Chương 34: Lướt Weibo thôi mà cũng lắm chuyện như thế.
Editor: Nhím ngu.
Miêu Mục Thanh mới cầm thuốc tới tay đã vội vã nhờ người đại diện xoa lên cho mình, cứ chốc chốc lại hỏi người ta xem đã bớt sưng hay chưa.
Tiêu Gia Thụ sợ cô hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều, không khỏi dội một gáo nước lạnh. “Chị Mục Thanh, mặc dù thuốc này có hiệu quả rất tốt, nhưng mà kiểu sưng như chị tuy một ngày thì có thể tiêu sưng, nhưng chắc chắn vẫn để lại vết bầm.”
Lửa giận vừa hạ xuống của Miêu Mục Thanh lại bắt đầu cháy rực lên, dúng ánh mắt sắc như dao mạnh mẽ róc xương lóc thịt Lâm Nhạc Dương một chút. Người đại diện của cô đã hoảng lắm rồi, vội vàng gọi điện liên hệ chuyên khoa da liễu. Nhưng chuyên gia cũng không có cách nào hữu hiệu, cuối cùng đành phải nói. “Nếu không thì mấy người mượn quan hệ tìm mua một hộp thuốc chuyên dụng để lưu thông máu tiêu sưng Trường Sinh của công ty nhà họ Tiêu, cái loại chuyên cung cấp cho đội tuyển quốc gia ấy. Thuốc đấy rất hữu hiệu, siêu sao bóng đá bóng rổ nước ngoài tôn sùng nó cực, còn quảng cáo hộ mà không đòi một đồng nào.”
Người đại diện nhìn bình thuốc trong tay, thiếu điều khóc đến nơi.
Tiêu Gia Thụ cực kì không thích nhìn khuôn mặt sầu bi của người khác, an ủi. “Chị Mục Thanh, chị đừng lo quá, tiêu sưng rồi vết máu tụ nhạt lắm, có thể lấy kem che khuyết điểm để che đi. Tốt nhất chị nên để công ty quảng cáo đổi kế hoạch, cứ để người ta quay mặt mũi mình xanh tím, sau đó ở trước camera bắt đầu để trang điểm che đi hoàn mỹ không tì vết, có thể cho người khác thấy rõ khả năng của đồ trang điểm.”
Vốn cậu cũng chỉ nói đùa thôi, ai mà ngờ hai mắt Miêu Mục Thanh sáng rực lên, cầm điện thoại đi luôn. Người đại diện của cô vội vàng đuổi theo, trước khi đi còn bật ngón tay cái với Tiêu Gia Thụ.
Mặt mũi Tiêu Gia Thụ hoang mang, Lâm Nhạc Dương thì nỗi lòng cuồn cuộn, rất lâu vẫn chưa bình tĩnh được. Cậu rất cảm kích Tiêu Gia Thụ giải vây cho mình, nhưng cũng biết rằng đấy chỉ là nể mặt anh Quý và Miêu Mục Thanh mà thôi, bản thân mình trong mắt cậu ta cũng chẳng là gì cả. Cậu lôi điện thoại ra, mở mấy bình luận trào phúng của cư dân mạng, trong lòng cũng giày vò. Mặc dù Trần Bằng Tân đã kịp thời mua tài khoản clone dẫn dắt dư luận, nhưng hiệu quả cũng không rõ ràng. Nếu chỉ đánh giá từ vẻ ngoài, thực sự cậu không có bất cứ điều gì có thể so được với Tiêu Gia Thụ cả.
Lúc cậu chuẩn bị tắt điện thoại nhắm mắt làm ngơ, Quý Miện duỗi cánh tay ra ôm lấy cậu, dịu dàng nói. “Cười một cái nào.”
Cậu ngẩng mặt theo thói quen, lộ ra một nụ cười tươi sáng rực rỡ. Hình ảnh hai người đầu tựa đầu, vai kề vai dừng lại phía trên tấm ản. Quý Miện mở Weibo đăng ảnh lên, cũng viết luôn: @Lâm Nhạc Dương, đây là người mới mà tôi tự tay ký hợp đồng đấy, rất có tiềm năng, mong mọi người chiếu cố nhiều hơn.
Fan hâm mộ của anh áng chừng cũng tầm mười mấy triệu người, đã thế còn cực kì trung thành, trước đó nhiều người còn ghét bỏ Lâm Nhạc Dương, bây giờ thì ủng hộ nhiều hẳn, đôi ba người xông lên nịnh nọt. “Mở rộng vòng tay ôm Dương Dương nào!”
“Cùng nhau tin tưởng mắt nhìn của Quý thần, thực ra trông người mới cũng tươi sáng đáng yêu, cười lên còn có hai cái răng nanh!”
“Siêu đáng yêu! Bế bổng bé người mới đáng yêu lên cao cao!”
Những bình luận như vậy còn có rất nhiều, dường như chỉ trong một chốc đã xoay chuyển tình thế lúc Lâm Nhạc Dương bị so với Tiêu Gia Thụ đến mức chui xuống lòng đất. Mặc dù còn có anti không chịu cho qua, nhưng cũng bị các Vương Miện Nhỏ đè xuống rất nhanh, trên Weibo lập tức trở thành một chốn hài hoà.
Lâm Nhạc Dương còn đang ngẩn người, Quý Miện lại vẫy tay với Thi Đình Hoành. “Đến chụp chung một tấm nào, tiện thể push một xíu.”
Thi Đình Hoành hiểu ra trong nháy mắt, chụp với Lâm Nhạc Dương một tấm ảnh tương đối thân thiết, sau đó liền tag luôn Weibo của cậu, cũng tán thưởng kỹ thuật diễn của bé người mới không tầm thường, tương lai ắt tươi sáng. Hai ảnh đế lớn lần lượt ra trận hộ giá, Weibo của Lâm Nhạc Dương tất nhiên bị các fan mộ danh mà tới chen kín, mọi người nhao nhao theo dõi, chưa đến mười phút con số người hâm mộ đã vượt qua hàng triệu.
Quý Miện dẫn Lâm Nhạc Dương vào lều nghỉ ngơi, tự mình chuẩn bị cơm hộp cho cậu, dặn dò. “Ăn cơm đi, cơm nước xong xuôi thì nghiêm túc quay phim, đừng suy nghĩ nhiều.”
Lúc này Lâm Nhạc Dương mới vực lại tinh thần, hốc mắt ửng đỏ ngập nước mắt. Cậu rất muốn nói gì đó với anh Quý, nhưng lại cảm thấy bất kì một ngôn ngữ nào vào giờ phút này đều có vẻ rất vô dụng. Anh Quý luôn như vậy, xuất hiện những lúc cậu khát khao sự giúp đỡ nhất, dễ dàng dìu dắt cậu qua khỏi khốn cảnh.
Cậu gật đầu, cẩn thận nói. “Cảm ơn anh Quý, em sẽ cố gắng.”
Câu nói như thế gần đây Quý Miện thường xuyên được nghe từ miệng Lâm Nhạc Dương, gần như đã sắp không có cảm giác rồi. Anh liếc cậu một cái thật sắc, cuối cùng cũng không nói gì nữa.
Trần Bằng Tân lướt Weibo, mặt mũi tràn đầy đắc ý. Quả nhiên sếp Quý sẽ ra trận, chưa tới một phút đã giải quyết luôn phiền phức mà y dành cả buổi sáng cũng không xong. Nếu một ngày nào đó Nhạc Dương cũng lăn lê được đến trình độ này thì tốt rồi.
Nhưng một giây sau, nụ cười đắc ý của y đã cương cứng ở trên mặt, chỉ vì Tiêu Gia Thụ cầm cơm hộp bước vào, nói rất tự nhiên. “Anh Quý, anh Hoành, chúng mình cũng chụp chung một tấm nhỉ?”
Minh tinh chụp ảnh xong thì thích làm gì nhất? Tất nhiên là đăng Weibo rồi! Trần Bằng Tân thiếu điều ụp luôn hộp rau trộn trứng vịt bắc thảo lên mặt cậu chủ Tiêu. Sao đi đâu cũng có bản mặt mày vậy? Người ta đăng Weibo, mày cũng đăng Weibo, người ta ké fame, mày cũng tới bú fame, không chịu để yên đúng không?
Sắc mặt Lâm Nhạc Dương cũng rất khó coi. Cậu biết, nếu Tiêu Gia Thụ đăng bài Weibo cũng tag anh Quý và anh Hoành, hai người họ nhất định sẽ phản hồi, quan hệ giữa hai người họ với cậu ta cũng không thua kém gì cậu. Nếu đạo diễn La nhìn thấy, nói không chừng cũng sẽ động viên mấy câu. Mấy ngày gần đây ai ai cũng biết được sự yêu thích và tán dương mà ông dành cho Tiêu Gia Thụ rồi.
Câu nói “Kỹ thuật diễn không tầm thường” mà Thi Đình Hoành khen mình kia thực ra cũng có hơi phóng đại, nhưng đặt lên người Tiêu Gia Thụ thì lại hợp lý. Mấy vị cây đa cây đề hết người này đến người kia ngoi lên ủng hộ, độ nổi tiếng của Tiêu Gia Thụ rất nhanh thôi sẽ vượt qua cả mình. Mắt thấy cục diện thật không dễ dàng mới có thể xoay chuyển nay lại có xu hướng tuột xích, Lâm Nhạc Dương đã bắt đầu cáu bẳn, cậu thực sự có hơi chán ghét Tiêu Gia Thụ rồi.
Tiêu Gia Thụ chẳng biết tí gì về tâm tư của mọi người sất, đôi mắt chỉ chăm chú nhìn hướng Quý Miện. Quý Miện do dự hai giây rồi vuốt cằm. “Chụp ở đâu thế? Ở đây toàn là cơm hộp, chụp xong khó coi.”
“Chụp thế mới chân thực chứ.” Tiêu Gia Thụ cười cong con mắt, lập tức bưng lấy cơm hộp tiến đến bên cạnh Quý Miện, nói với trợ lý. “Cứ chụp cảnh bọn tôi ăn cơm ấy.”
“Được rồi.” Trợ lý tanh tách chụp mấy tấm, đang định cho Tiêu Gia Thụ nhìn một chút, cậu đã chạy tới bên cạnh Thi Đình Hoành, dọn xong cơm hộp rồi tạo dáng. Thi Đình Hoành rất phối hợp, một người mới cũng là nâng, hai người mới cũng là nâng, dù sao đều cùng là người một công ty, không thể đắc tội người này người kia được.
Lúc chụp ảnh xong cả Quý Miện lẫn Thi Đình Hoành đều chờ Tiêu Gia Thụ đăng Weibo rồi tag mình, lại không ngờ cậu chỉ nhìn nhìn điện thoại một chút, sau đó bắt đầu và cơm. Tiêu Gia Thụ ở nước ngoài đã lâu, trước khi về nước đến Weibo còn không có, làm gì có chuyện sẽ tự đăng ảnh tuyên truyền bản thân. Cậu chụp ảnh chỉ đơn giản là vì lưu giữ kỉ niệm, để trong album là được rồi, cần gì mà phải đăng Weibo?
Mới ăn được mấy miếng cơm, Miêu Mục Thanh quay về, cười hì hì nói. “Xong, công ty quảng cáo rất hứng thú với đề nghị của chị, đang làm lại phương án thêm lần nữa. Nhóc Thụ, chờ lát nữa chị mời cưng ăn cơm tối nhá.”
“Không cần đâu chị Mục Thanh, mẹ em mới mua xương sườn bí đao, bây giờ chắc là đang hầm rồi, nếu em mà không về nhà ăn cơm chắc bà ấy ăn em luôn.”
Miêu Mục Thanh cũng không ép uổng, phát hiện Thi Đình Hoành và Quý Miện hợp tác nâng đỡ Lâm Nhạc Dương, cười lạnh một tiếng rồi nói. “Nhóc Thụ, tới chụp tấm ảnh chung với chị nào. Nhanh nhanh, kim chi.” Chụp xong thì gửi ảnh cho cậu chủ Tiêu, đợi cậu đăng Weibo xong thì đích thân đáp lại, giúp cậu tăng chút độ hot.
Nếu không phải Hoàng Mỹ Hiên đã cảnh cáo cô là không được phép dây dưa với cậu chủ Tiêu làm lòi ra scandal từ trước, cô đã tự đăng ảnh lên Weibo luôn rồi.
Cô vừa ăn cơm vừa làm mới website, chỉ tiếc là đợi rất lâu cũng không thấy cậu chủ Tiêu có động tĩnh gì, nhìn lại mới phát hiện người ta lại thêm bát cơm nữa, ăn đến là ngon miệng. Chụp ảnh không đăng Weibo, cậu có bị gì không trời? Có biết xào couple không đấy? Miêu Mục Thanh thực sự rất tiếc rèn sắt không thành thép, lại cũng không còn cách nào với cậu Tiêu thần kinh thô cả.
Lâm Nhạc Dương và Trần Bằng Tân thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng không dám thả lỏng hoàn toàn, sợ Tiêu Gia Thụ cơm nước xong mới đăng ảnh lên. Trước mắt, đám dân mạng đã nương theo ảnh chụp chung đoán được cậu, anh Quý và anh Hoành đang quay [Sứ đồ], bây giờ đang cực lực khen tài nguyên của cậu tốt, khởi điểm cũng được, mắt thấy đã bắt đầu phủ dần danh tiếng của Tiêu Gia Thụ. Nếu Tiêu Gia Thụ bên này cũng đăng ảnh y hệt, quả thực đó sẽ là hiện trường vả mặt!
Tiêu Gia Thụ cũng chẳng ngờ được đăng một bài post Weibo mà thôi, mọi người lại đẻ ra lắm drama nội tâm như thế, ăn cơm đến là ngon miệng. Trong lúc đó, Quý Miện liên tục ngẩng đầu nhìn cậu, cậu cũng nhìn ngược lại, tặng anh một nụ cười rực rỡ không keo kiệt chút nào.
Quý Miện cứ căng mặt, cuối cùng vẫn nhịn không được mà cười nhẹ. Có phải những người chuyên tâm đều sống tương đối vô ưu vô lo không nhỉ? Không, dùng từ không tim không phổi có phải càng chính xác hơn không?
Quả nhiên Tiêu Gia Thụ cơm nước xong đã cầm điện thoại lên loay hoay, nhưng không phải đăng Weibo, mà là đăng kí một nick clone, chuyên dùng để stalk. Cậu suy nghĩ một lúc, đặt tên là “Đừng cúi đầu, Vương Miện Nhỏ sẽ rơi”. Fandom của Quý Miện tự xưng mình là “Vương Miện Nhỏ”, tên nằm ở đấy, là người đều sẽ biết cậu chính là fan của ai.
Follow Quý Miện xong, cậu bắt đầu xem tin tức hôm nay, thấy anh Quý đang nâng đỡ lâm Nhạc Dương, liền vội vàng chuyển sang acc chính bấm like cho bài này, cũng thả like cho Thi Đình Hoành luôn. Cậu hoàn toàn không biết chuyện Lâm Nhạc Dương bị cư dân mạng lôi ra so sánh với mình, cho dù có biết thì cũng không nghĩ nhiều. Cậu hết lòng đóng phim, người hâm mộ nhiều hay không, độ nổi tiếng có cao hay không, sức ảnh hưởng lớn hay không không nằm trong phạm vi suy xét của cậu.
Cậu vẫn luôn tin tưởng câu nói này – Đối với một diễn viên mà nói, tác phẩm tốt mới đại diện cho tất cả.
Xong việc ở acc chính cậu lại tiếp tục quay về acc clone để stalk, thấy cư dân mạng lại lôi anh Quý và Thi Đình Hoành ra so, từ tướng mạo đến dáng người, từ dáng người đến khí chất, từ khí chất đến kỹ thuật diễn… cãi nhau túi bụi. Tiêu Gia Thụ rất ít để ý đến tin tức trong nước, đâu đã thấy qua trận chiến ngôn luận cỡ này, không khỏi theo dõi say sưa, xem đến ngứa tay, không ngại cực khổ mà gõ một đoạn sớ: Không phải tôi thổi phồng, kỹ thuật diễn của Quý thần ở trong nước bây giờ không có ai có thể địch lại, ra tới trường quốc tế cũng chưa có đối thủ nữa rồi. Mỗi một bộ phim của anh ấy đều được xem là kinh điển, Khổng Tuân trong [Biệt ly buổi loạn lạc], Hạ Vân Lôi trong [Mảnh đại dương cuối cùng]…
Sau khi lưu loát, nói có sách mách có chứng mà khen một tràng dài, cậu kiêu ngạo nói: Quý Miện phát triển còn tốt hơn cả Thi Đình Hoành, bởi vì sao? Bởi vì anh ấy đủ toàn diện, dường như không có loại nhân vật nào mà anh ấy không nắm giữ được. Ngược lại về phía Thi Đình Hoành, mấy năm gần đây không ngừng lặp lại hình tượng, diễn nhân vật rắn rỏi, anh hùng, chính diện, mọi người nhớ tới anh thì sẽ nghĩ tới nhân vật anh sắm vai đầu tiên. Anh ấy đã bị định hình, con đường diễn xuất hẹp, đây chính là điểm thiếu sót lớn nhất của anh ấy.
Tôi đã xem qua bộ [Mộ âm u] mà anh ấy đóng, nói về câu chuyện trả thù thất bại của một viên chức nhỏ tính tình nhu nhược, do cấp trên ức hiếp và vợ phản bội mà thay đổi, kết cục rất thảm, cũng mang theo chút hài đen tối, là bộ phim có doanh thu phòng vé thấp nhất, danh tiếng kém nhất. Nhưng tôi muốn nói rằng, lúc bước ra khỏi hình tượng anh hùng Thi Đình Hoành đã hoàn toàn phát huy được kỹ thuật diễn đỉnh cao nhất của mình. Anh là một diễn viên bị đánh giá thấp một cách nghiêm trọng, thực ra anh có thể nắm bắt nhiều nhân vật hơn nữa, chỉ là không có ai có thể tán thành với cái “hơn nữa” này mà thôi. Anh không thua kém chính mình, cũng không bại trận trước Quý Miện, mà là thua trong tay những người hâm mô điện ảnh.
Đánh chữ xong, Tiêu Gia Thụ lén lút liếc Thi Đình Hoành một chút, lúc này mới nhấn nút gửi.
Quý Miện vừa ăn cơm vừa dò xét cậu chủ Tiêu, trong lòng rối loạn.
Hết chương 34.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
24.05.2023.
Editor có lời muốn nói: Dạo gần đây mình thấy khá nhiều ý kiến hoặc bài review nhận xét sai lệch về các nhân vật trong truyện, và mình thực sự rất cáu luôn.
Anh Quý trong miệng các bạn trở thành người không có chính kiến, gió chiều nào theo chiều đó, có người yêu mà còn tơ tưởng người khác. Em Thụ thì thành kẻ chen ngang giữa cuộc tình người ta, học bằng thạc sĩ tiến sĩ mà ngây thơ ngu ngốc blah blah. Sau này anh Quý và em Thụ yêu nhau thì thành đang yêu mà tơ tưởng người khác, mới yêu xong đã đến với tình mới quá nhanh,…
Ôi xin luôn đấy, bây giờ đi ra xã hội có cho tiền cũng đếch ai biết người đối diện mình đang nghĩ gì, mình đọc truyện theo góc nhìn thượng đế thì mình hiểu chứ chắc gì vào đấy mình đã không bị nhỏ Lý Giai Nhi xoay như xoay chong chóng (Và mình vẫn công nhận chỗ này có sạn ở chỗ anh Quý già đời trải đời mà không điều tra đến nơi đến chốn, vì một số ấn tượng ban đầu mà gán ghép cho em Thụ những ấn tượng không hay). Em Thụ không hề ngây thơ trời ơi ẻm thiếu EQ, và thiếu sự va chạm với xã hội, đừng có quên bây giờ ẻm mới hơn hai mươi thôi chứ có phải lão làng tinh anh trải đời 30 40 tuổi đâu, ẻm chỉ biết có học học học và còn chưa bước chân ra đời lần nào, căn bản vì ẻm giàu, cho dù cha ông không thương thì ẻm vẫn là con nhà giàu, có chuyện vẫn được xử lí cho, chấm hết.
Mình nói vậy không phải để bảo là à, các bạn phải khen truyện, phải thấy truyện hoàn hảo này kia, mình đã nhấn mạnh là bộ này nhiều sạn và nhân vật không hoàn hảo từ phần giới thiệu rồi. Các bạn có thể vô đây chê nhân vật chính của nhà mình, mình ok luôn, mình còn sẵn sàng nêu lên quan điểm và bàn luận một cách văn minh nữa cơ vì mình thực sự đã làm như thế. Nhưng, chê chứ không phải chửi, và không review sai lệch ạ, đến lạy luôn ấy.
Ở đâu mình không biết chứ vô nhà mình mà ăn nói xà lơ xuyên tạc nội dung truyện là mình xin phép tiễn vong, block luôn, còn lại thì mình đều ok tiếp đón nồng nhiệt nhé, peace.
Anyways, cảm ơn những ai đã đọc đến đây và chịu nghe mấy lời lảm nhảm tiêu cực của mình, cho dù có chuyện gì đi nữa thì cũng chúc mọi người một ngày tốt lành nhé.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3