Chương 39: Chia nhau miếng bánh lớn.
Editor: Nhím ngu.
Tiêu Gia Thụ đẩy chén cháo về phía Quý Miện, giới thiệu. “Cháo hải sản ạ, ngọt với tươi lắm.”
“Trong có tôm bóc vỏ hả?”
“Đúng rồi á, tôm bóc vỏ vừa bự vừa nhiều, anh xem.” Tiêu Gia Thụ lấy thìa khuấy cháo, vớt hết đống tôm lột chìm dưới đáy lên.
Quý Miện nhíu mày, dường như đang do dự, khoảng vài ba giây sau mới lôi một bình thuốc từ trong túi ra, dứt khoát nói. “Còn có không? Cho tôi xin một bát.” Vừa nói vừa đổ ra một hạt thuốc cho vào trong miệng.
Phương Khôn chạy theo sau mở to hai mắt quát lớn. “Sao anh lại tự đâm đầu vào chỗ chết…” Thấy cậu chủ Tiêu đang ngẩng đầu nhìn về phía mình, trên mặt còn nhuốm vẻ tò mò tìm hiểu, anh không thể không nuốt lại những lời muốn nói.
Tiêu Gia Thụ múc một chén cháo từ bình giữ nhiệt đưa cho Quý Miện, sau đó tiếp tục xem kịch bản. Phương Khôn nghiêng đầu nhìn cậu một chút, lập tức cười. “Sao cậu cũng có kịch bản với bản kế hoạch của [Thái tử lạnh lùng và vương phi xinh đẹp] đấy? Đừng có bảo là Triệu Xuyên kiếm đầu tư kiếm đến tận chỗ cậu rồi nhé? Tôi nói cậu nghe, cậu tuyệt đối đừng có nghe mấy lời xàm xí của cậu ta, đoàn làm phim của tên đó dở hơi quá sức, rõ ràng là phim cổ trang, tạo hình còn theo trào lưu hơn cả phim thời trang hiện đại, toàn mời sinh viên chưa có tốt nghiệp về quay, chỉ cần nhìn đẹp là được, về cơ bản không để ý đến kỹ thuật diễn…”
Vừa chê bai phim mới của Triệu Xuyên, Phương Khôn có thể nói liên tục không ngừng mấy tiếng đồng hồ.
Tiêu Gia Thụ căn bản không nghe, sự chú ý hoàn toàn đặt ở trong kịch bản rồi. Cốt truyện của bộ phim này thực sự quá ghê! Thái tử là nữ giả nam, vương phi là nam giả nữ, cả hai kẻ có nỗi khổ tâm dở hơi cứ như thế dính lại thành một cặp, sau khi cưới rất nhiều chuyện phát sinh, thái tử nữ thì muốn tranh ngôi vua, vương phi nam thì muốn đánh trận, cuối cùng một người làm hoàng đế một người làm tướng quân, còn sinh ra được một sắp nhỏ. Mở đầu sét đánh cuồn cuộn, phần giữa máu chó cuộn trào, kết cục thì dung tục buồn nôn, quả thực là khiêu chiến tam quan của loài người!
Nhưng càng thần kỳ là, cốt truyện kinh dị như thế mà Tiêu Gia Thụ lại cảm thấy rất thú vị, nhiều lần thiếu điều cười thành tiếng. Cậu rút ra một tờ giấy che miệng, lúc này mới tiếp tục lật xem ảnh sân khấu, cuối cùng mới bắt đầu trầm tư. Nên nói sao đây, bộ phim này hoàn toàn giống như đang đùa giỡn, nhưng nó lại thoải mái, gợi hứng thú, đánh vỡ cái thông thường, mà Triệu Xuyên cũng áp dụng phong cách đánh vỡ quy tắc để quay phim. Cậu ta dùng tạo hình hoàn toàn mới, diễn viên hoàn toàn mới, bố trí cảnh quay hoàn toàn mới, mới nhìn thì thấy hoa mắt, nhưng càng xem lại càng phẩm ra được một chút cảm giác đặc biệt, thậm chí là mỹ cảm.
Kỹ xảo xây dựng kết cấu, vận dụng sắc thái, tình cảm bao trùm, bố trí cốt truyện của cậu ta đều vô cùng đặc biệt, không có chút nào giống với một đạo diễn mới lần đầu quay phim cả, trái lại càng giống như một người làm nghệ thuật hơn. Có thể là thẩm mỹ của cậu ta không hề đại chúng, nhưng chắc chắn không phải không có sức sống, mà lại ngập tràn sức hút mộng ảo.
Tiêu Gia Thụ lật hết ảnh sân khấu, trầm ngâm. “Cảm ơn anh Khôn đã nhắc nhở, nhưng em nghĩ bộ phim này rất có ý nghĩa, đáng để thử một lần.”
Cậu chuẩn bị cất tài liệu về lại túi đựng, Quý Miện đã vươn tay sang cười nhẹ. “Đưa tôi xem một chút.”
“Được ạ.” Tiêu Gia Thụ đưa luôn hai tập tài liệu, giải thích. “Anh Quý, đây là bản kế hoạch của đoàn phim [Chiêm bao một giấc đã trăm năm], anh cũng xem thử đi. Em nghĩ cả hai bộ phim này đều rất có tiềm năng, đang định đầu tư.”
“[Chiêm bao một giấc đã trăm năm] của đạo diễn Ngụy á hả? Cái đấy hình như là phim cho trẻ em nhỉ?” Quý Miện chậm rãi nói. “Những năm gần đây phim trẻ em không được đắt vé cho lắm, đề tài của những bộ phim nhi đồng có doanh thu cao trên thị trường đều rất ảo, hoặc là siêu nhân, hoặc là quái thú, hoặc là các loại động vật nhỏ, kiểu chính kịch lịch sử như này đều không thụ chúng quá tốt.”
“Em có làm một bản kế hoạch, thụ chúng chủ yếu sẽ là người trưởng thành.” Tiêu Gia Thụ lục lọi phương án mình mất một đêm để chuẩn bị để cho Quý Miện xem qua. Nếu như hôm qua cậu còn chần chừ với hai dự án đầu tư này, giờ đây đã hạ quyết tâm. Cậu tin vào mắt nhìn và sức phán đoán của mình.
Quý Miện mở dự án đầu tư ra, lúc nhìn lại Tiêu Gia Thụ ánh mắt có hơi lóe lóe. Anh chỉ có thể đưa ra hai đánh giá: Một, kế hoạch chuyên nghiệp vượt quá sức tưởng tượng; hai, khả năng nhìn nhận không hề tầm thường.
“Không tệ, rất được đó.” Anh nhận xét đúng trọng tâm.
“Anh Quý, anh không nói đùa hả?” Phương Khôn cười méo miệng. “Đã ai cái đoàn phim nát như thế rồi mà còn đầu tư? Một bộ thì phim lịch sử dùng con nít đi quay, một thì dùng tạo hình dở hơi đi quay phim cổ trang, chưa lấy tiền túi bù lỗ đã coi như không tệ rồi. Tiêu Gia Thụ, anh Quý đang an ủi cậu đó, cậu tuyệt đối không được xem là thật đó nhé.”
Anh Quý có an ủi tôi hay không tôi lại không nhìn ra được chắc? Phải biết anh Quý năm đó thi đậu học bổng toàn phần của ngành Toán học đại học Havard, dù cho vì nguyên nhân gia đình mà không tốt nghiệp được, trí thông minh cũng hơn xa anh mười con phố! Tôi không nghe anh Quý thì nghe anh chắc? Trong lòng Tiêu Gia Thụ không hề đồng tình, ngoài mặt không hề thể hiện ra, nói một cách chắc chắn. “Anh Quý nói được, thì chắc chắn là được.”
“Nếu anh Quý của cậu đánh giá cao dự án này thật, cậu cũng để cậu ta ném tiền vào nhé?” Thi Đình Hoành chậm rãi đi qua chọc ghẹo. “Quý Miện, chỉ nói mồm là không được đâu, chi phiếu của cậu đâu, rút ra nhanh lên.”
Quý Miện rút chi phiếu ra thật, chân thành nói. “Cậu muốn chia vốn riêng hay muốn hùn vốn? Tôi cũng đánh giá cao hai dự án này, nhưng kịch bản cậu cầm tới, bản kế hoạch cũng do cậu lên, tôi có thể xin một chén canh hay không vẫn phải hỏi qua ý kiến của cậu.”
Tất cả mọi người đều cho là anh đang trêu Tiêu Gia Thụ, trêu xong chắc chắn sẽ hết lòng ngăn cản người ta ném tiền qua cửa sổ, lập tức đánh mắt với nhau, che miệng cười trộm.
Lâm Nhạc Dương cũng tới, ngồi ở một bên lẳng lặng nghe hai người nói chuyện, ngoài mặt vui vẻ, trong lòng lại không hề thoải mái. Từ trước đến nay chưa hề nói đùa với mình giống như bây giờ, anh ấy luôn luôn dịu dàng quan tâm, nhìn như gần ngay trước mắt, kì thực xa tận chân trời. Lúc anh ở với Tiêu Gia Thụ còn chân thực hơn cả lúc ở với mình nhiều! Rốt cuộc anh ấy nghĩ cái gì nhỉ?
Trong lúc Lâm Nhạc Dương đang suy nghĩ vẩn vơ, Tiêu Gia Thụ hứng thú bừng bừng gật đầu. “Được ạ, hai ta cùng thực hiện dự án này đi anh Quý ạ. Em không có kinh nghiệm gì, có thể học hỏi từ anh một ít. Phân chia như nào tối nay mình bàn lại, em hẹn đạo diễn Ngụy với đạo diễn Triệu ra cùng ăn một bữa cơm.” Vừa nói vừa mở WeChat ra hẹn hai người, tác phong sấm rền gió cuốn.
Phương Khôn thấy Quý Miện đùa to chuyện rồi mới vội vàng giật lấy điện thoại của cậu chủ Tiêu. “Hầy, cậu cứ chờ chút đã…”
“Không cần chờ, hẹn giữa trưa đi, tối nay tôi còn có việc.” Quý Miện cất tờ chi phiếu, giọng điệu nhàn nhạt. “Đừng hóng chuyện nữa, ăn đồ ăn sáng của mấy người đi.”
Dù mọi người ngạc nhiên ra mặt nhưng cũng không có nói gì thêm, cầm bữa sáng lên giải tán luôn. Người ta thích ném tiền qua cửa sổ cho vui, liên quan gì đến mình đâu chứ?
Lúc này Tiêu Gia Thụ mới làm lơ Phương Khôn, lần lượt nhắn tin cho Ngụy Giang và Triệu Xuyên hẹn hai người họ đi ra quán cơm gần đó ăn cơm, tiện thể bàn bạc chuyện đầu tư.
Quý Miện là người yêu Lâm Nhạc Dương, lại đầu tư một khoản vào cái chỗ chắc chắn sẽ thua lỗ này thì làm sao mà Lâm Nhạc Dương có thể không quan tâm cho được? Nhân lúc cậu chủ Tiêu chạy đi toilet, cậu lén lút kéo ống tay áo Quý Miện khuyên nhủ. “Anh Quý, anh thực sự muốn đầu tư hai bộ phim này ư? Lúc nghỉ giải lao em có đi xem qua studio gần đây, thấy đoàn làm phim của bọn họ thực sự rất đơn sơ, cốt truyện thì dở hơi, đạo diễn và diễn viên đều không chuyên nghiệp, trên cơ bản đều là gom bậy góp bạ! Có phải là anh, là anh…”
Lời còn sót lại cậu chưa nói xong, cũng không dám nói.
Có phải là anh nể mặt Tiêu Gia Thụ mới chuẩn bị đầu tư? Có phải anh có tình cảm đặc biệt với Tiêu Gia Thụ, nên muốn thu hút sự chú ý của cậu ta? Có phải anh cảm thấy em không được giỏi giang như Tiêu Gia Thụ, cho nên ghét bỏ em? Đủ loại lo lắng tràn ngập trong đầu cầu, nhưng không có cách nào, Tiêu Gia Thụ đã nhiệt tình với anh Quý ở trước mặt cậu như thế, sao cậu có thể không suy nghĩ sâu xa? Thậm chí cậu không có một giây một phút nào mà không đề phòng đối phương, cứ phải so sánh người ta với mình một chút, sau đó càng trở nên kiêng kị.
Quý Miện xoa xoa thái dương, dường như mệt mỏi lắm, hai đầu lông mày nhíu lại tỏ rõ rằng anh đang nhẫn nhịn cảm xúc nào đó. Nhưng cuối cùng anh cũng không thể hiện ra, trái lại còn giải thích nhẹ nhàng. “Hai bộ phim này đều có điểm đặc sắc riêng, rất hợp với thị trường giải trí hiện nay, cũng hợp gu người xem. Bây giờ vòng quay cuộc đời càng lúc càng xô bồ, áp lực cuộc sống cũng càng ngày càng lớn, về đến nhà lại xem những phim thần tượng kháng Nhật, phim cung đấu gia đấu, chắc chắn sẽ sinh ra cảm giác mệt mỏi. Hai bộ phim này có thể khiến mọi người thả lỏng, thậm chí là cười ra tiếng, hơn nữa chất lượng quay phim cũng không kém, suy ra chúng nó cũng có mặt thụ chúng, có thể tạo nên tiếng vang tốt, cho dù là không lời thì cũng không lỗ bao nhiêu. Nếu xong phần hậu kỳ rồi tuyên truyền, phổ biến nó ra, thì muốn hot lên cũng không khó lắm.”
Lâm Nhạc Dương gật đầu nở nụ cười chân thành tha thiết. “Anh Quý đầu tư nhiều như thế cũng chưa thất bại lần nào, lần này chắc chắn cũng sẽ được, em ủng hộ anh.” Nhưng trên thực tế một chữ cậu cũng không tin. Phim trẻ em đã ít được chú ý rồi, lại thêm một bộ cổ trang toàn hố chẳng hề có tính logic nào, có thể hot mới là lạ! Cái gì mà hùa theo gu của người xem, anh Quý chỉ đang hùa theo Tiêu Gia Thụ mà thôi.
Quý Miện bình tĩnh nhìn cậu, hoàn toàn không có cách nào đào được một li một tí dối trá nào từ đôi mắt cậu cả, ánh nhìn không khỏi sâu hơn. Kỹ thuật diễn của Nhạc Dương kém hơn Tiêu Gia Thụ? Không, em ấy có kỹ thuật diễn hoàn toàn không thua kém thậm chí còn vượt mặt cả Tiêu Gia Thụ, nhưng chuyện này không hề làm anh cảm thấy vui vẻ chút nào.
Lâm Nhạc Dương bị nhìn mà tê cả da đầu, đang định nói gì hòa hoãn bầu không khí thì Tiêu Gia Thụ lại quay về, còn có cả Miêu Mục Thanh đi cùng. Cô vừa đi vừa soi gương, vồn vã hỏi. “Nhóc Thụ, cậu nhìn mặt chị xem máu bầm có nhạt đi không?”
Lâm Nhạc Dương vốn còn phát sầu vì lỡ sinh sự với Miêu Mục Thanh nên chen nói trước. “Chào buổi sáng chị Mục Thanh, em thấy vết bầm trên mặt chị hình như nhạt hơn so với hôm qua nhiều lắm.”
Sắc mặt Miêu Mục Thanh lập tức tối sầm lại, đang định mở miệng nói kháy, Tiêu Gia Thụ lại nhíu mày hỏi. “Chị Mục Thanh, vết bầm không nhạt đi chút nào đâu, tối hôm qua chị quên thoa thuốc hả?”
Cậu Chu trợ lý đời sống hết đá mày lại nháy mắt lại không ngờ cậu hai vẫn cứ tòi ra đáp án thật thà nhất, không khỏi đỡ trán. Cậu hai ở nước ngoài đã lâu, hoàn toàn không biết xã giao ở Thiên triều nó ra làm sao. Đối mặt với một người phụ nữ, nhất là sao nữ, làm sao có thể lôi mặt cô ấy ra mà nói chuyện. Đáp án này của cậu không phải thêm điểm mà là mất mạng đấy!
Khuôn mặt sấm rền của Miêu Mục Thanh ngay tức khắc hóa thành trời quang mây tạnh, cười hì hì vung vẩy tấm gương. “Không nhạt là được rồi! Hôm qua chị tới tổng công ty của L’Oréal, người ta rất hài lòng với vết tím xanh này trên mặt chị nhá, lại còn bảo chị cứ giữ nguyên màu sắc hình dạng như vậy, hôm nay quay một đoạn video biến hình hoàn hảo. Nếu chị mà làm mờ cái vết bầm mới thực sự là muốn bỏ việc. Con người bây giờ càng lúc càng dối trá, cứ thích ăn ốc nói mò, vẫn là nhóc Thụ đáng yêu nhất.”
Cô nhướn mày với cậu chủ Tiêu rồi mới bước vào phòng trang điểm, toàn bộ quá trình chẳng hề cho Lâm Nhạc Dương lấy nửa con mắt. Lâm Nhạc Dương trốn ra sau lưng Quý Miện theo bản năng, trong lòng ngập tràn tủi thân. Cậu chỉ muốn an ủi Miêu Mục Thanh mà thôi, sao lại thành dối trá rồi?
Hết chương 39.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
29.06.2023.
Editor có lời muốn nói: Đm kiếp nạn truyện bị review sai, đọc cmt xong chán chẳng buồn edit luôn.
Cơ mà trước đây mình chê chị đại Phong Lưu viết bôi chữ rồi thoại gì mà dài thế, nay edit hai bộ kia mới thấy edit truyện má Phong đúng là thiên đường nhân gian ToT Có gì mong mọi người ủng hộ hai cái hố mình mới đào nhé, mình đào một bộ của Tô Cảnh Nhàn là “Mập mờ có kỳ hạn” với một bộ của Nam Thư là “Xuyên thành bé con duy nhất của loài rồng”, cả hai bộ nhất là bộ bé con cute lắm luôn. Hiện tại mình mới làm ở Wattpad thôi, chờ Huyên về tạo code mục lục mới quẳng lên WordPress được.
Cảm ơn mọi người đã chịu đọc dòng lảm nhảm của mình, chúc mọi người một ngày tốt lành!


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3