt của cô mà cười một tiếng: “Tiểu Long Quân thật là đáng yêu biết bao nhiêu, đúng không.”

Lạc Linh hơi khom người làm lễ với Lục Nhiễm, người ta là Thượng tiên, bất kể là địa vị trong thần điện hay tu vi thì cô cũng kém xa người ta hết, tất nhiên phải biểu hiện tôn trọng chút ít.

Lục Nhiễm không để ý khoát tay áo, nhìn theo Thần Quân vì Tiểu Long Quân ngủ nên cũng bắt đầu cất sách nhắm mắt nghỉ ngơi, im ắng thở dài. Tiểu Long Quân đáng yêu như vậy, Tiểu Long Quân không muốn xa rời Thần Quân có thể sẽ thật sự trở thành nỗi lưu luyến của Thần Quân đối với thế gian này.

Không ngủ trưa quá lâu, Tuyết Mịch vốn đang ngủ đến lúc nửa tỉnh nửa mê, đột nhiên bị chấn động từ kết giới làm cho tỉnh hẳn luôn, lập tức mở đôi mắt nhập nhèm nhìn không trung rồi bật dậy ngay, chỉ chỉ con chim đập đầu chết ngay trên kết giới: “Là chim nhỏ.”

Tốc độ của tàu bay rất nhanh nên ngẫu nhiên cũng sẽ đụng vào một ít loài bay trên bầu trời, nhưng hơn phân nửa đều đụng vào loài chưa mở linh trí, vì loài mở linh trí cảm nhận được hơi thở của kết giới đều sẽ chủ động tránh đường.

Thời Uyên sửa sang lại quần áo bị ngủ đến mức lỏng lẻo của Tuyết Mịch, đáp: “Không cần để ý.”

Nói rồi vung tay lên định xử lý con chim vừa đâm vào kết giới, vậy mà bị Tuyết Mịch túm lấy cánh tay vừa nâng lên, đôi mắt to tròn căng ra hỏi: “Có thể nướng ăn không ạ?”

Lần đầu tiên, Thời Uyên nảy sinh ra một loại tâm trạng tràn ngập mịt mờ nghi hoặc.

Mãi đến khi Tuyết Mịch dẫn theo hai nhóc hộ vệ của em ngồi ở giữa đình viện bắt đầu nướng chim, hắn vẫn chưa thể nào hoàn hồn nổi.

Vì không có nhánh cây để em kê chim, Tuyết Mịch còn nhờ Lục Nhiễm bẻ xuống giúp em một nhánh cây Đằng Già, thế mà sau khi xiên xong chim thì phát hiện nhánh Đằng Già có thể cắm chim lơ lửng thì lại càng vui vẻ dồn một đống đá linh hệ lửa xuống dưới.

Lục Nhiễm cũng vén áo ngồi xuống, thi thoảng lại cho chút chỉ dẫn, lông chim chỗ này chưa làm sạch này, phần tim bên này đừng vứt cũng được, có thể ăn.

Mặc dù Thời Uyên là rồng nhưng cũng chưa từng được hưởng những năm tháng tuổi thơ mà rồng con nên có bao giờ, có thể nói mãi đến trước khi phi thăng hắn vẫn luôn sống trong tình cảnh giãy giụa sinh tồn trong giết chóc, đừng nói là chim rừng như vậy, bất kể loại rắn rết sâu bọ gì hắn cũng đã nếm thử rồi.

Bản thân hắn cũng không phải là người kĩ tính, nhưng trên phương diện nuôi bé con thì hắn tự ngẫm rằng mình cũng rất là tinh tế. Đừng thấy mỗi ngày cũng chỉ quanh đi quẩn lại một vài người ở cạnh hầu hạ bé con mà nhầm, ở phía sau, chỉ là linh trù cũng đã có hơn ngàn người.

Thế lực trải rộng khắp ba cõi, tìm quả linh cho bé rồng con, săn thịt thú vật, thu thập báu vật quý hiếm, lại trải qua từng tầng sàng lọc chọn ra những vật tinh hoa nhất mới có thể đưa tới thần điện chuẩn bị cho lúc Tiểu Long Quân cần tới, trong quá trình này nhân số đếm cũng lên được tới hàng vạn.

Mặc dù Thời Uyên không nhúng tay vào sinh hoạt của Tuyết Mịch ở thành Triều Thánh, nhưng cho dù là Yêu Hoàng hay Long Thập Thất tất nhiên cũng sẽ lấy tất cả những thứ tốt nhất trên đời đưa tới trước mặt em, người hầu kẻ hạ sẽ chỉ thấy ít chứ nhất định không chê nhiều.

Bé rồng con được nuôi nấng tỉ mẩn đến thế, trong suy nghĩ của Thời Uyên hẳn phải rất tôn quý tinh xảo, ăn phải ngon mặc phải đẹp (*) mới đúng.

(*)

(*) Gốc: 食不厌精,脍不厌细 (shí bù yàn jīng, kuài bù yàn xì) – Có nghĩa là ngũ cốc giã càng mịn càng tốt, thịt thái càng nhỏ càng tốt, dùng để miêu tả việc chế biến món ăn cần phải tinh tế và công phu, hoặc mở rộng hơn thì là sự tỉ mẩn, cầu kỳ, sang trọng, chu toàn trong phong cách sống.

Nhưng lúc này bé rồng con trước mặt hắn đến cả con chim đâm kết giới mà chết cũng không buông tha, còn dường như hết sức quen thuộc, chí ít biết được quá trình xử lý nội tạng, làm sạch lông chim, còn nướng ra ngô ra khoai.

Rốt cuộc là quá trình nuôi bé con có sơ suất ở bước nào vậy?

Lần trước Tuyết Mịch xem Quế Ninh nướng trông đơn giản lắm, phía dưới đánh đá lửa, cầm chim quay hai vòng đã bắt đầu thơm nức bốn phía. Lần này đến lượt em tự nướng thì lại cảm giác chỗ nào cũng không đúng, không phải bên này lửa hơi to thì cũng là chỗ kia chưa nướng tới, nếu không nữa thì cũng là mặt gần lửa thì khét lẹt mà phía trên vẫn sống nhăn.

Lục Nhiễm bên cạnh không nhìn nổi nữa bèn dạy Tuyết Mịch dùng linh lực điều khiển: “Con xuyên ngang con chim đây này, còn phải thao túng cả đá lửa nữa, nếu không nhiệt độ đá lửa cao quá sẽ nướng cháy hết cả con luôn, lại dùng linh lực treo nó chuyển động trên không như khi điều khiển kiếm linh vậy.”

Lục Nhiễm vừa nói vừa cầm tay Tuyết Mịch hướng dẫn em vận chuyển linh lực, kết quả là Tuyết Mịch còn chưa kịp vận xong linh lực của mình thì con chim bị Lục Nhiễm gỡ xuống khỏi nhánh Đằng Già vừa quay trên đống lửa một vòng đã rớt cái bép vào trong đống đá lửa.

Tuyết Mịch sửng sốt một lúc mới quay đầu nhìn Lục Nhiễm, Lục Nhiễm cũng sững sờ rồi mới vội vã đi cứu cánh, có điều lửa vừa gặp dầu đã ngay lập tức bùng mạnh lên. Sức lửa của loại đá linh này sao lửa tầm thường có thể bì kịp, con chim vốn chỉ mới khét một nửa, ít nhất một nửa còn lại nướng tiếp vẫn ăn được giờ đen toàn tập.

Tuyết Mịch ngơ ngác nhìn con chim em định nướng cho Thời Uyên ăn, thấy không còn cứu vãn nổi thì bò dậy nhào tới trên người Thời Uyên.

Hoa Triêu nhìn bộ dạng Tiên Quân Lục Nhiễm mờ mịt ngập đầu trông như không rõ mình sai ở bước nào, mím môi sợ mình cười thành tiếng.

Phồn Lũ lấy nhánh Đằng Già chọc con chim từ trong đống đá lửa, đen nhánh toàn thân, không nói là chim thì thực sự cũng không nhận ra đây là cái gì.

Thời Uyên lạnh nhạt nhìn Lục Nhiễm bằng vẻ mặt kiểu một con chim thôi mà cũng có thể bị ngươi giày vò thành ra như vậy.

Lục Nhiễm vì sợ làm hỏng chim mà chọc Tuyết Mịch khóc, vội vã chạy qua khẽ dỗ dành: “Chú bắt cho con thêm một con, chim này trên trời còn nhiều, nhiều lắm luôn, chú bắt cho con một con mập hơn nữa nhé?”

Khóc thì tất nhiên là không khóc rồi, một con chim làm sao đáng để Tiểu Long Quân rơi lệ được. Em ở trong ngực Thời Uyên để lộ đôi mắt ngắm Lục Nhiễm rồi leo tới bên tai Thời Uyên nhỏ giọng thì thầm: “Chú Lục Nhiễm ngốc quá trời, một con chim cũng không nướng được nữa, đến Quế Ninh còn biết nướng.”

Chú Lục Nhiễm ngốc quá trời: “…”

Thời Uyên: “Quế Ninh là con giao đỏ kia à?”

Tuyết Mịch dạ: “Lần trước nó bắt oanh trắng mà trưởng lão trong tộc nuôi để nướng ăn, nướng ăn ngon lắm, vốn dĩ em cũng định cho huynh nếm thử, hầy.”

Tiếng thở dài nặng nề ở cuối câu quả thực đã thể hiện được sự tiếc nuối cảm thán vô cùng là nhuần nhuyễn.

Thời Uyên cười một tiếng, vừa nhấc tay, trên trời đã rớt xuống thêm một con chim nữa, đã vậy còn rơi ngay trước mặt Tuyết Mịch, còn mập mạp hơn cả con không cẩn thận chết mới nãy.

Thời Uyên không hề cần tới mấy cái đá lửa kia, một làn nước cọ qua, nội tạng lông chim đã được làm sạch trong nháy mắt. Chỉ thấy con chim vừa quay mấy vòng giữa không trung thì thịt chim đã dần dần được nướng từ trắng thành màu vàng, đến khi Tuyết Mịch rải lên bột gia vị mà Quế Ninh cho em, mùi thơm đã tràn ngập khắp tàu bay trong nháy mắt.

Chờ con chim dần trở nên vàng óng thơm nức trong tay Thời Uyên, Tuyết Mịch ối á khen không dứt miệng.

“Uyên Uyên thật là giỏi quá đi!”

“Cái này ăn ngon quá! Ăn ngon hơn cả Quế Ninh nướng nữa.”

“Uyên Uyên sao cái gì huynh cũng biết vậy, không cần lửa cũng có thể nướng chín chim!”

Thời Uyên nhìn em ăn bóng nhẫy cả miệng, hơi cười một chút, bé con không kén chọn thế mà cũng dễ nuôi.

Lục Nhiễm đến cả chim cũng không biết nướng đứng ở rìa tàu bay ngửa đầu ngắm mây: Dùng lửa thần Tam Nghiệp để nướng chim, là y không xứng.

Vốn lục địa Khải Dương đã ở ngay khu vực biên giới của Yêu giới, bởi vậy nên cũng thiên hướng gần với Ma giới. Lộ trình tàu bay từ Vân Khởi đi tới Ma giới cũng chỉ mất có ba ngày.

Ba ngày này ngoại trừ luyện chữ đánh đàn và múa một bộ kiếm pháp cho Thời Uyên, mỗi ngày Tuyết Mịch đều nhìn chằm chằm vào kết giới trống không, muốn đợi thêm một con chim đụng phải. Đáng tiếc là mãi đến khi bước vào Ma giới rồi vẫn chưa đợi được con chim thứ hai tự chui đầu vào lưới.

Ngày vào Ma giới, Lạc Linh búi kiểu tóc mới cho Tuyết Mịch, để lại mấy lọn tóc mai bên thái dương, lại tết bím tóc nhỏ để cố định chiếc đai Tịnh Ly trên trán, mái tóc mỏng mịn rối tung ở sau ót. Quần áo cũng thay đổi từ từ thuần hoa văn chìm màu trắng thành hoa văn rồng vàng. Mặc dù giấu đi sừng rồng nhưng khí chất quý tộc cũng khiến cho người khác không dám nhìn thẳng.

Bởi vì Ma giới có nhiều yêu vật biết mê hoặc lòng người đã vậy còn toả ra thái độ hoặc mùi hương quyến rũ không tự chủ. Cho dù là linh khí cũng sẽ không bị kích ra bản năng phòng vệ trước loại mê hoặc không mang theo tính công kích này, bởi vậy Lạc Linh cố ý lấy ra một chuỗi chuông Thanh Âm, tiếng chuông có thể phá tan huyễn cảnh chỉnh đốn tâm cảnh, nghe tiếng chuông vang nhất định có thể an lòng tĩnh tâm.

Có điều hai tay Tuyết Mịch mang đầy hết cả rồi, hết thần khí chuông Hồng Mông rồi lại tới ngọc Ngũ Thần.

Chuỗi ngọc Ngũ Thần này cũng là do Thời Uyên tự tay làm cho Tuyết Mịch, trước đây chúng Long Quân tặng Tuyết Mịch không ít linh châu, châu Phong Cương, châu Thuỷ Vân, có cả mị châu do tộc Cáo tặng nữa. Để tiện cho Tuyết Mịch sử dụng, Thời Uyên dứt khoát tặng thêm hai viên, một hạt châu Hoả Thần một hạt châu Thiên Lôi, luyện thành ngọc Ngũ Thần để Tuyết Mịch mang theo.

Chẳng qua bây giờ Tuyết Mịch chưa đủ linh lực, nhiều nhất chỉ có thể sử dụng một phần sức mạnh của ngọc Ngũ Thần, nếu sau này tu vi của Tuyết Mịch càng trở nên mạnh mẽ hơn thì có thể thúc giục năm loại sức mạnh cùng một lúc để bản thân sử dụng.

Trên tay mang kín rồi thì chiếc chuông Thanh Âm này tất chỉ có thể mang ở trên chân thôi.

Tuyết Mịch mặc hết rồi lắc lư đôi chân nhỏ, cái lục lạc tròng ở bên ngoài đôi giày nhỏ phát ra tiếng vang êm tai theo động tác của em, không hề ầm ĩ chút nào, lập tức thoả mãn chạy tới chỗ Thời Uyên.

“Uyên Uyên nhìn em! Em đẹp không?”

Vừa nói vừa xoay vòng phô ra, làn tóc bay múa, tiếng chuông ngân thanh thuý lại càng lộ ra một luồng sức sống dạt dào hoạt bát.

Thời Uyên biết em thích chưng diện, nếu không khen kiểu gì cũng sẽ bám dính lấy người ta, vì vậy nói: “Đẹp.”

Tuyết Mịch không hề phát hiện em bị khen lấy lệ, chú Lục Nhiễm nói rằng, người có thể được Uyên Uyên khen đẹp khắp thế gian này chỉ có một mình em!

Đến khi có thể nhìn thấy sơn cốc sắc thái lộng lẫy, Lục Nhiễm nói: “Tới tiên cốc Bát Lăng rồi.”

Tuyết Mịch vội vã chạy tới rìa tàu bay nhìn ra ngoài: “Đây chính là Ma giới sao?”

Này hoàn toàn không giống với tưởng tượng của em á nha, em cho rằng Ma giới hẳn phải đen như mực, bởi lẽ một số Ma tộc em gặp đều rất thích màu đen. Kể cả những Thiên tộc thuộc Ma tộc cũng có cả sừng đen mọc trên đầu. (Xem chương 36)

Nhưng tiên cốc Bát Lăng trước mặt em bây giờ ấy à, khi nhìn từ trên cao xuống, lọt vào tầm mắt là một trảng sắc màu diễm lệ, bóng cây xanh râm mát dày đặc, phồn hoa như gấm, sắc màu rực rỡ thậm chí còn dễ nhìn hơn cả vườn hoa điện Yêu Thần.

Thấy em đã rướn được nửa người ra ngoài, mặc dù biết không rớt xuống nổi nhưng Thời Uyên vẫn cứ gọi một tiếng: “Tuyết Mịch, lại đây.”

Tuyết Mịch vội vàng chạy về phía Thời Uyên, lục lạc trên chân cũng phát ra tiếng kêu êm tai.

Thấy Tuyết Mịch đưa tay về phía mình, Thời Uyên cho rằng em muốn ôm, nghĩ tới đây là một bé con chỉ cần ra ngoài là không mọc chân, Thời Uyên đành phải ôm em lên.

Tuyết Mịch chỉ định nắm thôi, nhưng mà Uyên Uyên đã ôm em lên luôn rồi, vậy thì cứ ôm đi.

“Uyên Uyên, chúng ta sẽ tới cốc đó chơi mấy ngày vậy ạ?”

Thời Uyên đáp: “Mấy ngày nữa cốc chủ Sách Mục sẽ kết hôn, sau khi buổi lễ kết thúc là chúng ta đã đi được rồi. Nếu em vẫn chưa chơi chán thì ở lại chơi tiếp cũng được.”

Tuyết Mịch suy nghĩ một lúc, không ngờ rằng lại có một Thượng thần tên là Sách Mục: “Không phải Ma giới chỉ có năm Thượng thần thôi sao? Sách Mục là ai vậy ạ?”

Thời Uyên: “Sách Mục cũng không phải Thượng thần, chỉ là Thượng tiên thôi. Chẳng là vì ta có cố giao với tổ tiên của y, bởi vậy mới tới tham dự hôn lễ.”

Tuyết Mịch tràn ngập tò mò trong lòng: “Tổ tiên của y là ai ạ? Bạn cũ như thế nào ạ?”

Thời Uyên nhìn làn mây bên ngoài tàu bày: “Trận loạn Lam Xuyên năm xưa đã có ba vị Thượng thần tử trận, Thượng thần Tuần Lệ của Yêu tộc, Nguyên Ngọc của Nhân tộc và Bát Lăng của Ma tộc. Tiên cốc Bát Lăng chính là nơi do Thượng thần Bát Lăng khai phá. Trước đây khi ta còn chưa thành thần, bởi vì đủ loại cơ duyên nên đã được ông cứu một lần, bởi vậy khi ông ngã xuống đã đồng ý quản lý hai món đồ thay ông ấy, chờ đệ tử thân truyền duy nhất của ông trưởng thành thì sẽ truyền lại cho y.”

Tuyết Mịch đưa tay ôm mặt Thời Uyên, đôi mắt to đen lúng liếng ngập tràn nghiêm túc, đôi lông mày nhỏ cũng nhăn theo: “Được ông ấy cứu, Uyên Uyên bị thương sao?”

Thời Uyên nhẹ nhàng kéo tay nhỏ của em xuống: “Con đường chứng đạo nào có chuyện chưa từng bị thương, đây cũng đã là chuyện từ rất lâu về trước rồi.”

Tuyết Mịch ôm cổ Thời Uyên, mặt kề mặt với hắn: “Trước đó em có đọc một cuốn tiểu thuyết, trong đó có một bảo bối rất là lợi hại, có thể xuyên qua không gian quay về quá khứ. Nếu em cũng có bảo bối như thế thì tốt.”

Thời Uyên cười hỏi: “Quay lại quá khứ nào cơ? Em định quay lại quá khứ nào, quá khứ còn đang ở trong trứng rồng hay sao?”

Tuyết Mịch: “Em muốn đợi mình lớn lên, trở nên cực kỳ cực kỳ lợi hại, sau đó quay lại lúc Uyên Uyên còn bé, như vậy là em cũng có thể che chở huynh như huynh che chở em vậy đó. Không để bất kì kẻ nào bắt nạt huynh hết, cũng không để huynh phải bị thương một xíu nào!”

Mặc dù không ai nói với em, nhưng Thời Uyên thân là rồng mà lại không thân thiết với tộc Rồng, tất nhiên phải có nguyên do trong đó. Em không biết tại sao, nhưng khi nghe kể chuyện tại thành Triều Thánh em đã từng nghe qua một vài lời đồn đãi, những lời đồn kia mặc dù không nói tường tận, nhưng từ những lời phiên phiến cũng đã có thể nghe ra được con đường thành thần của Uyên Uyên cũng không dễ dàng gì, chịu thật nhiều thật nhiều khổ.

Cho nên lúc nhìn thấy tiểu thuyết kia, em lại không nhịn được giả tưởng rằng nếu như mình cũng có một bảo vật lợi hại như thế thì tốt biết bao, nếu vậy thì đợi đến khi em trưởng thành, trở nên lợi hại mạnh mẽ hơn thì sẽ quay về quá khứ, bảo vệ cho Uyên Uyên được lớn lên vô ưu vô lo như những bé rồng con khác.

Làn mây quay cuồng bên ngoài tàu bay phản chiếu trong mắt Thời Uyên, một lúc sau hắn cười khẽ một tiếng, khẽ búng trán Tuyết Mịch: “Cả ngày chỉ nghĩ tới mấy chuyện hão huyền.”

Tuyết Mịch bĩu môi che đầu, Uyên Uyên thế mà lại nói em cả ngày chỉ nghĩ chuyện viển vông, giận dữ hoá ra sừng rồng cọ cọ sườn mặt Thời Uyên, lại bị Thời Uyên hơi nghiêng đầu nhắc: “Tàu bay sắp hạ cánh rồi, nếu em cọ rối đầu tóc mới chải kĩ xong thì người khác sẽ thấy Tiểu Long Quân rối bù lôi thôi lếch thếch đó.”

Việc có liên quan tới ngoại hình đẹp xấu, Tuyết Mịch lập tức ưỡn ngực thẳng lưng, không tiếp tục đùa nghịch ầm ĩ với Thời Uyên.

Một đoàn người đã cung kính đợi sẵn ở bên ngoài tiên cốc Bát Lăng, có người chờ mong ngước nhìn chiếc tàu bay đang dần dần đến gần, hưng phấn kích động đỏ bừng gò má, có một vài người lại có vẻ phức tạp, đứng yên im lặng không nói.

Tại Ma giới, tiên cốc Bát Lăng là một nơi đặc biệt, nơi này do Thượng thần Bát Lăng mở, khi Thượng thần Bát Lăng còn tồn tại, cho dù là Ma Quân cũng sẽ tới thăm hỏi, tiên cốc Bát Lăng đã từng áp đảo phía trên hoàng tộc Ma giới.

Nhưng đến khi Thượng thần Bát Lăng ngã xuống, vinh hạnh đặc biệt này tất nhiên cũng không còn tồn tại.

Lúc đó Sách Mục còn nhỏ, mới hơn trăm tuổi, được Thượng thần Bát Lăng thu làm đệ tử thân truyền còn chưa được trăm năm, khi đó không ai cảm thấy Sách Mục sẽ là cốc chủ đời sau của tiên cốc. Nhỡ như sau này Thượng thần Bát Lăng có hậu duệ máu mủ của mình thì tất nhiên sẽ truyền lại cho đứa nhỏ của ông, đến cả Sách Mục cũng cho là vậy, bởi vậy luôn luôn nhìn thẳng vào thân phận của mình, cũng xem việc thủ hộ tiên cốc là trách nhiệm của bản thân.

Kết quả không ngờ rằng địa hạt Quỷ Vực bị Lam Xuyên mở ra, Thiên Sát làm loạn khiến cho sinh linh lầm than. Vì để phong ấn địa hạt Quỷ Vực thêm một lần nữa, tiêu diệt những Thiên Sát đã bay ra từ trong địa hạt Quỷ Vực, cuối cùng phải lấy cái giá ba vị Thượng thần ngã xuống để đổi lấy sự yên ổn cho ba cõi.

Thượng thần Bát Lăng ngã xuống, khiến việc đệ tử thân truyền duy nhất của ông tất nhiên chính là cốc chủ đời kế tiếp. Chẳng qua lúc đó Sách Mục cũng chỉ mới kỳ Kim Đan, tu vi thấp, thậm chí còn chưa bắt đầu nâng đỡ thế lực của mình, một vài trưởng lão của tiên cốc không tâm phục khẩu phục sao có thể cam lòng nghe theo một đứa nít ranh.

Không ngờ rằng thời điểm các thế lực trong tiên cốc đại loạn, ba vị Thượng thần Nam Nguyệt của Nhân tộc, Thời Uyên của Yêu tộc và Hậu Vũ của Ma tộc đã đích thân tới, quyết thẳng Sách Mục làm cốc chủ, còn chỉ đích danh hai trưởng lão phụ tá mọi chuyện trong ngoài cốc.

Những kẻ rục rịch tư tâm nào dám chống lại Thượng thần, huống chi còn là ba vị Thượng thần, tư tâm có lớn mấy đi nữa thì cũng chỉ đành âm thầm kìm nén.

Dưới sự trông coi của ba vị Thượng thần, tiên cốc Bát Lăng cũng coi như an ổn được vạn năm, bây giờ Sách Mục phi thăng thành Thượng tiên, cũng sắp thành thân, vị trí cốc chủ này tất nhiên sẽ ngồi càng thêm phần ổn định. Trừ phi có đệ tử trong cốc trở thành Thượng thần quay về đoạt vị, nhưng Thượng thần nào đâu có chuyện dễ dàng mà thành như vậy. Bởi vậy tuy có kẻ đã chết trong vòng đoạt lợi, nhưng có kẻ vẫn không thể cam lòng.

Những năm qua vì được ba vị Thượng thần giúp đỡ, mỗi khi trong cốc có đồ tốt, tất nhiên phải dâng một phần lên các thần điện.

Nhưng lần này cống vật đưa lên cho Thượng thần Nhân tộc Nam Nguyệt và Thượng thần Ma tộc Hậu Vũ được hoàn lại bằng một phần quà tặng hậu hĩnh, lại nói rõ rằng kỳ hạn vạn năm như đã hứa với Thượng thần Bát Lăng đã tới, nhân quả đã kết, quyền lực của tiên cốc Bát Lăng sẽ được trao triệt để vào tay Sách Mục.

Chỉ có Thượng thần Yêu tộc Thời Uyên vẫn nhận lấy cống phẩm như thường, vả lại lần này cốc chủ thành hôn còn đích thân tới.

Phái thân cốc chủ tất nhiên là vui vẻ, bọn họ ít nhiều gì cũng nghe phong thanh rằng trước kia Thượng thần Thời Uyên chịu ơn Thượng thần Bát Lăng, bởi vậy mới có thể chăm sóc đệ tử thân truyền duy nhất của Thượng thần Bát Lăng về nhiều mặt, chỉ cần sau lưng cốc chủ còn có một vị Thượng thần bảo vệ, những kẻ có dị tâm trong cốc tất sẽ không dám làm xằng làm bậy.

Tàu bay chậm rãi hạ cánh ở trong tiên cốc, Sách Mục dẫn theo bốn vị trưởng lão trong cốc nghênh đón ở phía trước nhất, phía sau là chúng đệ tử tiên cốc quỳ xuống đất chào mừng.

Mây mù tản ra từ phía dưới đáy tàu, từ trong tiên khí mịt mờ, Thời Uyên chậm rãi bước ra. Vẫn là nhan sắc tuấn mỹ thần tiên làm cho người khác không dám nhìn thẳng như vậy, giữa vạt tay áo phất phới là lớp lớp cánh hoa trùng điệp tung bay từ trên mặt đất. Cho dù đã thu lại khí thế thì sự bễ nghễ cao ngạo chỉ thuộc về Thượng thần vẫn cứ đè nặng trong lòng đám người.

Cho dù có dị tâm hay chăng, tất cả đều quỳ rạp cơ thể trên mặt đất, dưới khí thế mạnh mẽ đè nén xuống như vậy thì mồ hôi đã sớm ướt đẫm quần áo, đến đầu cũng không dám ngẩng.

Thời Uyên khẽ quét mắt nhìn mọi người, sau đó nhìn về phía kẻ dẫn đầu.

Sách Mục cung kính bước tới, hơi hơi khom lưng, cũng không dám nhìn thẳng thần nhan: “Sách Mục mang theo chúng trưởng lão của tiên cốc tới bái kiến Thượng thần Thời Uyên.”

Tiếng nói của Sách Mục hơi chững lại, ngay sau đó lại tiếp lời: “Kính chào Tiểu Long Quân.”

Dàn người quỳ lạy phía dưới không dám ngẩng đầu, bởi vậy chỉ dám nói theo cốc chủ: “Bái kiến Thượng thần Thời Uyên, kính chào Tiểu Long Quân.”

Nhưng trong lòng lại thầm ngạc nhiên, không ngờ rằng không chỉ Thượng thần Thời Uyên đích thân tới mà còn dẫn cả Tiểu Long Quân tới.

Có người len lén ngước mắt, không dám nhìn Thượng thần nhưng len lén nhìn Tiểu Long Quân một chút cũng là có thể. Nhưng đảo mắt lia qua đoàn người phía trước cũng không nhìn thấy có hình bóng trẻ em, tuy vậy lại thấy một đôi chân trẻ con trên người Thượng thần, nói cách khác, Tiểu Long Quân hẳn là được Thượng thần ôm vào lòng.

Tuyết Mịch đã gặp qua cảnh tượng hoành tráng như vậy từ sớm, lần trước lúc Hoàng bá bá dẫn em đi Thánh Linh, khung cảnh còn hoành tráng hơn thế này nữa. Hơn nữa còn có Thời Uyên tại đây, tất nhiên sẽ thích ứng rất nhanh, còn dùng ánh mắt tràn ngập tò mò đánh giá người trước mắt.

Mãi đến khi Tác Mục hơi thẳng lưng, Tuyết Mịch tò mò nhìn qua, đôi mắt tròn trĩnh lập tức bắn ra mấy ngôi sao nhỏ.

Sách Mục này mắt ngọc mày ngài, dung mạo sáng trong, mái tóc đen tuyền dài tới mắt cá chân được bện thành mấy bím tóc vắt lả lơi ở phía sau. Tiên y trắng thuần khiến cho dung nhan diễm lệ mỹ miều thêm phần thánh khiết không cho kẻ khác khinh nhờn.

Đôi tay nhỏ của Tuyết Mịch không tự chủ được mà nắm vạt áo Thời Uyên, đôi con ngươi quả thực phải dính cứng vào trên người mỹ nhân trước mắt.

Hết chương 65.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

07.12.2025.

Lời tác giả: Mỹ nhân cảnh đẹp ý vui, ngắm lại không mất tiền đúng không.

Editor có lời muốn nói: Ôi tác giả bắt đầu leak quá khứ của Thời Uyên rùi :< Tương tác của Thời Uyên với bé Mịch chương này đáng yêu quá, thực sự là siêu chiều chuộng luôn ấy.

Làm sao để edit cho nhanh nhỉ :< Thiệt sự là muốn ra chương tằng tằng lắm nhưng mà làm chậm quá trời. Kiểu mấy chương về sau cuốn ơi là cuốn luôn í.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

December 2025
M T W T F S S
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started