Chương 53: Người một nhà ai cũng bật hack.
Editor: Nhím ngu.
Đèn flash của phóng viên điên cuồng nhấp nháy hướng về phía người đàn ông, anh không phải ai khác mà chính là người cầm lái của nhà họ Tiêu, Tiêu Định Bang. Tiêu Định Trạch giây trước còn bình tĩnh tự nhiên, giây sau đã sợ hãi đứng lên, cúi người. “Anh cả, sao anh lại tới đây?”
Nguyễn Lệnh Di cuốn cuốn lọn tóc mai, nhã nhặn chào hỏi. “Xin chào sếp Tiêu, rất vinh hạnh được gặp anh.”
Tiêu Định Bang cũng chẳng để ý tới bọn họ, liếc mắt nhìn toàn cảnh không thấy bóng dáng em trai, lại thấy dáng vẻ căng thẳng bất an của thư ký, trong lòng đã vạch được nguồn cơn. Anh tắt chế độ máy bay của di động, ngay lập tức nhìn thấy hơn hai tiếng trước có một cuộc gọi nhỡ của em trai, nhưng lúc đó anh ở trên máy bay không bắt máy được, lúc máy bay hạ cánh thì vội vàng chạy đến khách sạn cũng quên xem mất.
Đã xảy ra chuyện… Anh vừa đoán vừa chậm rãi bước vào hội trường, ngồi lên ghế chủ toạ, cũng không trả lời câu hỏi phóng viên điên cuồng đặt ra mà lại mở điện thoại xem tin tức. Hầu như chẳng cần tìm, tin tức anh cần đã liên tục nhảy ra, em trai đua xe ở nước ngoài, hút chích ma tuý còn đâm chết người, thậm chí còn giúp đỡ một tội phạm hiếp dâm hãm hại người bị hại? Chuyện khi nào?
Khuôn mặt vốn đã lạnh lẽo cứng rắn của anh dần dần nhuốm chút băng giá, phóng viên ầm ĩ mãi không dừng bị khí thế của anh doạ sợ, chậm rãi yên tĩnh dần. Ước chừng mười phút sau, anh ngẩng đầu đảo mắt qua mọi người, trầm giọng nói. “Giới thiệu cho mọi người một chút, Tiêu Gia Thụ, em trai ruột của tôi, năm nay hai mươi tuổi, tốt nghiệp học viện Wharton, đỗ bằng thạc sĩ bằng thành tích xuất sắc nhất, không có ham mê xấu xa, đạo đức không có tì vết, quá khứ trong sạch, toàn bộ đều có thể kiểm chứng.”
Anh vừa thông báo vừa xoá hết hai thông báo chính thức của Thiền Duyệt đăng tải, sau đó nhìn về phía Nguyễn Lệnh Di. “Cô gái này, tôi không biết cô là ai, nhưng tôi có thể khẳng định với cô rằng cô đến nhầm chỗ rồi. Nếu việc em trai tôi bị bôi nhọ có liên quan đến cô, vậy thì mời cô chuẩn bị tốt việc gặp mặt trước toà, tôi nhất định sẽ truy cứu đến cùng.”
Nguyễn Lệnh Di mới rồi vẫn còn dương dương tự đắc bây giờ đã trắng cả mặt, run run sắp ngã. Cô run giọng nói. “Sếp Tiêu hiểu lầm…”
“Bảo vệ, đưa cô ta ra ngoài, lễ ký hợp đồng hủy bỏ.” Từ trước đến giờ tác phong của Tiêu Định Bang vẫn luôn như này, nếu người khác làm anh không thoải mái, anh có thể lập tức lật mặt với người ta ngay tại chỗ luôn. Không sai, EQ anh thấp nên anh muốn nổi điên lúc nào thì nổi, EQ của người khác cao thì nhẫn nhịn lại cho anh.
Vì giữ gìn hình tượng, Nguyễn Lệnh Di không thể không chủ động rời khỏi hội trường, lúc xuống bậc thang nhũn hết cả đầu gối, thiếu chút nữa ngã bầm hết mặt mũi. Tiêu Định Trạch cắn răng. “Anh cả, có chuyện gì cũng không thể chờ ký hợp đồng xong hẵng bàn hả? Cứ nhất quyết phải sinh sự khó coi trước mặt mọi người như thế sao? Anh không sợ ảnh hưởng đến thanh danh của khách sạn à?”
“Đổi trắng thay đen mấy người không sợ, tôi còn sợ ảnh hưởng đến thanh danh khách sạn à?” Tiêu Định Bang từ tốn nói. “Cây Non là em trai ruột của tôi, đây là sự thật mãi mãi không thể thay đổi.” Nếu không phải đêm hôm đó ông cụ tự nhiên tuyên bố nếu Cây Non gây ra chuyện không hay trong giới giải trí, nhà họ Tiêu sẽ xóa tên cậu, thậm chí tước đoạt luôn 5% cổ phần cậu vốn có, cũng sẽ không xảy ra chuyện như bây giờ.
Ép Cây Non xong thì ai có lợi nhất? Không phải Nguyễn Lệnh Di, mà là đám anh em này của anh, 5% cổ phần chia đều mỗi năm cũng có thể hưởng được không ít tiền. Tiêu Định Bang cười lạnh lắc đầu, sải bước đi, chẳng mảy may để ý tới phóng viên đang đặt câu hỏi và lãnh đạo công ty đang hốt hoảng. Trước khi lên xe, anh xua tay với nữ thư ký. “Cô bị sa thải.”
Nữ thư ký bị bỏ lại tiếc nuối không thôi, nhưng đã muộn rồi. Trước kia lúc Tu Trường Úc đến đòi hợp đồng đại diện, sếp Tiêu nói mà chẳng thèm ngẩng đầu. “Cho nó đi.” Thái độ nhẹ như bẫng cứ như đang đuổi một kẻ ăn mày. Lúc đó cô cảm giác có lẽ sếp Tiêu rất không ưa cậu hai, thế là nhận ít hối lộ, âm thầm giấu anh thông tin trong nước.
Nhưng cuối cùng bây giờ cô đã hiểu, không phải sếp Tiêu không quan tâm cậu hai, mà là không quan tâm tới cái hợp đồng đại diện đó. Đối với anh thì mấy trăm triệu tiền thuê người đại diện chẳng qua cũng chỉ là thứ dùng để chiều em trai mà thôi. Đâu phải anh chưa từng quan tâm em mình, mà là quá quan tâm ấy chứ.
Sau khi lên xe, Tiêu Định Bang móc điện thoại ra, ngẩn người nhìn cuộc gọi nhỡ lại chẳng dám gọi lại. Trước năm mười tuổi Cây Non luôn bám lấy anh, anh lại chẳng có bao nhiêu kiên nhẫn dành cho đứa em trai này. Nếu không phải anh cố ý bỏ rơi Cây Non để chạy đi tìm bạn học chơi, Cây Non cũng sẽ không phải gặp cảnh bắt cóc. Những năm này anh luôn bị áy náy giày vò lại chẳng biết đền bù ra làm sao. Anh sợ em nhỏ còn hận anh, cho nên anh muốn thoả mãn mọi mong muốn của cậu bằng tất cả khả năng của mình.
Cây Non không muốn đi làm thì không phải đi, chơi đến bạc cả đầu anh cũng nuôi được cậu. Cây Non muốn đóng phim thì cứ đóng, toàn bộ áp lực anh sẽ gánh hết. Nhưng anh tuyệt đối không ngờ được bản thân không dám tiếp xúc bị người ngoài hiểu nhầm thành bài xích Cây Non, quả thực là làm trò cười cho thiên hạ?
Lồng ngực anh phập phồng lên xuống trong giây lát, lúc này mới mở Weibo, đăng một bài thông báo ngay trên kênh chính chủ của tập đoàn Dược phẩm nhà họ Tiêu: @Bé Cây Non, đây là em trai ruột của tôi, em trai ruột xương đứt còn liền gân!
Năng lực mạnh mẽ và thành tựu cực cao của Tiêu Định Bang đã sớm vang danh trên trường quốc tế. Anh còn trẻ tuổi, lại đẹp trai tài hoa hơn người, người để ý đến anh tất nhiên rất nhiều. Mà bây giờ anh còn bỏ đi phong cách trầm lắng ít nói, mạnh mẽ đứng ra lên tiếng vì em trai, chấn động đưa tới tất nhiên rất lớn.
Trước giờ thân thế của Tiêu Gia Thụ luôn là một câu đố, từng có người hoài nghi cậu là con cháu của Dược phẩm họ Tiêu, lại không có người nhà họ Tiêu nào đứng ra xác nhận, vì thế cũng chỉ cho rằng cậu cũng chỉ là người có tiền bình thường, bối cảnh cũng không sâu. Nhưng bây giờ quả bom hẹn giờ do một tay Tiêu Định Bang tự thả xuống đột ngột phát nổ, một đống người dính chưởng. Những công ty, nghệ sĩ từng phỉ báng, vũ nhục, chửi rủa Tiêu Gia Thụ giờ im như thóc, đừng có nói đến bôi đen, đến thở cũng phải cẩn thận.
Nhưng đại chung cũng chẳng quan tâm đến việc Tiêu Định Bang chèn ép, bọn họ vẫn nghĩ rằng Tiêu Gia Thụ là tên cặn bã ỷ thế hiếp người, cho dù gia thế có tốt mấy đi nữa thì cũng phải tiếp nhận chế tài pháp luật. Đâm chết người ở nước ngoài cũng là phạm phạm, vẫn phải ngồi tù!
Dư luận lại một lần nữa sục sôi, mà Tiêu Gia Thụ đã hoàn toàn chẳng có tâm trạng để ý. Cậu vừa lướt Weibo vừa dụi mắt, sợ mình nhìn nhầm. “Mẹ, mẹ thấy anh đăng Weibo chưa? Anh ấy nói con là em trai ruột của anh đấy!”
“Định Bang là đứa nhỏ ngoan, nó không giống như cha nó.” Tiết Miểu vui mừng cười. “Được rồi, đừng nghịch điện thoại nữa, phía chúng ta cũng chuẩn bị tổ chức họp báo rồi, nhanh đi thay quần áo đi.”
Tiêu Gia Thụ vui mừng khấp khởi đáp ứng rồi đi theo Hoàng Mỹ Hiên làm tạo hình, mặc dù đã xảy ra nhiều chuyện không vui, nhưng có thể nhận được một tiếng thừa nhận của anh cả cũng đã rất đáng giá.
Tầng hai mươi sáu, Lâm Nhạc Dương cùng hai vị đàn anh đàn chị đang ở trong phòng nghỉ xem lễ ký hợp đồng của khách sạn Thiền Duyệt. Thấy Tiêu Định Bang vừa vội vàng xuất hiện đã vội vàng rời khỏi, để mọi người ở lại mặt xám mày tro, đàn chị cảm khái. “Đẹp trai quá! Không ngờ bối cảnh của Tiêu Gia Thụ ghê gớm như vậy! Nguyễn Lệnh Di cướp hợp đồng cướp đến trên đầu người nhà họ Tiêu, cô ta đang muốn chết à.”
Đàn anh lơ đễnh lắc đầu. “Người nhà họ Tiêu làm việc đều ghê gớm như thế à? Đâm chết người cũng không đưa ra một lời giải thích? Nếu không có cách nào rửa sạch vết nhơ này, sếp Quý cũng sẽ bị liên luỵ. Bây giờ cư dân mạng càng ngày càng nhạy cảm trước những sự việc này, không có chứng cứ xác thực cũng không dễ tẩy trắng đâu.”
Lâm Nhạc Dương một mặt hy vọng Tiêu Gia Thụ có thể tẩy trắng, như vậy anh Quý sẽ không phải bị liên luỵ, một mặt lại hy vọng cậu cứ vậy biến mất, như vậy cũng không tạo thành uy hiếp cho chính mình. Lúc cậu đang suy nghĩ vẩn vơ, bỗng dưng có một tin tức nặng ký nổ ra, vào khoảng bốn giờ ba mươi chiều Tiêu Gia Thụ tổ chức họp báo làm sáng tỏ những lời đồn đại trước đó, mời cư dân mạng đến xem buổi livestream.
“Nhanh nhanh nhanh, đi xem live mau.” Đàn chị lập tức vào trong phòng live, sau đó sợ hãi hét lên. “A a a! Tui, tui không hoa mắt phải không? Đó là Tiết Miểu đúng không? Nữ thần Tiết Miểu của tui á hả?”
Đàn anh hoàn toàn không có cách nào trả lời cô nữa, bởi vì miệng anh cũng đã không khép được.
Chỉ thấy một người phụ nữ chậm rãi bước vào hội trường, trên người mặc một bộ váy đen phác hoạ ra đường cong gợi cảm, tóc đen uốn thành từng cuộn lượn sóng xoã tung trên đầu vai, từng cử động đều mang vẻ phong lưu. Ngũ quan diễm lệ của bà vốn đã cực kỳ xuất chúng lại được đôi lông mày dài cong tôn lên nét mạnh mẽ, đầu ngón tay được sơn đỏ thẫm lơ đãng xẹt qua đôi môi đỏ như máu, khí thế mạnh đến mức lấn át.
Bà vừa xuất hiện, những người đi theo sau bà hoàn toàn biến thành phông nền, máy ảnh của phóng viên chỉ nhắm vào một mình bà để quay chụp, hoàn toàn mặc kệ nhân vật chính của sự kiện lần này.
Tiêu Gia Thụ cung kính kéo ghế cho quý bà mẹ yêu rồi ngồi xuống bên cạnh bà. Bởi vì ông cụ Tiêu phản cảm xuất thân của Tiết Miểu vậy nên lệnh cưỡng chế bà phải hoàn toàn biến mất khỏi giới giải trí, chỉ có tầng lớp thượng lưu mới biết rõ chồng bà là người như thế nào, bối cảnh ra làm sao, người bình thường đều cho rằng bà ra nước ngoài, lui về ở ẩn, thậm chí là mất tích.
Lại một lần nữa được nhìn thấy vị nữ thần một thời đình đám này, người hâm mộ sắp vui vẻ muốn điên rồi, càng làm cho bọn họ không dám tin – bà chẳng hề già đi dù chỉ một chút, ngược lại dưới sự chăm chút của thời gian lại càng rực rỡ loá mắt.
“Giới thiệu một chút, đây là con trai Tiêu Gia Thụ của tôi.” Bà đặt tay ngọc thon dài lên vai con trai, tiếp tục nói. “Hiện nay phát sinh một loạt âm mưu, hành động bôi đen con trai tôi có kế hoạch, tôi đưa ra những giải thích như sau: Một, về việc hút chích ma tuý. Đây là báo cáo kiểm tra sức khoẻ trong ba năm gần đây của con trai tôi, mọi người có thể nhìn một chút.” Bà lấy điều kiển từ xa bắt đầu trình chiếu slide, từng tờ lại từng tờ báo cáo sức khoẻ có đóng dấu, vừa thật vừa uy tín được tổng hợp lại thành một bản Power Point để cho mọi người quan sát.
Phóng viên vội vàng giơ máy ảnh chụp lia lịa.
“Hai, về việc ăn chơi trác táng không chịu học hành. Đây là toàn bộ phiếu điểm, giấy khen, cúp, học bổng và bằng tốt nghiệp của con trai tôi trong quá trình học tập tại nước ngoài.” Slide lần này còn nhiều hơn cả khi nãy, vinh dự mà Tiêu Gia Thụ từng gặt hái được hiện lên từng tấm từng tấm một, mỗi một năm đều có học bổng toàn phần, thành tích luôn đứng hàng đầu, lại còn sử dụng thời gian hai năm để hoàn thành việc học vốn phải mất bốn năm mới có thể làm được. Sự ưu tú của cậu là không thể nghi ngờ.
Slide lần này phải chiếu khoảng chừng nửa phút mới hết, Tiết Miểu vừa điều kiển Power Point vừa chậm rãi mở lời. “Ba, về việc đâm chết người. Mọi người có thể thấy, đây là ghi chép điều tra vụ án do cảnh sát địa phương cung cấp, người chết tên là Hà Nghị, năm đó mười sáu tuổi, cũng là tội phạm hiếp dâm trong miệng Lý Giai Nhi. Trước khi tôi giải thích cho con trai, tôi muốn mời mọi người nghe một đoạn ghi âm trước đã. Về tính chân thực của đoạn ghi âm này, tôi sẽ đệ trình Toà án ngay sau đó, cũng sẽ mời ban ngành có uy tín trong nghề làm giám định, mọi người không cần phải gấp.”
Tiết Miểu đặt bút ghi âm ở ngay bên cạnh micro, chỉnh âm thanh đến mức lớn nhất.
Đã không còn phóng viên nào hùng hổ doạ người đặt câu hỏi, tất cả mọi người đều vểnh tai nghiêm túc lắng nghe, đến cả người xem phía bên kia màn hình cũng đều im lặng. Tiết Miểu chuẩn bị quá đầy đủ, khí thế vô cùng cứng rắn, tung liên tiếp mấy đòn phủ đầu đánh bọn họ ngu người.
Hết chương 53.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
08.06.2024.
Editor có lời muốn nói: Anh trai thương em thấy mẹ nhưng lại mắc tsundere shy shy các kiểu checkkkk.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3