[Yêu em] – Chương 23.


Chương 23: Nhập vai.

Editor: Nhím ngu.

Lâm Nhạc Dương đi cạnh Quý Miện, tất nhiên cũng nghe được cuộc trò chuyện này, trong lòng cảm thấy ngọt ngào. Anh Quý xin đạo diễn quay sớm cảnh này, chắc chắn là vì muốn bảo vệ mình. Đừng nghĩ là cậu không biết hồi nãy Tiêu Gia Thụ quay lén cảnh cậu NG. Giờ thì hay rồi, mày ngon thì mày lên, để xem cậu ta có thể quay được trò trống gì.

Những người có chung suy nghĩ với cậu cũng không ít. Vừa nghe nói Tiêu Gia Thụ phải quay cảnh quan trọng, xung quanh trường quay bắt đầu đầy ắp những người là người, tất cả đều chờ mong nhìn cậu xấu mặt, bởi thế mới thấy nhân duyên của cậu trong đoàn làm phim kém đến mức nào. Chẳng trách được, cách ăn mang, nói năng, đi lại của cậu chẳng hề hoà hợp với cả đoàn phim chút nào, không giống như là tới đóng phim, mà giống như là tới để chơi hơn. Những tài nguyên hạng sang người khác cầu còn không được, cậu có thể dễ dàng cầm tới tay, đã có được còn không quý trọng, thế thì quá đáng hận rồi. 

Đương lúc mọi người đang suy đoán cậu sẽ NG bao nhiêu lần, đạo diễn La bắt đầu giảng giải cảnh quay lần thứ ba. Thật ra thì ông cũng muốn quản Tiêu Gia Thụ thật chặt lắm, nhưng sẽ không vì cậu mà làm lãng phí cuộn phim đâu.

“Tôi cho cậu một vài từ khoá, nhớ cho kỹ. Một là sợ hãi, hai là khắc chế, ba là chờ đợi, bốn là tuyệt vọng, năm là bi ai. Vì sao sợ hãi? Vì cậu giao bằng chứng tập đoàn phạm tội cho cảnh sát, nhưng tập đoàn lại chặn đầu được những bằng chứng này, cậu không biết tiếp theo bản thân sẽ gặp chuyện gì, huống gì trước đó cậu còn bị đối thủ một mất một còn của Lăng Đào bắt cóc tra tấn, bị tiêm ma tuý và virus AIDS, cậu chẳng còn tương lại, cậu nói xem cậu có sợ hay không? Khắc chế cái gì? Cậu lên cơn nghiện, nhưng cậu không thể thể hiện ra trước mặt anh trai, sự giáo dục cậu được nhận từ bé đến lớn không cho phép cậu lộ ra sự chật vật trước mặt người khác, bởi vậy cậu phải khắc chế. Chờ đợi cái gì? Cậu chờ đợi đến chút lương tri còn sót lại trong anh trai mình, để anh cải tà quy chính. Tại sao tuyệt vọng, người thân duy nhất của cậu muốn giết cậu, cậu thử nói xem mình có tuyệt vọng không? Bi ai, cậu cũng sắp chết, còn là bị anh ruột của mình giết, cậu không bi ai thì ai bi ai? Nói như vậy cậu hiểu rồi chứ?”

“Hiểu rồi ạ hiểu rồi ạ.” Tiêu Gia Thụ đã trang điểm, thay quần áo xong liên tục gật đầu, trong mắt thì toàn dấu chấm hỏi. Trước đây cậu làm gì có kinh nghiệm biểu diễn, làm sao mà biết làm cách nào để có thể biểu hiện tâm trạng phức tạp đến thế ra ngoài?

Đạo diễn bình tĩnh liếc cậu, dặn dò. “Nếu cậu vẫn không rõ, thì kết hợp thực tế lồng vào cảnh quay. Cậu thử tưởng tượng xem nếu Quý Miện là anh ruột cậu, cậu ta muốn giết cậu, tâm trạng của cậu sẽ như thế nào?”

“Vậy chắc chắn cháu sẽ sụp đổ.” Tiêu Gia Thụ cười khô khốc. Quý Miện và anh cậu hoàn toàn là hai kiểu người khác nhau, căn bản là không có điểm giao thoa nào, làm sao liên tưởng được? Cậu dừng một chút, lại hỏi. “Đạo diễn, cháu còn một vấn đề cuối cùng. Lên cơn nghiện trông như thế nào? Chú cứ bảo là cả xương cốt cũng ngứa, chỉ hận không thể cào chết bản thân, chẳng qua từ trước đến giờ cháu chưa bị ngứa xương lần nào đâu á.”

La Chương Duy đè nén lửa giận trong lòng, sau đó rống to. “Đạo diễn Vương, tìm một video để cậu ta hiểu, nhanh!”

Phó đạo diễn Vương ngay lập tức tìm được một đoạn video thực tế để Tiêu Gia Thụ quan sát. Tiêu Gia Thụ cầm lấy Ipad nghiêm túc xem xét, trong lòng âm thầm nhẹ nhàng thở ra – Cũng có thể câu giờ một chút. Cậu không thể nào mà hiểu được mấy lời kia của đạo diễn La trong một khoảng thời gian ngắn được, càng miễn bàn đến việc ra diễn. Chẳng qua lên cơn nghiện trông như thế này hả? Lăn lộn ra đất, kêu gào, khóc cầu, bứt tóc, nước mắt giàn giụa, trông cay mắt quá đi! Chẳng trách Lăng Phong muốn khắc chế phản ứng sinh lý kiểu này.

Tiêu Gia Thụ vừa mới xem xong cái đoạn video siêu kích thích này đã bị La Chương Duy giục chui vào trong một cái rương lớn, sau đó để hai người diễn viên đóng vai vệ sĩ đóng nắp rương lại, chuẩn bị bắt đầu quay.

Kịch bản có miêu tả, Lăng Phong từng bị đối thủ một mất một còn của Lăng Đào bắt cóc vì tranh giành quyền đại lý mẫu ma tuý mới. Một ống là nghiện, cả đời cũng khó dứt ra được, cái loại ma tuý này một khi đã mở rộng ra sẽ mang đến cho những tay buôn ma tuỳ tiền tài cuồn cuộn vô hạn, ai có thể chống cự loại hấp dẫn này cơ chứ?

Lăng Phong bị biến thành quân cờ đàm phán, bị nhét vào một cái rương lớn đưa vào hội trường, cùng lúc đó, chuyện cậu tuồn lợi ích tập đoàn ra ngoài cũng bị mấy lão già biết được, những người này chuẩn bị nương vào đó bức bách Lăng Đào đồng ý lần hợp tác này. Lăng Đào sớm đã chuẩn bị cho em trai một hình nhân thế mạng, bây giờ đang ngồi trong văn phòng, chờ đợi dòng người tứ phương mò tới tận cửa. Đây chính là cảnh cần quay của ngày hôm nay.

Lúc Tiêu Gia Thụ bị đẩy vào rương đã bắt đầu choáng váng, cuộn cả người lại, chìm vào trong sợ hãi vô tận. Bởi vì cảnh ngộ lúc bé, cậu từng mắc chứng sợ không gian kín vô cùng nghiêm trọng, phải chữa trị nhiều năm mới khỏi hẳn. Nhưng không ai biết, cậu vẫn cứ sợ hãi bóng tối, sợ cảm giác cơ thể bị không gian chật hẹp vây kín đến ngạt thở. Cậu không hề nhúc nhích mà nằm dưới đáy rương, đầu óc, yết hầu, hai tai, đôi mắt như bị bịt kín bởi băng giá, thở ra toàn là khí lạnh, đừng nói giãy giụa, đến cả gọi cũng không thể gọi ra tiếng.

Cậu sợ!

Mà La Chương Duy hoàn toàn không biết gì về chuyện này cả, chờ cho diễn viên ai vào chỗ nấy mới chậm rãi hô một tiếng “Action”. Hai người đàn ông đóng vai vệ sĩ nhấc rương lớn vào văn phòng, mở nắp rương lên, túm lấy Tiêu Gia Thụ ra, ép cậu và diễn viên đóng vai con dê thế tội của cậu quỳ cùng một chỗ. Lăng Đào, đối thủ một mất một còn, mấy vị nguyên lão ngồi vây quanh bốn phía, chuẩn bị bắt đầu đàm phán.

Tiêu Gia Thụ làm gì nhớ được làm sao mà diễn nữa, cả người tê dại, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, qua hồi lâu mới cảm giác tai mình có tri giác, nghe thấy một giọng nói trầm trầm gọi. “Bé Phong ơi?” Cậu nhìn về phía nguồn âm thanh, khuôn mặt của Quý Miện từ mờ ảo trở nên rõ ràng, trong mắt đầy tràn ân cần và đau lòng.

Tiêu Gia Thụ định đáp lời một tiếng “Anh Quý”, cổ họng vẫn còn lạnh như băng, chỉ có thể tạo thành khẩu hình, hai đầu gối hơi nhích lên phía trước, muốn tới gần người duy nhất mình quen thuộc, lại dừng lại vì cảm giác chân mình chết lặng, lại nhìn xung quanh một chút, cuối cùng mới ý thức được bản thân đang đóng phim.

Quần chúng vây xem đều cho rằng cậu mới ra trận sẽ NG luôn, lại không ngờ cậu có thể sắm vai một cậu ấm phải chịu đủ cực hình vì vậy mà chết lặng và sợ hãi giống như đúc, không khỏi hơi trợn tròn mắt. Đến cả La Chương Duy cũng nhẹ nhàng “Ôi” một tiếng, cả khuôn mặt toàn là kinh ngạc.

Ý thức được bản thân đang diễn, Tiêu Gia Thụ không dám làm bậy, nhưng cảm giác sợ hãi dưới đáy lòng quá mãnh liệt, chưa thể thoát ra được trong chốc lát, vì vậy tứ chi có hơi cứng ngắc. Nhưng cái trạng thái cứng ngắc này vừa vặn ăn khớp với tình cảnh của Lăng Phong sau khi chịu cực hình, cũng có thể thuận lợi thông qua.

Quý Miện trong vai Lăng Đào không dám biểu lộ ra sự để ý của mình đối với em trai, sau khi gọi một tiếng cũng im lặng. Anh để một khẩu súng lục trên bàn trà, từ tốn nói. “Phương Minh, quy củ của tổ chức cậu hiểu rồi, tự xem mà xử lý đi.”

Thân là dê thế tội, tất nhiên trong lòng Phương Minh có bất mãn, giơ tay lên. Súng nhắm ngay huyệt thái dương mình, nhưng ở nháy mắt bóp cò súng lại chuyển hướng đầu súng, bắn về phía Lăng Đào. Sau mấy lần liên tiếp bóp cò, tiếng súng cũng không vang lên, mà Lăng Đào cũng chẳng mất sợi lông nào, vì trong băng đạn chẳng hề có đạn. Nét mặt Phương Minh từ độc ác biến thành không dám tin, sau đó chìm vào sợ hãi.

Quý Miện phả khói của điếu xì gà đã hút được một nửa ngay trên mặt hắn, ngay trong nháy mắt lúc hắn nhắm mắt né tránh tia lửa đã rút ra một con dao găm sắc bén từ trong ống tay áo, cắt đứt yết hầu của hắn. Nét mặt hắn cứng đờ sự sợ hãi. Đạo cụ do nhân viên giấu trong cổ hắn bắn ra rất nhiều máu tươi, rơi tung toé bốn phía, cũng rơi cả trên sườn mặt Tiêu Gia Thụ.

Kính của Quý Miện cũng bị vương vài giọt máu, không thể không tháo xuống dùng khăn tay lau sạch sẽ, mái tóc được vuốt ra sau đã rối vài sợi, có hơi rủ xuống thái dương, khiến cho khuôn mặt nho nhã của anh nhiều thêm đôi chút hoang dại. Khuôn mặt thật vốn được kính che đi cuối cùng cũng đã lộ ra không sót chút nào. Nét mặt của anh vừa lạnh lẽo vừa hung ác, con ngươi loé lên ánh sáng hung tàn đến cực độ, như một con sói đang xé nát con mồi, trên người không có chút hơi thở nhân loại nào.

Anh hoàn toàn không giống như đang diễn, mà giống như một Lăng Đào sống sờ sờ nương từ hư ảo bước vào thực tại. Hắn là trùm buôn thuốc phiện tiếng tăm nhất Đông Nam Á, lòng dạ độc ác, giết người như ngoé, nhưng khi hắn đeo kính lên quay đầu nhìn về phía Tiêu Gia Thụ, toàn bộ hung tàn đã tan biến trong nháy mắt, biến thành dịu dàng và thương yêu lộ rõ trên khuôn mặt,

“Bé Phong ơi, đến đây.” Hắn vươn tay, giọng điệu hàm chứa sự cẩn thận từng ly từng tí.

Tiêu Gia Thụ sững sờ từ đầu đến cuối bỗng giật mình, trong thời khắc này đột nhiên lĩnh ngộ được hàm ý của La Chương Duy. Cái gì gọi là nhập diễn, cái gì gọi là xem Quý Miện thành anh trai ruột của mình? Không, không phải vậy, quan hệ của cậu và Quý Miện ngay bây giờ không phải là Tiêu Gia Thụ và Tiêu Định Bang, cũng không phải Tiêu Gia Thụ và Lăng Đào, mà là Lăng Phong và Lăng Đào, một cặp anh em máu mủ ruột rà.

“Anh?” Cậu không tự chủ được gọi một tiếng, trên mặt ngập tràn mê mang, dường như không có cách nào khẳng định kẻ trước đó hung ác như sói kia sẽ là anh trai ruột của mình. Vì một ánh mắt của Quý Miện, cậu nhập diễn.

Quý Miện kéo anh ngồi trên ghế sô pha, lấy khăn tay cẩn thận lau mặt cho anh, vài người ở đây đã bị hành vi tàn nhẫn của hắn doạ cho đơ rồi, trong lúc nhất thời không có ai dám mở miệng. Hai tên vệ sĩ kéo thi thể xuống, lại có một người tiến đến nói nhỏ bên tai Quý Miện. “Anh đại, bọn họ tiêm cho cậu hai Ebola và virus HIV.”

Ánh mắt Quý Miện run lên mãnh liệt, mu bàn tay nắm lấy khăn tay gồ lên gân xanh, xương quai hàm căng cứng lên bằng tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được, thậm chí là các cơ bên má cũng run lên. Kỹ thuật diễn như thế này đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hoá, Tiêu Gia Thụ ngắm không rời mắt, một giây sau đã bị hắn dùng sức ôm vào lòng, một bàn tay to bọc sau gáy anh, để đầu vai anh đặt lên cằm hắn, tay kia nắm chặt eo anh, để anh hoàn toàn không có cách nào động đậy. Đôi mắt của Quý Miện phát hiện ra một lỗ kim lấp ló sau gáy em trai dễ như trở bàn tay, thông tin chính xác.

Tiêu Gia Thụ không biết cảm giác lên cơn nghiện như thế nào, nhưng cậu hoàn toàn có thể thấu hiểu được cảm xúc chân thật của Lăng Phong. Sở dĩ Lăng Phong muốn kiềm chế phản ứng sinh lý, không phải sợ mất mặt xấu hổ, mà là không muốn khiến anh trai phải lo lắng hơn. Thứ anh giữ lại không phải tôn nghiêm của bản thân, mà là tôn nghiêm của anh trai, cho dù hắn là một tên quỷ dữ giết người như ngoé.

Dính ma tuý không phải là điều anh mong muốn, trái ngược lại, anh càng khát cầu thoát khỏi sự khống chế của ma tuý hơn bất cứ ai. Nhưng anh hiểu, loại ma tuý này không thể nào cai, giống hệt như việc Tiêu Gia Thụ vĩnh viễn không loại bỏ được nỗi sợ hãi đối với bóng tối và cái rương. Chuyển đổi hai loại cảm giác sợ hãi cho nhau, đó chính là tâm tình của Lăng Phong. Tiêu Gia Thụ suy nghĩ rất nhiều, thực ra cũng chỉ trong một thoáng chớp mắt, cậu nhắm mắt lại, ép buộc bản thân chìm vào tăm tối, sau đó tưởng tượng vòng tay của Quý Miện chính là một chiếc lồng chật chội giam hãm bản thân, cảm giác sợ hãi sớm bị vùi sâu dưới đáy lòng mãnh liệt tuôn trào.

Anh bắt đầu run rẩy không thể khống chế, mặt trắng bệnh như tờ giấy, từng dòng lệ cuồn cuộn tuôn hai bên má, nước mũi kéo thành tia, chậm rãi rớt xuống. Nhìn qua trông anh cực kỳ chật vật, nhưng hai tay vẫn nắm lại thành đấm, cứng ngắc ghìm hai bên người, không dám ôm lại anh mình, hai ngón tay bởi vì run rẩy làm bại lộ trạng thái của anh.

Hai hàm răng va vào nhau, phát ra tiếng cầm cập rất nhỏ, lại cố gắng khống chế giọng nói, nói chuyện vững vàng, thong thả nhưng cõi lòng ngập tràn bi ai. “Anh, anh đã nói, đời này, vĩnh viễn, không, gia nhập, thế, giới, ngầm. Anh còn nhớ, cha mẹ, chết, ra sao, không?” Trong lời nói ngắt nghỉ bất quy tắc, ngẫu nhiên có những âm thanh vỡ vụn giận dữ lạc ra.

Quý Miện khàn giọng nói. “Anh chưa hề. Nhưng mà bé Phong ơi, em không biết, tay người một khi vấy đen, vĩnh viễn không thể nào rửa sạch nổi rồi.”

Vừa dứt lời, Tiêu Gia Thụ cảm giác sau lưng mình bị đâm một nhát, đó là Lăng Đào đâm lưỡi dao găm vào trái tim Lăng Phong. Cậu lập tức cắn nát túi máu dưới lưỡi, hỗn hợp máu tươi trộn lẫn với nước mắt nước mũi, chậm rãi trượt xuống áo vest của Quý Miện. Ánh mắt của anh thẳng tắp nhìn về phía trước, như không có tiêu điểm, lại như thể cảnh tượng thuở bé thơ đã hiện ra trước mắt – Anh và anh trai náu mình trong căn phòng bí mật, cha mẹ bị tra tấn cực kỳ tàn bạo, mà anh trai lại che mắt anh từ đầu đến cuối, không cho phép anh xem dù chỉ một chút. Hắn nói: “Đừng sợ, anh trai ở đây, anh bảo vệ em nhé.”

Bây giờ, bọn họ đã trưởng thành, nhưng đến giờ phút này anh mới nhận ra, bọn họ vẫn luôn bị vây khốn trong căn phòng đen như mực nọ, vĩnh viễn không có cách nào thoát ra. Nghĩ đến đây, cuối cùng hốc mắt của anh cũng cạn khô, rốt cuộc thì dòng lệ cũng không còn tuôn nữa, cũng không còn ánh sáng, trong con ngươi vô hồn chỉ còn vương lại một vòng bi ai. Anh chết.

Camera trượt từ phần gáy của anh xuống phía sau lưng, một bàn tay khớp xương trắng bệch nắm chặt một chiếc dao găm, xoáy vào trái tim của anh.

Cảnh quay kết thúc.

Hiện trường tĩnh lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, La Chương Duy nhìn chằm chằm vào màn hình, thật lâu vẫn chưa hoàn hồn lại.

Hết chương 23.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

03.03.2023.

Editor có lời muốn nói: Con trai mẹ giỏi quá.

Tại sao mình lại lẫn lộn đại từ cậu – anh, anh – hắn, mình làm theo cảm nhận của bản thân, lúc nào mình cảm giác đó là Lăng Phong và Lăng Đào, mình dùng đại từ xưng hô dành cho Lăng Phong và Lăng Đào; tương tự, lúc nào mình cảm nhận đó là Tiêu Gia Thụ – Quý Miện, mình dùng xưng hô của hai người. Lăng Phong, Lăng Đào, Tiêu Gia Thụ, Quý Miện là bốn người hoàn toàn khác nhau. Tiếng Trung thì toàn hắn hắn, nhưng hệ thống xưng hô tiếng Việt rộng hơn mà giàu đẹp hơn, mình muốn cố gắng thể hiện được điều đó trong bản edit của mình, chắc thế.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

November 2024
M T W T F S S
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started