[Yêu em] – Chương 46.


 Chương 46: Thi nhau lăng xê.

Editor: Nhím ngu.

Quý Miện và Lâm Nhạc Dương đã hẹn phỏng vấn “cô em họ” của cậu vào lúc mười một giờ, sắp đến giờ thì nghe có tiếng giày cao gót cộp cộp ngoài cửa truyền vào. Anh nhướn mày, nét mặt cười như không cười.

“Xin chào sếp Quý, em là em họ của Lâm Nhạc Dương, tên là Lâm Nhạc Nhạc, năm nay hai mươi tuổi, đang là sinh viên đại học, một năm nữa mới tốt nghiệp. Em đến phỏng vấn làm thực tập sinh cho quý studio.” Lâm Nhạc Dương bước vào văn phòng, trông như chân tay luống cuống tự giới thiệu bản thân. Thư ký rót cho cậu và Trần Bằng Tân một tách cà phê.

“Hai mươi tuổi mới đến phỏng vấn làm thực tập sinh, tuổi tác có hơi lớn.” Quý Miện dựa theo trình tự bình thường mà tới, nên nói gì thì nói đó, không hề chừa mặt mũi.

Lâm Nhạc Dương liếc điện thoại, quả nhiên thấy phòng livestream đã sôi sục lên rồi, có người trào phùng cậu lấy tên tuỳ tiện quá, có người lại chê bai cậu cử chỉ mất tự nhiên, nhưng đối xử với Quý thần thì toàn là quỳ liếm với theo đuổi. Quý thần trong hiện thực quả nhiên không khác biệt gì mấy với anh ở trên màn ảnh, luôn luôn nghiêm túc như vậy, đâu ra đấy, đối mặt với mỹ nữ có giá trị nhan sắc cao chót vót mà đến cả mắt cũng không thèm chớp một chút, thái độ làm việc quá đáng khen. Khen thưởng khen thưởng! Liều mạng khen thưởng cho Quý thần!

Trông thấy đống quà tặng đang không ngừng lên ầm ầm, ánh mắt Lâm Nhạc Dương lấp lóe. Sức kêu gọi của anh Quý quả nhiên thật đáng sợ! Không được, không thể lại nhìn điện thoại, anh ấy sẽ nghi ngờ mất. Nếu anh ấy biết mình đang livestream thì có tức giận không? Nghĩ như vậy, cậu lập tức cất điện thoại vào trong túi xách.

Cùng lúc đó, sự sung sướng dưới đáy mắt Quý Miện đang chậm rãi tiêu tan, nhưng nét mặt của anh trông quá nghiêm khắc, không hề có bất kỳ ai phát hiện ra điều khác lạ. Anh tiếp tục nói: “Mặc dù tuổi tác có chút lớn, nhưng giá trị nhan sắc của cô vẫn nằm đấy, nếu có tài nghệ tương đối nổi bật vẫn cứ đáng giá bồi dưỡng. Hôm nay cô đến đây hẳn là đã có chuẩn bị chứ?”

Lâm Nhạc Dương căng da đầu đáp: “Em tự đàn hát một bài ạ.” Trần Bằng Tân lập tức đưa ghi-ta cho cậu.

“Cô có thể bắt đầu rồi.” Quý Miện hững hờ khoát tay.

Lâm Nhạc Dương chơi ghi-ta không tệ, đấy là một điểm cộng, nhưng vì cậu đang giả nữ nên không thể không ép giọng the thé để hát, hiệu quả thực sự không dám khen ngợi. Quý Miện nghe được thì nhíu chặt mày, đám fan trong phòng livestream thì trái lại còn cười ầm ĩ, còn vô cùng sâu sắc đồng cảm với Quý thần. Đầu năm nay quả thực có người hát lên là đòi mạng.

Một khúc ca kết thúc, Quý Miện nói trắng ra: “Tôi khuyên cô không cần phát triển ở giới âm nhạc, không có tiền đồ gì đâu. Ngoại trừ ca hát, cô còn tài nghệ nào khác không? Ví dụ như nhảy múa?”

Lâm Nhạc Dương mang giày cao gót thì nhảy cái gì múa? Cậu xấu hổ lắc đầu: “Sếp Quý, em không biết nhảy.”

“Vậy cô biết diễn xuất không?”

“Cái này em biết.” Lâm Nhạc Dương ngay lập tức ưỡn ngực, cả người trông có vẻ rất tự tin, nhưng trông thấy hai cục u cao chót vót cứ nảy lên nảy xuống liền rùn người lại trong nháy mắt. Hành động này của cậu làm fan cười không nhịn được, mà Trần Bằng Tân thì không ngừng di chuyển trong phòng làm việc, chỉ vì để quay được hiệu quả tốt nhất, còn làm một cảnh đặc tả nhắm ngay mặt Quý Miện.

Quý Miện liếc Trần Bằng Tân một chút, cuối cùng cũng không có nổi cơn, trầm giọng nói: “Vậy cô diễn cảnh khóc đi.”

Hả? Lâm Nhạc Dương đơ luôn, sau đó kiên định lắc đầu. “Không được, em không thể khóc.”

“Vì sao?” Quý Miện nhẫn nại hỏi.

“Sẽ bị trôi lớp trang điểm ạ.” Trôi trang điểm thì mình lộ tẩy luôn mất?

Rất hay, lý do này kinh đấy, cho luôn một trăm linh một điểm! Nhiều một điểm cũng không sợ cậu kiêu ngạo. Đám fan cười muốn rút gân, rồi lại càng trông đợi phản ứng của Quý thần.

Quý Miện đi tới cửa, duỗi ra một tay lễ phép nói: “Vậy thì cô có thể đi rồi. Ca hát không được, nhảy múa cũng không xong, diễn xuất thì sợ huỷ hình tượng, kiểu như cô thật sự chúng tôi không có cách nào bồi dưỡng cả. Nếu cô quyết tâm muốn bước vào giới giải trí, tôi đề nghị cô nên làm người mẫu mặt đơ.”

Nhạc Dương, Quý thần đang ngầm trào phúng cậu là bình hoa đấy! Ha ha ha ha, không hổ là Quý thần, mắng người không dùng chữ thô tục nào, còn có thể bình thản đối mặt với chị gái xinh đẹp cỡ này, việc công xử theo phép công, không cần phải quá có nguyên tắc với định lực như thế đâu! Cho Quý thần chục nghìn like! Chuyện chỉ như thế mà bão bình luận che kín cả kênh livestream, giá trị quà thưởng phá kỷ lục trong nháy mắt.

Trần Bằng Tân nhìn chằm chằm màn hình điện thoại không rời mắt, cả người thiếu điều hưng phấn đến mức giật giật. Đậu má nó, chỉ là một màn phỏng vấn ngắn ngủn vài phút, y đã lời được một khoản tiền lớn, ông bà nói cấm có sai – cây cao thì bóng cả mà!

Lâm Nhạc Dương lại không hề có chút vui vẻ nào, đi tới cạnh cửa rồi dừng lại, cắn răng nói. “Anh Quý, thật ra em là Nhạc Dương đây. Em đang làm bài kiểm tra ạ.” Cậu đột nhiên dùng giọng nam bình thường nói chuyện, độ khác biệt trước sau làm đám người hâm mộ cười gần chết.

Quý Miện nhướn cao lông mày, nét mặt trông có vẻ rất kinh ngạc.

Lâm Nhạc Dương dứt khoát lột tóc giả xuống, thanh minh thêm lần nữa. “Em là Nhạc Dương đây anh Quý. Thầy Hoàng muốn tụi em rèn luyện kỹ năng diễn xuất, đề bài em bốc thăm được là giả nữ.:

Bây giờ Quý Miện mới thôi làm vẻ ngạc nhiên, nâng trán cười. “Hoá ra là như thế, anh còn tưởng em có đam mê giả gái đấy.”

Trông thấy nụ cười của anh, tâm tình căng thẳng trong lòng Lâm Nhạc Dương ngay lập tức thả lỏng phần nào, khoát tay với Trần Bằng Tân. “Được rồi, tắt livestream đi, bài kiểm tra kết thúc.”

Trần Bằng Tân tắt livestream trong tiếng gào thảm thiết của người hâm mộ, đầu tiên là kiểm tra lợi nhuận ở phần tổng kết, lại chui sang Weibo đếm đếm fan của Lâm Nhạc Dương, thấy tăng mấy trăm ngàn, trong lòng đắc ý miễn bàn. Lâm Nhạc Dương xoa xoa tay, lo lắng bất an hỏi thăm. “Anh Quý, thầy Hoàng Tử Tấn bảo bọn em quay lại quá trình làm bài kiểm tra nên em mới mở livestream, anh không giận em chứ?”

“Không sao, chẳng qua lần sau em phải nói trước với anh một tiếng.” Quý Miện quay về bàn làm việc, khoát tay. “Anh còn có một phần tài liệu phải xử lý, em đi về đi.”

“Em có thể chờ ở đây, giữa trưa hai đứa mình đi ăn cơm với nhau?” Lâm Nhạc Dương rõ ràng cảm nhận được gần đây thời gian mình và anh Quý chung đụng càng ngày càng ít.

“Mặc cái kiểu này đi ăn cơm với anh?” Quý Miện liếc cậu một cái từ trên xuống dưới.

Lúc này Lâm Nhạc Dương mới nhận ra trong tay mình còn cầm theo một bộ tóc giả, trước ngực thì dán silicon, nửa người dưới mặc váy ngắn giày cao gót, đừng nói ra ngoài ăn cơm, đứng chờ đúng một giây thôi cũng khó chịu. Cậu ngay lập tức đi ra ngoài như thể bị ma đuổi theo sau, Trần Bằng Tân vui tươi hớn hở tạm biệt sếp Quý, cũng đi ra ngoài theo.

Hai người vừa đi, nụ cười trên mặt Quý Miện liền biến mất. Anh đốt một điếu thuốc thơm chậm rãi hút, đôi mắt giấu sau làn khói mỏng trông có vẻ lập loè không yên. Lại qua một chốc, Phương Khôn gõ cửa đi vào, chỉ vào hot search đầu đề trên điện thoại hỏi. “Anh livestream cùng với Lâm Nhạc Dương à? Địa vị của anh như thế nào rồi mà còn đi làm loại livestream kiểu này, từ đầu tới cuối không hay biết gì, mấy thương hiệu đại diện suýt nữa gọi cháy cả máy em! Mặc dù fan của anh rất thích, nhưng giới hạn của anh cũng bay biến hết rồi. Cậu ta đây là muốn mượn anh leo cao, bắt anh xào couple!”

“Được rồi, lâu lâu có làn gió mới cũng tốt, việc cũng không đến mức nghiêm trọng như cậu tưởng tượng.” Giọng điệu Quý Miện nhạt nhẽo.

Một là anh cũng không bị sắc đẹp mê hoặc, hai là cũng không có mở cửa sau, toàn bộ quá trình đều nghiêm túc giải quyết việc chung, ảnh hưởng tạo nên cũng khá tích cực. Đánh giá của cư dân mạng dành cho anh không tệ, số ít antifan cũng chưa bắt được khuyết điểm gì, hậu quả xác thực không nghiêm trọng. Phương Khôn ngồi đối diện anh, nhất thời không nói gì.

“Em vẫn không rõ.” Anh cân nhắc thật lâu mới chậm rãi mở lời. “Anh đối xử với bản thân khắc nghiệt như thế, vì sao lại dung túng Lâm Nhạc Dương đến mức này? Nếu người khác lén lút muốn anh cùng livestream, anh còn có thể nhàn nhã như thế à? Anh không sợ nuôi cậu ta lớn, chờ cậu ta nổi tiếng cực độ rồi quay lại phản bội đạp lên anh à?”

Quý Miện ấn tắt đầu lọc, giọng nói trầm thấp. “Đã quyết định bắt đầu một mối tình, tôi cũng không muốn tuỳ tiện lựa chọn kết thúc, nhưng cậu yên tâm, tôi cũng có điểm mấu chốt của mình.”

“Chuyện của anh bây giờ em cũng không dám quản nhiều, trong lòng anh tự hiểu rõ là được.” Phương Khôn lấy di động ra nhìn một chút, cười lạnh. “Người trẻ tuổi bây giờ càng ngày càng biết cách lăng xê couple với lại marketing bản thân nhỉ. Lâm Nhạc Dương vừa livestream xong, Kiệt Tây và Kim Thế Tuấn liền bắt đầu theo gió. Mẹ nó, tiệm thức ăn nhanh này không phải là do vợ của ông Triệu mở hả?”

Quý Miện dựa theo bình luận trên mạng tìm thấy hai phòng livestream, thấy Kiệt Tây giả làm một ông cụ già đi dạo ở một tiệm ăn nhanh, nói là mắc chứng hay quên, tìm không thấy đường về nhà. Bà chủ tiệm ăn nhanh ngay lập tức buông công việc giúp cậu ta tìm thân nhân, làm cho người hâm mộ cảm động hết sức. Nhưng chân tướng lại là, tiệm ăn nhanh này là do nhân viên nội bộ của Quan Thế Entertainment mở, bà chủ căn bản không làm việc thiện, mà là phối hợp đóng kịch.

Cuối cùng là lan toả năng lượng tích cực hay lừa gạt đại chúng, Quý Miện nói không ra nữa, trong lòng ngoại trừ từng đợt chán ngán, còn có chút ghét bỏ.

Kịch bản của Kim Thế Tuấn bên kia cũng giống hệt, người tàn tật ngồi tàu điện ngầm, gặp được một cô gái hảo tâm giúp cậu mua vé, dẫn cậu về nhà. Chị gái chẳng những người đẹp mà tấm lòng cũng đẹp, nhận được một cái like nhất trí của đại chúng. Nhưng không ai biết rằng, chị gái này là thực tập sinh của công ty, không lâu sau đó sẽ chuẩn bị ra mắt.

“Bây giờ thủ đoạn lăng xê cặp đôi cũng cao tay thật, như là kể chuyện xưa vậy.” Phương Khôn mở bình luận trên mạng ra, hiếu kỳ nói. “Lớp của bọn họ tổng cộng bốn người, có ba người đã đăng video kiếm tra, bây giờ còn thiếu Tiêu Gia Thụ. Đoàn đội của cậu ta lợi hại như thế, hẳn là sẽ lăng xê càng ghê gớm nữa.”

Quý Miện ngay lập tức tìm kiếm tin giải trí, thấy không có thông tin của Tiêu Gia Thụ, khuôn mặt lạnh lẽo cứng rắn lập tức mềm mại đi nhiều. Anh khoát tay: “Chuyện của người khác cậu bận tâm làm gì? Để bộ phận PR chú ý động tĩnh của dư luận mọi thời khắc, đừng có lăng xê Nhạc Dương hỏng quá.”

“Em biết chừng mực.” Phương Khôn vừa đẩy cửa vừa lắc đầu. “Diễn trò cũng không biết làm cho thật tí đi, vừa giúp tiệm ăn nhanh của vợ thằng Triệu quảng cáo, vừa giúp thực tập sinh nổi tiếng hơn, sau này người hâm mộ mà nghi ngờ thì đúng thật là trái ngược. Đây là tự bôi đen chính mình chứ đâu.”

Quý Miện không ngẩng đầu, không còn nghi ngờ gì nữa đã mất đi hứng thú với những việc này. Anh luôn tay bận bịu đến tối mịt tám giờ ba mươi mới thu dọn tài liệu chuẩn bị về nhà, lúc lái xe đi ngang qua bến xe giống như nhớ ra cái gì, lái vòng vòng xung quanh, sau đó lái về phía quảng trường cửa Nam ở phía xa hơn.

Ban đêm thành phố Kinh đèn neon lập loè, người đến người đi, hoàn toàn là cảnh tượng phồn hoa, mà phía sau phồn hoa, có rất nhiều người không có nhà để về đang lang thang tứ phía. Bọn họ quần áo tả tơi, dáng hình tiều tuỵ, không biết bữa tối hôm nay ở nơi nào, cũng không biết ngày mai có thể đi về nơi đâu, bọn họ được chăng hay chớ, sống hoàn toàn không có hy vọng.

Quý Miện dừng xe, lượng một vòng dọc quanh quảng trường, hai mắt đảo qua khuôn mặt của mỗi một người vô gia cư, lại lắc đầu bật cười sau khi khó khăn tìm kiếm mà không có kết quả. Vừa rồi mình đang làm gì? Muốn tìm người đó sao?

Hết chương 46.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

03.08.2023.

Editor có lời muốn nói: Dhs cứ nghe cười như không cười là tui lại thấy buồn cười =)))))



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

November 2024
M T W T F S S
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started