Chương 44: Nguy cơ tình cảm lần hai.
Editor: Nhím ngu.
“Anh Quý?” Tiêu Gia Thụ và Lâm Nhạc Dương trăm miệng một lời kêu lên.
Không chờ Quý Miện nói chuyện, Tiêu Gia Thụ đã nói tiếp: “Anh Quý cũng tới tham gia tiệc rượu ạ?”
“Ừm. Tôi đang bàn việc làm ăn ở khách sạn đối diện, bàn xong tiện thể tới xem một chút. Các cậu đây là đang làm gì?” Ánh mắt Quý Miện nặng nề liếc Lâm Nhạc Dương một chút.
Tiêu Gia Thụ khoát tay trả lời. “Không làm gì đâu ạ, chẳng qua em uống chút rượu, Lâm Nhạc Dương bảo muốn đưa em về, em không cho. Bên ngoài toàn là lái thuê, em tìm đại một người là được rồi. Anh Quý, em có việc đi trước, anh và Lâm Nhạc Dương lên tham gia tiệc rượu đi.”
Anh Quý mà đến rồi thì cậu cũng yên tâm, cho dù là ông chủ khắp thiên hạ đều có thể bán đứng nhân viên dưới trướng mình thì anh Quý cũng sẽ không, cậu tin tưởng nhân phẩm của anh ấy. Nghĩ bụng, Tiêu Gia Thụ chuẩn bị về nhà, trước giờ cậu rất ghét mấy trường hợp xa hoa ầm ĩ kiểu như vậy.
Vẫy vẫy tay với ba người kia, Tiêu Gia Thụ bước ra khỏi hội quán bắt một chiếc taxi, chờ xe đi được một quãng mới nhắn một tin WeChat cho Quý Miện: Anh Quý, hình như Đinh Chấn để ý Lâm Nhạc Dương, mấy anh cẩn thận một chút. Cuối cùng lại gửi cho Hoàng Mỹ Hiên một tin: Chị Mỹ Hiên em đi trước, em để xe lại cho chị, chị đừng về muộn quá, nếu uống nhiều quá không lái xe được thì gọi điện cho em, em bảo tài xế đi đón. Thiếu nữ như chị nửa đêm đừng tìm người lái thuê, không an toàn.
“Thiếu nữ” Hoàng Mỹ Hiên sắp lên đầu bốn trông thấy tin nhắn WeChat này, cả trái tim cũng ấm lên. Mà tâm tình Quý Miện thì hoàn toàn trái ngược. Anh dẫn Lâm Nhạc Dương đến bãi đậu xe dưới tầng hầm, một đường lạnh mặt không nói câu nào. May mắn hội quán này là do Đinh Chấn mở, vì để chiêu đãi anh em trong giới giải trí nên thiết trí các biện pháp an ninh nghiêm mật nhất, bằng không thì ngày mai bọn họ cũng được lên trang đầu mấy tờ báo lá cải rồi.
Trần Bằng Tân đàng hoàng theo sau, lúc thì nhìn bạn nối khố, lúc thì nhìn ông chủ, cứ cảm thấy bầu không khí giữa hai người họ không đúng lắm, nhưng cụ thể không đúng chỗ nào thì y không nói rõ ra được. Đúng vào lúc này, Lâm Nhạc Dương len lén duỗi ra một tay kéo vạt áo Quý Miện, trong đó lộ ra thân mật và lấy lòng, hoàn toàn không giống với quan hệ giữa ông chủ và nhân viên, mà như là một đôi người yêu đang giận dỗi nhau hơn.
Mẹ? Không phải chứ? Trần Bằng Tân sợ ngu người, đang còn hoảng hốt đã nghe Quý Miện cưỡng chế ra lệnh. “Cậu về trước đi, tôi chở Lâm Nhạc Dương.”
“Vâng. Sếp Quý.” Trần Bằng Tân nghe lời theo bản năng, lúc lấy lại tinh thần thì chiếc SUV khiêm tốn kia đã lái đi.
Cả đường Quý Miện không nói chuyện làm cho Lâm Nhạc Dương rất lo lắng bất an. Cậu nhìn chằm chằm vào đèn neon đang không ngừng lùi dần, cẩn thận mở miệng. “Sao anh lại tới đây? Cố ý tới đón em đúng không ạ?”
Quý Miện vẫn trầm mặc như trước, thậm chí đến cả một cái liếc mắt cũng không cho cậu.
Da đầu Lâm Nhạc Dương căng lên, vì nổi bật bản thân vô tội đáng thương, tiện thể làm xoa dịu sự tức giận của anh Quý, liền phàn nàn. “Anh nói xem Tiêu Gia Thụ có tật xấu gì không? Vừa nãy em lôi kéo với cậu ta căn bản không phải bởi vì em muốn chở cậu ta về nhà, là do cậu ta kiên quyết dẫn em ra khỏi tiệc rượu. Cậu ta nói cậu ta uống rượu không thể lái xe, để em làm tài xế cho cậu ta, em bảo em có việc không rời đi được, cậu ta càng không nghe, cứ như em là đàn em của cậu ta í, nên bị cậu ta quát mắng cũng được. Sao cậu ta có thể không tôn trọng người khác như vậy nhỉ? Không đúng, thực ra cậu ta cũng biết tôn trọng người khác, có điều đối tượng không giống nhau mà thôi, anh mới tới cậu ta đã đổi giọng liền, nói muốn tự mình ngồi xe về, làm như mình thấu tình đạt lý lắm ấy. Anh nói xem cậu ta có phải đồ hai mặt không?”
Quý Miện càng nghe càng nhíu chặt lông mày, cuối cùng thấp giọng nói. “Đủ rồi, đừng có lần nào gặp chuyện gì cũng tìm một đống lý do lý trấu cho mình. Có biết tại sao Tiêu Gia Thụ phải lôi em ra ngoài không? Bởi vì Đinh Chấn để mắt đến em, mà nghệ sĩ nam trước đây bị lão ta nhìn trúng bị chơi ra bệnh tâm thần, bây giờ còn đang bị nhốt trong viện điều dưỡng. Một ly rượu bỏ thêm thuốc rót vào bụng, mặc kệ em có đồng ý hay không, tối nay em chính là con mồi của lão ta, lão ta sẽ chơi em từ trong ra ngoài một lần, rồi quay phim lẫn chụp ảnh lại. Em có thể tưởng tượng được tương lai sau này em sẽ sống những tháng ngày như thế nào không?”
Lâm Nhạc Dương hoàn toàn có thể tưởng tượng được. Ở dưới tình huống như thế, chẳng những Đinh Chấn sẽ tàn phá thân thể cậu, còn hủy diệt tinh thần của cậu, lại càng khống chế tự do của cậu trong thời gian dài. Ông ta muốn cậu đi hướng Tây, cậu không dám đi hướng Đông, ông ta bảo cậu nằm xuống làm con chó, cậu tuyệt đối không thể thẳng lưng mà đứng. Khoảng thời gian đấy chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung – Sống không bằng chết!
Ý thức được chuyện gì vừa mới xảy ra, cả người Lâm Nhạc Dương đều chảy một lớp mồ hồi lạnh, lại nhớ lại bản thân vừa phàn nàn thậm chí căm ghét hành vi của Tiêu Gia Thụ càng xấu hổ muốn chết. Nhất định anh Quý nghe Tiêu Gia Thụ kể chuyện này mới chạy qua đây, nhưng cậu lại chửi bới Tiêu Gia Thụ ở trước mặt anh, đúng là lấy oán trả ơn điển hình mà!
Lâm Nhạc Dương há miệng run rẩy lôi di động ra, nhắn cho Tiêu Gia Thụ một tin cảm ơn.
Quý Miện liếc cậu một cái, tiếp tục nói. “Là Phương Khôn báo cho anh biết, cậu ấy cũng ở trong tiệc rượu đó. Nếu không có cậu ấy, không có Tiêu Gia Thụ, em nghĩ buổi tối hôm nay em có thể gặp phải chuyện gì?”
Lâm Nhạc Dương không dám suy nghĩ, khàn giọng đáp lời. “Anh Quý em sai rồi, em không nên không nghe lời anh.”
“Vậy vì sao em lại không nghe anh, một hai phải tự mình chạy tới tham gia tiệc rượu làm gì?” Quý Miện nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu lạnh lẽo cứng rắn.
“Anh Quý, em chỉ là muốn dựa vào nỗ lực của bản thân tranh thủ một vài thứ mà thôi. Em không thể cứ ỷ lại anh, em cũng là một người đàn ông mà.” Cuối cùng Lâm Nhạc Dương cũng nói ra được những lời chôn sâu dưới tận đáy lòng. Cậu không muốn làm một tên trai bao, càng không muốn cả đời phải sống dưới cái bóng của anh Quý. Cậu muốn đứng chung một độ cao với anh ấy, vai sóng vai cùng tiến lên.
Quý Miện cười lạnh một tiếng, không chút lưu tình chọc thủng những lời này. “Không dựa vào anh, em học đại học kiểu gì, nộp học phí như thế nào, làm sao vào được giới giải trí, quay phim điện ảnh ra làm sao? Em là bạn đời của anh, bởi vậy anh muốn cung cấp điều kiện đời sống tốt nhất cho em, cái này không sai đúng không? Em không thể vừa nhận sự giúp đỡ của anh vừa kháng cự sự giúp đỡ của anh dưới đáy lòng, em coi anh thành cái gì, ngang ngược muốn ké fame em à? Em là nghệ sĩ dưới trướng anh, anh vì em mà cung cấp tài nguyên tốt nhất và nền tảng để thăng tiến, cái này cũng không sai đúng không? Em không thể vừa hưởng thụ tài nguyên của anh vừa ra ngoài mưu cầu phát triển, em đây là đứng núi này trông núi nọ. Lâm Nhạc Dương em tự ngẫm lại đi, về công về tư, anh có lỗi với em mặt nào chưa? Mà em trả lại anh cái gì? Nếu em thực sự cảm thấy là do anh hạn chế em, để em sống không giống như một người đàn ông, lúc đấy em hoàn toàn có thể không ký hợp đồng với công ty của anh, em có thể dùng thực lực của mình đi xông xáo giới giải trí.”
Lâm Nhạc Dương quay đầu nhìn anh, cả khuôn mặt tràn đầy sự khó tin. Người nói ra những lời này thực sự là anh Quý ư? Từ trước đến giờ anh ấy chưa từng lạnh lẽo, chưa từng khắc nghiệt, chưa từng tuyệt tình với cậu như thế!
Quý Miện cũng không thèm nhìn cậu, tiếp tục. “Mỗi một câu anh từng nói với em, mặt ngoài em đáp ứng, quay lưng đi liền quên mất. Anh muốn em chuyên chú, muốn em yên tâm, để em có thể không cần quan tâm bất cứ một điều gì, chỉ cần tập trung quay phim là được. Anh cho em tất cả những gì có thể cho em, suy xét chu toàn tất cả những gì có thẻ suy xét cho em, nhưng em thì sao? Em trả lại anh cái gì? Xa lánh, ngờ vực vô căn cứ, thậm chí là kháng cự. Lâm Nhạc Dương, rốt cuộc em muốn anh làm sao mới được đây?”
Lâm Nhạc Dương đột nhiên ý thức được anh Quý là đang tức giận vô cùng mới có thể nói ra những lời này. Nếu như hôm nay không có Phương Khôn và Tiêu Gia Thụ, lúc anh Quý tìm đến mình hẳn là ở trong một phòng khách sạn nào đó, mà hình ảnh còn thật sự không chịu đựng nổi. Anh ấy vừa kinh hãi vừa tức giận, còn nghĩ mà sợ vô cùng, cho nên mới sẽ mất khống chế.
“Anh Quý thật xin lỗi, em thực sự biết sai rồi. Về sau em sẽ không tiếp tục tham gia tiệc rượu, quay phim xong sẽ ngoan ngoãn đợi ở nhà. Em không muốn anh làm gì hết, em chỉ muốn ở bên cạnh anh thật tốt mà thôi.” Cậu nức nở trả lời.
Quý Miện liếc cậu một cái nặng nề. “Gần đây số lần em nhận sai có hơi nhiều. Em không trả lời được vấn đề của anh có phải không? Vậy để anh nói em nghe rốt cuộc thì em muốn cái gì. Em muốn anh phải vì em cung cấp những điều tốt nhất, nhưng lại không muốn anh quản lý em, can thiệp em. Em hưởng thụ sự trả giá của anh, nhưng bản thân em lại không tiến nửa bước. Em muốn đứng ở một độ cao với anh không phải là vì củng cố tình cảm của hai ta, mà là vì giữ gìn cái tôn nghiêm buồn cười kia của em. Lâm Nhạc Dương, từ trước đến giờ anh chưa từng có ý vũ nhục em, anh vẫn luôn đặt em ở vị trí bình đẳng, là tự em đang xem nhẹ bản thân mình. Tôn nghiêm quả thực rất quan trọng, nhưng quan tâm đến tự tôn một cách quá đáng chẳng phải là biểu hiện của tự ti hay sao?”
Anh dừng xe ở dưới trọ, mỏi mệt nói. “Em về đi, có thể là lúc trước chúng ta tiến triển quá nhanh, bây giờ nên giảm tốc độ đi một chút.”
“Anh Quý anh có ý gì? Anh muốn chia tay với em sao?” Lâm Nhạc Dương hoảng hồn, sống chết không chịu xuống xe. “Anh Quý anh lại cho em một cơ hội đi. Em yêu anh thật lòng, đâu phải vì tiền bạc địa vị của anh. Nguyên nhân là vì em không có cách nào yên tâm thoải mái hưởng thụ tất cả những gì anh cho em mới có thể suy nghĩ lung tung làm nhiều chuyện sai như vậy. Sau này tất cả em nghe theo anh hết có được không?”
Quý Miện vuốt vuốt huyệt thái dương. “Vậy anh muốn em sa thải Trần Bằng Tân em vui lòng không?”
Lâm Nhạc Dương cứng đờ, cân nhắc một lúc lâu mới đáp lại. “Anh Quý, ngoài chuyện này ra, chuyện khác em đều đồng ý với anh. Giống như anh không quên được ân tình của sếp Tu, em cũng không quên được ân tình của Bằng Tân. Chuyện Đinh Chấn cậu ấy thật sự không biết, bằng không tuyệt đối sẽ không đẩy em vào hố lửa. Nếu em thành công rồi lại quay đầu quẳng cậu ấy đi, anh Quý sẽ không cảm thấy thất vọng buồn lòng sao?”
Quý Miện nhìn chằm chằm cậu trong chốc lát, khoát tay nói. “Tuỳ em vậy.”
“Anh Quý, tối nay em không ở lại đây đâu, anh dẫn em đến nhà anh nhé?” Lâm Nhạc Dương dùng đòn sát thủ. Cho dù là bị anh Quý làm chết trên giường, cậu cũng không thể chia tay với anh ấy.
Một tay Quý Miện nắm tay lái thật chặt, một tay vịn trán, khuôn mặt tuấn mỹ bị bóng tối bao phủ. Qua hồi lâu, anh khàn giọng. “Anh không muốn chia tay em, chỉ là muốn em cố gắng điều chỉnh tâm tính một chút. Nếu em cứ mãi nhạy cảm hoặc kháng cự như vậy, giữa hai ta không thể bền lâu được. Vấn đề nằm ở trên người em, không phải anh.”
“Em biết rồi, cho nên em vẫn luôn sửa đổi đây.” Nhưng thứ Lâm Nhạc Dương gọi là thay đổi chỉ là xu hướng tính dục, mà không phải tâm tính. Cậu cho rằng mình che giấu rất khá, anh Quý nhất định sẽ không nhận ra được.
“Em có thể nhanh chóng sửa sai tất nhiên là rất tốt, không sửa được anh cũng sẽ không miễn cưỡng em.” Quý Miện mệt mỏi thật sự, lại lần nữa sai bảo. “Em đi về trước đi, gần đây anh không có tâm trạng.”
Lâm Nhạc Dương nhìn chằm chằm anh thật lâu, chắc chắn anh đã không còn tức giận, với cả thật sự không có ý muốn chia tay, lúc này mới đẩy cửa xuống xe.
Hết chương 44.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
25.07.2023.
Editor có lời muốn nói: Thực ra em Thụ có thể nói thật phen đầu là mình một mực muốn Lâm Nhạc Dương ra lái xe chở mình về chứ không phải ngược lại, chẳng qua ẻm cay vụ bị ụp nồi đợt trước ắ =)))))))


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3