Chương 58: Thân sơ khác biệt.
Editor: Nhím.
Sau khi kết thúc họp báo, Tiêu Gia Thụ ngồi ở phòng trang điểm vừa chờ mẹ tháo trang sức vừa lướt Weibo, vẻ mặt bình thản càng lúc càng nghiêm trọng. Cậu nhìn thấy một vài bình luận rất không hay ho gì, có một số là về bản thân cậu, số khác lại là về Hà Nghị. Cư dân mạng bảo cậu là người xảo quyệt, cái gọi là “Kiểm tra kỹ năng diễn xuất” chẳng qua chỉ là làm dáng, là loè người. Nhưng mà cái này cũng chỉ là râu ria bởi vì cậu về cơ bản chẳng hề quan tâm, chẳng qua cư dân mạng còn nói sở dĩ Hà Nghị đâm xe chết là vì cậu ấy gieo gió gặt bão, người đó bảo cậu ấy ngu ngốc, đến một con đàn bà cũng không giải quyết được. Nếu cậu ấy chơi Lý Giai Nhi từ sớm thì đã không có những sự việc về sau này.
Có cư dân mạng còn nói: Sao mà ông biết tên kia không muốn chơi Lý Giai Nhi? Thực ra mục đích thằng đấy cứu Lý Giai Nhi chính là để chơi cô ta, chẳng qua chưa kịp xuống tay đã bị Lý Giai Nhi tố cáo. Hai người này là trai bần gái tiện ghép thành một đôi, tệ từ trong trứng!
Những ngôn luận như thế còn có rất nhiều, bất kể chân tướng có ra làm sao, là đúng hay là sai, chắc chắn vẫn sẽ có người dùng ác ý lớn nhất để đi ước đoán người khác, công kích chuyện đời. Cứ như thể phải vậy mới thể hiện ra được rằng mình khác số đông.
Tiêu Gia Thụ sớm biết sẽ xuất hiện tình huống như vậy nên mới không muốn công khai chuyện năm nào. Bạn tốt đã qua đời, tại sao còn phải quấy rầy cậu ấy yên nghỉ? Chẳng qua nếu Lý Giai Nhi nhận được sự trừng phạt vốn có, tin rằng cậu ấy ở dưới đất cũng có thể nhắm mắt xuôi tay.
Cậu khoanh vòng một số anti hoạt động năng nổ nhất, cảnh cáo bọn họ đừng tiếp tục ăn nói bậy bạ, sau đó lại đăng một công hàm luật sư lên Weibo, phần bình luận trở nên hài hoà trong nháy mắt. Có những fan hiền lành lo xa đã giúp cậu đè bớt đống bình luận loạn cào cào đó xuống, còn nói với giọng điều từ ái: “Không ngờ rằng bé con của chúng ta đã lớn như vậy, chớp mắt cũng đã hai mươi năm, thật nhanh quá!”
“Chẳng trách sao tôi lại thấy trông quen như vậy, nhìn cặp lông mày này này, còn đôi mắt này nữa. Quả thức chính là Miểu Miểu nhí của chúng ta mà! Gen của Miểu Miểu thật là mạnh mẽ, đứa bé con hoàn toàn kế thừa ưu điểm của chị ấy luôn!”
“Mỗi ngày đến Weibo tưới nước cho Bé Cây Non của chúng mình, mong rằng thằng nhỏ lớn nhanh!”
“…”
Không còn nghi ngờ gì nữa, những người này là fan trung thành của Tiểu Miểu. Bọn họ yêu ai yêu cả đường đi, vừa ủng hộ nữ thần vừa chạy tới tăng tương tác với Weibo của Tiêu Gia Thụ, nhờ vậy mới khiến số lượng người theo dõi cậu tăng đến hơn mười triệu trong mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi. Tiêu Gia Thụ chọn ra vài người để trả lời rồi mới chạy tới theo dõi Weibo của mẫu hậu kính yêu.
Tiết Miểu vừa tẩy trang xong đã thấy con trai theo dõi mình, không khỏi cười nói. “Cây Non, fan của mẹ tới thăm hỏi con hết rồi, con có thấy không thoải mái không?”
“Sao lại không thoải mái ạ?” Tiêu Gia Thụ ngơ ngác hỏi. “Mẹ, mẹ mở Weibo hồi nào vậy? Thế mà lại không nói với con!” Trong Weibo có rất nhiều người lấy tên Tiết Miểu nhưng lại chẳng có ai là thật, bởi vậy mà có đánh chết cư dân mạng cũng không ngờ được người mới tạo tài khoản ba ngày trước lại chính là nữ thần.
“Sau khi ly hôn với cha con mẹ đã muốn mở Weibo mãi rồi, phát hiện trên mạng có người đang cố gắng bôi đen con nên mới tạm thời làm một cái.” Tiết Miểu lại tiếp tục truy vấn. “Cây Non, nếu lúc nào cũng có người nhắc đến mẹ trước mặt con, ví dụ như nói nhờ công mẹ con mới có thể bước vào showbiz, những gì con có được hoàn toàn là nhờ mẹ, những nguồn lực con có thể nhận được hoàn toàn là do mối quan hệ của mẹ vân vân mây mây, liệu con có không vui hay không?”
Tiêu Gia Thụ xem thường nói. “Mẹ, không phải này đều là nhảm nhí hết sao? Lẽ nào con sinh tồn ở showbiz không phải nhờ vào mẹ sao? Tài nguyên con nhận lấy được không phải là nhờ mẹ sao? Tại sao con phải không vui ạ?” Cậu hơi ngẫm nghĩ một chút rồi lập tức hiểu ra, nói với vẻ dở khóc dở cười. “Mẹ à, mẹ nghĩ nhiều quá rồi. Nếu con không thể làm nên cơm cháo gì thì đó là bởi vì con chưa đủ năng lực, có liên quan gì tới mẹ đâu? Nếu con có thể làm ra thành tựu thì một là nhờ con đã nỗ lực, hai là bởi vì con có một người mẹ đã giúp đỡ con, đây cũng không phải là sự thật mà ai cũng xoá bỏ được. Chúng ta là mẹ con, tại sao cứ phải kiên quyết vạch rõ ranh giới làm gì? Mẹ có nhớ không? Hồi còn bé con muốn để mẹ đi họp cha mẹ học sinh giúp con, nhưng cha chưa bao giờ đồng ý, nói là ông nội không cho phép mẹ lộ mặt. Lúc đó con chỉ có thể trốn ở trong góc khóc thầm, một tiếng cũng không dám nói. Thực ra trong lòng con khó chịu lắm, con hận không thể nói cho tất cả mọi người biết rằng Tiết Miểu là mẹ con, là người mẹ tốt nhất trên đời.”
Tiêu Gia Thụ chạy tới ôm lấy Tiết Miểu, xúc động nói. “Mẹ ơi con yêu mẹ, con cảm thấy tự hào vì mẹ.”
Hốc mắt Tiết Miểu ửng đỏ, liên tục vỗ vỗ lưng con trai, một câu cũng không nói nên lời. Bà sợ mình mở miệng rồi sẽ phát ra âm thanh nghẹn ngào. Mặc dù cuộc hôn nhân đều tiên chấm dứt bằng sự thất bại nhưng bà đã có được món quà trân quý nhất.
Tô Thuỵ vụng trộm lau khoé mắt rồi lại dặm lại lớp trang điểm, lúc này mới ngắt cái ôm của hai mẹ con. “Được rồi, đừng dính nhau nữa, tất cả mọi người đang chờ hai người để đi ăn đấy.”
“Cậu vẫn cứ giỏi phá hỏng bầu không khí như trước.” Tiết Miểu nhã nhặn liếc mắt rồi lại dặn dò. “Gọi điện thoại cho anh con đi, bảo nó tới ăn chung.”
“Vâng ạ.” Tiêu Gia Thụ chuẩn bị gọi điện thoại cho Tiêu Định Bang đã thấy người ta lên top đầu thanh tìm kiếm, nguyên nhân còn là vì lên tiếng cho mình.
“Mẹ, mẹ biết gì không, thực ra anh cả luôn rất thương con đó!” Cậu nhìn video chằm chằm, cười ngốc nghếch.
“Thật ra nó rất thương con. Tất cả phiền phức con gặp phải ở nước ngoài đều là nó giúp con giải quyết hết. Người gọi điện thoại định kỳ cho con thật ra là trợ lý của nó chứ không phải Tiêu Khải Kiệt. Anh cả con hơi trong ngoài bất nhất thế thôi chứ bản chất không xấu, về sau con phải quyết tâm cố gắng hoà hợp với anh con. Dù nói thế nào nó cũng là thân nhân của con, quan hệ huyết thống có cắt cũng không đứt được.” Nói đến đứa con riêng này, tâm tình của Tiết Miểu cũng rất phức tạp. Sự kiện năm nào cũng có trách nhiệm của nó, nhưng cái gì qua cũng đã qua rồi, bà cũng không muốn nhắc lại.
“Tất nhiên anh phải tốt rồi. Từ nhỏ con đã xem anh như tấm gương vậy.” Tiêu Gia Thụ lại không hề oán hận Tiêu Định Bang một chút nào. Người bắt cóc cậu là người xấu, tại sao phải quy trách nhiệm đổ tội lên đầu anh? Lẽ nào nếu anh cả cứ kè kè dắt theo cậu thì kẻ bắt cóc cũng sẽ không ra tay sao? Sẽ không, nên những giả thiết kia cũng sẽ không tồn tại.
Cậu mang tâm trạng căng thẳng gọi một cuộc điện thoại cho Tiêu Định Bang, sau khi nhận được câu khẳng định chắc chắn mới lo lắng nói. “Anh ơi, cảm ơn anh đã lên tiếng cho em. Không phải ông nội không cho phép em lấy danh nghĩa nhà họ Tiêu để xông xáo trong showbiz sao? Anh công khai quan hệ của chúng mình thế liệu có bị mắng hay không ạ?”
Bên kia, Tiêu Định Bang nhận cuộc gọi của em trai cũng vừa căng thẳng vừa kích động. Anh tỏ vẻ bình thản đáp. “Em không cần phải để ý đến ông cụ, mọi chuyện đã có anh trai ở đây, nhà họ Tiêu bây giờ do anh quản lý, không ai có tư cách dạy dỗ em cả. Em muốn làm gì thì cứ làm, không cần phải lo về bất kỳ ai hay bất kỳ chuyện gì.”
“Á, vậy anh nhớ tới dùng bữa nhé.” Lần đâu tiên Tiêu Gia Thụ đối diện thẳng với sự quan tâm và bảo vệ của anh trai nên cũng không biết nói gì ngay. Cậu hoảng hốt cúp điện thoại, lại hoảng hốt cười lên.
Sau khi cúp máy, Tiêu Định Bang cũng không nhịn được mà khẽ kéo khoé môi rồi lại mím thẳng ngay sau một giây, chỉ vì Tiêu Khải Kiệt bây giờ đang ngồi trong phòng làm việc của anh, sắc mặt rất khó coi.
“Em trai con gọi điện thoại tới à?”
“Ừm.”
“Nó hẹn con ăn cơm à?”
“Ừm.”
“Dì Tiết của con cũng ở đó à?”
“Ừm.”
“Nói thêm mấy chữ thì mày chết phỏng? Mày không biết gọi bọn họ quay về ăn cơm à? Xảy ra chuyện lớn như thế còn không về nhà, bọn họ còn muốn tiếp tục lang thang bên ngoài à? Sớm muộn gì cụ ông cũng sẽ bị bọn họ làm tức chết!” Ngữ điệu của Tiêu Khải Kiệt dần dần nôn nóng.
Ông vừa dứt lời, điện thoại của cụ ông đã nháy đến ngay, chất vấn Tiêu Định Bang vì sao lại cách chức Tiêu Định Trạch.
“Ông nội, mấy chục tấn ròng bao con nhộng hỏng giờ còn đang tồn ứ ở trong kho hàng đấy. Nếu không phải con phát hiện sớm rồi tìm thấy bên cung ứng mới, ông cho rằng Công ty dược phẩm nhà họ Tiêu còn có thể chịu đến bây giờ sao? Người một nhà chú hai đã làm những chuyện vô liêm sỉ gì, trong lòng ông rõ ràng nhất, ông bảo bọn họ thành thật nằm đấy đi, đừng chọc đến con. Nếu bọn họ còn dám đụng chạm Cây Non, con sẽ khiến cho bọn họ trắng tay cút khỏi nước Hoa.”
Ông cụ Tiêu hổn hà hổn hển một hồi lâu, cuối cùng cũng hết cách với đứa cháu này, đành phải lùi bước.
Tiêu Khải Kiệt nhíu mày nói. “Định Bang, kia ít nhiều gì cũng là chú hai của con, đừng có tuyệt tình quá.”
Tiêu Định Bang vừa đọc tài liệu vừa chậm rãi cất lời. “Cha, cha biết khuyết điểm lớn nhất của cha là gì không? Là thân sơ không rõ. Cây Non xảy ra chuyện lớn như vậy, tại sao cha lại không lên tiếng giúp thằng bé? Cha còn lấy chuyện này ra uy hiếp dì Tiết, làm thế thì cha được gì? Cha làm như thế sẽ chỉ càng đẩy bọn họ ra xa thôi.”
“Chẳng phải cha cũng có giúp bọn họ đó sao? Là nhờ cha đi tìm quan hệ khống chế dư luận trước…”
Tiêu Định Bang ngắt lời ông. “Phương pháp xử lý của cha chính là đè dư luận xuống rồi lén đưa Cây Non ra nước ngoài để tránh cho nhà họ Tiêu bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Mọi thứ cha làm đều lấy nhà họ Tiêu làm tâm, nhưng cũng sẽ không làm sáng tỏ giúp Cây Non. Cha cho là không ai đưa tin thì chuyện này sẽ coi như xong xuôi rồi sao? Làm sao để khôi phục danh dự của Cây Non đây?”
“Qua mấy năm nữa thì ai lại còn nhớ chuyện này? Dù sao những thông tin bôi đen kia đều là giả, cho dù cảnh sát đến tra cũng có làm được gì, Cây Non sẽ chẳng dính phải chuyện gì cả. ‘Vàng thật thì không sợ lửa’ con đã nghe bao giờ chưa? Cần gì phải làm ồn ào rồi xôn xao dư luận, còn kéo cả em họ và chú hai con vào! Cha đưa Cây Non ra nước ngoài, cho nó một khoản tiền mở công ty chẳng phải còn tốt hơn ở trong nước làm con hát sao?” Tiêu Khải Kiệt tức giận trách cứ.
“Chẳng trách dì Tiết tình nguyện bỏ hết tất cả cũng phải ly hôn với cha. Cha, không bằng cha dọn tới nhà cũ ở chung với chú hai và cụ ông luôn đi, bọn họ còn cần cha hơn ấy.” Tiêu Định Bang khoác âu phục vào, ngữ điệu thản nhiên. “Về sau nhà chú hai lại có chuyện gì cũng đừng tới xin xỏ con, con còn chưa đuổi tận giết tuyệt bọn họ là còn coi như không phụ bọn họ lắm rồi. Mấy chục tấn bao con nhộng hỏng với sổ nợ loạn cào cào con sẽ giữ lại mãi đấy, để bọn họ đừng chọc tới Cây Non. 5% cổ phần quan trọng hay mạng quan trọng, để bọn họ nghĩ cho kĩ rồi hẵng hành động.”
Tiêu Khải Kiệt giận tới mức run người nhưng cũng hết cách với con trai, chờ người đi xa rồi mới lấy di động ra bình tĩnh nhìn, vẻ mặt cực kỳ phức tạp. Trên màn hình đang chạy cảnh Tiết Miểu tổ chức họp báo, mặt mũi bà phấn chấn, môi đỏ như lửa, vừa chuyển slide vừa chậm rãi nói chuyện, cả người toả ra từ trường mạnh mẽ mà quyến rũ hệt như lần đầu gặp nhau vậy. Tất cả mọi người đang lắng nghe bà, cũng không tự chủ mà trầm luân vì bà, đúng là bà có sức hút như vậy đấy.
Ngày trước ông vừa gặp đã yêu bà, tình yêu mãnh liệt đến thế lại bị lãng quên mất trong cuộc hôn nhân liền kề. Mãi đến bây giờ ông mới phát hiện ra Tiết Miểu vẫn là Tiết Miểu mà ông từng yêu, chỉ là bọn họ không quay lại được nữa rồi.
Hết chương 58.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
13.08.2025.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3