Chương 29: Không thể nào ngừng sùng bái được.
Editor: Nhím ngu.
Tiêu Gia Thụ cầm kịch bản chạy về phía La Chương Duy. Quý Miện nhìn bóng lưng của cậu mà lắc đầu bật cười. Người trẻ tuổi quả nhiên thật nhiệt huyết, chẳng qua không biết có thể duy trì được bao lâu.
Phương Khôn chờ hai người nói chuyện xong mới đi đến, giận dỗi nói. “Anh Quý, sao anh cứ suốt ngày bênh Tiêu Gia Thụ là đúng, còn bọn em đều sai thế, anh chẳng có ý tứ gì cả! Cậu ta sĩ diện nhưng bọn em cũng cần mặt mũi mà? Một cảnh quay mà thôi, có gì hay mà tranh giành, anh cứ xem như không nghe thấy là được rồi.”
“Mấy cậu đang thảo luận về phim của tôi, tôi còn không được phép phát biểu góc nhìn của bản thân chắc?” Quý Miện để đũa xuống chậm rãi xoa tay. “Cậu cứ so đo với một thằng nhóc mãi, không thấy mất mặt hả? Tiêu Gia Thụ chọc cậu chỗ nào mà cứ suốt ngày nhằm vào cậu ta thế?”
“Thì anh giải thích xíu cho em xem tại sao phải giúp cậu ta cấm sóng Lý Giai Nhi, trong vụ này có chuyện bí mật gì em không biết hả?” Mới nhắc tới chuyện này Phương Khôn đã ngứa ngáy cả tim gan, cực kì muốn đào ra chân tướng.
“Đã là chuyện bí mật thì tôi làm sao mà kể cậu nghe được? Cậu ngon thì đi tìm Tiêu Gia Thụ mà hỏi.” Quý Miện sẽ không tiết lộ chuyện tư mật của người khác một cách lung tung, lau xong tay còn định cố gắng nói chuyện đàng hoàng với Lâm Nhạc Dương một chút, lại phát hiện cậu đã chạy tới bên cạnh La Chương Duy, cũng cầm trong tay một cuốn sổ ghi chép nhỏ như Tiêu Gia Thụ.
Anh lắc đầu bật cười, vẫy tay về phía Trần Bằng Tân. “Tôi nghe nói bảy giờ sáng hôm nào Nhạc Dương cũng đến phụ việc ở trường quay đúng chứ?”
“Đúng vậy sếp Quý ơi, Nhạc Dương của chúng ta biết chịu khó, sáng sớm đã đến giúp trợ lý sản xuất bưng bê đồ đạc, bố trí sân bãi ánh sáng, làm xong thì qua một góc học thoại, không có giây phút nào dám thả lỏng. Sếp Quý ơi, Nhạc Dương là nghệ sĩ dưới trướng anh, về sau này vẫn mong anh chiếu cố nhiều hơn, cậu ấy một thân một mình dốc sức làm việc cũng không dễ gì, trước kia cũng từng phải ở dưới gầm cầu…” Trần Bằng Tân mới nói nói vành mắt đã đỏ hoe, khả năng lừa tình không kém chút nào so với diễn viên hạng A hết.
Quý Miện có hơi đau đầu, đưa tay ngắt lời y. “Được rồi, tôi biết những năm này Nhạc Dương sống cũng không dễ dàng gì. Sau này cậu đừng có dẫn em ấy đến trường quay sớm như thế, em ấy là diễn viên, không phải nhân viên tạp vụ, những công việc kia không cần đến em ấy làm.”
Trần Bằng Tân vội vàng gật đầu, trong lòng đã cân nhắc những lời này của sếp Quý là có ý gì? Xót Nhạc Dương hay là ngại Nhạc Dương phiền? Y còn chưa suy rõ ngọn ngành, Quý Miện đã đứng lên đi về phía phòng trang điểm. Lát nữa anh còn có cảnh quay, trước đó còn phải cột dây an toàn ở bên trong quần áo, như vậy thì lát nữa mới treo chắc dây thép được.
-xxx-
Vì để tiết kiệm chi phí đuổi kịp tiến độ, giám đốc sản xuất thường sắp xếp quay hết những cảnh quay cùng địa điểm trong một khoảng thời gian nhất định, ví dụ như thuê tạm thời một căn biệt thự, tất cả cốt truyện phát sinh trong căn biệt thự này cần phải quay xong trong thời gian thuê, nếu không sẽ lãng phí tiền. Cảnh quay La Chương Duy muốn quay hôm nay phần lớn là cảnh hành động, bởi vì dựng đạo cụ dây thép treo rất là phiền phức, có thể tập trung quay hết thì sẽ tránh khỏi lãng phí tài nguyên nhân lực.
Cảnh hành động khó diễn hơn cảnh tình cảm nhiều, đây là chuyện mà ai cũng biết, diễn viên vừa phải truyền tải cảm xúc, vừa phải làm được động tác trôi chảy chân thực, nếu không luyện tập trước hàng chục thậm chí hàng trăm lần thì tuyệt đối không có chuyện quay một lần là qua. Tiêu Gia Thụ chưa được học kỹ xảo đóng phim nhưng vẫn hiểu được sự gian khổ của nghiệp diễn xuất. Nếu muốn diễn tốt mỗi một nhân vật, họ nhất định phải biết mỗi lĩnh vực một ít, nói một câu “Trên thông thiên văn dưới tường địa lý” cũng không lố tí nào.
Mà Miêu Mục Thanh trước đó từng lưu lại cho cậu ấn tượng không vui vẻ gì nay đóng cảnh hành động lại hết sức liều mạng, bị Thi Đình Hoành liên tục đá mấy cú cũng chưa từng nhăn mày lấy một cái, chỉ cần đạo diễn nói làm lại, cô có thể bò dậy đánh tiếp ngay lập tức, nửa câu phàn nàn cũng không có.
Tiêu Gia Thụ thấy vậy sửng sốt hồi lâu, không ngừng đổi mới cảm nhận của mình về từng người một.
Hai cảnh hành động quay hơn hai tiếng mới tính là qua, Miêu Mục Thanh cả người xanh tím rời đi, Thi Đình Hoành vẫn đứng ở bên sân chờ một cảnh khác.
“Á? Hôm nay anh Quý cũng phải xuống đài ấy ạ?” Tiêu Gia Thụ liếc qua laptop của La Chương Duy, trên đó đang ghi chú đến nội dung cảnh quay tiếp theo, lại là cảnh Lăng Đào bị Hà Kình giết chết.
“Không sai, quay mấy cảnh quan trọng trước, phần diễn còn lại cứ từ từ mà tới, như vậy sẽ đỡ áp lực.” La Chương Duy nghiêm mặt nói. “Cháu chờ chút nữa xem cho kỹ Quý Miện đóng phim như thế nào. Có thể cùng diễn một cảnh với cậu ta còn hữu dụng hơn cháu lên lớp học diễn xuất một năm.”
Tiêu Gia Thụ liên tục gật đầu, cực kì đồng ý.
Lúc đang nói chuyện thì Quý Miện đi tới, vừa buộc dây cáp vừa nghe La Chương Duy giải thích về cảnh quay. Cảnh này có đề là “Ngõ cụt”, nói về việc Lăng Đào lợi dụng nam chính Hà Kình và nữ chính An Ny để phá huỷ tập đoàn nhà họ Lăng và hệ thống buôn lậu ma tuý ở Đông Nam Á, thậm chí còn bắt được một trùm ma tuý ở châu Âu, bởi vậy chuẩn bị ngồi trực thăng về quê nhà an táng tro cốt em trai, lại không ngờ được Hà Kình nhận được thông tin do người khác cung cấp, chạy đến bắt. Hai người đánh nhau trên sân thượng, cuối cùng Hà Kình bắn chết Lăng Đào, lại phát hiện trước ngực hắn đeo một tấm thẻ khắc hai chữ tiếng Anh in hoa TF, mà đây lại là danh hiệu của người ngầm cung cấp đầu mối cho Hà Kình.
Vào thời điểm này sự thật đã được hé lộ, thì ra kẻ có công lớn nhất trong chiến dịch phá huỷ mạng lưới buôn lậu ma tuý xuyên quốc gia lại không phải là cảnh sát, mà là một đầu lĩnh của tổ chức buôn lậu.
Cảnh này rất khó quay, thứ nhất là động tác đánh nhau quá khó, thứ hai là xung đột cảm xúc rất mãnh liệt, tình cảm và hành động hoà lẫn vào nhau, không thể nhất bên trọng nhất bên khinh, cả hai đều phải ngang nhau mới được. Nếu có thể thuận lợi quay xong cảnh này, La Chương Duy dám cam đoan trong vòng hai mươi năm sẽ không có một bộ phim cảnh sát – xã hội đen nào có thể vượt qua được nó.
“Quý Miện, Thi Đình Hoành, hai người phải xốc cả tâm trạng lên cho tôi, phải nhớ cho kỹ chúng ta không phải đang đóng phim, mà là đang sáng tạo ra sự kinh điển, đừng có làm cục tạ của ông đây!” La Chương Duy vung vung cái loa.
Quý Miện và Thi Đình Hoành cũng không nhiều lời, cột xong dây cáp liền bắt đầu nhập vai.
Tiêu Gia Thụ hai tay bỏ vào túi, dáng đứng trông đến là thoải mái, kỳ thật em bé trong đầu đã ầm ĩ từ sớm rồi, vừa nhảy nhót vừa cao giọng hú hét: Anh Quý cố lên! Lâm Nhạc Dương thì lo lắng ra mặt, sợ trong quá trình treo dây thép có chuyện bất trắc gì.
La Chương Duy mời tổ chỉ đạo võ thuật nổi tiếng nhất trong nước, động tác thiết kế lộ ra cảm giác tàn nhẫn, cố tình cũng thật bay bổng, lúc đánh nhau rồi trông cực kỳ cảnh đẹp ý vui. Quý Miện và Thi Đình Hoành đã ngầm tập luyện qua rất nhiều lần, có thể nói là phối hợp ăn ý, hai người cứ tay đấm chân đá khí thế như ngàn quân, thi thoảng lại di chuyển nhảy lên như rồng lượn, thế mà mới tám chín lần NG đã qua rồi, La Chương Duy mừng rỡ cười ha ha.
Cảnh thứ hai nối tiếp với cảnh thứ nhất. Thi Đình Hoành đấu không lại Quý Miện, liền cướp đoạt hộp gỗ hắn chú tâm ôm vào trong ngực, cũng không cẩn thận đá văng cái hộp mới phát hiện bên trong không phải tiền mặt châu báu gì, mà là tro cốt của Lăng Phong. Trên sân thượng gió lớn, tro cốt bị thổi bay mịt mù đầy trời, nét mặt trầm tĩnh của Quý Miện nháy mắt trở nên méo mó, gần như muốn đánh Thi Đình Hoành đến chết. Tròng mắt của hắn gằn lên tơ máu, gân xanh hằn lên trán và cổ, như một con thú hoang.
Nhân viên công tác xung quanh đều bị tâm trạng bộc phát của hắn làm hoảng sợ, huống gì là Thi Đình Hoành đang trực tiếp đối diện với kỹ thuật diễn của anh? Thi Đình Hoành bị đánh đến liên tục lui lại, mắt thấy sắp rơi xuống sân thượng, một trận gió lớn thổi qua. Quý Miện đang trong trạng thái cuồng loạn hơi sững sờ, vô thức buông lỏng cổ tay đang ghìm chặt Thi Đình Hoành ra, chuyển sang kiểm tra hũ tro. Thi Đình Hoành bắt lấy cơ hội này đá hắn văng ra, lăn hai vòng rồi nhặt lên một khẩu súng lục, bắn trúng tim hắn từ phía sau.
Trong miệng Quý Miện phun ra một búng máu tươi, cả người đổm rạp xuống, lại dùng sức móc trên mặt đất, bò từng tấc từng tấc đến bên cạnh hũ tro, dùng đôi tay dính đầy máu tươi gom tro cốt tán loạn lại, từng chúng từng chút một, đến lúc gom xong đã bất động, đôi mắt đỏ quạch vẫn luôn mở ra, trong con người chậm rãi nở to lại không có một li một tí điên cuồng nào, chỉ còn lại bình tĩnh. Bỏ mạng cùng một nơi với em trai, đây đã là kết cục tốt nhất trong đường cùng ngõ cụt của hắn.
Camera phụ quay đôi mắt anh một cảnh đặc tả dài đến cả phút, hoàn toàn không cần hoá trang hốc mắt của anh đã có thể lộ ra màu đỏ tươi bệnh hoạn vì điên cuồng, tiêu cự chầm chậm tán loạn, cuối cùng hoá tăm tối vĩnh viễn.
Một cảnh này làm chấn động trái tim La Chương Duy, càng làm hồn vía Tiêu Gia Thụ chấn kinh. Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt tràn đầy sùng bái và háo hức. Đây là kiểu tình cảm như thế nào cơ chứ? Lúc sinh thời người duy nhất quan tâm là em trai, lúc bỏ mình thứ duy nhất nhung nhớ cũng là tro cốt em mình. Mãi đến khi tận mắt chứng kiến cảnh này, Tiêu Gia Thụ mới hoàn toàn thấu hiểu được lời trước đó của Quý Miện. Lăng Đào không phải không thích Lăng Phong, vừa vặn trái ngược, tình cảm của hắn còn sâu đậm hơn bất cứ kẻ nào, dường như đã khắc vào xương tuỷ. Lăng Phong là mạng của hắn, Lăng Phong chết rồi, hắn cũng chẳng còn sinh mệnh, cho nên hắn cũng có thể vì anh mà làm tất cả những chuyện điên rồ, bao gồm việc phá huỷ cơ nghiệp mình tự tay vất vả lập nên.
Quý Miện sử dụng kỹ thuật diễn cao siêu mà phát huy diễn giải về tình cảm thấu xương này vô cùng tinh tế. Đỉnh! Thật sự quá đỉnh! Tiêu Gia Thụ điên cuồng bấm like cho Quý Miện trong lòng, thấy anh cởi dây cáp đi đến, bước chân không khỏi có hơi nhũn ra. Á á á mẹ ơi! Anh Quý mồ hôi ướt tóc mặc dù trông hơi lôi thôi nhưng cực kì hình tượng! Áo sơ mi trắng dính người phác hoạ đường cong cơ thể tráng kiện của anh ấy, lại thêm đôi mắt đỏ và vệt máu bên môi, quả là cục hormone di động, cực kì hoang dại!
Anh Quý chẳng những có vóc dáng đẹp, kỹ thuật diễn tốt, lại còn biết võ, đến cả khí chất cũng đỉnh cao như thế, không được, mình phải quỳ bái anh ấy đây! Tiêu Gia Thụ không nhịn được đi hai bước về phía trước, nhịp tim gấp gáp làm cậu khó thở. Vốn là Quý Miện có chút tránh cậu, không hiểu tại sao lại bước sang đỡ lấy cánh tay cậu.
Tiêu Gia Thụ đang mụ mị cả đầu óc được đỡ lấy liền tỉnh táo luôn, gò má hơi đỏ nói. “Anh Quý, anh có chuyện gì sao ạ?”
“Không có gì.” Quý Miện buông cậu ra, nét mặt có hơi dở khóc dở cười.
Lâm Nhạc Dương đang trốn trong đoàn người thấy cảnh này, mặt mũi xám xịt bỏ đi. Mười phút sau Quý Miện về phòng nghỉ tháo trang sức, dường như nhớ đến chuyện gì, nói với Phương Khôn. “Cậu đi gọi Nhạc Dương đến đây, tôi có chuyện muốn nói với em ấy.”
“Nói gì vậy?” Phương Khôn có chút không muốn. Mặc dù người ngoài thấy quan hệ của hai người bọn họ một là ông chủ một là nhân viên, ở chung nhiều một chút cũng không có gì đáng nghi, nhưng không thể dính lấy nhau mọi lúc mọi nơi được.
“Cậu đi gọi.” Giọng điệu Quý Miện lạnh lùng.
Phương Khôn hậm hực đi, tìm một lúc lâu mới đưa được người về. Tâm trạng vừa được điều chỉnh tốt của Lâm Nhạc Dương đã sụp đổ ngay khoảnh khắc nhìn thấy Quý Miện. Cậu không thể chịu được việc Quý Miện luôn đặt ánh mắt của mình lên Tiêu Gia Thụ, người đầu tiên anh nhìn sau khi quay xong là Tiêu Gia Thụ, còn chạy tới kéo cánh tay của cậu ta, thế là có ý gì?
Hết chương 29.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
12.05.2023.
Editor có lời muốn nói: Con simp…


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3