[Yêu em] – Chương 52.


Chương 52: Giông tố sắp đến.

Editor: Nhím ngu.

Có Quý Miện an ủi, Tiêu Gia Thụ tức khắc vực lại tinh thần. Cậu nện từng nhịp chân hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang bước vào tầng cao nhất, xong lại xìu ngay lúc mới thấy mặt Tiết Miểu: “Mẹ, sao mẹ lại ở đây?”

“Gọi điện không nghe máy, tìm thì không thấy người, mẹ không tới mà được à?” Tiết Miểu chuẩn bị nhéo tai con trai, lại nhận ra mắt mũi cậu đỏ ửng, trên cằm còn dính chút vụn giấy, có vẻ như mới khóc.

“Nhìn cái bộ dạng của con này! Chuyện bao lớn mà để con phải khóc thành như vậy?” Tiết Miểu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép chọc chọc trán cậu, trong lòng lại đau đớn không chịu nổi. Bà tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý định của mình, tất cả những kẻ tham dự chuyện này đều phải trả một cái giá thê thảm!

“Về phòng nghỉ rửa mặt rồi sang đây, nhiều cô chú ở đây như vậy mà con cũng không ngại mất mặt!”

Bây giờ Tiêu Gia Thụ mới để ý trong văn phòng toàn là người lớn, có những người nhìn cậu lớn lên từ bé, có những người chưa từng gặp mặt, nhưng giờ phút này bọn họ đều nhìn cậu bằng ánh mắt từ ái, cho cậu sự cổ vũ rất lớn.

“Cậu Miện, ngồi đi. Lần này may mà có cậu.” Tiết Miểu vẫy vẫy tay với Quý Miện.

“Chị Tiết khách khí quá.” Quý Miện cười đáp rồi ngồi cạnh Tu Trường Úc. Với kinh nghiệm và nguồn lực của anh, anh đã sớm có tư cách ăn chung mâm ngồi chung hàng với mấy ông to bà lớn này rồi.

“Cây Non hay nhắc cậu lắm, nó hâm mộ cậu cực.” Tiết Miểu thở dài. “Cậu chưa thèm hỏi đã đăng Weibo ủng hộ Cây Non, không sợ bị nó hố hả?”

“Tiêu Gia Thụ là người như thế nào em hiểu rất rõ.” Quý Miện cũng không giải thích nhiều, nhưng những lời này đã hoàn toàn thoả mãn Tiết Miểu. Lấy địa vị bây giờ của Quý Miện, anh cũng chẳng  cần thiết phải dấn thân vào vũng nước đục này làm gì. Bảy năm liền leo top 1 bảng đại gia của giới giải trí, còn cần ôm đùi nhà họ Tiêu làm gì nữa?

“Cảm ơn sự ủng hộ của cậu, chị đảm bảo chuyện này tuyệt đối sẽ không liên luỵ đến cậu.” Tiết Miểu rút một bao thuốc lá, lễ phép trưng cầu ý kiến. “Hút không?”

“Cảm ơn chị Tiết.” Quý Miện cũng chẳng khách khí, rút từ trong hộp một điếu thuốc kẹp ở đầu ngón tay.

Tiêu Gia Thụ rửa mặt xong lập tức chạy tới, quen cửa quen nẻo cầm lấy bật lửa đang để trên bàn, kính cẩn cúi đầu nghiêng mình đốt thuốc cho lão phật gia Tiết Miểu như một chú chó săn. Từ nhỏ cậu đã như thế, một khi đã gây chuyện rồi sẽ ngoan ngoãn cực, bảo gì làm nấy.

Tiết Miểu cười như không liếc cậu, lúc này mới ngậm thuốc lá ghé lại gần đốm lửa. Ánh lửa màu vỏ quýt chiếu sáng khuôn mặt trắng như ngọc của bà, cũng tô thêm nét gợi cảm cho đôi môi đỏ như máu, nhưng bản thân bà cũng chẳng hề hay biết, hàm răng nhẹ nhàng khép mở, phun ra một ngọn khói mù lượn lờ. “Châm thuốc giúp dì Tô, chú Chiêm với anh Quý của con luôn đi.”

“Vâng ạ!” Tiêu Gia Thụ còn đang lo không có cơ hội biểu hiện, vội vã cầm bật lửa lần lượt châm thuốc cho từng người, những thương tâm bất lực trước đó đã sớm bị cậu quên béng.

Quý Miện nhìn chằm chằm cậu chủ Tiêu không tim không phổi một lúc, sau đó lắc đầu bật cười. “Chú Tu.” Anh cố ý đánh thức Tu Trường Úc đang ngây người ngắm Tiết Miểu. “Chắc mọi người đã lên kế hoạch quan hệ công chúng xong rồi hả? Cần em phối hợp không?”

“Không cần, chú phát Weibo ủng hộ Cây Non đã là sự phối hợp lớn nhất rồi.” Tu Trường Úc xua tay, si mê nơi đáy mắt nhanh chóng biến mất.

Tiết Miểu cũng không chú ý tới sự khác thường của ông, mà lại nghiêm túc nhìn điện thoại cười lạnh. “Ghi tên mấy cái thứ tự xưng là nghệ sĩ với cả nhân vật công chúng phẩm chất cao thượng lại đi, họp báo xong tôi phải khởi tố bọn họ một thể luôn. Tung tin đồn phỉ báng là phạm tội, chắc chắn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, không phải là chuyện lấy mồm mép đối mồm mép được đâu.” 

“Dạ. Sếp Tiết, tôi ghi lại ngay đây.” Một nữ thư ký rất nhanh đã lưu lại ảnh chụp màn hình để làm chứng.

Tiêu Gia Thụ buông bật lửa nhìn xung quanh, thấy các anh chị đại đã ngồi kín ghế sô pha, bèn chen đến bên cạnh anh Quý ngoan ngoãn đợi. Bây giờ đã không có đất diễn cho cậu nhúng tay, các loại tài liệu chất trên bàn đều là bằng chứng do mẹ tìm được trong vòng nửa tiếng, thậm chí đến cả người làm chứng đều đã lên máy bay tới nước Hoa, chỉ chờ khai chiến.

Cậu chợt nhớ tới một câu – Gừng càng già càng cay. Mẹ làm vợ hiền dâu thảo ở nhà họ Tiêu hai mươi năm vẫn cứ giữ lại sự cứng cỏi và cao ngạo trong tim. Thấy bà cởi xuống trang phục quý phu nhân dịu dàng nền nã, đổi thành váy đen bó sát đường cong cơ thể, môi đỏ như lửa, mắt sắc như dao, cao ngạo như một nữ hoàng, cậu thấy vui vẻ cực kỳ. Cậu thích mẹ như bây giờ.

Mới nãy còn khóc lóc thảm thương, bây giờ lại mừng rỡ đến mức lâng lâng, tâm trạng của Tiêu Gia Thụ ảnh hưởng nghiêm trọng đến Quý Miện, đến mức anh muốn trưng ra vẻ mặt nghiêm túc cũng không làm nổi, đành phải lấy tay đỡ trán, yên lặng cảm thán: Đúng là trời thương người thật thà, các cụ nói cấm có sai. Không, hình như có một câu nói khác còn đúng hơn, là gì nhỉ? Vô tri hưởng thái bình?

Lúc Quý Miện còn đang tâm hồn treo ngược cành cây thì ba giờ đã điểm, Lý Giai Nhi tổ chức một buổi họp báo cỡ nhỏ, còn livestream hẳn lên Weibo. Đầu tiên cô khóc lóc kể lể cảnh ngộ bi thảm thời niên thiếu của mình, sau đó vạch trần rằng sở dĩ mình bị mấy công ty giải trí như Quan Thế, Quan Miện, Thuỷ Thuỵ liên hợp cấm sóng đều là do Tiêu Gia Thụ đứng sau màn sai sử. Cậu là bạn của người đã cưỡng bức cô, muốn dồn cô đến tận đường cùng, cũng sao lại một bản án của vụ án năm đó, ở trên có dấu ngành liên quan, còn có ảnh chụp chung từ nhỏ đến lớn của Tiêu Gia Thụ và Hà Nghị, dùng để chứng minh quan hệ bạn bè của hai người bọn họ.

Bằng chứng vật chứng vô cùng rõ ràng, ngay lập tức tạo ra hiệu ứng oanh liệt, đám cư dân mạng nháo nhào cảm thán bây giờ các cậu ấm cô chiêu đã làm càn đến loại tình trạng này, đã phạm pháp còn chiếm lý, còn hãm hại người bị hại! Cảnh sát mặc kệ không thèm quan tâm ư?

“Tôi đã báo cảnh sát! Chuyện này đã khiến dư luận chú ý nhiều như thế, tôi cũng không tin cảnh sát sẽ xem như không thấy!” Một vị anh hùng chính nghĩa comment như vậy.

Chỉ trong hai mươi phút livestream ngắn ngủn, độ nhận diện gần đây đang dần tụt dốc của Lý Giai Nhi đã đi lên rất nhiều, thậm chí còn đang nhanh chóng nâng cao. Việc được đại chúng đồng tình lại một lần nữa làm cô có được độ nhận diện siêu cao, rất nhiều tổ chức nữ quyền đã liên kết lại để chuẩn bị đòi lại công lý cho cô. Lượng người theo dõi trên Weibo của Tiêu Gia Thụ cũng như thế, trong thời gian ngắn đã từ một triệu tăng lên sáu triệu người, nhưng đại đa số đều là antifan, đặc biệt tới để chửi cậu.

Tiêu Gia Thụ mở bình luận Weibo lên cũng chỉ nhìn thấy toàn ô ngôn uế ngữ. Người khác chửi cậu ỷ thế hiếp người, nhân phẩm thấp kém, cậu có thể không để ý tới, bởi vì cậu biết rõ con người chân chính của bản thân đến cùng là như thế nào. Nhưng nếu người khác mắng cậu không có kỹ thuật diễn, cậu sẽ tức giận đến mức nổi sùng ngay tại chỗ.

Tui mà không có kỹ thuật diễn á hả, mấy người xem tui diễn hồi nào chưa? Cậu rất muốn nói bật ra, nhưng liếc thấy anh Quý bên cạnh lại hậm hực buông đầu ngón tay. Được rồi, ở trước mặt anh Quý thì chút kỹ thuật diễn như thế của mình quả thức cũng không được tính là kỹ thuật diễn, còn phải luyện thêm! Vãi? Mắng tui thì thôi đi, mấy người còn mắng anh Quý không phân thi phi đi ôm đùi người khác? Tui không nhịn được đâu á!

Cậu nghiến răng nghiến lợi muốn trả lời bình luận, muốn cố gắng giảng đạo lý với những người này một phen, lại bị Quý Miện rút điện thoại ra, nhắc nhở. “Đừng để ý đến bọn họ, không có tích sự gì.”

“Vâng!” Tiêu Gia Thụ lập tức ngừng tay, hai tay đặt trên đầu gối, ngoan như một bé học sinh tiểu học. Nhóm người Tiết Miểu bận rộn hết cả lên, đang chuẩn bị cho cuộc họp báo khai mạc lúc bốn giờ ba mươi chiều.

Việc cần giúp cũng đã giúp rồi, Quý Miện bèn đứng lên chào hỏi mọi người, lúc gần đi còn trả di động cho Tiêu Gia Thụ, dặn dò. “Đừng xem Weibo, đừng trả lời bình luận, im lặng đáp trả mới thể hiện được thái độ của cậu.”

Im lặng đáp trả mới thể hiện được thái độ của cậu? Đúng rồi nhỉ, nếu có một đám người điên cuồng la hét trước mặt mình, nhưng mình vẫn có thể giữ bình tĩnh, như vậy thì mình đã thắng rồi, vì nội tâm của mình mạnh mẽ hơn bọn họ. Tiêu Gia Thụ gục đầu lau khoé mắt, chân thành đáp. “Cảm ơn anh Quý!” Nếu không có anh Quý, cậu sẽ không thể đi đến con đường này, mặc dù trải nghiệm rất nhiều khó khăn trắc trở, nhưng cậu vẫn rất yêu thích diễn xuất, cũng sẽ vĩnh viễn không hối hận.

Quý Miện vỗ đầu cậu, vừa cười vừa lắc đầu, lòng đầy cảm thán mà rời khỏi. Sau khi tới tầng hai mươi sáu, anh gọi toàn bộ nhóm Phương Khôn, Trần Bằng Tân và Lâm Nhạc Dương vào văn phòng.

“Sáng hôm nay tôi đã đưa ra một quyết định sai lầm.” Anh chậm rãi nói. “Tôi không nên tước đi quyền tự do lựa chọn của mọi người. Nhạc Dương, tôi có thể không can thiệp đến cậu, từ nay về sau cậu có thể tự chủ động sắp xếp công việc. Phương Khôn, trả lại lịch trình cho Trần Bằng Tân.”

“Vâng thưa anh Quý.” Phương Khôn không nói hai lời đã trả lại lịch trình công việc sáng nay vừa bàn bạc xong.

Trần Bằng Tân vội vàng cảm ơn sếp Quý. Y cũng không muốn tiếp tục làm việc vặt, Nhạc Dương có sếp Quý nâng đỡ, ké chút gió của anh sớm muộn gì cũng có thể lăn lộn đến chức người đại diện cấp cao.

“Không cần cám ơn, có vấn đề cứ hỏi Phương Khôn, cậu ấy có kinh nghiệm hơn cậu. Sau này ngoại trừ sự kiện quan hệ công chúng cực kỳ quan trọng ra, không cần phải báo cáo lịch trình làm việc của Nhạc Dương với tôi.” Quý Miện khoát tay. “Mọi người ra ngoài hết đi.”

Ba người nối đuôi nhau mà ra, Phương Khôn cảm thấy rất thoải mái, Trần Bằng Tân vui tươi nhảy cẫng, duy chỉ có Lâm Nhạc Dương lại khó chịu trong lòng. Cậu đứng ngoài cửa ngẩn ngơ một hồi, đột nhiên cảm thấy rất hoang mang. Anh Quý hạn chế tự do của cậu thì cậu cảm thấy phiền lòng, thậm chí còn tức giận; bây giờ anh Quý mặc kệ tất thảy, cậu lại thấy trống vắng, cảm giác bước đi không có chỗ đặt chân.

Tại sao anh Quý lại ra quyết định như vậy, là chuyện gì đã làm anh hồi tâm chuyển ý? Nói kệ là kệ, có phải bởi vì bản thân mình trong lòng anh đã không còn quan trọng như vậy nữa đúng không?

Lâm Nhạc Dương càng nghĩ càng sợ, đỡ trán nhìn cửa, quả thực rất muốn bạo lực đụng vào. Mà Quý Miện ở trong còn mệt tim hơn cả cậu, làm như này không đúng làm như kia cũng không xong, cho dù có năng lực thấu rõ lòng người thì đã làm sao? Anh vẫn chẳng biết điều Lâm Nhạc Dương thật sự muốn là gì. 

-xxx-

Bất tri bất giác đã tới bốn giờ, Tiêu Định Bang vừa bay từ châu Âu về đã nói với tài xế. “Không về nhà, đi khách sạn Thiền Duyệt, tôi nhớ hôm nay là ngày Cây Non ký hợp đồng.”

“Vâng.” Tài xế lái thẳng tới khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng Thiền Duyệt.

Nữ thư ký ngồi cạnh Tiêu Định Bang muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chưa nói gì.

Phóng viên được mời đã đến đủ, Nguyễn Lệnh Di và cấp cao của khách sạn Thiền Duyệt bây giờ mới cùng nhau đi tới. Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện, bầy không khó nhìn qua vô cùng hài hoà. Được các vị cấp cao vây ở giữa là một người đàn ông tuấn tú trẻ tuổi, hắn rất ga lăng giúp Nguyễn Lệnh Di kéo ra chiếc ghế chính giữa, đợi cô ngồi xuống xong mới ngồi ở bên cạnh, thuận tay điều chỉnh độ cao micro cho cô.

Người đàn ông đó là CEO của khách sạn Thiền Duyệt, cũng là em họ của Tiêu Định Bang, Tiêu Định Trạch. Hắn nhìn hai bên một chút, mỉm cười. “Cảm ơn các vị đã dự buổi ký hợp đồng ngày hôm nay, tôi xin trân trọng giới thiệu người đại diện cho khách sạn suối nước nóng nghỉ dưỡng Thiền Duyệt, cô Nguyễn Lệnh Di…”

Hắn còn chưa dứt lời, một người đàn ông cao lớn khí thế ngút trời chậm rãi đi vào hội trường, nhíu mày hỏi. “Người đại diện Nguyễn Lệnh Di, chuyện từ khi nào?”

Hết chương 52.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

28.06.2024.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

November 2024
M T W T F S S
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started