Chương 45: Nhân cơ hội lăng xê.
Editor: Nhím ngu.
Chiếc SUV màu đen đã biến mất ở góc đường, Lâm Nhạc Dương vẫn còn đứng tại chỗ ngẩn người. Trần Bằng Tân chậm hơn cậu một chút, nấp trong bóng tối nhìn cả buổi mới đi đến, nháy mắt ra hiệu hỏi: “Cậu có quan hệ gì tổng giám đốc Quý thế?”
“Không có gì.” Lâm Nhạc Dương chậm rãi hoàn hồn.
“Lừa ai đấy? Không có gì mà cậu lại đi kéo áo anh ấy? Không có gì mà hai người có thể nói chuyện trong xe lâu như thế? Hai người là kiểu này chứ gì?” Trần Bằng Tân dựng hai ngón tay cái, làm động tác hôn nhau.
“Cậu đừng có mà nói lung tung, đối với anh Quý không hay!” Lâm Nhạc Dương nguýt y một cái.
“Ừ ừ ừ, tớ không nói. Nếu cậu nói sớm cho tớ biết tổng giám đốc Quý là bạn trai cậu, tớ còn cần gì phải mệt chết mệt sống kiếm tài nguyên cho cậu, cứ nói thẳng với sếp Quý có phải là được hay không? Mẹ nó, khó trách bộ phim đầu tiên của cậu lại có thể hợp tác với hai ảnh đế hàng đầu, hoá ra là như vậy!” Trần Bằng Tân hưng phấn cười rộ. “Nhạc Dương, cậu có chỗ dựa ngon thế còn sợ không nổi à? Anh em muốn lên như diều gặp gió còn trông cậy cả vào cậu đấy nhé!”
“Lại nói bậy bạ gì đó, tớ không muốn dựa vào anh Quý…” Nói còn chưa dứt lời, Lâm Nhạc Dương đã câm miệng. Bây giờ cậu đã không đủ tự tin để nói ra lời nói không dựa vào anh Quý, bởi vì một đường cậu đi vẫn ỷ lại Quý Miện nhiều nhất, anh ấy sắp xếp trường học cho cậu, vì cậu mà bỏ ra học phí và sinh hoạt phí khổng lồ, còn trải cho cậu một tương lai rực rỡ. Không có Quý Miện thì sẽ không có cậu của bây giờ.
“Tớ phải quay phim cho tốt, loại tiệc rượu như hôm nay về sau sẽ không đi nữa, cậu biết không? Cái tên Đinh Chấn đó không phải người tốt.” Lâm Nhạc Dương kịp thời sửa lời.
Trần Bằng Tân cũng không quan tâm. “Không đi thì không đi, dù sao sếp Quý cũng sẽ dẫn cậu tham gia tiệc rượu cao cấp hơn. Hầy không đúng, hai người yêu đương nghiêm túc phải không, không phải quan hệ daddy baby chứ?”
“Không phải, hai bọn tớ yêu đương chính thức mà.” Nói đến đây, cuối cùng Lâm Nhạc Dương cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười.
Hai người đi thang máy về đến nhà lại phát hiện Trần Bằng Ngọc còn chưa quay về. Từ tầng mười đến tầng hai mươi hai của toà nhà này đều được Quan Thế thuê lại để cho nghệ sĩ ở, Lâm Nhạc Dương dùng quan hệ của Quý Miện cho Trần Bằng Ngọc một phòng đơn, ở ngay đối diện cậu. Trần Bằng Tân lo lắng em gái ở một mình không an toàn, ngày nào cũng ghé qua xem một chút.
Y mở cửa không tìm thấy bóng dáng em gái, lại phát hiện được một mẫu túi mới của hãng L ở trên ghế sô pha, nói ra cũng ít nhất phải ba bốn mươi ngàn mới có thể cầm tới tay.
“Nhạc Dương cậu đến xem thử, đây là hàng thật hay hàng giả?” Trần Bằng Tân giơ túi xách lên gọi.
“Bé Ngọc nó lấy đâu ra tiền mà mua hàng auth, chắc chắn là hàng giả rồi.” Lâm Nhạc Dương căn bản không coi cái túi này ra gì, mỏi mệt đáp. “Tớ đi ngủ trước, cậu chờ em ấy đi.”
“Đi đi đi đi.” Bây giờ Trần Bằng Tân đã hoàn toàn xem bạn nối khố thành một cây rụng tiền, dặn cậu nghỉ ngơi cho tốt, cố gắng duy trì tình cảm với sếp Quý liên một tràng dài. Đợi đến lúc chuông một giờ đêm điểm Trần Bằng Ngọc cuối cùng cũng quay về, trên người còn dính mùi rượu nồng nặc, may mà tâm trạng Trần Bằng Tân tốt, không mắng cô ta chút nào, ngược lại còn kể chuyện của Lâm Nhạc Dương và Quý Miện cho cô ta.
“Em không nghe lầm chứ? Quý Miện là đồng tính, lại còn yêu đương với anh Nhạc Dương?” Trần Bằng Ngọc lập tức tỉnh táo, khuôn mặt có hơi vặn vẹo trong chớp mắt, lại hưng phấn nói. “Anh trai à chẳng phải anh phát tài rồi sao? Có Quý Miện ở đây, anh Nhạc Dương chắc chắn sẽ nổi tiếng, lúc đó anh chính là quản lý vàng, còn có thật nhiều thật nhiều tiền hoa hồng!”
“Không sai, chắc chắn anh sẽ cho em sống một cuộc sống tốt.” Trần Bằng Tân vỗ đầu em gái, vui sướng mơ tưởng về tương lai cùng cô ta.
-xxx-
Sau phong ba ở tiệc rượu, tâm thái của Lâm Nhạc Dương bình ổn rất nhiều, mỗi ngày đều chỉ hoạt động ở ba nơi là nhà, công ty, trường quay, lúc quay phim cũng rất chuyên tâm, làm La Chương Duy cảm thấy rất vui mừng. Bản thân ông cho rằng trong dàn nghệ sĩ trẻ, người có tiềm lực nhất không phải là Tiêu Gia Thụ và Lâm Nhạc Dương thì không còn ai hơn được, chỉ cần bọn họ kiên trì đi trên con đường đúng đắn thì tương lai nhất định sẽ thành châu báu.
Hôm nay phần diễn của Lâm Nhạc Dương cũng đóng máy toàn bộ, tạm biệt đoàn làm phim xong thì về công ty lên lớp học diễn xuất. Trải qua một khoảng thời gian tập luyện bài bản, Hoàng Tử Tấn sắp xếp cho bốn học viên một bài kiểm tra nho nhỏ, bốc thăm đề bài từ trong hộp kín.
“Tới đây, mấy cậu thay phiên nhau lên bốc thăm, rút ra gì sắm vai nấy, phải quay lại quá trình rồi giao cho tôi, tôi sẽ căn cứ vào biểu hiện của từng người để cho ra đánh giá tương ứng. Chú ý nha, các cậu có thời gian ba ngày để chuẩn bị, nếu trong trong bài kiểm tra có người nhận ra các cậu đang hoá trang, lần khảo hạch này sẽ tính là thất bại.” Hoàng Tử Tấn vẫy tay. “Cây Non, em tới bốc đầu tiên đi, để xem vận khí của em ra làm sao.”
Tiêu Gia Thụ chạy lên đài, thò tay vào trong rương quấy quấy, sau đó lấy ra một viên giấy nhỏ, mở ra thấy trên đó viết ba chữ – Người vô gia cư.
“Cái này không tính là khó, về chuẩn bị cho cẩn thận.” Hoàng Tử Tấn nín cười nói.
Tiêu Gia Thụ nghiêm túc gật đầu, sau khi về lại chỗ ngồi thì lấy điện thoại ra tra tài liệu.
Người thứ hai rút thăm là Kiệt Tây mặt búp bê, người thứ ba là Kim Thế Tuấn phẫu thuật thẩm mỹ, hai người lần lượt bốc được người già và người tàn tật. Lâm Nhạc Dương là người cuối cùng lên, rút được phụ nữ.
“Ái chà, vận may có hơi kém nhỉ, lại còn phải đổi giới tính. Chẳng qua khuôn mặt này của cậu rất nhạt nhoà, tuỳ tiện mang trang phục gì cũng dễ cả, hẳn là không thành vấn đề. Được rồi, đề về chuẩn bị đi.” Hoàng Tử Tấn quay video lại quá trình rút thăm để sau này còn lưu lại ghi chép.
Kiệt Tây và Kim Thế Tuấn hi hi ha ha tản đi, Lâm Nhạc Dương đi vòng sang phòng gym, Tiêu Gia Thụ thì đi thang máy xuống dưới. Cửa thang máy mở cậu cũng không thèm ngẩng đầu mà đi thẳng vào trong, vừa xoay điện thoại vừa nghĩ: Làm sao để đóng vai một người vô gia cư? Đầu tiên chắc chắn ngoại hình phải chuẩn, tiếp theo phải chú trọng sự nhất trí trên mặt tinh thần, chỉ có sắm vai đúng chỗ cả bề ngoài lẫn nội tâm mới có thể đạt được hiệu quả cao nhất của cả hai mặt. Nhưng làm thế nào mới có thể phát huy được hai mặt này? Bằng sức tưởng tượng chắc chắn không được, phía sau mỗi một kẻ vô gia cư đều cất giấu một đoạn chuyện cũ xót lòng, nếu cậu không cảm thụ cụ thể sẽ không thể nào hiểu được bọn họ, thế thì phải dựa vào phương pháp nguyên thuỷ nhất – trải nghiệm.
Đúng, trải nghiệm. Tìm một chỗ nhiều kẻ vô gia cư nhất ở ba ngày ba đêm, cố gắng quan sát cuộc sống của bọn họ một chút, không phải đi biểu diễn, mà là đi dung nhập. Nghĩ đến đây, Tiêu Gia Thụ gõ một hàng chữ trên thanh tìm kiếm Baidu: Chỗ nào ở thành phố Kinh nhiều người vô gia cư nhất?
Chưa chờ cư dân mạng cho ra đáp án, một âm thanh trầm trầm đã truyền đến từ phía sau cậu: “Cậu có thể đi trạm xe phía Tây, còn có quảng trường cửa Nam, ở đó người vô gia cư nhiều nhất.”
“Ai?” Tiêu Gia Thụ quay đầu, lúc này mới phát hiện Quý Miện đứng ở phía sau, bởi vì ưu thế chiều cao, rủ mắt xuống là có thể trông thấy màn hình điện thoại của mình. “Cảm ơn anh Quý!” Cậu vui tươi hớn hở cất điện thoại, hoàn toàn không cần suy xét đáp án của cư dân mạng. Lời anh Quý nói còn sai được chắc?
Hai người tách ra ở bãi đậu xe, một người đứng tại chỗ chờ ai, một người đi thẳng tới trạm xe phía Tây. Lại qua một chốc Lâm Nhạc Dương đi xuống, sau khi lên xe thì cười hì hì. “Anh Quý, ba ngày sau em có một đứa em họ muốn đến công ty phỏng vấn làm thực tập sinh, anh có muốn gặp em ấy không?”
Chủ ý này là Trần Bằng Tân đưa ra, y nói đã muốn kiểm tra thì phải chọn đẳng cấp khó nhất, giấu diếm được người khác đâu tính là gì, giấu được sếp Quý mới là kỹ thuật diễn chân chính. Lâm Nhạc Dương cảm thấy lời này cũng xuôi tai, lập tức tới lót đường sẵn cho bản thân.
Quý Miện nhìn cậu cười một chút, không chút do dự đồng ý. “Được, em cứ để cô ấy đến, nhưng mà nói trước, nếu cô ấy không đủ ưu tú, anh cũng sẽ không mở cửa sau đâu.”
“Được, tuyệt đối không cần anh mở cửa sau.” Lâm Nhạc Dương buồn cười, lại kịp thời nhịn xuống được.
-xxx-
Ba ngày sau, một người mới đi tới công ty, dáng người nóng bỏng phối hợp với khuôn mặt như thiên sứ quả thực là một cái đèn pha, đi đâu cũng đều có thể thu hút sự chú ý của mọi người. Trần Bằng Tân theo sau lưng “cô”, chỗ cổ áo có một camera lỗ kim chuyên dùng để quay lại biểu hiện của “mỹ nữ” và phản ứng của người xung quanh.
“Bằng Tân, ngực tớ ngột ngạt thấy sợ luôn, có phải là do miếng silicon siết chặt quá không nhỉ? Đợi lát nữa mình đi nhà vệ sinh chỉnh lại chút.” Lâm Nhạc Dương đỏ cả mặt đi vào thang máy, thấy bốn phía không có ai mới nói. “Sao cậu phải livestream lên? Không phải đã nói chỉ quay hình tượng của tớ trên đường, không quay công ty rồi à? Anh Quý không thích xào CP, càng không thích người khác bắt anh ấy xào CP!”
“Lúc cậu trang điểm tớ đã mở livestream rồi, bây giờ đã có mấy trăm ngàn fan đang xem đấy, còn tặng nhiều quà lắm, cậu nói không quay là không quay, bọn họ có đồng ý không?” Trần Bằng Tân thấp giọng trả lời. “Dù sao anh Quý cũng là bạn trai cậu, phối hợp với cậu xào CP xíu thì có việc gì đâu? Đừng nói lời không nên nói, tớ mở livestream đây rồi.” Vì để không lộ địa chỉ, ra khỏi nhà Trần Bằng Tân đã tắt livestream, còn nói cho người hâm mộ nửa tiếng sau hẵng quay lại, còn có nội dung càng xuất sắc đang chờ.
Sau khi Lâm Nhạc Dương giả gái thì giá trị nhan sắc tăng thẳng một đường, từ một cậu trai dáng dấp thanh tú biến thành nữ thần xinh đẹp chân dài, làm cho fan hò hét không thể tưởng tượng được. Tất nhiên, vì để người hâm mộ không hiểu lầm mình có đam mê mặc đồ khác giới gì đó, trước đấy Lâm Nhạc Dương cũng nói nguyên nhân, còn cho mọi người xem video bốc thăm ngày hôm nọ để chứng minh sự trong sạch.
Tất cả tỏ vẻ đã hiểu, đồng thời cũng rất chờ mong biểu hiện tiếp theo của cậu. Sau đó quả nhiên cậu không khiến mọi người thất vọng, mọi động tác đều dịu dàng mà thuần khiết, lúc đi dạo ở mấy cửa hàng quần áo liên tiếp quả thực không có lấy một người qua đường nào nhìn ra cậu không ổn, còn có một thanh niên chạy tới bắt chuyện với cậu, cố gắng muốn xin được nick WeChat của cậu, làm cho đám fan thiếu điều cười chết.
Vốn dĩ Lâm Nhạc Dương cho rằng quay xong phần dạo phố là hết, lại không ngờ rằng Trần Bằng Tân lại nói cho mọi người biết bọn họ phải quay về công ty nhìn phản ứng của ông chủ một chút, kính mời mọi người chờ mong. Ông chủ của Lâm Nhạc Dương là ai? Là Quý Miện á! Thông tin vừa được tung ra, nhóm Vương Miện Nhỏ kích động, thiếu điều vào sập phòng livestream.
Nhìn số người xem không ngừng tăng cao trong phòng livestream, Lâm Nhạc Dương thực sự là đâm lao thì phải theo lao. Nếu phát sóng thì thật xin lỗi anh Quý, nếu không phát sóng thì đối đầu với làn sóng người hâm mộ, việc này nguy!
“Được rồi, đừng chần chừ. Không phải cậu có hẹn với sếp Quý rồi à? Lại nói thì chuyện này cũng chả phải chuyện lớn gì, chẳng qua để sếp Quý lên màn ảnh giúp cậu kéo độ nhận diện mà thôi. Trước đây anh ấy đã muốn nâng cậu hot, còn có thể vì việc này mà tức giận với cậu được à?” Thấy đã sắp đến nơi rồi, Trần Bằng Tân quả quyết. “Cười tự nhiên chút, tớ sắp mở livestream rồi., một, hai, ba, ok, mở.”
Lâm Nhạc Dương ngay lập tức nở một nụ cười, sau đó giẫm lên giày cao gót vững vàng bước ra ngoài. Hẳn là anh Quý sẽ không tức giận, không phải anh ấy muốn mình ỷ lại anh ấy nhiều một chút sao? Nghĩ như vậy, cậu liền an tâm.
Hết chương 45.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
28.07.2023.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3