Chương 47: Cậu chủ Tiêu vô gia cư.
Editor: Nhím ngu.
Tiêu Gia Thụ tôn thờ câu nói này – Không có trải nghiệm thực tế thì làm sao có diễn xuất chân thực. Cho nên ngay sau khi đề bài tới tay, cậu ngay lập tức để stylist mang cho mình tóc giả nửa dài và cả râu quai nón, trà trộn vào trong nhóm người vô gia cư. Cậu sinh hoạt ở quảng trường cửa Nam ba ngày, không mang điện thoại, không xu dính túi, khát đi nhà vệ sinh công cộng hoặc vành đai xanh uống nước máy, đói bụng thì xin người qua đường hoặc lục thùng rác, nói chung nhóm vô gia cư sống sao thì cậu sống thế, hoàn toàn quên mất mình là cậu hai của tập đoàn dược phẩm nhà họ Tiêu.
Nhịn đến ngày cuối cùng cậu đã đói đến mức ngực dán vào lưng, cả người giống nằm co quắp trên đất trông như vắt mì, da dẻ dơ dáy, quần áo thối hoắc, không còn tí hình tượng nào đáng nói. Cậu nhìn chuông gác dựng đứng bên cạnh quảng trường, thầm quy định cho mình hạn cuối của bài kiểm tra – mười hai giờ, trải nghiệm lần này đến mười hai giờ mới có thể kết thúc. Làm một diễn viên ưu tú, mi phải đi trải nghiệm những đời sống khác nhau, mà mỗi một loại trải nghiệm sẽ trở thành tài nguyên tinh thần quý giá của mi. Chịu đựng đi Cây Non!
Nghĩ như thế, trong mắt cậu rực lên hai ngọn lửa mang tên “ý chí chiến đấu”, lại nhanh chóng dập tắt trong một nốt nhạc, sau đó lộ ra vẻ mặt hèn nhát. Người, người đấy không phải là anh Quý đâu đúng không?
Mặc dù màn đêm đã giáng xuống, ánh sáng tắt dần, mà Quý Miện còn đeo khẩu trang và mũ để che giấu thân phận, nhưng Tiêu Gia Thụ đã quá quen thuộc với anh, chỉ dựa vào bóng lưng và dáng đi đã nhận ra được người ta. Cậu vội vàng cầm túi da rắn trên đất, chuẩn bị đổi trận địa, Quý Miện lại quay đầu nhìn sang, ánh mắt đảo ngay đúng trên người cầu, lại dời đi một cách tự nhiên.
Bước qua chậm thôi, chậm thôi… Tiêu Gia Thụ vừa tự nhủ vừa tập tễnh bước tới. Cậu sắp đói ngất luôn rồi, không cần giả bộ cũng có thể diễn được bộ dạng của một tên vô gia cư chán nản vô cùng tinh tế. Thì ra diễn xuất tốt nhất không phải bắt chước, mà là dấn thân vào trong hoàn cảnh, chẳng trách trước kia lúc đóng phim điện ảnh diễn viên phải tiến hành huấn luyện tập thể, diễn đề tài gì thì bọn họ trải nghiệm đời sống như thế, sau đấy thì người này cho ra kết quả còn tốt hơn người kia. Chỉ tiếc phim điện ảnh bây giờ đã sớm vứt bỏ kiểu truyền thống tốt đẹp này, thế là rốt cuộc cũng không còn diễn viên và tác phẩm sáng lạn nào xuất hiện.
Trong lòng cậu suy nghĩ lung tung lộn xộn, bất tri bất giác đã đi vượt qua Quý Miện hướng về phía trước, vừa quay đầu lại, nơi nào còn bóng dáng người kia nữa.
Quả nhiên anh Quý chỉ đi ngang qua. Cậu âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau khi bò lên trên cầu vượt thì ngồi xuống ngay vệ đường, chờ mấy tiếng đồng hồ cuối cùng trôi qua như con cá chết. Sắp tới mười một giờ tối rồi, người đi trên đường càng ngày càng ít, cậu cong lưng đứng dậy, trước tiên là gấp túi da rắn ngay ngắn kẹp dưới náy, lúc này mới từng bước chui xuống gầm cầu. Mấy tên bợm nhậu trẻ tuổi đi ngang qua, dường như bị mùi thối trên người cậu hun tới, lập tức nổi giận túm lấy cậu đánh một trận.
Chuyện như thế thường xuyên xảy ra với những người vô gia cư. Bọn họ không quyền không thế, không nhà để về, nằm ở tầng chót đáy xã hội. Không ai quan tâm đến sống chết của bọn họ, tất nhiên sẽ không có người tới khuyên can.
Tiêu Gia Thụ vội vàng cuộn người lại bảo vệ khuôn mặt, để tránh bị đánh trúng điểm yếu hại. Những ngày gần đây cậu có nói chuyện với vài người vô gia cư, biết rõ làm gì để đối phó với kiểu tình huống này, chỉ cần không bị đánh trúng điểm nguy hiểm là được, tuyệt đối đừng nghĩ tới phản kháng hoặc kêu cứu, như thế chỉ càng chọc giận kẻ hành hung thêm mà thôi. Tất nhiên cậu cũng có thể chọn chạy trốn, nhưng điều kiện tiên quyết là cậu chạy thắng được những người này, nếu chạy không lại bị túm về, thứ chào đón cậu chính là cơn mưa nắm đấm.
Tiêu Gia Thụ đau không chịu nổi, lại chỉ có thể cắn răng kiềm chế, vì mười hai giờ chưa điểm, giờ phút này cậu cũng không phải là cậu hai của tập đoàn dược phẩm nhà họ Tiêu. Lúc một trong những kẻ hành hung giơ chai rượu lên chuẩn bị cho cậu một đòn, một người đàn ông cao lớn bắt lấy cổ tay kẻ kia, trầm giọng nói. “Tôi đã bảo cảnh sát, khuyên các cậu nên dừng tay đi.”
Mấy kẻ vẫn còn chút lí trí lúc này mới hoảng hồn, quẳng bình rượu nhanh chân chạy.
Tiêu Gia Thụ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng càng cảm động đến mức khó nói thành lời, người cứu cậu không phải ai khác, chính là anh Quý. Quả nhiên anh Quý chính là người tốt, gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ ô, lúc nên ra tay thì ra tay ô, hùng hổ hùng hổ xông vào Cửu Châu… Ơ? Sao đột nhiên tâm trạng lại tốt hơn thế này? Ơ? Sao lại còn hát luôn nữ rồi? Tiêu Gia Thụ đã bị đánh cho váng đầu, cả người rơi vào trạng thái mơ mơ màng màng.
Vẻ lo lắng trên khuôn mặt Quý Miện hơi hoãn lại, khoé miệng không ngừng giật giật, dường như muốn hạ xuống nhưng hết lần này đến lần khác lại cứ nhếch lên mà không tự biết. Sao Tiêu Gia Thụ có thể khờ như thế. Anh vừa cảm thán vừa ngồi xuống, bất đắc dĩ hỏi. “Có bị thương nặng không? Còn đi được không? Tôi dẫn anh đi bệnh viện xem thử nhé?”
“Tui tên Mễ Tứ, ci trốc hơi đau tí thôi, cạm ơn eng em ni nghen! (*)” Tiêu Gia Thụ đáp lại bằng khẩu âm Hồ Nam đặc sệt. Cậu không dám ngẩng đầu, không dám ưỡn ngực, lưng còn gù kinh hơn cả trước đó, nhưng cho dù là cậu không che giấu chút nào, người ngoài cũng không thể nào nhận ra được thân phật thật của cậu từ vẻ ngoài bẩn thỉu và nét mặt suy sút kia được. Chí ít đối với Quý Miện mà nói thì là như vậy. Nếu không phải anh có năng lực đặc biệt, chắc chắn sẽ không có khả năng tìm đúng mục tiêu từ giữa một đống người vô gia cư như vậy.
(*)
(*) Tôi tên Mễ Tứ, cái đầu hơi đau chút thôi, cảm ơn người anh em này nhé! – Raw: “我米四, 逗是脑壳有阔痛, 谢谢这位大锅!”. Câu này mình search raw lòi con mắt vẫn không ra mấy từ địa phương của tác giả viết có nghĩa gì, nên mình viết lại theo nghĩa mình tạm thời tra được theo tiếng địa phương miền Trung.
“Chân anh không sao chứ?” Quý Miện cau mày.
“Không răng hết, cạm ơn ông eng ni! (*)” Tiêu Gia Thụ liên tục thở dài, thái độ hèn mọn.
(*)
(*) Không sao cả, cảm ơn ông anh này! – Raw: “针滴, 多谢大锅!”
Quý Miện không đành lòng nhìn tiếp, lấy ra một trăm đồng tiền bảo. “Cầm đi mua ăn chút gì đi.”
“Cạm ơn ông eng, ông eng đúng là người tốt! (*)” Đôi mắt đục ngầu của Tiêu Gia Thụ lập loè nước mắt. Ba ngày, đây là sự ấm áp đầu tiên cậu cảm nhận được.
(*)
(*) Cảm ơn ông anh, ông anh đúng là người tốt! – Raw: “谢谢大锅, 大锅你四个好人!”
Quý Miện giơ tay muốn xoa xoa đầu cậu, trông thấy đầu tóc rối một cục như thế lại xoắn xuýt buông xuống, chuyển thành phất tay, sau đó chậm rãi đi ra. Đúng vào lúc này, gác chuông cũng iểm mười hai giờ, cuộc sống lang thang ba ngày kết thúc, vệ sĩ nấp gần đấy bước ra, trong lòng còn sợ hãi. “Cậu Tiêu, tôi bảo muốn theo sát một chút cậu không đồng ý, lúc nãy thiếu chút nữa là có chuyện rồi.”
“Mấy người vừa chạy đi đâu?” Một tay Tiêu Gia Thụ kẹp lấy túi da rắn, một tay vuốt ve trăm đồng tiền, vẻ mặt có hơi hoảng hốt.
“Để chú Lục tóm đến đồn cảnh sát rồi, cậu Tiêu, tôi đã thuê một phòng ở khách sạn đối diện, cậu qua đấy tắm rửa trước, ăn một bữa cơm đi đã?” Vệ sĩ nể phục cậu hai nhà họ Tiêu này vô cùng. Vốn dĩ hắn chắc rằng người này tuyệt đối sẽ không chống qua nổi ba ngày, nào liệu được chẳng những cậu có thể tiếp tục kiên trì, còn biểu hiện được tốt như thế, khát uống nước máy, đói bụng lục thùng rác, trải qua còn gian khổ hơn cả quãng thời gian năm đó lúc hắn làm lính đánh thuê nữa.
“Cảm ơn anh, mấy ngày nay vất vả cho các anh rồi. Có quay được video không vậy? Cho tôi xem một chút.” Tiêu Gia Thụ cũng không quên đây vẫn còn là bài kiểm tra.
Vệ sĩ vội vàng gửi video cho cậu. “Quay lại hết cả rồi. Mấy học viên kia trong lớp của cậu đều đăng video lên mạng hết cả rồi, hay là cậu cũng đăng lên luôn?” Hắn thực lòng cảm thấy kỹ thuật diễn và trình độ nỗ lực của những người kia so ra đều thua một nửa cậu chủ Tiêu. Mấy đoạn video này nếu mà đăng lên Internet tuyệt đối có thể phá vỡ ấn tượng cố hữu của mọi người đối với cậu hai. Cậu ấy không cao ngạo, cũng không yêu kiều, hoàn toàn trái ngược lại, thái độ của cậu dành cho công việc và đời sống còn nghiêm túc hơn bất luận kẻ nào, một khi đã xác định được mục tiêu rồi sẽ lấy hết sức mình để hoàn thành.
“Không đăng.” Tiêu Gia Thụ quả quyết cự tuyệt, sau đó mang theo túi da rắn đi vào khách sạn năm sao.
Khoảnh khắc ngươi trông cửa nhìn thấy cậu nét mặt có hơi cứng lại, đang chuẩn bị đuổi người, lại phát hiện phía sau cậu còn đi theo một cánh đàn ông, nhìn thì có vẻ như là vệ sĩ, lập tức cứng đờ tại chỗ. “Vị này, cậu…” Người trông cửa rối mù cả đầu, trán nổi vệt đen.
Vệ sĩ lấy ra một tờ thẻ phòng quơ quơ, người trông cửa ngay lập tức cho đi, còn âm thầm trào phúng: Mẹ nó, bây giờ kẻ có tiền càng ngày càng thần kinh!
Một anh vệ sĩ khác chạy theo sau, đi đến bên cạnh cậu hai khai báo tình huống. Bởi vì trên đường có camera giám sát, mấy tên bợm rượu đã bị tạm giam, có thể sẽ phải ở trong trại tạm giam chừng ba bốn ngày mới ra nổi.
“Ừm, tôi biết rồi.” Một đoàn người bước vào phòng, Tiêu Gia Thụ vội vàng tắm rửa, sau đó báo tin bình an cho Tiết Miểu, cân nhắc một lát sau lại nói. “Mẹ, con muốn quyên tiền thành lập một căn nhà tình thương, còn muốn lập một quỹ từ thiện chuyên dùng để giúp đỡ người vô gia cư, mẹ có phương pháp gì không? Được ạ, được ạ, con không sao, con biết rồi, cảm ơn mami.” Cậu dừng một chốc, rồi nói bằng giọng khàn khàn. “Mẹ, con cảm ơn mẹ vì đã tạo cho con hoàn cảnh sinh hoạt tốt như thế để con khoẻ mạnh trưởng thành, con yêu mẹ.”
Hai người vệ sĩ nghe xong cũng ướt cả hốc mắt, may là trên mặt mang kính râm mới không bị hỏng hình tượng,
Tiêu Gia Thụ có được nụ hôn của mẹ, nỗi đau ba ngày mới tính là hoàn toàn bình phục, lôi tờ trăm đồng ra nhìn một chút, cuối cùng nhịn không được, chụp một tấm hình rồi đăng Weibo, ghi caption: Đây là món quà ấm áp nhất mà tôi nhận được trong hai mươi năm nay, cảm ơn ông eng nha!
Quý Miện nấp trong bóng tối quan sát Tiêu Gia Thụ, thấy vệ sĩ bên cạnh cậu đi theo, lúc này mới yên tâm rời đi, về đến nhà mở di động ra lại bất ngờ trông thấy một bức ảnh tờ tiền trăm đồng. Bởi vì anh và Thi Đình Hoành đều follow “Đừng cúi đầu, Vương Miện Nhỏ sẽ rơi”, Vương Miện Nhỏ bây giờ cũng đã có mấy trăm ngàn người theo dõi, bài đăng vừa hiện mọi người ai cũng không hiểu, hỏi cậu có phải là thèm tiền đến điên rồi không.
Tên nhóc khờ này! Quý Miện thực sự câm nín rồi, cũng phải gồng lại kìm hãm bản thân ghê lắm mới không để ngón tay của mình đặt lên trên nút like.
Hôm sau, bốn học viên lần lượt nộp video bài thi lên, Hoàng Tử Tấn cười như không cười nói. “Được nha, thủ đoạn xào CP của người này còn cao hơn cả người kia, có người lại có thể mời được ảnh đế Quý, không tầm thường! Cây Non, sao em lại không thấy động tĩnh gì thế?”
“Em đóng vai vô gia cư, hình tượng xấu quá, làm sao dám đăng lên.” Tiêu Gia Thụ giao nộp USB, dặn dò. “Anh Tử Tấn xem âm thầm là được rồi, tuyết đối đừng có đăng lên nha!”
“Được, anh cũng không phải người lắm mồm, thành tích của em anh sẽ nhận xét sau. Kiệt Tây, Kim Thế Tuấn, hai cậu trượt, về sau khỏi cần tới, tôi không dạy được kiểu học sinh giở trò dối trá như các cậu.” Hoàng Tử Tấn nhìn về phía Lâm Nhạc Dương. “Cậu còn miễn cưỡng vừa đủ tư cách, giai đoạn trước cậu biểu hiện cũng khá tự nhiên, về sau thì lại càng làm lố, hoàn toàn không xem mình như một người phụ nữ. Nếu tôi là Quý Miện, chỉ một chút thôi là có thể nhận ra được cậu rồi. Có thể anh ấy đã nhận ra tù sớm, chẳng qua là đang diễn kịch với cậu mà thôi, chút kỹ thuật diễn kiểu vậy của cậu mà cũng có thể gạt được người ta á?”
Kiệt Tây và Kim Thế Tuấn rất phẫn nộ, lập tức rời đi, nói là muốn tìm tổng giám đốc khiếu nại. Hoàng Tử Tấn không mảy may để ý, bật máy tính lên cắm USB vào, bắt đầu quan sát biểu hiện của Cây Non. Anh đã nói qua là sẽ cho học viên thời gian ba ngày để chuẩn bị, lại không ngờ rằng Cây Non đã bắt đầu lang thang ở quảng trường cửa Nam ngay từ ngày đầu tiên. Cậu hoàn toàn dung nhập vào đời sống của người vô gia cư, trải nghiệm sự đau khổ và gian khổ của bọn họ, cậu thậm chí còn ăn đòn, lại tuân thủ nghiêm ngặt chuẩn tắc của kẻ lưu lạc, nửa chút cũng không có phản kháng.
Rõ ràng là cậu đang trải nghiệm, vẫn sống ra được bộ dạng chân thực.
Video đã phát xong, Hoàng Tử Tấn lại nói không nên lời một hồi lâu, Lâm Nhạc Dương bởi vì tò mò mà lưu lại lại càng hơn cả cực kỳ chấn động.
Hết chương 47.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
14.10.2023.
Editor có lời muốn nói: Tui quay lại rồi ạ =))))) Phải nói thiệt là chương này khó vãiiii, tui search lòi cả mắt ra chả kiếm được cái gì nên hồn.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3