[Yêu em] – Chương 43.


Chương 43: Giải vây cho Lâm Nhạc Dương.

Editor: Nhím ngu.

Đinh Chấn là tổng giám đốc của công ty giải trí Sang Duy, có chút quan hệ với cả hai giới hắc bạch, có thể nói là giậm chân một cái có thể để cái giới giải trí run ba phát. Tính ông ta hào sảng, vung  tay hào phóng, thi thoảng sẽ tổ chức tiệc rượu một lần, mời rất nhiều đạo diễn lớn hoặc thần tượng có sức ảnh hưởng đến tham dự, không cầu lăng xê, chỉ mong một lần vui vẻ.

Có thể được mời tham gia tiệc rượu của ông ta, đối với Lâm Nhạc Dương hiện tại chưa nổi tiếng mà nói giống như một loại vinh quang. Cậu do dự, nhưng rất nhanh đã nhớ lại lời dặn dò của anh Quý, một lần nữa từ chối: “Tớ không đi đâu.”

“Tại sao vậy? Cậu cho tớ một lí do chính đáng!” Trần Bằng Tân tức muốn chết.

“Anh Quý không cho.”

“Nếu sếp Quý biết chúng ta có thư mời của Đinh Chấn tới tay, không chừng sẽ khen bọn mình tài giỏi đấy! Giám đốc Quý là ông chủ, dưới trướng có rất nhiều nhân viên, rất nhiều nghệ sĩ, anh ấy không thể dùng toàn bộ sức lực để bồi dưỡng cậu được, cậu muốn thì phải tự mình tìm cách. Tài nguyên nhiều như thế là từ trên trời rơi xuống sao? Không phải! Là nhờ vào chúng ta tự mình đi tranh, tự mình đi đoạt! Bây giờ cậu còn chưa nổi tiếng, sếp Quý sẽ không chiếu cố cậu nhiều đâu, chờ cậu nổi tiếng rồi anh ta mới biết đưa tài nguyên cho cậu. Trước tiên cậu phải tự dựa vào nỗ lực của chính mình chứ!”

Lời nói của Trần Băng Tân khơi dậy tiếng lòng của Lâm Nhạc Dương. Đúng vậy thật, cậu bước vào con đường này chẳng phải là muốn đuổi kịp bước chân của anh Quý bằng nỗ lực của bản thân hay sao? Sao bây giờ ngược lại càng trở nên ỷ lại vào anh ấy? Cứ tiếp tục như thế chỉ sợ rằng cậu sẽ đánh mất chính mình luôn mất?

“Được, tớ đi. Tiệc rượu mấy giờ bắt đầu?” Lâm Nhạc Dương cắn răng đồng ý.

“Buổi tối bảy giờ, sáu giờ rưỡi tớ tới nhà đón cậu.” Trần Bằng Tân nói thật nhanh. “Tớ nói cho cậu, Thang Qua quen biết đạo diễn Trương ngay trong tiệc rượu này của Đinh Chấn đấy, sau đó anh ta đóng vai chính bộ [Mưa hoa lê], năm ngoái một tí danh tiếng còn không có, năm nay đã đặc biệt nổi tiếng thành minh tinh hạng A. Cậu nghĩ xem, từ tuyến 18 đến hạng A chỉ cách nhau một bữa tiệc rượu, cậu có thể nắm lấy cơ hội cho đàng hoàng không? Trong giới giải trí cái gì quan trọng nhất. Mối quan hệ quan trọng nhất chứ gì nữa!”

“Tớ biết rồi, sẽ cố gắng nắm chắc cơ hội.” Trong lòng Lâm Nhạc Dương sốt ruột, rất nhanh đã quên béng lời dặn của Quý Miện.

Cùng lúc đó, Tiêu Gia Thụ cũng nhận được một tấm thiệp mời từ chỗ Hoàng Mỹ Hiên. “Đinh Chấn? Không quen.”

“Không cần phải quen, chỉ qua ăn một bữa cơm là được. Chủ yếu là đạo diễn Hồ Minh cũng sẽ đi, gần đây ông ấy có kế hoạch quay một bộ phim kinh dị viễn tưởng, mua bản quyền truyền hình điện ảnh của một bộ tiểu thuyết kinh dị đang rất nổi bên nước ngoài, lượng phát hành tới mấy triệu đầu sách trên toàn cầu, người hâm mộ đều đang rất chú ý. Em theo làm quen với đạo diễn Hồ một chút, bởi vì chị chuẩn bị để em đi thử sức vai nam chính của ông ấy.”

“Có phải là [Kẻ theo đuổi tình ái] không?” Tiêu Gia Thụ hứng thú trong nháy mắt. [Kẻ theo đuổi tình ái] là một trong những tác phẩm tiêu biểu của tiểu thuyết gia kinh dị nước ngoài Stenven Abel, sau khi xuất bản thì tái bản một lần, số lượng phát hành đã xấp xỉ tám triệu đầu sách, có mấy trăm triệu người hâm mộ trên toàn thế giới, sức ảnh hưởng to lớn. Có thể cầm được bản quyền truyền hình điện ảnh của nó đủ để thể hiện rõ ràng thực lực của đạo diễn Hồ Minh.

“Không sai, chính là [Kẻ theo đuổi tình ái] đó. Em có đi hay không?” Hoàng Mỹ Hiên cũng không coi trọng cơ hội lần này, có thể cầm nam chính tới tay tất nhiên là tuyệt, lấy không được cũng không có gì đáng tiếc. Dù sao chị Tiết cũng đã nói từ sớm, để bé Cây Non tự mình phát triển, nó muốn quay phim gì thì quay phim nấy, không cần phải xen vào. Tất nhiên, nếu em ấy định quay mấy thứ phim sắc tình gì đó, không cần Hoàng Mỹ Hiên ra tay, chị Tiết đã có thể đánh gãy chân nó rồi.

“Đi ạ, em rất thích xem [Kẻ theo đuổi tình ái]” Tiêu Gia Thụ rất nhanh đã đáp ứng.

“Đi rồi nói chuyện với đạo diễn Hồ một chút thì mình ra, đừng ở lâu. Sợ là em không biết, tên Đinh Chấn đó là có tiếng là sắc ma trong đám quỷ đói, thích đùa bỡn diễn viên nam, thủ đoạn bỉ ổi cực kỳ, có vài người bị hắn chơi cho tàn phế còn không dám nói, nửa đời sau huỷ sạch.”

Tiêu Gia Thụ sờ sờ khuôn mặt tuấn tú của mình, lo lắng nói. “Chị Mỹ Hiên, dung nhan này của em chắc là nguy hiểm lắm nhỉ?”

“Xuỳ, ông ta mà dám động em chút thử xem, chưa nói đến cha mẹ với anh trai em, chỉ mỗi sếp Tu cũng có thể lột hai lớp da của hắn!”

Tiêu Gia Thụ lắc đầu, mặt mũi tràn đầy phức tạp: “Chị Mỹ Hiên, giới giải trí thật loạn quá, em không muốn dấn thân quá sâu vào cái giới này, chúng ta cứ quay phim cho tốt thôi, cái khác cứ mặc kệ.”

“Được, em cứ một mực cố gắng quay phim đi, chuyện khác giao hết cho chị. Đi, chị dẫn em đi mua hai bộ vest.” Hoàng Mỹ Hiên khởi động ô tô lên cuốn bụi mù phóng đi, sắp đến sau giờ rưỡi mới bước ra từ trung tâm thương mại.

Tiêu Gia Thụ tay trái tay phải xách năm sáu túi hàng, Hoàng Mỹ Hiên thì nhẹ nhàng thoải mái, mặt mũi ngập tràn sung sướng. Đứa nhóc ngoan như vậy biết đi đâu mà tìm? Chẳng những chủ động xách đồ, quẹt thẻ, còn có thể cho ra ý kiến có tính đóng góp, thẩm mỹ quan không hề trai thẳng một chút nào, quả thực chính là người bạn của chị em phụ nữ mà!

“Đi, đến bữa tiệc.” Hoàng Mỹ Hiên vuốt bộ váy mới tinh, ngẩng đầu bước đi về phía bãi đỗ xe.

Tiêu Gia Thụ vất vả theo sau như một cái giá đỡ di động, thật không dễ mới nhét được một đống lớn túi vào cốp xe. Hai người đi vào hội quán đúng giờ, đi vào phòng khách yến hội dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ.

Trông thấy Tiêu Gia Thụ tuấn mỹ vô cùng, hai mắt Đinh Chấn toả sáng, lại không lập tức đi qua bắt chuyện, mà thì thầm hỏi trợ lý: “Người Hoàng Mỹ Hiên mang tới là ai? Bối cảnh gì?”

“Sếp Đinh, đó là em trai Tiêu Định Bang, không đụng được đâu.” Trợ lý nhỏ giọng trả lời.

Đầu ngón tay Đinh Chấn tê rần, dường như có thể tưởng tượng đến cảnh hai tay của mình bị Tiêu Định Bang chặt rơi. Vị kia là người tàn nhẫn, quan hệ càng là thông thiên, không phải là một kiểu người giống với ông ta. Chẳng qua em trai hắn ta sao lại lăn lộn đến giới giải trí? Chẳng lẽ là con riêng? Nhưng từ trước đến giờ chưa nghe nói qua nhà họ Tiêu còn có một cậu hai mà!

“Con riêng hả?” Ông ta chờ mong đầy cõi lòng hỏi thăm.

“Không phải, vợ cả sinh, năm mười tuổi đưa ra nước ngoài, năm nay mới quay về.”

Vợ của Tiêu Khải Kiệt còn không phải là Tiết Miểu hay sao? Đinh Chấn hoàn toàn đánh mất suy nghĩ xấu xa. Đừng nói đến Tiêu Định Bang và Tiêu Khải Kiệt, chỉ mỗi một Tiết Miểu thôi ông ta cũng chọc không nổi. Người ta là người có cổ phần của ba công ty lớn Quan Thế, Thuỵ Thuỷ và Gia Hoà cùng lúc cơ đấy, thực lực còn hùng hậu hơn cả ông ta nữa.

Ông ta tiếc nuối lắc đầu, đảo mắt lại thấy một nghệ sĩ nam bước vào, tuổi tầm hai bốn hai lăm, mặc áo sơ mi trắng giản dị với quần bò, dung mạo chỉ thanh tú, cười lên lại như một đoá hoá đột nhiên nở rộ, vô cùng tươi đẹp. Ông ta lập tức thích luôn, thấp giọng hỏi. “Đó là ai vậy?”

“Em cũng không biết, sếp Đinh sếp chờ chút, em đi hỏi thăm đã.”

Trợ lý rất nhanh đã rời đi, Đinh Chấn không hề khác thường mà nâng ly nói lời chúc mừng, sau đó tuyên bố buổi tiệc bắt đầu.

Lâm Nhạc Dương phát hiện ra Tiêu Gia Thụ, Tiêu Gia Thụ lại không trông thấy Lâm Nhạc Dương, cậu đang nói chuyện phiếm cùng một người đàn ông trung niên béo lún, Hoàng Mỹ Hiên thỉnh thoảng góp chút vui, chọc cho người đàn ông cười ha ha.

Trần Bằng Tân bĩu bĩu môi nhìn về phía bên kia, thấp giọng thì thầm. “Thấy không? Tiêu Gia Thụ cũng tới, nói chuyện với cậu ta là đạo diễn Hồ Minh, vừa cầm được bản quyền truyền hình điện ảnh của [Kẻ theo đuổi tình ái]. Tớ dám lôi đầu ra cá chắc Tiêu Gia Thụ muốn diễn vai nam chính của [Kẻ theo đuổi tình ái] luôn, đây là đang bấu víu quan hệ đấy. Tớ đã lừa cậu chưa, ở trong tiệc rượu của Đinh Chấn cậu có thể quen biết rất nhiều người trâu bò, cũng có thể bắt được rất nhiều cơ hội. Đi, chúng ta đi dạo xung quanh.”

Lâm Nhạc Dương lần đầu tiên biết được cái gì gọi là trường danh lợi, lập tức có hơi hoa mắt. Cậu đi dạo không có mục đích trong sảnh lớn, bởi vì không có ai dẫn dắt nên những đạo diễn lớn kia cũng chẳng đoái hoài cậu, thậm chí đến một con mắt cũng không thèm cho, cái này khiến cậu cảm thấy rất thất bại, nhưng cũng khơi dậy ý chí chiến đấu. Cậu không có gia thế bối cảnh như Tiêu Gia Thụ, nhưng cậu cũng có thể nỗ lực hơn cả cậu ta.

Khi cậu đang thử đi kết bạn với một vài người, một người đàn ông tráng kiện tuổi trung niên bước qua, hỏi thăm bằng nụ cười hòa ái. “Lần đầu tiên tới tiệc rượu của tôi sao?”

Tiệc rượu của tôi? Lẽ nào ông ấy là Đinh Chấn? Lâm Nhạc Dương giật mình trong lòng, ngoài mặt lại không kiêu ngạo không nịnh nọt. “Xin chào ngài Đinh, đúng là lần đầu tiên tôi đến đây thật ạ.”

“Trước kia sao chưa thấy cậu lần nào?” Đinh Chấn vừa nói vừa đưa cho cậu một ly champagne.

“Tôi mới debut, hiện tại còn chưa có danh tiếng gì.”

Mới debut à, vậy thì càng dễ ra tay nhỉ? Nét mặt Đinh Chấn càng thêm nóng bỏng, bắt đầu sử dụng học thức phong phú của mình để dẫn dắt cuộc trò chuyện, tiện kể tìm kiếm gốc gác của Lâm Nhạc Dương. Trợ lý của ông ta đi tới bên cạnh, ghé tai nói mấy câu, ông ta gật đầu, lúc nhìn lại Lâm Nhạc Dương đã không còn chút cẩn thận nào, mà là nhất định phải bắt giữ được con mồi.

Nhưng Lâm Nhạc Dương lại không hề có cảm giác gì với chuyện này, thậm chí còn có hơi mừng rỡ.

“Kia là diễn viên của đoàn phim mấy em à? Trông cứ quen quen ấy.” Hoàng Mỹ Hiên chỉ chỉ về phía sau Tiêu Gia Thụ. Tiêu Gia Thụ quay đầu lại, nét mặt ngay lập tức căng thẳng. Cậu vốn còn có chút ấn tượng tốt với Lâm Nhạc Dương, cảm thấy cậu ta quay phim rất nghiêm túc, thiên phú cũng tốt, nhưng từ cái vụ ụp nồi lần trước thì chỉ cư xử lạnh nhạt khách sáo với cậu ta, cảm thấy người này trong ngoài không đồng nhất, không có sức đảm đương, không đáng giá thâm giao.

Nhưng quan hệ tốt hay không thì cũng ở đó, mấu chốt là cậu không thể trơ mắt nhìn người quen biết rơi vào hố lửa. Cậu nâng cốc đưa cho nhân viên phục vụ, chậm rãi bước qua. Hoàng Mỹ Hiên thì đi theo đạo diễn Hồ Minh ra phía sảnh lớn bên ngoài nói chuyện phiếm.

Mà bọn họ cũng không chú ý tới, Phương Khôn cũng dẫn theo một nghệ sĩ nữ có mặt ở tiệc rượu tối nay, trông thấy Lâm Nhạc Dương bị Đinh Chấn để mắt tới, đấu tranh một lúc lâu mới cầm điện thoại lên báo tin cho Quý Miện. Quý Miện vừa bàn xong một dự án đầu tư quan trọng, vừa đúng lúc cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, nhận được tin đầu cũng suýt nổ. Anh im lặng một lúc lâu mới phân phó. “Tôi cũng ở gần đó, cậu giúp tôi trông chừng em ấy trước, tôi đến ngay đây.”

Phương Khôn đồng ý liên tục, đang chuẩn bị dẫn Lâm Nhạc Dương theo bên mình, lại thấy Tiêu Gia Thụ bước qua, đầu tiên là gật đầu với Đinh Chấn, sau đó tìm cớ để Lâm Nhạc Dương đi cùng cậu, hai người một trước một sau ra khỏi sảnh bữa tiệc. Trần Băng Tân trông thấy liền vội vàng đuổi theo, cũng rất nhanh mất tăm bóng dáng.

“Cậu không có gọi tài xế à?” Trong thang máy, Lâm Nhạc Dương nhẫn nhịn hỏi.

“Gọi, nhưng hôm nay chị Hoàng chở tôi tới, bây giờ chị ấy còn có việc, tôi uống rượu không thể lái xe, đành phải làm phiền cậu.” Tiêu Gia Thụ nhìn chằm chằm vào từng tầng lầu không ngừng hạ xuống.

“Tôi cũng có việc không thể rời đi, cậu có thể tìm người lái thuê mà, ở dưới có nhiều lắm.

“Lái thuê không an toàn, dù sao tôi cũng là một minh tinh.” Tiêu Gia Thụ lắc đầu.

Cậu thì tính là minh tinh cái gì? Chỉ mới có một triệu người hâm mộ, bây giờ một tác phẩm cũng không có, có ai nhận ra cậu? Sức nổi tiếng còn chưa cao bằng tôi đâu! Lâm Nhạc Dương cực kỳ không vui, chờ thang máy đến tầng một, người xung quanh vãn dần mới nói lời phản kháng. “Tiêu Gia Thụ, tôi không thân thiết gì với cậu, cậu muốn về nhà thì tìm người khác chở có được không? Tôi có phải cấp dưới hay đàn em gì của cậu, lúc nào cũng phải nghe lời cậu sai bảo.”

“Cậu đến bãi đỗ xe với tôi trước, ở đây không tiện nói chuyện.” Tiêu Gia Thụ nhìn khách khứa tới lui, cuối cùng cũng không tiện mở miệng. Cậu cũng không thể nói cho Lâm Nhạc Dương rằng Đinh Chấn muốn chơi cậu ta ở trước mặt mọi người đi?

Nhưng dường như Lâm Nhạc Dương bị cậu chọc tức, nói gì cũng đòi quay lại sảnh tiệc, hai người đang giằng co, người đan ông cao lớn đeo kính râm bước qua, trầm giọng nói. “Mấy người đây là đang ầm ĩ chuyện gì?”

Hết chương 43.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

24.07.2023.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

November 2024
M T W T F S S
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started