[Yêu em] – Chương 30.


Chương 30: Lo sợ không đâu.

Editor: Nhím ngu.

Đáng lẽ ra Quý Miện có rất nhiều lời muốn tâm sự, trông thấy Lâm Nhạc Dương thành ra như thế này lại trong phút chốc không nói gì. Anh mệt mỏi xoa xoa thái dương, mở lời. “Đến đây ngồi, chúng mình nói chuyện.”

Lâm Nhạc Dương nở một nụ cười rạng rỡ theo bản năng. Bất kể trong lòng có bối rối bất an như thế nào, lại rối rắm ra làm sao, cậu vẫn luôn theo thói quen mà lộ ra sự vui tươi của mình trước mặt anh Quý, bởi vì cậu hiểu rõ, anh Quý không thể từ chối kiểu người như thế này, anh ấy thích những thứ chân chất.

Ban đầu Quý Miện sửng sốt, kế đó lông mày càng nhíu chặt lại, rồi lại dùng ánh mắt dò xét nhìn kỹ Lâm Nhạc Dương, như thể không nhận ra được cậu vậy. Vài phút sau anh thở dài nói. “Anh nghe Trần Bằng Tân nói sáng sớm ngày nào em cũng đến phụ việc cho đoàn, sau này không cần làm vậy nữa, em tới để làm diễn viên, không phải để làm công, diễn được nhân vật của mình mới đúng là công việc em nên làm.”

“Vâng, anh Quý.” Ngoài miệng thì Lâm Nhạc Dương đồng ý, nhưng trong lòng lại rất khó chịu. Thứ nhất cậu là một người mới không có gia cảnh, không có tài nguyên, cũng không có kinh nghiệm, vào đoàn tất nhiên phải tạo mối quan hệ tốt với người khác, nếu không sau này còn đứng vững như thế nào? Chẳng nhẽ mình lại thích làm những công việc chân tay kia chắc? Không phải là vì mở rộng quan hệ, lưu lại cho đoàn làm phim một ấn tượng tốt ư? Nếu cậu có gia thế khủng như Tiêu Gia Thụ, hoặc có địa vị cao giống anh Quý, thì bây giờ cậu cũng chẳng cần phải mó tay làm việc, cũng không cần quan tâm đến chuyện gì sất.

Nhưng bây giờ cậu hai bàn tay trắng, chẳng nhẽ không cần phải bò lên cao từng chút từng chút một? Cậu làm gì được gây chuyện với ai trong đoàn phim? Chuyên gia trang điểm, nhân viên ánh sáng, nhân viên biên tập cắt nối, tìm đại một người cũng có thể gây khó dễ cho cậu, căn bản là anh Quý không thể thông cảm cho hoàn cảnh của cậu.

Trong lòng Lâm Nhạc Dương tràn đầy tủi thân lại không thể biểu hiện ra trước mặt Quý Miện, vẫn phải cười vui vẻ rạng rỡ như chưa từng có khúc mắc gì.

Quý Miện lắc đầu nâng trán, càng lộ rõ sự mệt mỏi, cân nhắc một lúc mới nói. “Nhạc Dương, anh hiểu tâm trạng nóng lòng muốn phát triển quan hệ của em, cũng biết là em mong muốn được thể hiện bản thân, lưu lại ấn tượng tốt với đạo diễn La. Nhưng anh nói cho em biết, anh chính là quan hệ của em, tài nguyên của anh cũng là tài nguyên của em, em hoàn toàn không cần phải nhẫn nhịn đi làm những chuyện mình không muốn làm. Em thích đóng phim, thế em đã định ra được mục tiêu chưa?”

Lâm Nhạc Dương đờ người một lúc mới nói. “Em muốn trở thành ảnh đế Grand Slam, đứng cùng một độ cao với anh.” Đây mới là nguyên nhân chân chính cậu không muốn dựa dẫm vào Quý Miện. Cậu cũng là đàn ông, nếu ở đâu cũng phải dựa vào sự chăm sóc của Quý Miện thì có khác gì với ăn bám đâu? Kể cả thành công thì lại như thế nào, đối với cậu mà nói hoàn toàn không có ý nghĩa.

Quý Miện lắc đầu, cũng không biết làm như thế nào để tiếp tục đề tài này.

“Em muốn trở thành ảnh đế Grand Slam, vậy thì nghiêm túc đóng phim đi, tập trung vào mục tiêu này mà hướng về phía trước, không nên nhìn xuống, cũng không cần phải nhìn những người chung quanh. Anh đăng kí cho em một lớp diễn xuất, đợi lát nữa dẫn em về công ty lên lớp. Kỹ thuật của em còn non nớt lắm, cần phải tôi luyện.” Về chuyện Tiêu Gia Thụ, Quý Miện cũng không muốn nhắc đến nhiều, sau này cứ cách xa một chút là được.

Lâm Nhạc Dương gật đầu, dường như rất cảm kích, nhưng trong lòng vẫn cứ hơi khó chịu. Anh Quý lại nói kỹ thuật của cậu còn ngây ngô, vì sao chứ? Chẳng phải trước đó còn bảo cậu diễn rất có hồn ư? Tại vì xem qua kỹ thuật diễn của Tiêu Gia Thụ nên có sự so sánh? Trong lúc vô tình, câu nói “Không phải gió Đông thổi bay gió Tây thì cũng là gió Tây áp đảo gió Đông” của Trần Bằng Tân đã mọc rễ trong lòng cậu, không biết khi nào sẽ vươn mầm.

Quý Miện nhíu mày thật chặt, nhưng chẳng còn lời gì để nói nữa, đành phải xoa đầu Lâm Nhạc Dương, trong mắt tràn ngập bất đắc dĩ và mệt mỏi.

Ngay lúc này, cửa phòng trang điểm bị gõ, giọng nói lễ phép của Tiêu Gia Thụ truyền vào. “Anh Quý ơi, anh có ở đó không ạ?”

Quý Miện chần chờ nửa giây, trả lời, “Vào đi.”

Nụ cười trên khoé môi Lâm Nhạc Dương cứng đờ, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

Tiêu Gia Thụ mở cửa đi vào, thấy sắc mặt Quý Miện có hơi xa cách, lập tức để đồ trong tay xuống. “Anh Quý, đây là thuốc chuyên dùng bôi vết thương, anh cứ giữ lấy đi ạ. Em nghe bảo đeo dây cáp vào trên người sẽ rất đau, anh bôi vào thì sẽ đỡ hơn nhiều.”

Mặc dù cậu hâm mộ Quý Miện, nhưng đây cũng chỉ là sở thích cá nhân (*) mà thôi, vẫn chưa điên rồ đến mức phải đu bám người ta từng giây từng phút. Tiết Miểu cũng từng làm minh tinh, hơn nữa còn là cái kiểu siêu sao hạng A ấy, hơn ai hết cậu hiểu rõ thứ bọn họ cần nhất chính là sinh hoạt đời tư của mình chứ không phải là sự theo đuôi vĩnh viễn. Đóng phim đã rất mệt mỏi rồi, nếu không phải quấy rầy người ta thì cũng đừng nên làm phiền mới thoả đáng.

(*)

(*) Gốc: Vòng tự manh (圈地自萌) – Một từ thông dụng trên Internet, chỉ việc bản thân giải trí trong một vòng tròn nhỏ, thỏa mãn sở thích của bản thân và không muốn ảnh hưởng đến người khác và ngược lại.

Nghĩ như vậy, Tiêu Gia Thụ nhanh chóng nói thêm. “Anh Quý, lát nữa em còn có việc, em đi trước. Anh nghỉ ngơi cho tốt ạ.” Dứt lời vẫy tay, còn cười một tiếng với Lâm Nhạc Dương, không hề chú ý gương mặt cứng đờ của Quý Miện đã dịu dàng hơn rất nhiều, sự xa cách trong ánh mắt cũng giảm đi không ít.

“Được, cảm ơn cậu.” Quý Miện tiễn người đi, xoay người lại thấy Lâm Nhạc Dương đang cầm lấy hộp thuốc dò xét, kinh ngạc nói. “Là thuốc đặc hiệu chuyên dụng dùng cho vết thương của xưởng chế thuốc nhà họ Tiêu, ở tiệm thuốc bình thường khó mua lắm, chỉ cung cấp cho vận động viên đội tuyển quốc gia thôi. Anh Quý, Tiêu Gia Thụ thật có lòng.”

Nói thì nói vậy, chứ trong lòng cậu không thoải mái gì. Anh Quý vốn có thiện cảm không biết đào đâu ra với Tiêu Gia Thụ rồi, lúc nào cũng để ý cậu ta, bây giờ đến cả Tiêu Gia Thụ cũng lấy lòng anh Quý, cứ như thế thì hai người bọn họ có khi nào… Biết rõ suy nghĩ của mình chỉ là vô căn cứ, nhưng không có lửa làm sao có khói, Lâm Nhạc Dương không thể nào ngừng được.

Quý Miện lau mặt, bất đắc dĩ nói. “Em đi thay quần áo đi, anh chở em về công ty lên lớp.”

“Vâng, để em bỏ thuốc vào bao cho anh nhé.” Lâm Nhạc Dương thiếu điều muốn ném quách thuốc đi, nhưng vẫn tự ngược bản thân mà cất nó lại.

“Vậy đêm nay em giúp anh bôi.” Quý Miện chỉ có thể dùng phương pháp khác dời đi sự chú ý của bạn trai.

Nụ cười trên mặt Lâm Nhạc Dương trở nên cứng đờ. Đúng là cậu không thích Tiêu Gia Thụ tiếp cận anh Quý, nhưng cũng sợ việc mình và anh Quý có hành vi thân mật. Cậu không phải đồng tính trời sinh, rất khó đạt tới khoái cảm trên mặt sinh lý. Sở dĩ cậu yêu một người đàn ông là bởi vì người này đã giúp cậu bước ra khỏi tuyệt cảnh trong lúc gian nan nhất, cũng bởi vì người này quá có sức hút, đến mức cậu xem nhẹ vấn đề giới tính giống nhau. Nhưng xem nhẹ không có nghĩa là quên mất, có đôi lúc, thực tế là khi lên giường, vấn đề đồng giới làm cậu cực kì khó chịu.

“Được ạ, tối nay em đến, nhân tiện nấu bữa tối cho anh luôn. Anh muốn ăn gì?” Lâm Nhạc Dương không chút do dự mà đồng ý, tay cầm giỏ xách nắm chặt lại.

Quý Miện nhìn cậu thật sâu, đổi lời. “Suýt nữa anh quên mất, tối nay đạo diễn Chu Phương Phương hẹn anh ăn cơm, bọn anh sắp hợp tác.”

Lâm Nhạc Dương thầm thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lại tỏ ra rất thất vọng. “Vậy thì thôi, hai đứa mình hẹn nhau sau vậy. Anh đi về nhớ tự bôi thuốc đấy, đừng quên nhé.”

Quý Miện gật đầu đồng ý, nhưng ngay lúc quay lưng về phía bạn trai sắc mặt đã trầm hẳn đi. Hai người lái xe về công ty, dọc đường cũng không nói chuyện được bao nhiêu, trái lại Trần Bằng Tân không ngừng lôi kéo làm quen, ồn ào cực kỳ, làm đến mức cả Phương Khôn cũng thấy hơi phiền.

“Hai người đi tầng 12 đăng ký, chờ một lúc nữa anh sẽ đến.” Quý Miện ấn tầng 12, rồi lại nhấn tầng 12. Tầng 12 là trung tâm huấn luyện, tầng 26 là studio Quan Miện.

“Vâng ạ.” Lâm Nhạc Dương và Trần Bằng Tân bước ra khỏi thang máy tầng 12. Chờ hai người đi rồi, Quý Miện mới tựa người lên vách tường kim loại, xoa xoa mặt.

“Anh bị làm sao thế, trông bộ dạng thảm ghê gớm.” Phương Khôn quay đầu lại nhìn anh.

“Yêu nhau rồi mới phát hiện bạn trai mình là trai thẳng, cậu định làm gì?” Quý Miện một tay đút túi, một tay lôi thuốc lá ra, nhớ lại đây là thang máy không hút được, đành phải nhét hộp thuốc lá về, cả người có vẻ hơi suy sụp.

Phương Khôn thiếu chút nữa phụt cười, trông có vẻ hả hê nói. “Thằng xui xẻo đấy không phải là anh chứ?”

Quý Miện lạnh lùng liếc anh, không nói lời nào.

Phương Khôn suy nghĩ một lúc, nghiêm mặt nói. “Dẫu gì anh cũng đã bẻ cong trai thẳng, còn tính toán nhiều như thế làm chi? Lâm Nhạc Dương bây giờ lại chả hết lòng hết dạ với anh quá.”

Quý Miện cũng không giải thích nhiều, chỉ thở ra một hơi dài. Có thể sống sót sau vụ tai nạn xe nghiêm trọng như thế, quả nhiên cũng không hoàn toàn là một chuyện tốt.

Hai người về studio xử lí mấy tập tài liệu rồi mới đi đến tầng 12.

Cùng lúc đó, Lâm Nhạc Dương đang ngồi ở trong phòng chờ vào học. Bởi vì thầy hướng dẫn của lớp kỹ thuật diễn này là Hoàng Tử Tấn, ông thầy đào tạo minh tinh nổi tiếng trong giới, cho nên đến nghe giảng cũng không phải người bình thường, hai học viên trong đó là hai cậu thần tượng rất nổi tiếng mới từ Hàn về, bây giờ đang châu đầu ghé tai dùng tiếng Hàn nói chuyện phiếm, cũng không quan tâm người ngoài cuộc, lúc thấy Lâm Nhạc Dương còn châm chọc cười một tiếng, sau đấy vừa nháy mắt vừa xì xồ nói gì đó, làm Lâm Nhạc Dương tâm trạng vốn đã sa sút lại càng phải nhịn một ngọn lửa giận.

Một người khác càng không khéo, chính là Tiêu Gia Thụ. Trông điệu bộ của cậu còn phô trương hơn hai vị thần tượng đang hot nữa, không chớp mắt đi vào, ma vương Hoàng Mỹ Hiên theo bên cạnh. Sau khi vào chỗ Hoàng Mỹ Hiên lôi ra một xấp hợp đồng giảng giải cho cậu, sợ cậu không hiểu chỗ nào còn hỏi thêm vài câu, giọng nói rất nhỏ, người bên ngoài nghe không được gì.

Lâm Nhạc Dương ngồi gần nhất nhịn không được liếc sang, phát hiện đó là một bản hợp đồng hạng S, hầu như không có hạn chế gì đối với Tiêu Gia Thụ cả. Hai cậu thần tượng kia không nói chuyện nữa, vội đứng lên khom lưng, người đại diện của bọn họ cứ một câu “Chị Hoàng” hai câu “Chị Hoàng”, thái độ cung kính khỏi phải bàn.

Đây là sự chênh lệch giữa người với người, là giới giải trí đạp thấp nâng cao. Trong lòng Lâm Nhạc Dương chỉ thấy bất bình, lại bị Trần Bằng Tân kéo dậy cung kính chào hỏi.

Hoàng Mỹ Hiên tuỳ ý khoát tay, sau đó thu hợp đồng vào cặp công văn. Không lâu sau Hoàng Tử Tấn đã đến, chẳng thèm nhìn ai đã quan sát trạng thái của Tiêu Gia Thụ trước, thấy ánh mắt cậu trong trẻo, tràn đấy sức sống liền cười mở miệng. “Đến ngồi đi.” Ai nấy cũng thấy được trong mắt của anh chỉ có Tiêu Gia Thụ, không còn ai khác.

Bốn học viên và người đại diện ngồi vây quanh anh, lần lượt nộp hồ sơ lên. Một vị thư ký bước vào, lễ phép hỏi. “Xin hỏi, các vị muốn uống cà phê hay nước trái cây?”

Có người chọn cà phê, có người uống nước trái cây, Lâm Nhạc Dương chỉ cần một cốc nước lọc, Tiêu Gia Thụ chẳng uống gì, lôi điện thoại ra lướt Weibo.

Hoàng Tử Tấn nhân lúc này nhìn lướt qua hồ sơ của bọn họ một chút, trong lòng đã bắt đầu cân nhắc. Người mới được giao vào tay anh phần lớn là đối tượng được công ty cân nhắc bồi dưỡng, anh cần phải giúp bọn họ thay xương đổi thịt trong thời gian ngắn nhất. Xem xong hết anh chỉ vào Lâm Nhạc Dương nói. “Tướng mạo này của cậu, bảo xấu thì không xấu, nhưng bảo đẹp thì cũng không quá đẹp, ở trong cái giới này quơ đại một lần cũng có cả đống, thật sự quá bình thường, ưu điểm duy nhất là cười lên trông rực rỡ sáng láng.”

Anh còn chưa dứt lời, cậu thần tượng bên Hàn về đã “Phụt” cười một tiếng, một người khác thì chớp chớp mắt.

Lâm Nhạc Dương không kiềm được mà nắm chặt cốc nước, lại không ngờ được thành cốc quá trơn, cộng thêm mồ hôi trong lòng bàn tay, làm nước vấy cả vào trên quần. Cơn giận và sự khó xử từ đáy lòng bùng lên, thiêu đỏ bừng khuôn mặt cậu, nhưng cậu chẳng những không thể phát giận, mà lại còn phải nhẫn nhịn, bởi vì nơi đây là công ty, mà người đối diện chính là Hoàng Tử Tấn. Cậu cứng ngắc đứng lên, giọng nói khàn khàn. “Thật xin lỗi thầy Hoàng, em đi toilet kiểm tra một chút.”

Trần Bằng Tân chuẩn bị dẫn cậu rời đi, lại thấy Quý Miện dựa nghiêng ở cửa, ánh mắt tối lại. Anh bước vào, nhấn Lâm Nhạc Dương về chỗ, trầm giọng nói. “Em không phải phụ nữ, chỉ là ướt quần mà thôi, không cần phải kiểm tra vội như vậy. Ngồi xuống nghe xong hết đã.”

Hết chương 30.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

14.05.2023.

Editor có lời muốn nói:

Vậy là đi hết được xấp xỉ 1/4 truyện rồiii~

Thực ra hai người này yêu nhau như hai cục redflag yêu nhau vậy. Thậm chí còn chưa tính là yêu cơ. Anh Quý thì bị over-protective, đặc điểm này đã được thể hiện ở những chương đầu anh mời em Thụ đi ăn nhưng không cho em quyền chọn món, những người như vậy thường vô thức xem nhẹ nhu cầu và suy nghĩ của partner, luôn coi trọng ý kiến của bản thân trước, không cho partner cảm giác an toàn. Mà vừa đúng lúc bạn Nhạc Dương cũng là kiểu người insecure tức tự ti, dễ tự ái, thiếu cảm giác an toàn, để ý quá mức đến cái nhìn của người xung quanh. Bạn này chọn yêu đương với anh cũng chỉ vì cảm xúc ngưỡng mộ, dựa dẫm, thần tượng mà thôi chứ bạn cũng chưa thực sự là gay đúng nghĩa. Nói chung là chưa mèo nào cắn mỉu nào cả =))) Yêu nhau kiểu này về lâu về dài sẽ càng có nhiều vấn đề xảy ra, chẳng qua do anh Quý “bị” trời độ đọc được suy nghĩ, cộng thêm sự xuất hiện của em Thụ nên xúc tiến quá trình này nhanh hơn một chút, kiểu như vậy đó.

Nói chung là vì không hợp nhau thôi chứ trên cơ bản thì đến bây giờ hai người vẫn làm tròn bổn phận của người yêu với đối phương. Thương em Thụ zô tri chen giữa hai người đang yêu nhau mà vẫn ngáo ngơ chưa hề biết chuyện gì đang xảy ra.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

November 2024
M T W T F S S
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started