Chương 25: Fanboy mới nhú.
Editor: Nhím ngu.
Sau khi cơm nước xong, Quý Miện lấy một chai nước khoáng uống từng ngụm từng ngụm, uống xong thì nằm ở ghế trước, lông mày nhíu chặt, hai mắt nhắm nghiền, không biết suy nghĩ chuyện gì.
Lâm Nhạc Dương muốn trò chuyện với anh, vừa mở miệng đã bị Phương Khôn ngắt lời. “Không được làm ồn anh ấy, anh ấy đang tưởng tượng trước những cảnh phải diễn ở trong đầu, đây là thói quen của anh ấy.”
Nói đi phải nói lại, đã rất lâu rồi Phương Khôn chưa được thấy bộ dáng này của Quý Miện. Lúc mới vào nghề, Quý Miện luôn luôn có thái độ nghiêm túc đối với mỗi bộ phim, trước khi bắt đầu quay sẽ tự nghiền ngẫm ấp ủ tâm trạng, sau đó dùng trạng thái tinh thần sung mãn nhất bắt đầu hoà mình vào cảnh quay. Nhờ vào sự nghiêm túc và cố chấp đấy, kỹ xảo của anh mới tăng tiến đến trình độ như hiện tại.
Nhưng cũng chính là vì anh tiến bộ quá nhanh, leo quá cao, mấy năm gần đây, anh đã sớm hết hứng thú đối với diễn xuất, có thể không mắc sai lầm quay cho xong một bộ phim là được, rốt cuộc cũng chẳng có sự khát khao muốn hoàn toàn phát huy hết mình. Anh đứng yên tại chỗ, hoàn toàn không có động lực bước tiếp, cho nên mới muốn lui về sau màn ảnh.
Phương Khôn cũng lo lắng và đau lòng cho trạng thái bây giờ của anh, lại chẳng ngờ tới lúc anh lại nghiêm túc một lần nữa sẽ là vì một người mới. Thiên phú của Tiêu Gia Thụ đáng sợ như vậy sao? Đáng sợ đến mức ngay cả Quý Miện cũng bị kích thích.
Lâm Nhạc Dương cũng chỉ làm trợ lý cho Quý Miện được vài tháng, sau đó bắt đầu học đại học, nên không biết anh còn có thói quen như vậy, thế là im lặng hẳn. Sau khi nghỉ ngơi được hơn hai mươi phút, bên ngoài xe truyền đến tiếng hô của La Chương Duy. “Bắt đầu, bắt đầu, tất cả ai vào chỗ nấy!”
Quý Miện lập tức mở to mắt, buông tay áo, mặc áo vest vào, nhanh chân bước về phía trường quay, trong lúc đó không nhìn bất cứ ai cũng chẳng nói câu nào, nét mặt cực kỳ nghiêm túc. Lâm Nhạc Dương bị một Quý Miện như thế doạ sợ, sửng sốt một lúc lâu mới cất bước đuổi theo, sau lưng loáng thoáng tiếng Phương Khôn thầm thì. “Quả nhiên là bị Tiêu Gia Thụ kích thích rồi, làm lớn như vậy mà.”
Bị Tiêu Gia Thụ kích thích? Lời này là sao? Lâm Nhạc Dương nghĩ đến một khả năng, sắc mặt có hơi biến đen.
Tiêu Gia Thụ ăn cơm xong lại bắt đầu trang điểm một lần nữa, đứng ở bên cạnh La Chương Duy chờ bắt đầu cảnh quay. Phần diễn kế tiếp của cậu cũng ít, chỉ cần đóng vai một cái xác chết là được, phần lớn thời gian cũng không có chuyện gì làm. Nếu là trước kia, cậu đã sớm ngồi vào một cái ghế lười nào đấy, trốn đến một góc yên tĩnh chơi game, bây giờ thì ánh mắt sáng ngời kích động.
Trông thấy Quý Miện đi tới để chuyên gia trang điểm vẩy ướt áo khoác của anh, ánh nhìn của Tiêu Gia Thụ lập tức dính lên, Quý Miện đi đến đâu đầu của cậu xoay đến đấy, giống như một con sói con đã xác định được con mồi.
Quý Miện nhanh chóng nghiêng mắt nhìn cậu một chút, ánh mắt có hơi phức tạp. Lúc đạo diễn hô lên sau khi mở máy quay, sự ấm áp nhẹ nhàng trên mặt anh lập tức tan biến, chuyển thành cay nghiệt.
Cảnh quay tiếp theo nói về Đồ Bưu, đối thủ một mất một còn của Lăng Đào cũng không hề biết Lăng Phong bị tiêm vào ma tuý Ebola kiểu mới và virus AIDA, hắn cũng là người bị hại, bị biến thành con dao cho người khác dùng để trả thù Lăng Đào, bằng không sẽ chẳng nghênh ngang mà chạy đến tập đoàn nhà họ Lăng mà đàm phán. Nhưng Lăng Đào cũng không quan tâm mấy chuyện này, em trai xảy ra chuyện ngay trong tay Đồ Bưu, hắn muốn Đồ Bưu phải trả giả đắt, vì vậy giết người ngay trong bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Thư ký trường quay đánh bảng, các diễn viên bắt đầu diễn. Một đám nguyên lão trước đó cố gắng lấy chuyện Lăng Phong phản bội tập đoàn làm lợi thế để uy hiếp Lăng Đào làm đại lý cho ma tuý kiểu mới bây giờ cũng không dám hó hé gì nữa, lục tục xin về. Sau khi bọn họ lái xe đi hết, Đồ Bưu mới hùng hổ bước ra từ trong thang máy.
“Mẹ kiếp, Lăng Đào đúng là thằng điên, đến cả em trai ruột của mình cũng giết! Đi đi đi, đi nhanh lên!” Hắn biết rõ mình sẽ gặp chuyện xúi quẩy, nhưng cũng đã muộn, vừa ra khỏi thang máy, một đám người mặc áo choàng đen đã cầm súng nả đạn về phía bọn họ, toàn bộ vệ sĩ đều chết hết, duy chỉ có hắn là không mất một sợi lông nào.
Quý Miện bước ra từ trong bóng tối, chậm rãi cởi cà vạt, nét mặt trông thật bình thản, đáy mắt lại lộ ra vẻ điên cuồng. Đồ Bưu sợ muốn són ra quần, quỳ xuống cái rầm, vừa dập đầu vừa xin tha thứ, nước mắt nước mũi nhoe nhoét đầy mặt, trông còn chật vật hơn cả bộ dạng Lăng Phong lên cơn nghiện.
Nhìn đến đây, Tiêu Gia Thụ không khỏi trợn mắt há mồm. Ôi đm! Đoàn phim này đúng là biết giấu tài! Đến cả một vai phụ không đáng chú ý cũng có kỹ thuật diễn đến mức như vậy! Cậu đụng đụng Hoàng Tử Tấn đang ở bên cạnh mình, thì thầm khẽ giơ ngón tay cái.
Hoàng Tử Tấn đánh vài dòng trên di động: Vị này là thầy Phó Minh Lỗi, chuyên diễn vai phản diện, có tiếng là vai phụ vàng trong ngành. Không chỉ riêng thầy ấy, mấy người đóng vai nguyên lão trước đấy cũng toàn là diễn viên gạo cội có kỹ thuật diễn thuộc top đầu, về sau em siêng học hỏi bọn họ chút đi.
Tiêu Gia Thụ lấy điện thoại di động ra trả lời: Hình như em đã hiểu như thế nào được gọi là diễn xuất rồi ạ. Diễn sao giống đó không phải là kỹ thuật diễn, diễn cái gì chính là cái đó mới gọi là kỹ thuật diễn.
Hoàng Tử Tấn cười híp mắt vuốt ve đầu của bé Cây Non.
Tiêu Gia Thụ còn muốn nói tiếp cảm nghĩ của mình, nhưng sau khi trông thấy phần diễn của Quý Miện thì hoàn toàn đánh mất năng lực phản ứng luôn. Chỉ thấy Quý Miện vòng về phía sau lưng Đồ Bưu, dùng cà vạt ghìm chặt cổ đối phương thật sít sao, hàm răng dùng sức nghiến chặt, đến mức phần khớp hàm đột nhiên nhiều thêm hai khối cơ, làm cho vẻ mặt hắn càng trở nên dữ tợn, bộ dạng như ác quỷ. Đồ Bưu giãy giụa kịch liệt, hắn vẫn không ngừng dùng sức, trán, cổ, mu bàn tay hằn lên rất nhiều gần xanh, như là một con dã thú nào đó gần như biến dị đang phát điên. Càng lúc Đồ Bưu càng bất lực giãy giụa, cuối cùng hai chân không ngừng quờ quạng lung tung cũng xụi lơ, trên mặt đất còn hằn lại những vết cắt hỗn độn.
Lúc này Quý Miện mới buông cà vạt đứng lên.
“Cut!” La Chương Duy dứt khoát hô. “Cảnh này qua, tâm trạng thể hiện rất đúng chỗ, nhớ giữ gìn trạng thái! Nhân viên đạo cụ đâu, chuẩn bị túi máu, nhân lúc Quý Miện chưa cắt trạng thái mà tranh thủ quay tiếp.”
Nhân viên đạo cụ vâng dạ, sau đó đưa một con rối đi tới, bên ngoài mặc quần áo của Đồ Bưu, chỗ ngực bụng giấu rất nhiều túi máu. Thầy Phó Minh Lỗi đóng vai Đồ Bưu vội vàng bò dậy, nhìn mấy ngón tay của mình ngầm đỡ lấy cà vạt, cảm thán. “Quý Miện, hồi nãy cậu làm thật đấy à? Cậu nhìn tay tôi này, thiếu điều bị cậu cắt đứt luôn.”
“Xin lỗi anh Phó nhiều lắm, quay xong mời anh làm một chén nhé.” Quý Miện vuốt vuốt thái dương, nét mặt có hơi phức tạp. Cảnh quay lúc nãy anh quá nghiêm túc, nhưng dường như cảm giác cũng không tệ?
“Thế thì còn nghe được. Cậu đừng có nói chuyện nữa, nhỡ đâu trạng thái bay mất.” Phó Minh Lỗi cũng chỉ trêu ghẹo vài câu thế thôi, làm gì có chuyện thực sự tính toán với anh.
Ánh mắt lấp lánh của Tiêu Gia Thụ nhìn chằm chằm vào Quý Miện, tim đập loạn. Ôi mẹ ơi, cảnh hồi nãy hù chết con! So tới so lui thì kỹ thuật diễn của Quý Miện đúng là lợi hại nhất, thừa sức treo mấy người gạo cội này lên đánh luôn. Anh mới ngoài ba mươi thôi á! Sao có thể ưu tú dữ vậy?
Dường như Quý Miện nhận ra, nhanh chóng liếc cậu một cái, sau đó bước xa một chút.
Sau khi con rối đã được chuẩn bị xong, La Chương Duy hô “Action!” thêm một lần nữa, Quý Miện diễn theo cốt truyện của cảnh thứ nhất, đứng lên đạp mạnh vào thi thể bị siết cổ chết của Đồ Bưu. Một đám đàn ông cao to mặc đồ đen đứng chung quanh hắn, đồng loạt cúi đầu xuống không dám nhìn bậy. Khuôn mặt của hắn rất bình tĩnh, không thể tìm nổi một dù chỉ là một chút phẫn nộ hay bi thương, cú đá này nối cú đá kia, giống như là chỉ đang lặp lại một động tác đơn giản, nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện, đôi mắt của hắn tràn đầy tăm tối, không còn một chút nhân tính nào, thậm chí đến cả thú tính cũng không còn nữa. Bây giờ hắn là một con người, mà không phải là thứ bị gọi là ma quỷ hay dã thú, nhưng người này đã chết rồi, chết cùng với thân xác lạnh băng của em trai mình.
Túi máu giấu trong quần áo của con rối bị đá rách ra, bắn ra rất nhiều máu tươi, vấy trên mặt đất, cũng bắn lên mũi và trán của Quý Miện, làm khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ nhưng cũng cực kỳ lạnh lẽo nhuốm lên tàn bạo tận cùng.
Nhân viên công tác đứng ngắm xung quanh câm như hến, mà Phó Minh Lỗi thì sờ sờ cổ mình, cảm giác lạnh sống lưng. Thế này mà là đang diễn đó hả? Đó là tra tấn thi thể thật luôn á! Hình như kỹ thuật diễn của Quý Miện lại tiến bộ rồi, nhìn cả giới giải trí này, còn có ai có thể so sánh với cậu ta chứ?
Thi Đình Hoành bình tĩnh nhìn một lúc lâu, sau đó bất đắc dĩ thở dài. Quý Miện không hổ là Quý Miện, sự điên cuồng và tuyệt vọng trong phân cảnh này có thể doạ người xem khóc luôn. Nếu đổi lại là anh, hoặc là bất cứ một người nào cầm giải ảnh đế trong cái đất nước này đi diễn Lăng Đào, đều không thể đạt được loại trình độ này. Sự căm hận mà anh thể hiện dường như có thể xuyên thấu qua cả màn hình.
Tiêu Gia Thụ nhẹ nhàng nhích lại gần bên Hoàng Tử Tấn, cũng ôm cánh tay anh, thiếu chút nữa nhảy dựng lên lúc nghe tiếng hô “Cut.” đội trời phá đá của La Chương Duy. Đạo diễn La ơi, trước khi nói chuyện thì mình chào hỏi vài câu có được không? Thiếu điều cháu són ra quần rồi á!
La Chương Duy: “Được, cảnh này qua! Quý Miện, cậu quay lại rồi cậu có biết không?”
Những lời này người ngoài nghe không hiểu, Quý Miện và Phương Khôn thì lại vô cùng rõ ràng. Quay lại? Chính là Quý Miện đã từng xem diễn xuất như tính mạng quay về rồi. Kỹ thuật diễn của anh ở thời kỳ đỉnh cao cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.
“Nhập diễn mà thôi.” Quý Miện nhẹ nhàng xua tay.
“Nhớ giữ vững! Chắc chắn phải phát huy nhé! Tiêu Gia Thụ, nhanh bôi bẩn mặt đi, cảnh tiếp theo chuẩn bị!” La Chương Duy hùng hổ hô lên.
Nhân viên công tác lập tức điều chỉnh vị trí camera. Chuyên gia trang điểm bôi nước mắt giả, nước mũi giả và máu giả bôi lên mặt Tiêu Gia Thụ, trêu ghẹo nói. “Cậu xem bản thân một chút đi, khóc thì cứ khóc, chảy nước mũi làm gì, xong rồi bọn tôi vẫn phải làm nước mũi giả cho cậu đấy. Cậu có thấy ghê hay không?”
“Nước mũi của mình thì ghê sao được.” Tiêu Gia Thụ xua tay, chờ hoá trang xong liền đi tới bên cạnh Quý Miện, ngượng ngùng nói. “Anh Quý, em có hơi nặng, anh không sao chứ ạ?” Trước kia thì cũng chẳng thấy gì, nhưng bây giờ chỉ cần lại gần Quý Miện thôi thì bên tai đã nóng lên, gò má cũng đỏ bừng. Quý Miện bảo cậu cố gắng diễn xuất cậu không nghe, còn tự gáy mình là kỹ thuật diễn hạng nhất, đúng là không cần mặt mũi! So sánh với kỹ thuật diễn của Quý Miện, mấy cảnh biểu lộ bản sắc trước kia của mình đã tính là gì? Đến cả một chút xíu kỹ thuật cũng không có!
Sau khi bị Quý Miện dẫn nhập diễn, khi đối mặt với anh cậu luôn có cảm giác co rúm lại, còn xen chút kích động tiềm ẩn. Chị Mỹ Hiên nói đúng lắm, được diễn chung với Quý Miện quả đúng là cơ hội muốn cầu cũng không được, anh ấy quá tuyệt vời!
Quý Miện bình tĩnh liếc cậu một cái, ánh mắt có hơi lấp lóe, thật lâu sau mới nói. “Tôi không sao cả.”
Tiêu Gia Thụ vuốt vuốt vành tai đỏ bừng, lúc này mới quay đi. Mấy người đàn ông đóng vai vệ sĩ ôm cậu lên, yên lặng bước tới một bên.
Đóng xác chết thì chỉ cần nhắm mắt lại là được, dường như chẳng có độ khó gì, nhưng Tiêu Gia Thụ lại thể nghiệm được thú vui đóng phim, làm gì có chuyện thả lỏng? Cậu suy nghĩ: Cho dù là đóng một cái xác chết, mình cũng nhất định phải sử dụng một trăm phần trăm kỹ thuật, không thể hô hấp quá nặng làm lồng ngực phập phồng, cũng không thể suy nghĩ linh tinh làm tròng mắt đảo lung tung. Lỡ như không diễn được, chẳng nhẽ lại liên luỵ đến phần diễn của anh Quý? Không được không được, nhất định không được làm cục tạ kéo chân anh ấy, người ta chính là người đàn ông thần thánh đó!
Quý Miện đang chậm rãi bước đến chỗ con rối bỗng dưng lảo đảo bước chân, thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Anh che mặt thấp giọng thở dài, sau đó không thể hiểu được mà cười lên.
La Chương Duy hoảng luôn, vội vàng hô. “Quý Miện, đừng có mà cười, bảo trì tâm trạng đi! Cảnh giết người thân này sắp qua không NG rồi, mấy người các cậu cố gắng lên!”
Hết chương 25.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
05.03.2023.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3