[Yêu em] – Chương 51.


 Chương 51: Cả nhà cùng cắn nhau, càng cắn càng vui.

Editor: Nhím ngu.

Quý Miện đang xem tài liệu trong văn phòng thì Phương Khôn bỗng dưng xông vào, thở dài bảo. “Tiêu Gia Thụ chết chắc rồi.”

“Có chuyện gì vậy?” Quý Miện ngay lập tức ngẩng đầu, nhíu chặt chân mày.

“Nó đua xe đâm chết người ở nước ngoài đấy, bị tuồn ảnh ra rồi, khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Thiền Duyệt huỷ luôn hợp đồng với nó rồi đấy, còn lên án nó nhân cách dơ bẩn. Bây giờ bọn họ đổi người đại diện rồi, là chị cả của Cực Quang Nguyễn Lệnh Di, chốt làm lễ ký hợp đồng vào 4 giờ chiều nay, rất nhiều phóng viên đã nhận được thư mời, làm cũng long trọng lắm. Nói đi cũng phải nói lại, Tiêu Gia Thụ không phải cậu hai nhà họ Tiêu à? Sao bị đì thảm thế? Bị khách sạn nhà mình bôi đen thành cái sàng mà cả nhà họ Tiêu chẳng có ai thèm đứng ra lên tiếng cho cậu ta.” Phương Khôn lắc đầu cảm thán không thôi.

Không thể nghi ngờ, đây lại là vở kịch tranh đoạt của nhà quyền quý. Bôi đen Tiêu Gia Thụ, buộc cậu rời nước Hoa, nhà họ Tiêu sẽ chỉ còn là thứ nằm dưới cánh chim của anh trai cậu.

“Cậu ta không thể nào gây tai nạn được đâu.” Quý Miện gọi điện cho Tu Trường Úc, lại gửi một tập tài liệu sang Mỹ theo chỉ đạo của ông, rồi mới mặc áo khoác vội vàng ra lệnh. “Tôi lên tầng cao nhất một lúc, cậu để tổ quan hệ công chúng của studio Quan Miện điều hướng dư luận trên Internet trước đã. Có hiểu lầm ở đây đấy.”

“Không phải chứ anh Quý, hay là mình đừng xía vào vụ này nhé! Vừa nãy Lý Giai Nhi mới bắn tiếng là còn có một cái drama hót hòn họt sắp nổ ra nữa cơ, cũng là về Tiêu Gia Thụ đấy, mời cư dân mạng đúng giờ đến Weibo của con bé xem. Em nghĩ con bé muốn lôi chuyện trước đó Tiêu Gia Thụ cấm sóng con bé ra để kiếm chút độ hot, chuyện này chồng chuyện kia, toàn bộ đều là đường chết đấy ạ!” Phương Khôn vội vàng đuổi theo can ngăn.

“Thủ đoạn của Cực Quang Entertainment càng ngày càng bỉ ổi nhỉ. Tôi cũng tự hỏi tại sao có người lại vô duyên vô cớ bôi đen Tiêu Gia Thụ, hoá ra là vì tranh quyền đại diện cho khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Thiền Duyệt. Cũng đúng, phí đại diện cả chục triệu, có ai mà không thèm nhỏ dãi?” Quý Miện nhìn chằm chằm vào số tầng, cười lạnh. “Cậu báo cho bộ phần PR, để bọn họ chuẩn bị họp. Tôi đi tìm sếp Tu để bàn bạc phương án.”

Phương Khôn muốn ngăn cũng ngăn không được, đang lo lắng trong bụng thì lại thấy Miêu Mục Thanh đăng Weibo, chỉ có mấy câu – Tung tin đồn nhảm sướng nhất thời, cuống lên hết cả đời! @Bé Cây Non, chị tin cậu trong sạch! 

Trời đất, giờ thì hay rồi! Cư dân mạng tấn công còn dữ dội hơn nữa, chuẩn bị càn một đợt quét sạch cả hai người này luôn. Phương Khôn sắp bị tổ đội hai người xui xẻo này chọc cho tức gần chết, lại nhận ra Quý Miện đang mở Weibo gõ chữ.

“Anh Quý làm gì đấy? Anh đặt điện thoại xuống có được không ạ? Mình bình tĩnh tí đi anh! Quan hệ của anh với Tiêu Gia Thụ cũng bình thường thôi, tội gì phải nhúng tay vào vũng nước đục này?” Phương Khôn nhào tới giật điện thoại, rồi lại chậm rãi co đầu rút cổ dưới ánh nhìn lạnh lùng của Quý Miện.

“Tiêu Gia Thụ là người mới tôi coi trọng nhất nhất trong năm nay, tôi không thể trơ mắt nhìn cậu ta bị huỷ hoại vì mấy thứ điều tiếng này được.” Anh cường điệu gằn từng chữ, sau đó đăng văn bản đã được chỉnh sửa kỹ càng – Làm việc đoan chính, không thẹn với mình, không sợ ngôn luận @Bé Cây Non.

Nếu bài đăng của Miêu Mục Thanh chỉ kích thích sự phẫn nộ của cư dân mạng thì bài đăng của Quý Miện quả thực nhất lên sóng to gió lớn. Cư dân mạng càng tin tưởng lời đồn bối cảnh của Tiêu Gia Thụ vô cùng ghê gớm, chẳng những cậu có thể trốn án giết người, còn có thể mời được anh lớn, chị lớn của Thuỵ Thuỷ và Quan Thế cùng nhau tẩy trắng cho cậu, quyền thế quả thực thông thiên. Dạng người này đúng là khối u ác tính của xã hội, cần phải diệt trừ!

Phương Khôn lướt qua đống bình luận, lo lắng nói. “Anh Quý anh suy xét chút đi, fan của anh là kiểu trung thành nhất rồi mà bây giờ còn không thể hiểu được anh nữa là. Chờ chuyện này qua rồi, danh dự của anh chắc chắn sẽ bị hao tổn nghiêm trọng, cho dù anh muốn nghỉ hưu cũng không thể tự dìm mình xuống như thế có phải không? Sao anh có thể chắc chắn Tiêu Gia Thụ bị oan, nếu thực sự là thật thì sao?

“Bảo cậu đi báo tin cho bên PR thì cậu cứ đi đi, nói mấy lời vô ích làm gì? Tiêu Gia Thụ là kiểu người ra sao tôi còn rõ hơn bất luận kẻ nào.” Nét mặt Quý Miện nghiêm khắc, ánh mắt sâu lắng. Chỉ nghĩ tới tình yêu của Tiêu Gia Thụ dành cho diễn xuất nồng cháy đến mức sinh ra lòng tin mãnh liệt, anh đã không thể nào bỏ mặc ngó lơ rồi. Anh không tài nào trơ mắt nhìn một ngôi sao vốn dĩ nên toả sáng bị bóng đêm cắn nuốt rồi vẫn lạc. Huống chi anh còn hiểu rõ hơn bất luận kẻ nào, rằng những câu chuyện bôi đen kia thực hư ra sao. Người bị hại còn chưa lên tiếng mà thủ phạm đã lên tiếng, còn gì trắng đen lẫn lộn hơn thế này.

Thang máy chầm chậm đi lên, vừa tới tầng hai mươi sáu, Quý Miện đã nghe thấy tiếng khóc thoang thoáng, không phải là kiểu nát tim nát phổi, cũng không phải là kiểu nhọn hoắt chói tai, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào vô cùng đau khổ, như một con động vật nhỏ bị thương. Anh đột nhiên nhớ lại cái lần trong bệnh viện kia, thế là rời khỏi cửa thang máy bước về phía cầu thang bộ, vừa leo tới chỗ rẽ đã thấy Tiêu Gia Thụ tự co mình lại thành một cục, đầu chôn giữa hai gối và khuỷu tay, khẽ run từng chút một nhưng lại không phát ra âm thanh gì.

Nhưng Quý Miện lại biết nội tâm cậu đau khổ đến mức nào, sự tuyệt vọng đã sắp bao trùm lấy anh rồi.

“Khóc cái gì?” Quý Miện trầm giọng cất tiếng. “Có thời gian ở đây khóc, không bằng đi tìm biện pháp giải oan.”

“Anh Quý?” Tiêu Gia Thụ đột nhiên ngẩng đầu, để lộ khuôn mặt lem nhem nước mắt nước mũi.

Quý Miện lấy một chiếc khăn tay đắp lên mặt Tiêu Gia Thụ, dùng sức xoa xoa. “Tôi biết cậu vô tội rồi, đi tìm bằng chứng tung ra đi.”

“Anh Quý, anh không hiểu, em vô tội hay không chẳng quan trọng, quan trọng là người sau màn là ai. Nếu như là người nhà của em làm, vậy thì bất kể em có nói gì họ cũng sẽ loại bỏ em. Nếu như đến cả người nhà của mình cũng bôi đen mình, vậy thì mãi mãi cũng rửa không sạch. Em biết loại cảm giác này, một người bạn của em chết như thế đó.” Tiêu Gia Thụ đè khăn tay, không muốn để anh Quý trông thấy dáng vẻ chật vật nhất của bản thân.

“Gọi điện thoại cho người nhà cậu đi, hỏi bọn họ chuyện này rốt cuộc là do ai làm. Nếu bọn họ thừa nhận, cậu cũng có lấy chân tướng, nếu bọn họ phủ nhận ít ra cậu cũng có thể được an ủi. Cái gì cũng không hỏi, tự mình trốn trong góc đoán mò là cách xử lý ngu xuẩn nhất, hèn yếu nhất.” Quý Miện nhặt điện thoại trên đất, đè xuống nút khởi động, dịu dàng nói. “Cậu nhìn thử xem, nhiều cuộc gọi nhỡ như thế đều là người quan tâm đến cậu, cậu còn cách giai đoạn cùng đường hết lối xa lắm.”

Tiêu Gia Thụ nhận điện thoại xem thử, gò má lập tức đỏ lên. Mẹ, chú Tu, dì Tô, chị Mỹ Hiên, anh Tử Tấn, trợ lý Chu, đạo diễn La, Miêu Mục Thanh,… Mười mấy cuộc gọi nhỡ thiếu điều khiến cậu lag đơ cả máy, WeChat tức thì bị đủ mọi loại thông tin chen bể. Weibo không ngừng có người tag cậu, bắt mắt nhất là bài đăng anh Quý mới đăng – Không thẹn với mình, không sợ ngôn luận, anh Quý hoàn toàn tin tưởng cậu. Còn có chị Mục Thanh, cô ấy cũng đứng ra lên tiếng cho cậu ở thời khắc drama đến hồi đỉnh điểm.

Trái tim buốt giá của Tiêu Gia Thụ lập tức đầy máu ngay, trước tiên là gọi một cuộc điện thoại cho anh, thấy không gọi được thì đứng dậy, kiên cường bảo. “Em sẽ không nhận thua, em có bằng chứng.” Hồ sơ điều tra khai nạn, phối hợp với cảnh sát lấy lời khai, còn có ghi âm của Hà Nghị lúc sắp mất đều là chứng cứ chính xác nhất, cậu muốn kiện mấy kẻ tung tin đồn nhảm phỉ báng kia, để bọn họ đền táng gia bại sản!

“Có bằng chứng là được, lên lầu đi, sếp Tu chắc đang lo đấy.” Quý Miện tiễn cậu đến cửa thang, thấy cằm cậu còn lem nhem nước mắt nước mũi thì lấy ra mấy tờ giấy đưa cho cậu.

Lâm Nhạc Dương vội vàng chạy tới vừa lúc trông thấy cảnh này, lọ ghen tuông trong lòng đổ ào hết cả ra. Dù thế nào cậu cũng không dám tin rằng một anh Quý chả bao giờ lên Weibo tỏ thái độ lại đứng ra ủng hộ Tiêu Gia Thụ, đây vậy mà lại là lần đầu tiên! Anh ấy rốt cuộc có quan hệ gì với Tiêu Gia Thụ? Cứ thế mà khẳng định người ta vô tội hả?

Dường như Quý Miện có linh cảm, quay đầu liếc cậu một cái, nhưng cũng chẳng giải thích gì.

“Anh Quý à, bây giờ trên mạng đang rầm trời rồi. Anh qua bên tổ PR xem chút đi, bọn họ đang chuẩn bị tổ chức hội nghị.” Lâm Nhạc Dương bước tới, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

“Kêu bọn họ tới tầng cao nhất mở họp, toàn bộ nhân viên quan hệ xã hội đều nghe lệnh sếp Tu.” Quý Miện liếc cậu một cái thật sâu, hình như có điều muốn nói nhưng cũng không có mở lời.

Cửa thang máy mở rồi đóng, buồng thang máy nhanh chóng đi lên, Lâm Nhạc Dương không vào trong mà lại nhìn chằm chằm biển báo thang máy, nụ cười bên khoé môi dần dần nhuốm vẻ cay đắng. Nếu Tiêu Gia Thụ cứ thế biến mất thì tốt biết bao nhiêu nhỉ? Cậu không kìm lòng không đậu mà nghĩ bụng.

Văn phòng Chủ tịch yên ắng đến mức nghe ra cả tiếng kim rơi, đến cả mấy trợ lý yên lặng tới lui giao tài liệu còn không dám thở mạnh, trên mặt còn vương nét hoảng sợ. Chủ tịch Tô Thuỵ của Thuỵ Thuỷ, chủ tịch Tống Hành Chu của Gia Hoà, CEO Chiêm Thế Bác của truyền thông Phổ Chúng… Những vị chỉ cần tuỳ tiện ho một cái cũng có thể làm giới giải trí rung chấn mạnh mẽ này tụ tập hết ở đây, lo lắng nhìn chăm chú người phụ nữ ngồi bên cửa sổ.

Khí chất của bà tao nhã, dung mạo bà diễm lệ, lông mày xếch dài càng làm bà trông có vẻ sát phạt quả quyết, khí khái hào hùng. Bà chính là nữ thần bất lão Tiết Miểu đã từng vang danh toàn bộ Châu Á, lại dứt khoát rời khỏi giới giải trí tại thời kỳ đỉnh cao nhất. Bà gõ gõ ngón tay sơn đỏ thẫm lên chiếc điện thoại trên bàn, hờ hững bảo. “Chờ Lý Giai Nhi tuồn hết tin, Nguyễn Lệnh Di ký xong hợp đồng, chúng ta sẽ nhả sự thật ra. Muốn bôi đen con trai tôi ấy à? Để tôi cho hai con ả đấy thân bại danh liệt, để Thiền Duyệt mất cả chì lẫn chai, để xem xem ai ác hơn ai!”

Vờ lờ! Tiêu Gia Thụ thế mà lại là con trai Tiết Miểu á? Quả đúng là vở kịch chốn hào môn mà! Nhóm trợ lý kinh ngạc cực kỳ, liên tục cảm thán rằng sự thật quả nhiên còn lố hơn cả phim ảnh nữa. Chưa thấy ai tự đào hố chôn mình như anh bạn đâu!

“Miểu Miểu đừng lo lắng, Quý Miện thấy Cây Non rồi, sẽ đến đây nhanh thôi.” Tu Trường Úc liếc điện thoại xong thì lập tức truy vấn. “Phía Tiêu Khải Kiệt bảo sao?”

“Ông ta bảo trừ phi em và ông ta tái hôn, bằng không Cây Non hoàn toàn không phải con trai của ông ta, ông ta tuyệt đối sẽ không quan tâm.” Tiết Miểu cười lạnh. “Mặc kệ thì mặc kệ, em thiếu lão chắc? Đúng rồi, lần này thực sự là may mắn có Quý Miện, bằng không chúng ta sẽ không có cách nào lấy được hồ sơ điều tra năm đó tới tay nhanh như vậy.”

“Cậu ấy cũng có chút mạng lưới bên Mỹ, điều tra một bộ hồ sơ cũng không khó gì.” Nhắc đến Quý Miện, Tu Trường Úc cũng rất kinh ngạc. Thấy cậu ấy thường xuyên dìu dắt đàn em thế thôi, chứ mấy kiểu đại chiến ngôn luận không rõ thực hư thế này cậu ta chưa bao giờ liên luỵ đến. Cậu ta rất yêu quý lông cánh của mình.

“Dù thế nào thì vẫn cứ phải cảm ơn cậu ấy. Em hay nghe thằng nhỏ khen cậu ấy lắm, mười câu thì hết tám câu chẳng rời nổi anh Quý.” Nghe thấy con trai sắp tới, nét mặt cứng rắn lạnh lẽo của Tiết Miểu ngay lập tức trở nên dịu dàng, bà vô cùng biết ơn. “Cũng cảm ơn mọi người đã lập tức đến đến giúp đỡ Cây Non. Xong xuôi vụ này tôi mời mọi người một bữa.”

“Chị Tiết cứ khách khí với bọn em làm gì, chuyện này có gì to tát? Bọn em còn ngóng được xem trò hề đây.” Tô Thuỵ bật TV, cười hả hê. “Em chờ xem kết cục của những kẻ này rồi sẽ đi về đâu.”

Hết chương 51.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

12.06.2024.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

November 2024
M T W T F S S
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started