[Yêu em] – Chương 21.


Chương 21: Kỹ thuật diễn của cậu chủ Tiêu.

Editor: Nhím ngu.

Trên màn hình, hai người đàn ông đánh nhau trong góc cầu thang âm u, người đàn ông dáng người hơi gầy gò mạnh mẽ quật ngã người cao to xuống đất, nghiến răng nghiến lợi trông như sắp ăn thịt người đến nơi. Anh lần nữa quát hỏi “Có phải là cậu hay không?”, nhưng cuối cùng vẫn nén tiếng lại, đến mức giọng nói cũng nghèn nghẹt. Người đàn ông cao lớn nằm ngửa trên mặt đất, gằn từng chữ nói “Tôi không có, cậu tin hay không thì tuỳ!”. Vừa dứt lời, hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía lầu trên, lộ ra thái độ căng thẳng.

“Cởi đồ ra.” Người đàn ông gầy gò không nói hai lời đã bắt đầu cởi đồng phục cảnh sát của mình ra, người cao to cũng nhanh chóng phản ứng lại, cũng cởi luôn đồng phục lao công của mình xuống. Sau khi người cao hơn mặc đồng phục cảnh sát rời đi, người đàn ông gầy gò thuận tay quẳng luôn bộ đồ lao công xuống đất, sau đấy dùng tay phải túm tóc mình, đập thật mạnh vào tường. Một tiếng rầm vang lên, anh bắt đầu choáng váng, nhưng cắn răng chống đỡ nhìn không chịu ngã xuống đất, đôi mắt nửa khép nửa mở chăm chú nhìn hành lang, ánh sáng rực rỡ ở đáy mắt từ từ lụi tàn. Cuối cùng anh mất hết ý thức, ngã về phía thùng rác, cầu thang từ đây bị bóng tối hoàn toàn nuốt chửng.

La Chương Duy xem đi xem lại đoạn video này, đánh nhịp nói. “Không tệ, cảnh này qua. Ánh mắt giãy dụa ở đoạn cuối rất tốt, lúc ngã vào thùng rác cũng không giả chút nào, mấy người nghe thử tiếng bịch một chút, nghe thật đến cỡ nào? Làm diễn viên thì nên có tinh thần kính nghiệp như vậy nhé.”

Lâm Nhạc Dương thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng trên mặt cũng nở một nụ cười. Thi Đình Hoành vỗ vai cậu tán thưởng. “Anh còn tưởng bị NG nhiều như thế, em sẽ thấy sụp đổ chứ, không ngờ có thể điều chỉnh nhanh như vậy. Lối diễn của em rất có hồn, phải có lòng tin với bản thân nhé. Cảnh quay đầu tiên của anh NG tận hai mươi lần cơ, còn kém em nhiều lắm.”

“Cảm ơn anh Hoành đã luôn phối hợp với em ạ. Nếu không nhờ anh bao dung như thế, chắc em cũng suy sụp thật mất.” Lâm Nhạc Dương chắp tay trước ngực chân thành nói cảm ơn. Nhưng không có ai biết, người thực sự giúp cậu vượt qua nguy cơ lần này không phải Thi Đình Hoành, mà là Quý Miện đang ở cách đấy không xa cơ. Cậu một lần nữa khuyên bảo bản thân không được làm cho Quý Miện mất mặt, lúc này mới có thể kéo tâm trạng gần như sắp sụp đổ trở lại trạng thái bình ổn. Quý Miện chính là trụ cột tinh thần của cậu.

Vừa nghĩ tới người ấy, Lâm Nhạc Dương liền vội vàng ngẩng đầu lên tìm bóng dáng của đối phương, lại phát hiện anh đã sớm đi đến bên cạnh mình, trong mắt tràn ngập dịu dàng. “Diễn không tệ, không hổ là nghệ sĩ dưới trướng của tôi. Đạo diễn La, về sau vẫn làm phiền chú chỉ bảo cậu ấy nhiều hơn.” Dứt lời giơ tay lên, xoa xoa vầng trán đỏ bừng của cậu một cách rất tự nhiên.

“Không phiền đâu, cậu Lâm rất thông minh, học đâu hiểu đó.” La Chương Duy cũng không nói lời khách khí. Người mới chưa có kinh nghiệm diễn xuất giống Lâm Nhạc Dương như vậy chỉ mới bị NG vài lần đã qua, đã tính là rất tốt. Có một lần ông vớ trúng một cậu nam thần tượng đang hot, một cảnh khóc quay hơn một giờ cũng không ra nổi nước mắt, cuối cùng chỉ có thể giọt thuốc nhỏ mắt để lừa dối cho qua, đúng là vãi chưởng. Hôm đấy ông thiếu điều vung loa lên đánh người thật.

Quý Miện cười trầm vài tiếng, lại vỗ vỗ vai Lâm Nhạc Dương, lông mày nhíu chặt cuối cùng cũng giãn ra hoàn toàn.

Chẳng biết từ lúc nào Tiêu Gia Thụ đã chen đến bên cạnh La Chương Duy, khom người nhìn về phía màn hình, thầm nghĩ: Mới đó mà vượt qua rồi á? Nếu mà lần này vẫn NG, Lâm Nhạc Dương chắc chắn sẽ khóc cho mà xem. Cảnh này cũng đâu có khó đâu, lôi kéo vài đợt, đánh một trận, cuối cùng ngã vào trong thùng rác một cái, thế là xong. Nếu để mình diễn, đảm bảo một lần là qua. Nói đi phải nói lại, hình như mình chưa bị một lần NG nào đâu, đúng là thiên tài mà! Cậu sờ sờ cằm, con mắt cong thành hình trăng non, đột nhiên cảm thấy bên mặt hơi lại, quay đầu nhìn lại, phát hiện là Quý Miện đang nhìn mình chằm chằm.

“Anh Quý, có chuyện gì sao ạ?” Giọng của cậu có chút chần chừ.

“Cậu đến đây.” Quý Miện kéo người sang một bên, đưa tay nói. “Đưa điện thoại ra, xoá video quay hồi nãy đi.”

“Tại sao?” Tiêu Gia Thụ vội vàng giấu di động về phía sau lưng.

“Trước khi vào đoàn cậu không ký hiệp nghị bảo mật? Trường quay cấm diễn viên cầm điện thoại quay lén hoặc chụp ảnh, càng cấm lộ ra ngoài.”

“Em sẽ không lộ ra ngoài…” Tiêu Gia Thụ còn định tranh luận vài câu, nhưng thấy khuôn mặt nghiêm túc của Quý Miện bắt đầu nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lẽo, vẻ mặt anh thực sự có hơi doạ cậu, đành phải giao di động ra.

Quý Miện xoá tiệt video, trầm giọng nói. “Theo lý mà nói thì tôi không quản lý cậu, nhưng cậu có còn nhớ những lời cậu nói với tôi vào ngày làm lễ khởi quay hay không? Cậu nói cậu phải diễn phần của mình cho thật tốt, sẽ không lãng phí tài nguyên của công ty. Bây giờ thì sao, cậu lại đang làm cái gì? Ngày nào cũng lề mà lề mề, bất đắc dĩ đến, đến cũng không làm gì, chỉ biết chơi game. Nếu biết như vậy, ngày đó tôi nên khuyên cậu rời khỏi đoàn làm phim sớm một chút, không cần lãng phí thời gian của nhau.”

Tiêu Gia Thụ không phục lắm, tranh luận nói. “Em quay phim rất bình thường mà, từ trước đến giờ chưa từng bị NG, làm gì có chuyện lãng phí tài nguyên công ty?”

Quý Miện liếc cậu một cái thật sâu, trả lại điện thoại thì rời đi. Tiêu Gia Thụ dứ dứ mấy nắm đấm ở sau lưng anh, trào phúng: Chó đi bắt chuột, xen vào việc người khác! Lười biếng thì sao chứ? Cũng chẳng ăn cơm nhà anh! Nhưng không ngờ tới Quý Miện đột nhiên quay đầu, làm cậu chân nam đá chân chiêu, suýt nữa thì vồ ếch.

Quý Miện nhìn cậu thanh niên thất tha thất thểu, không khỏi thất vọng lắc đầu.

Đoạn dạo này qua đi, La Chương Duy lại quay thêm mấy cảnh trong cục cảnh sát nữa, cuối cùng giơ loa hô. “Quý Miện, Tiêu Gia Thụ, Chu Phục… Về phòng tiếp khách quay [Sứ đồ] cảnh thứ tám mươi sáu lần một!” Mấy diễn viên bị gọi tên vội vàng chạy đến chỗ cẫn đến.

Phòng tiếp khách cũng ở trong cùng một toà nhà, vì để tiết kiệm tiền, đoàn làm phim chỉ thuê một toà văn phòng bỏ trống ở vùng ngoại thành, phân chia khu vực tiến hành bố trí, cảnh quay ở cục cảnh sát, cảnh quay ở tập đoàn họ Lăng, cảnh quay ở sở cảnh sát quốc tế… Hầu hết mọi cảnh quay cần quay cảnh thật đều ở trong toà nhà này cả.

Tổ đạo cụ đã bố trí thoả đáng phòng tiếp khách vốn trống rỗng từ sớm, ghế sô pha bằng da thật, thảm lông dê, bàn trà bằng gỗ tử đàn, mỗi một chi tiết nhỏ đều thể hiện rõ ràng hai chữ – xa hoa. Đây chính là văn phòng chủ tịch của tập đoàn họ Lăng, cũng là nơi các nguyên lão trong tập đoàn tổ chức hội nghị bí mật.

Cảnh quay hôm nay là lúc Lăng Phong dưới sự đề cử của Lăng Đào chính thức nhậm chức trong công ty đồng thời phụ trách luôn một hạng mục lớn. Ngoài mặt thì hạng mục này là hợp tác với một công ty đa quốc gia nào đó bên châu Âu, mở rộng mức nhập khẩu của tập đoàn, thực ra trong tối còn có một tuyến đường nhập khẩu chuyên dùng để vận chuyển ma tuý. Mà ma tuý loại mới do bên châu Âu phát minh là loại ma tuý dùng một lần liền nghiện, lại dai dẳng khó bỏ cả đời, cực kỳ nguy hại với cơ thể người, đã lan rộng ở khu vực Âu Mỹ, hiện tại chuẩn bị xâm nhập vào thị trường Đông Nam Á. Không hề nghi ngờ, tập đoàn họ Lăng sắp trở thành đại lý của bọn họ.

Mấy tay già đời ở tập đoàn họ Lăng đã thâm nhập thế giới ngầm đã lâu, tất nhiên sẽ không chê mấy thứ tiền ngâm máu này làm bẩn tay, nhưng Lăng Đào có em trai cần chăm sóc, vẫn còn giữ lại cho mình chút nhân tính, khó hạ quyết tâm với mối làm ăn này. Lăng Phong chỉ nhìn thấy bản kế hoạch ngoài mặt, không hề biết gì với giao dịch sau lưng tập đoàn, hội nghị lần này chỉ có mỗi mình anh mơ mơ màng màng, mấy tay già đời kia thì muốn dùng tính mạng của anh uy hiếp Lăng Đào đi vào khuôn khổ. Đủ thể loại tranh phong đều được che giấu phía dưới màn đêm…

Tiêu Gia Thụ đã sớm thuộc làu lời thoại buổi tối hôm trước, cho nên không hề có chút cảm giác căng thẳng nào. Những người đang ngồi đều là phường hung ác, chỉ có một mình Lăng Phong là ngốc nghếch ngây thơ ngọt ngào, rất dễ diễn.

Các vị diễn viên ngồi vào vị trí của mình, đạo diễn ra lệnh một tiếng, thư ký trường quay liền lập tức đánh bảng. Tiêu Gia Thụ cầm lấy bản kế hoạch nghiêm túc đọc qua, Quý Miện nghiêng người sang nhìn cậu, khoé môi nhếch lên một nụ cười dịu dàng, ba vị nguyên lão thì mặt trầm như nước.

Tất nhiên tổ đạo cụ sẽ không đưa một bản kế hoạch hàng thật cho Tiêu Gia Thụ xem, mặc dù phía trên toàn chữ là chữ, nhưng đều là do nhân viên đạo cụ tải bậy trên mạng về, cũng không có ý nghĩa gì. Vì để diễn thật hơn, Tiêu Gia Thụ không khỏi nhìn chăm chú một lúc, sau đó nhận ra một chuyện cười – Mời dùng ABCDEFG để đặt câu. Một thằng trẻ trâu đến từ Đông Bắc giơ tay lên: A, có thằng cu B, đến từ nhà C, chân đất đừng trên D, EF chẳng thèm mặc, GG còn lộ ra ngoài.

(Cái gì vậy trời…)

Phụt! Không được, muốn phụt cười quá đi! Tiêu Gia Thụ buồn cười nhưng không dám cười, chỉ còn nước liều mạng nhịn, trái lại nét mặt càng lúc càng nghiêm, mắt thấy sắp không nhịn nổi, lông mày mạnh mẽ nhíu lại, lập tức giơ ngón trỏ lên đè lại hai cánh môi mình, cũng làm ra động tác vuốt ve.

Thời gian của cậu căn quá chuẩn, vốn tại thời điểm này Lăng Phong đã xem xong hết bản kế hoạch, cũng cảm thấy sầu lo đối với việc tập đoàn mù quáng mở rộng quy mô kinh doanh. Mà nét mặt nín cười và động tác của Tiêu Gia Thụ lại vừa lúc ăn khớp với trạng thái tâm lí lo lắng của Lăng Phong. Vậy nên La Chương Duy không những không có la cut, còn vui mừng nhẹ gật đầu.

Khó khăn lắm Tiêu Gia Thụ mới đè được ý cười xuống, lúc này mới chậm rãi mở miệng. “Anh, hạng mục này quá mạo hiểm, em đề nghị anh nên tiến hành suy xét trước đã. Theo như em biết, châu Âu bên kia…”

Quý Miện ra chiều lắng nghe, một diễn viên sắm vai nguyên lão lại nói một cách quái gở: “Nhóc Phong à, cậu vừa mới tốt nghiệp, không có kinh nghiệm công việc gì, mới đấy đã đòi nhúng tay vào sự vụ nặng nề như thế của tập đoàn, có phải là có hơi khinh suất không?”

Lại thêm một nguyên lão lạnh lùng mở miệng. “Lăng Đào, cậu vất vả lắm mới có thể nuôi em trai bình an lớn lên, cũng không thể để nó phạm sai lầm được. Có một vài sai lầm có thể sửa, nhưng có một vài cái lại là muốn mạng. Bọn tôi đều áp cả tính mạng người nhà vào hạng mục này, cậu đừng có mà lừa bọn tôi.” Dứt lời dùng đôi mắt chất chứa tàn độc liếc Lăng Phong một chút. Đây cũng là ám chỉ cho Lăng Đào, nếu hắn không nghe lời, phía châu Âu bên kia sẽ lôi Lăng Phong ra khai đao.

Tất nhiên là Lăng Đào nghe hiểu, nét mặt thì ôn hoà, đôi mắt lại buốt giá, chậm rãi nói. “Nguyên nhân chính ở đây là hạng mục này quá lớn, tôi mới càng phải suy xét cho cẩn trọng. Các chú bác cứ yên tâm, trong lòng tôi tự rõ.”

Kế đó, bọn họ lại ngấm ngầm đấu đá xung quanh tính mạng của Lăng Phong một chút, mà thân làm tâm điểm của mâu thuẫn, Lăng Phong vẫn còn hồn nhiên vô tri, còn tưởng là mọi người đang tranh chấp việc hạng mục, mở miệng điều đình vài lần. Thân là đứa con trai dư thừa của nhà họ Tiêu, Tiêu Gia Thụ thường sắm vai tương tự trước mặt cha và anh, chỉ cần ngây ngốc ngồi đấy, ngẫu nhiên nói vài lời xã giao là được, hoàn toàn không có cách nào nhúng tay vào chuyện nhà hoặc chuyện công ty, cho nên đối với cậu mà nói cảnh quay này cũng không có độ khó.

Vài diễn viên khác đều là dân gạo cội, càng không thể nào phạm sai lầm. Sau chín phút, đạo diễn đánh nhịp nói. “Ok, cảnh này qua, cảnh tiếp theo chuẩn bị.”

Cái đm, lại qua? Diễn kịch không cần dễ vậy chứ! Cuối cùng anh Quý cũng tận mắt thấy được chứ gì, mình nào có lãng phí tài nguyên? Rõ ràng mình có kỹ thuật diễn hạng nhất! Trong lòng Tiêu Gia Thụ đắc chí, trên mặt lại ra vẻ bình tĩnh, còn như có như không liếc Quý Miện một chút. Cậu đi đến bên cạnh ghế lười, chuẩn bị chơi vài trận game, dường như nhớ đến điều gì lại vội vàng chạy lại, cầm bản kế hoạch lên. Bên trong đấy toàn là truyện cười thôi, đọc vui cực.

“Anh Tử Tấn, anh có thấy không, từ lúc khởi quay đến bây giờ em chưa từng ăn NG một lần nào đâu.” Cậu cứ nhịn mãi nhịn mãi, nhưng mà vẫn không nhịn được, tự tuyên dương thành tích của mình ra ngoài.

Hoàng Tử Tấn cười híp mắt vỗ đầu cậu, động viên nói. “Bé Cây Non của chúng ta là diễn viên thiên tài! Cố lên nha, anh xem trọng em đó!”

Quý Miện đang đứng cách đó không xa đột nhiên nhìn về phía bọn họ, ánh mắt lấp loé.

Hết chương 21.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

24.02.2023.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

November 2024
M T W T F S S
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started