[Yêu em] – Chương 18.


Chương 18: Vào đoàn phim.

Editor: Nhím ngu.

Tiêu Gia Thụ chỉ hút thuốc lúc có tâm sự thôi, bây giờ tâm trạng vui vẻ rồi thì tất nhiên sẽ không cần nicotin an ủi nữa. Cậu dụi tắt đầu thuốc, không yên tâm mà dặn dò Quý Miện hút ít một chút, lúc này mới rời đi. Quý Miện nhìn theo bóng lưng vui vẻ tinh nghịch của cậu, không khỏi lắc đầu bật cười.

“Sao cậu lại nói chuyện với nhóc đấy rồi?” Thi Đình Hoành bước ra từ phòng bao, trong tay cũng đang cầm một gói thuốc lá. “Nãy mới chuốc La Chương Duy vài chén, thăm dò được chút việc đấy. Cái cậu Tiêu này nhà giàu kếch xù đấy, bối cảnh ghê gớm lắm, đến thử vai còn không thèm thử đã lấy được nhân vật Lăng Phong này rồi, trách không được trên bàn tiệc chẳng thèm để ý ai, đến cả nói chuyện với đạo diễn còn dám thái độ.”

“Cái tật xấu kia của La Chương Duy còn chưa đổi hả?” Quý Miện lơ đễnh cười một tiếng. La Chương Duy người này mặc dù bình thường nói nhiều, nhưng điều gì nên nói điều gì không trong lòng ông cũng cân nhắc được, nhưng một khi uống nhiều quá, cái miệng kia sẽ thành một cái loa phát thanh, hỏi gì đáp nấy, lộ ra không ít tin sốt dẻo. Cũng bởi vậy, ông còn từng bị mấy kẻ ẩn danh trùm bao tải vài lần.

“Giờ còn tốt hơn trước nhiều, còn biết thuê một trợ lý chuyên chắn rượu giúp ông ta.” Thi Đình Hoàn châm thuốc, tiếp tục nói. “Nghe nói Tiêu Gia Thụ năm nay vừa tốt nghiệp, học Quản trị tài chính, một chút cơ sở diễn xuất cũng không có. Người đối diễn với cậu ta nhiều nhất trong đoàn làm phim là cậu đấy, nên là cậu lo mà chuẩn bị tinh thần cho tốt vào.”

“Đều là người cùng công ty, coi như dẫn dắt đàn em một chút, không có gì.” Quý Miện khoát tay nói.

“Cậu đúng là tốt tính thật, tôi là tôi sợ nhất phải dẫn dắt người mới, phiền phức thì đúng là mẹ nó nhiều! Một tên cậu ấm mới tốt nghiệp đại học, học thì khoa tài chính, bản thân có kỹ thuật diễn hay không trong lòng không tự biết hả? Nếu không phải bối cảnh của cậu ta quá cứng, đạo diễn La chắc chắn sẽ không đồng ý tuyển người đâu. Chẳng trách hôm nay ai mời rượu đạo diễn La ông ta cũng uống, đây là nhịn bực trong người đấy.” Thi Đình Hoành dường như nghĩ đến điều gì, không khỏi lắc đầu. “Mấy thứ cậu ấm cô chiêu này đúng là… Học hành, học không nổi, công việc, công việc cũng không xong, cứ nghĩ giới giải trí kiếm tiền nhanh là bắt đầu lăm le đòi kiếm một miếng. Chúng nó nghĩ làm diễn viên dễ lắm hả? Mặt đẹp thôi là nổi tiếng liền chắc? Chậc chậc…”

Quý Miện im lặng một chốc, sau đó dụi tắt mẩu thuốc lá, chân thành nói. “Kỹ thuật diễn của cậu ấy có được hay không, cậu ấy tự mình biết rõ. Hoá ra cậu chưa dò la qua hả? Cậu ấy là sinh viên tốt nghiệp học viện Wharton, văn bằng thạc sĩ đấy. Đúng rồi, năm nay cậu ấy mới đầy hai mươi thôi.” Dứt lời cất bước rời đi.

Thi Đình Hoành ngơ ngác thật lâu mới phì phèo khói thuốc. “Đm thật, đã thi đậu được học viện Wharton, tốt nghiệp hẳn bằng thạc sĩ, còn tới giới giải trí nữa làm gì không biết? Nghĩ quẩn vãi!”

  -xxx-

Tiêu Gia Thụ về lại phòng riêng, thấy đạo diễn đã uống say rồi, được hai người trợ lý trái phải xách lên, đang chuẩn bị rời đi, đám nhân viên chủ chốt vẫn còn ở lại xã giao, dường như không có dự định về sớm. Phải biết rằng Thi Đình Hoành và Quý Miện đều chưa đi, nếu ai buông bỏ cơ hội trèo cao, tên đó là thằng ngốc.

Hoàng Mỹ Hiên chờ mãi mới chờ được cậu Tiêu quay về, liền vội vàng đưa ly rượu đã sớm rót đầy sang, thấp giọng dặn dò: “Đi, đi làm quen với diễn viên trong đoàn một chút, mỗi người kính một ngụm, không cần uống nhiều.”

“Em chẳng thích uống rượu đâu.” Tiêu Gia Thụ đẩy ly ra, ngữ điệu tăng thêm. “Cũng chẳng muốn làm quen với người trong đoàn. Em quay xong phần của mình thì đi, ai mà biết được em là ai ạ?”

“Em cái thằng nhóc này…” Hoàng Mỹ Hiên còn chưa nói dứt câu đã bị Hoàng Tử Tấn ngắt lời. “Chị, chị đừng ép thằng bé. Em ấy mới vào giới, trước tiên còn cần phải thích ứng một chút đã.”

“Mấy việc này thì cần gì thích ứng, đều là quy tắc xã giao cơ bản cả…” Hai chị em vì việc có mời rượu hay không mà tranh cãi với nhau, cũng may âm thanh không lớn, nét mặt cũng không khó coi, nên cũng không làm người bên ngoài chú ý.

Tiêu Gia Thụ thầm thở phào, vội cầm đũa ăn tiếp. Còn chưa bắt đầu đóng phim, cậu đã chán ghét cái giới này. Chẳng trách người ngoài ai cũng gọi giới giải trí là trường danh lợi, ở đây không nhìn thân sơ, không nặng trình độ, càng không quan tâm phẩm đức, chỉ cần cậu có một khuôn mặt điên đảo chúng sinh, liền có thể lên như diều gặp gió. Trong cái giới này, cậu có thể bò rất nhanh, trèo rất cao, nhưng tốc độ ngã xuống cũng đáng sợ như thế.

Tiêu Gia Thụ không thích sự phù hoa và náo động của cái giới này, tất nhiên cũng sẽ không thích diễn xuất. Cũng may suất diễn của cậu không nhiều, nếu thuận lợi thì một tháng cũng có thể xong rồi. Trong lúc cậu đang vùi đầu ăn, các diễn viên chính bàn bên liên tục nhìn về phía bên này.

Nếu đã là trường danh lợi, thì sẽ có đủ kiểu phân chia chủ thứ tôn ti. Ngay tại thời gian sắp xếp bàn tiệc, nhân viên chủ chốt và đám nhân viên bình thường có cũng được không có cũng không sao tất nhiên sẽ không ngồi chung một bàn; đạo diễn, diễn viên chính, nhà sản xuất, nhà đầu tư và diễn viên có suất diễn không nhiều cũng sẽ không ngồi chung một chỗ. Nếu theo địa vị mà sắp xếp, Tiêu Gia Thụ tuyệt đối không thể nào ngồi ở giữa đạo diễn và Quý Miện được, nhưng cuối cùng cậu vẫn cứ được ngồi, thái độ còn kiêu ngạo như vậy, không thể không làm người khác chú ý.

Nữ chính của đoàn Miêu Mục Thanh vốn nên ngồi ở vị trí của Tiêu Gia Thụ, nhưng ngay trước lúc vào tiệc mới phát hiện ra tên của mình bị xếp đến bàn bên cạnh, trong bụng sớm đã nuôi một cục tức rồi. Hai tay cô khoanh trước ngực, sắc mặt tái xanh, chỉ chờ người chiếm chỗ đến thì nổi cơn tam bành, kết quả người tới rồi, từ chối không được nổi điên cũng không xong, chỉ vì người đại diện của đối phương là Hoàng Mỹ Hiên, trợ lý là Hoàng Tử Tấn. Đấy là bộ ba ghê gớm cỡ nào? Dùng đầu gối nghĩ cũng biết cậu Tiêu bối cảnh không đơn giản rồi.

Miêu Mục Thanh cục tức đầy người trong thoáng chốc đã hoá nhiệt tình, căn bản là không có tâm trạng xã giao với người cùng bàn, chỉ chuyên tâm chờ đợi cơ hội tiếp cận cậu Tiêu.

“Chị Miêu, em mời chị một ly. Em nghe nói chị cũng tốt nghiệp đại học Truyền thông ạ? Em là đàn em của chị…” Lâm Nhạc Dương rót một ly rượu đầy, cung kính đưa cho Miêu Mục Thanh, nhưng đối phương cũng không cảm ơn, thậm chí còn có hơi không kiên nhẫn, đẩy ly rượu đi, lạnh nhạt nói. “Cậu tự uống đi, gần đây da tôi hơi khô, không thể uống nhiều.”

Rượu trắng vẩy ra dính đầy người Lâm Nhạc Dương, nhưng cậu không thể không nhịn xuống, nhẹ nhàng nói. “Vậy chị Miêu nhất định phải chú ý đến cơ thể nhiều hơn ạ, ly này em uống, chị cứ từ từ.” Dứt lời uống một hơi cạn sạch chỗ rượu dư lại. Nhưng cậu làm đủ lễ tiết, đến nhìn Miêu Mục Thanh cũng chẳng thèm, trong tay cầm một ly vang đỏ hướng đến phía Tiêu Gia Thụ bàn bên, trên mặt nở một nụ cười rực rỡ. Cô cúi xuống nói chuyện bên tai Tiêu Gia Thụ, Tiêu Gia Thụ nâng ly rượu lên chạm cốc với cô, sau đó uống một ngụm, thái độ cũng không thân thiện, thậm chí còn dần dần để lộ thần sắc không kiên nhẫn. Dường như cô cảm giác được, nói thêm vài câu rồi hậm hực bỏ đi, nói chuyện qua lại với mấy nhà đầu tư.

Lâm Nhạc Dương nhìn cảnh này phảng phất cảm thấy như đang nhìn một chiếc gương, có điều vai vế của cậu và Miêu Mục Thanh đổi chỗ cho nhau mà thôi. Đột nhiên cậu cảm thấy thật bất bình, còn có oán khí ẩn ẩn không thể phát tiết được, sự u oán này bị kìm nén đến mức hốc mắt cậu cũng bắt đầu ửng đỏ. Nhưng rất nhanh cậu đã trông thấy Quý Miện bước vào, anh đẹp trai như vậy, ưu nhã đến thế, cả người tản ra khí chất phi phàm, làm cho người khác chú ý. Miêu Mục Thanh đang thông đồng với nhà đầu tư khắp nơi cũng không nhịn được cám dỗ, bước đi hướng về phía anh, rồi lại bị anh đưa tay ra ngăn, thái độ cực kỳ lạnh lùng.

Nhìn thấy vậy, oán khí trong lòng Lâm Nhạc Dương lập tức tiêu tan, khoé miệng nhẹ nhàng câu lên một độ cung. Tựa hồ là tâm ý tương thông, Quý Miện cũng quay người nhìn về phía cậu, đáy mắt tràn ngập dịu dàng. Anh từ từ đi đến bên bàn, nhẹ giọng nói. “Đi, anh dẫn em đi một vòng, làm quen với các tiền bối.”

“Vâng, cảm ơn anh Quý.” Lâm Nhạc Dương nâng ly rượu đi theo ngay sau anh, thái độ trông thì câu nệ, kì thực đang cố gắng nín cười. Nếu những người này biết Quý Miện là người yêu của mình, bọn họ sẽ lộ ra vẻ mặt như thế nào nhỉ? Nhất định sẽ sợ tới mức trố cả mắt luôn nhỉ? Lâm Nhạc Dương càng nghĩ càng buồn cười, thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Quý Miện quay đầu liếc cậu một cái, nét mặt ra chiều bất đắc dĩ và cưng nựng.

Trong khi những diễn viên khác đang bề bộn đủ đường để phát triển mối quan hệ, Tiêu Gia Thụ ăn no rồi phủi đít rời đi. Dù sao cậu cũng chẳng có ý định lăn lộn trong cái giới này, có mối quan hệ hay không thực sự cũng chẳng sao cả.

-xxx-

Hôm sau, đoàn làm phim [Sứ đồ] chính thức khởi quay, đạo diễn cố gắng đem những suất diễn có độ khó thấp tập trung quay ở ngày này, để tránh bị NG (*) quá nhiều dẫn đến xui xẻo.

(*)

(*) NG: Viết tắt của No Good hoặc Not Good, được sử dụng nhiều trong những khâu thẩm định. Chỉ những thứ kém chất lượng, chưa đạt yêu cầu. Trong lĩnh vực điện ảnh thì NG chỉ cảnh quay không đạt yêu cầu, có lỗi, cần quay lại.

Tiêu Gia Thụ cầm cốc cà phê đứng ở bên ngoài, trên mặt lộ vẻ hững hờ. Hoàng Tử Tấn thì chỉ vào trường quay nói. “Em nhìn xem, đấy là máy quay phim chính, phụ trách quay toàn cảnh, đó là máy quay phụ, phụ trách quay đặc tả. Em phải bước đến chỗ đấy, đứng bên cạnh tường, thì lúc đó mấy cái máy quay mới có thể quay được biểu cảm của em. Đấy gọi là cách di chuyển, nếu em di chuyển không tốt, cho dù kỹ thuật diễn có tốt thì cũng vô dụng thôi, vì trên màn ảnh sẽ không thu được em vào. Còn nữa, lúc đi đứng em phải để ý ánh đèn hướng về phía nào, cố gắng hết sức không để bản thân bị ngược sáng…”

Hoàng Tử Tấn vừa chỉ vừa làm mẫu, cuối cùng an ủi: “Đừng có căng thẳng, cảnh quay này rất đơn giản, em có thể quay được.”

Từ trước đến giờ trí thông minh của Tiêu Gia Thụ không hề thấp, lại có người nắm tay chỉ bảo, tất nhiên sẽ học được rất nhanh, gật đầu nói. “Anh Tử Tấn cứ yên tâm đi ạ, em hiểu rồi.” Chẳng phải chỉ là vừa về nước, gặp mặt anh trai, tâm sự việc nhà, thảo luận công việc thôi sao? Diễn chính mình thôi là đủ rồi.

Trong lúc cậu đang đắc chí vừa lòng, Phương Khôn đứng cách đó không xa lắc đầu nói. “Chưa từng thấy diễn viên nào đến lúc quay phim rồi mới mời thầy đến dạy tại chỗ, cậu Tiêu quả nhiên là ngọn cờ tiên phong.”

Quý Miện cười một tiếng không nói chuyện. Lâm Nhạc Dương nhìn về phía Tiêu Gia Thụ, trong lòng tràn đầy hâm mộ. Cậu cũng không phải người xuất thân chính quy, cũng phải vừa quay vừa học, nhưng cậu không có điều kiện giống Tiêu Gia Thụ như thế, có thể mời được bậc thầy đào tạo ngôi sao đến tận nơi chỉ bảo, chỉ có thể nỗ lực bằng chính sức mình. Về sau ở trong phim trường chịu khó một chút, tạo quan hệ tốt với đạo diễn và mấy vị phó đạo diễn, nhìn nhiều, hỏi nhiều, nghiên cứu thêm, chắc chắn sẽ học hỏi được nhiều điều. Suy nghĩ như vậy, một chút cảm giác không công bằng đã biến mất, chỉ còn lại sự tin tưởng kiên định.

Quý Miện lại đúng lúc này vỗ bả vai cậu, khẽ cười nói. “Em nói xem, về phương diện kỹ thuật diễn thì Hoàng Tử Tấn lợi hại hay anh lợi hại?”

“Đương nhiên là anh Quý siêu giỏi rồi ạ.” Ánh mắt Lâm Nhạc Dương lộ ra sự sùng bái.

“Tiêu Gia Thụ có Hoàng Tử Tấn làm thầy, em thì có anh, chẳng có gì cần hâm mộ cả.” Quý Miện xoa xoa tóc mai của bạn trai nhỏ.

Lâm Nhạc Dương không ngờ rằng chút tâm tư của mình lại bị Quý Miện nhìn ra, gò má không khỏi đỏ lên, lúng túng mãi mới thấp giọng nói. “Cảm ơn anh Quý. Sau này có chỗ nào không hiểu mong anh Quý dạy em nhiều hơn nha.” Cho dù xung quanh không có ai, cậu cũng không dám thể hiện tình yêu, chỉ sợ liên luỵ đến Quý Miện. Sao Quý Miện có thể tốt như thế, tốt đến mức cậu không có cách nào để miêu tả!

“Ok, cảnh này qua, Tiêu Gia Thụ, Quý Miện chuẩn bị diễn!” Đạo diễn La lớn tiếng cắt luôn thời khắc ấm áp động lòng người này, cũng làm Phương Khôn âm thầm thở phào. Rõ ràng đã bàn trước là không có cử chỉ thân mật nào, hai người này sao không thể nhịn được nhỉ? Anh lập tức đẩy Quý Miện về phía trước, thúc giục nói. “Nhanh lên nhanh lên, cố gắng đi trải nghiệm kỹ thuật diễn của cậu chủ Tiêu một chút.” Nếu như cậu ta thật sự có cái thứ kia nhé.

Hết chương 18.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

19.02.2023.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

November 2024
M T W T F S S
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started