Chương 14: Đời người tựa kịch.
Editor: Nhím ngu.
Lý Giai Nhi không liên lạc được với Quý Miện, bèn phải gọi điện cho chị Đào, chẳng qua chị Đào một thời chị chị em em với cô nay lại cúp máy thẳng tay, còn nhắn một tin ngắn, nói rằng cô ta không cần gọi điện nữa, anh Quý đã hoàn toàn lơ cô rồi.
“Tại sao vậy?” Lý Giai Nhi cũng sắp hoá điên đến nơi, lúc gửi tin nhắn còn nghiến răng trèo trẹo.
“Tôi chẳng biết. Cô đừng có liên hệ với tôi nữa, nếu anh Quý mà phát hiện ra, anh ấy đuổi việc tôi mất.” Cô Đào nói xong câu đó, cũng block luôn Lý Giai Nhi.
Quản lý của Lý Giai Nhi nghiêm mặt ngồi trên sô pha, lạnh nhạt hỏi. “Không phải cô cam đoan với tôi rằng quan hệ giữa cô và Quý Miện rất tốt sao? Thế chuyện này là như thế nào đây? Kế hoạch tuyên truyền tiếp theo của chúng ta làm sao bây giờ?”
Lý Giai Nhi cầm điện thoại, trên mặt treo hai chữ bất lực. “Chị Âu, chị chờ em một chút, em tìm người khác hỏi thăm đôi lời. Trước đây quan hệ của em với anh Quý thực sự rất tốt, anh ấy còn tự mình đến viện điều dưỡng thăm mẹ em, báo đài cũng từng đưa tin rồi…” Cô ta vừa giải thích vừa gọi điện không ngừng, nhưng những người đã từng nằm trong vòng quan hệ của cô ta hiện tại cũng không thèm ngó ngàng gì tới cô, như thể đã bàn trước với nhau vậy.
Kế hoạch của cô và người đại diện như sau: Sau khi kí hợp đồng với Cực Quang sẽ liên lạc với Quý Miện, để anh một status ngỏ ý chúc mừng. Có anh khai màn, những người có địa vị trong giới sẽ hưởng ứng hoặc ít hoặc nhiều, mà lượng fan hâm mộ khổng lồ của anh ta đúng là đội ngũ seeders (*) chuyên nghiệp nhất, chắc chắn có thể làm vụ này nổi bần bật. Chẳng qua hai người tính toán chu toàn, lại không ngờ rằng Quý Miện sẽ unfollow Lý Giai Nhi vào đúng thời điểm này, vì thế mọi kế hoạch quảng bá từ đây về sau cũng bị trì hoãn.
(*)
(*) Gốc: Thuỷ quân (水军) – Ngôn ngữ mạng bên Trung, đại loại là những người/ nhóm người được trả tiền để phục vụ chủ thuê bằng cách giả làm cư dân mạng qua đường điều hướng dư luận, tung tin giả, chửi mắng,… Bên mình thì mọi người thường dùng từ seeder nên mình sẽ thay thế bằng từ này luôn.
Chị Âu trừng trừng nhìn bản kế hoạch đã thành phế phẩm, trong lòng hận muốn chết, tức giận. “Trước kia hắn ta muốn cô vào Thiên Thiên Ent, cô từ chối. Có phải vì việc này mà hắn ta có khúc mắc với cô không? Ký hợp đồng với công ty nào là quyền tự do của cô, hắn là ai mà đòi xen vào? Quý Miện cũng chẳng dễ tính như lời đồn, là người nhỏ mọn. Không phải cô bảo hắn đồng cảm với cô lắm mà? Thế tình huống bây giờ là như thế nào? Tác phong của cô có thể bài bản một chút được không? Công ty còn định đẩy cô lên nhân lúc ký hợp đồng, hiện tại xem ra cũng chẳng cần nữa, tốt nhất là xử lý lạnh đi. Đẩy đưa, phỏng vấn gì đều bỏ hết cho tôi, cứ âm thầm cập nhật chút tư liệu của cô lên trang chủ là được.”
“Chị Âu, chị có thể kiên nhẫn thêm một chút được không ạ? Em sẽ bảo mẹ gọi điện cho anh Quý.” Lý Giai Nhi thực sự hết cách rồi, chỉ còn nước lợi dụng lòng đồng cảm của Quý Miện. Mẹ của Quý Miện cơ thể không khoẻ mạnh, ở viện điều dưỡng một thời gian dài, vì chăm sóc mẹ, từ lúc còn trẻ anh ta đã phải làm lụng đủ thứ việc, cũng từng trải qua rất nhiều gian khổ, bởi vậy đáng ra nên là người đồng cảm với tình cảnh của cô ta nhất mới chí lí.
“Mẹ cô gọi là hắn ta bắt máy luôn đó phỏng?” Chị Âu quả thật giận quá hoá cười. Quý Miện là ai? Dăm ba kẻ ất ơ là có thể gọi điện được cho anh ta đó hả? Nhưng chị ta cũng đã phỏng đoán sai nhân cách của Quý Miện, trước đó anh quả thật rất quan tâm tới mẹ con Lý Giai Nhi, còn từng tự mình đến bệnh viện thăm nom vài lần, biếu rất nhiều quà cáp, nếu không có chuyện đột xuất gì, anh chắc chắn sẽ bắt điện thoại của mẹ Lý, chỉ sợ bà xảy ra chuyện trong bệnh viện, Lý Giai Nhi lại không kịp sang chăm sóc.
Nhưng tình huống bây giờ thì khác, mẹ Lý gọi tận mấy cuộc, tất cả đều bị báo bận, nhìn lại thì thấy số của mình cũng bị chặn rồi. Không có đối tượng, kỹ thuật diễn của hai mẹ con cũng chẳng có đất dụng võ, đành phải nín lại.
Chị Âu quẳng bản kế hoạch đi, cười lạnh lùng. “Thông tin cô chuẩn bị kí hợp đồng với studio Quan Miện đã sớm lan ra cả mạng xã hội rồi, fan của hắn ai ai cũng coi cô như người trong nhà, mở mồm là đàn em này đàn em nọ. Bây giờ bỗng dưng cô quay xe kí với Cực Quang, nếu Quý Miện không lên tiếng nói đỡ cho cô, fan của hắn kiểu gì cũng cho rằng cô là kẻ phản bội, mắng cô là đồ vong ân bội nghĩa, chỉ biết nhìn cái lợi trước mắt. Nếu cô không muốn bị bôi đen quá trớn, thì khiêm tốn một chút cho tôi, đợi chuyện êm xuôi rồi hẵng nói. Mấy thông báo gần nhất của cô tôi cũng huỷ luôn cho, mỗi ngày lo mà tới công ty, học thêm cái này cái kia.”
Khó khăn lắm Lý Giai Nhi mới ký được hợp đồng với ông chủ có quyền có thế, đương chuẩn bị tinh thần một bước lên tiên, làm gì có chuyện chịu nín lại, thế là vội mở miệng. “Em cũng không muốn quay lưng với anh ta, là anh ta không chấp nhận ký với em trước. Không bằng chúng ta lợi dụng chuyện anh ta cấm sóng em để xào couple đi, dẫu sao cũng là chuyện có thật, không phải sợ cư dân mạng kiểm chứng! (*)”
(*)
(*) Gốc: 要不我们拿他封杀我的事炒作吧, 反正都是实锤, 不怕网友查证! – Mình không chắc nghĩa câu này lắm, ai có cách cắt nghĩa nào chuẩn hơn thì góp ý giúp mình với ạ.
Chị Âu không khỏi rửa mắt nhìn trước một Lý Giai Nhi lòng lang dạ thú, nhưng cũng không đề phòng được bao nhiêu. Người đã vào tay chị ta, chị ta tự có cách để đối phương ngoan ngoãn nghe lời, huống chi công ty còn từng giúp cô ta tẩy trắng.
“Cô còn tính để bọn tôi trực tiếp đụng chạm với Quan Thế, Quan Miện, Thuỵ Thuỷ cơ à? Cô là cái thá gì? Có giá trị ngần đó không? Đừng có nói bây giờ cô cũng chỉ là một người mới, chưa kịp nổi tiếng, mà cho dù cô có hot cháy cả nửa trời đi nữa thì cũng đừng có tuỳ tiện chọc vào Quý Miện. Sức ảnh hưởng của anh ta ở giới giải trí không phải là thứ cô có thể tưởng tượng được đâu.” Chị Âu đứng lên, cảnh cáo. “Cô ngoan ngoãn ở nhà đợi, đừng có chọc chuyện, vụ này xong xuôi tôi ắt sẽ xếp việc cho cô. Nếu không nghe lời, dưới trướng tôi cũng chẳng thiếu cô.”
Chị Âu là một trong những người đại diện cao cấp của Cực Quang, tài nguyên không hề tệ, Lý Giai Nhi cũng không dám ngỗ nghịch với chị ta. Cô ta vội vàng gật đầu đồng ý, tiễn người ra bãi đậu xe, sau khi về đến nhà mới lộ biểu cảm dữ tợn. Cực khổ liều mạng lâu như thế, chuyện nổi tiếng đã gần ngay trước mắt nay lại trở về vạch xuất phát trong giây lát. Quý Miện, Tiêu Gia Thụ, các người chờ đó cho tôi!
-xxx-
Tiêu Gia Thụ đang nằm trên giường lướt Weibo, vừa lướt vừa cười hì hì, trông ra chiều đắc ý cực. Tiết Miểu bước vào, kéo lại chiếc áo đã phanh lên bụng xuống, cười hỏi. “Bé Thụ xem cái gì đấy?”
“Quý Miện huỷ theo dõi Lý Giai Nhi rồi, mẹ xem.” Tiêu Gia Thụ xoay màn hình về phía mẹ. “Vừa nãy Cực Quang mới làm mới dữ liệu của nghệ sĩ bên họ, lén lút tải ảnh của Lý Giai Nhi lên, cuối cùng bị cư dân mạng phát hiện, bây giờ ai cũng xông vào Weibo của Lý Giai Nhi, mắng cô ta thấy lợi lộc mà quên ơn nghĩa, quay lưng với đàn anh. Cô ta giờ thảm rồi, lúc đầu người theo dõi tăng mấy trăm ngàn, ai cũng chửi cô ta, chửi xong thì huỷ theo dõi, vốn ban đầu có mấy triệu fan cơ đấy, giờ chỉ còn có một triệu ngoài mặt thôi, quá đã.”
“Thật hả? Để mẹ xem nào.” Tiết Miểu đón lấy di động nghiêm túc lướt xem, lại cùng con trai nói mấy chuyện lông gà vỏ tỏi một lúc, sau đấy mới nhắc đến chính sự. “Bé Thụ à, con không muốn đi đóng phim sao? Trong tay mẹ có một cái kịch bản, con xem thử được không?”
“Con không muốn đóng phim.” Nụ cười của Tiêu Gia Thụ hơi nhạt nhoà dần.
“Sao, sợ bị ông con với cha con mắng hử? Sợ bị bọn họ đuổi ra khỏi nhà, không kế thừa được gia sản?” Tiết Miểu chơi cả bài khích tướng.
Quả nhiên Tiêu Gia Thụ cắn câu liền, quả quyết phủ nhận. “Con mới không có sợ! Tốt xấu gì con cũng là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp học viện Wharton đấy, cho dù không dựa vào gia đình cũng không chết đói nổi. Tự con có thể kiếm tiền nuôi bản thân.”
“Thế con đóng phim đi. Diễn viên cũng là một nghề chính đáng, không phải phường trộm cắp.” Tiết Miểu dẫn dắt từng chút. “Lần này con muốn cấm sóng Lý Giai Nhi, cuối cùng cô ta vẫn cứ nhảy nhót khắp nơi, không gặp phải chuyện gì. Nhưng con để ý mà xem, Quý Miện không thèm nói năng gì, chỉ việc nhấn huỷ theo dõi thôi, cô ta bây giờ cũng phải thành thật mà nín lại, cái này là sức ảnh hưởng của ông lớn trong nghề. Năm xưa mẹ con còn ghê gớm hơn Quý Miện nhiều, nếu không phải vì cha con, bây giờ có khi mẹ cũng đã là ảnh hậu Grand Slam cơ đấy…” Nhắc tới chuyện xưa, bà không khỏi trở nên vui tươi hơn, trong đôi mắt toả ra sức sống loá mắt rất hiếm thấy.
Tiêu Gia Thụ bình tĩnh nhìn bà, bỗng dưng cảm thấy chua xót trong lòng. Sở dĩ mẹ muốn mình đặt chân vào giới giải trí, là vì hoàn thành mộng tưởng chưa thành năm nào của bà? Việc bà gả vào nhà họ Tiêu thực sự là một sai lầm lớn, chẳng những mất đi mộng tưởng, mà đến tự do cũng tan biến, mà điều duy nhất có thể an ủi bà, chắc cũng chỉ có cậu thôi nhỉ?
Nghĩ vậy, cậu không nhịn được ôm chầm lấy mẹ, cực kì cưng chiều. “Mẹ, đừng nói nữa, con sẽ đóng phim.” Ở trước mặt mẹ, cậu sẽ không ngỗ ngược, cậu bằng lòng giúp bà thực hiện tất cả mọi nguyện vọng.
Tiết Miểu mừng rỡ, lúc này mới mang kịch bản phim đã sớm chuẩn bị kĩ càng ra. “Đây là [Sứ đồ] do Quan Thế và Quan Miện hùn vốn vào quay, đạo diễn La Chương Duy, biên kịch Chu Đan Đan. Trong đó có một vai cực kì hợp với con, chính là em trai của nhân vật phản diện Lăng Phong, cũng tốt nghiệp đại học danh tiếng quốc tế, chuẩn bị về nước tiếp nhận tập đoàn của gia tộc. Đầu tiên con cứ đọc kỹ kịch bản đi đã, mấy ngày nay mẹ sẽ dạy con cách di chuyển, làm sao để đọc thoại. Con rất giống với nhân vật này, nếu con không thích đóng phim, sau này cứ tìm việc khác, mẹ tuyệt đối sẽ không bắt ép con.”
Tiêu Gia Thụ nhận lấy kịch bản mở ra, tâm trạng không tránh khỏi trở nên thấp thỏm.
Tiết Miểu cảm nhận mọi chuyện đang dần đi theo chiều hướng tốt đẹp thì cũng biết chừng mực, dặn dò con trai cố gắng hình dung ra hình tượng nhân vật, liền đi ra. Về đến phòng ngủ, bà lập tức gọi điện cho Tu Trường Úc. “Trường Úc, chốt vai Lăng Phong cho bé Thụ nhé? Em xem qua kịch bản rồi, cơ bản con nó chỉ cần diễn chính bản thân nó là được, em sẽ ngầm dạy nó những cảnh diễn mang tính mâu thuẫn, sẽ không để nó níu đoàn làm phim lại.”
Từ trước đến giờ Tu Trường Úc chưa từng từ chối yêu cầu của bà, không nói gì thêm đã đồng ý, phân đoạn thử vai cũng bỏ đi luôn.
Cùng lúc đó, Tiêu Gia Thụ sầu muộn nhìn cuốn kịch bản. Cậu không hiểu việc đóng phim, đột nhiên để cậu nhận một công việc đặc biệt như vậy, thực sự có chút ép buộc, nhưng chỉ vừa nghĩ tới đôi mắt ngập tràn mong mỏi của mẹ, lời cự tuyệt cậu không thể nói ra nổi.
Ai da, phiền quá đi! Cậu lăn lộn trên giường, lại kêu gào thêm vài tiếng, lúc này mới bò dậy tra thông tin, đang lướt lướt bỗng dưng nghĩ rằng nếu cha và ông đột nhiên nhìn thấy mình trên màn hình TV thì sẽ kinh ngạc như nào, sẽ giận dữ ra làm sao, lại cười phì thành tiếng.
Cậu không nỡ tổn thương tấm lòng của mẹ, nhưng nếu có thể khiến ông và cha nổi trận lôi đình, sau đó để ý đến sự tồn tại của mình, dường như cũng là một chuyện rất thú vị. Hai mươi năm trên đời, giờ cậu mới thủng thẳng đặt chân vào thời kì phản nghịch, mà cái ngỗ nghịch này hình như cũng chỉ nhằm vào cha Tiêu và ông cụ Tiêu mà thôi.
-xxx-
Quý Miện đã xuất viện được vài ngày, gần đây chỉ nhận hai bộ phim, một bộ là [Minh Không], hai là [Sứ đồ], nhưng cả hai đều không phải vai chính. Lúc mới bước chân vào giới anh đã từng nói với người hâm mộ rằng, không cần biết có nổi tiếng hay không, anh cũng sẽ dần lùi ra khỏi giới giải trí vào năm ba mươi lăm tuổi, đấy không phải là nói cho có. Ở [Minh Không] anh cũng chỉ là cameo, đến cả ở [Sứ đồ] anh nhận vai nam hai, cũng là vai phản diện sau màn. Nhân vật này rất có chiều sâu, cần phải cẩn thận nghiền ngẫm tâm lý nhân vật.
Đương lúc anh đang đắm chìm vào trong kịch bản, một thanh thiên tướng mạo tuấn tú, khí chất rực rỡ trực tiếp bấm mật mã cửa, xách theo một vali du lịch nặng trịch đi vào, lớn giọng chất vấn. “Anh Quý, tại sao anh bị tai nạn xe mà không nói cho em!”
Hết chương 14.
Chương trước | Mục lục | Chương sau.
07.02.2021.
Editor có lời muốn nói: Gòi gòi, bạn người yêu của công lên sàn. Bạn này còn chiếm sóng nhiều lắm.


Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3