[Yêu em] – Chương 4.


Chương 4: Công việc đầu tiên.

Editor: Nhím ngu.

Nếu đã làm trợ lý cho Quý Miện, tất nhiên phải tìm hiểu về người này trước đã. Sau khi về nhà Tiêu Gia Thụ ngay lập tức mở máy tìm kiếm thông tin, rồi sốc toàn tập ngay tắp lự: Quý Miện là vị ảnh đế đầu tiên trong nước đồng thời giật hết các giải Kim Mã, Kim Tượng, Kim Kê, Bách Hoa, Hoa Biểu, gặt hái được rất nhiều giải thưởng lớn ở nước ngoài, còn nhiều lần được đề cử giải nam chính xuất sắc nhất ở Oscar, thành tích này ngầu đến mức không ai dám sánh vai; nhân phẩm lại càng không bắt bẻ được, dìu dắt rất nhiều đàn em, vô cùng kính trọng đàn anh đàn chị, ai gặp chuyện cũng sẵn lòng giúp đỡ, nhân duyên tốt cực kì, bình thường đăng môt cái status trên Weibo cũng được bao nhiêu người có lai lịch lớn phản hồi nhiệt liệt, xứng với danh “anh em bốn bể là nhà” (*); tài nguyên trong tay đều là hàng đỉnh của chóp, mỗi một bộ phim đều trở thành kinh điển, ngoại trừ bản thân anh người khác hầu như không có cách nào vượt qua…

(*)

(*) Gốc: Nhất hô bá ứng (一呼百应) – Một lời nói mà được trăm lời ủng hộ, chỉ người có tiếng nói, có mối quan hệ tốt.

Tiêu Gia Thụ lặng yên xem hết tài liệu của sếp mới, hồi lâu sau mới tán thưởng nói: “Người này so cool!” (*) Cậu rất muốn hiểu biết hết tất cả mọi bộ phim truyền hình lẫn điện ảnh của đối phương, chẳng qua thời gian quá gấp gáp, cũng chỉ có thể vội vàng nhớ tên tác phẩm, đợi về sau sẽ chậm rãi thưởng thức, tiếp đó lại nghiên cứu về cái nghề trợ lý cho minh tinh này. Suy cho cùng cậu cũng không đến để làm người hâm mộ của Quý Miện, có thích tác phẩm của anh hay không cũng chẳng quan trọng, có thể hoàn thành tốt công việc của mình mới là điều nên ưu tiên nhất.

(*)

(*) Tác giả viết y chang như vậy trong raw nhé.

Trợ lý của người nổi tiếng đại khái phân ra ba kiểu, một là loại bình thường, phụ trách công việc thường ngày giống như thư ký vậy; hai là kiểu quan hệ công chúng – marketing, phụ trách những vấn đề như quảng bá, lên kế hoạch, xã giao vân vân, ngoài ra còn có thể kiêm luôn người đại diện; ba là loại bảo mẫu, phụ trách để ý đến các vấn đề cơm ăn áo mặc, sinh hoạt thường ngày của ngôi sao. Trợ lý quan hệ công chúng có lượng công việc phức tạp nhất, đồng thời cũng có triển vọng phát triển nhất, có thể học được rất nhiều thứ. Tất nhiên Tiêu Gia Thụ rất hài lòng với chức vụ này, nhưng lúc xem qua yêu cầu công việc lại có chút thấp thỏm.

Nếu muốn trở thành một trợ lý marketing, trước tiên phải trang bị một thái độ nhạy bén đối với những sự kiện được giới báo chí quan tâm, có năng lực lên kế hoạch và kinh nghiệm tổ chức; tiếp theo nắm trong tay tài nguyên phong phú trong giới truyền thông lẫn Internet, có đầu óc nhạy bén và logic mạnh mẽ; tiếp theo yêu cầu kĩ năng xã giao tốt, có thể sử dụng thuần thục các phần mềm làm việc và thao tác thành thạo các mạng xã hội; trình độ tiếng Trung phải vững chắc, năng lực tổ chức ngôn ngữ mạng, có năng lực soạn thảo văn bản và tin tức; cuối cùng còn phải có năng lực dẫn dắt dư luận và đàm phàn về thương nghiệp và quan hệ xã hội.

Tóm lại, trợ lý mảng marketing cũng không phải là một ngành nghề nhàn rỗi, trái lại, nó yêu cầu tố chất tổng hợp cực cao mới có thể trổ hết tài năng. Tiêu Gia Thụ đối chiếu từng yêu cầu một, sau đó tuyệt vọng phát hiện: Yêu cầu kinh nghiệm, cậu không có; yêu cầu tài nguyên trong giới truyền thông, cậu cũng không nốt; muốn trình độ chữ viết tiếng Trung; cậu là người ra nước ngoài từ bé sớm đã không có; vấn đề có thể đảm nhiệm chắc cũng chỉ có năng lực đàm phán và năng lực tổ chức. Nhưng đến cả hai điều này cũng không thể xác định, dẫu sao cậu cũng chưa từng thử qua công việc nào trong lĩnh vực này, không biết liệu mình có thể bùng phát tiềm lực đúng với ngành nghề hay không.

Thì ra muốn làm tốt một công việc nghe qua rất đơn giản như “trợ lý” cũng phải gian nan đến thế, thì bản thân dựa vào điều gì để vừa tốt nghiệp đã bước vào công ty nhà họ Tiêu đảm đương chức vụ quan trọng? Liệu bản thân có thể làm được hay không? Có đủ năng lực để làm hay không? Tiêu Gia Thụ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, tâm trạng tích tụ mấy tháng nay tan từng chút một. Những suy nghĩ viển vông như “Oai phong về nước, sau đó phát huy vượt bậc, cuối cùng để cha, anh trai và ông nội nhìn mình với con mắt khác xưa” trước đó vào giờ phút này chỉ như một trò cười bị gạt qua.

Làm người thì không nên mơ mộng hão huyền, hoàn thành công việc đến nơi đến chốn đương nhiên vẫn tốt hơn. Cậu vừa lắc đầu thầm than vừa đăng kí một tài khoản Weibo, lấy tên là Bé Cây Non rồi follow Quý Miện, sau đó tắt máy tính, mang tâm trạng vừa thấp thỏm vừa chờ mong chìm vào giấc ngủ. Hôm sau, buổi sáng bảy giờ rưỡi cậu đã rời giường, ăn sáng xong thay một bộ tây trang mới toanh, rồi đứng trước gương chải đầu.

“Mẹ, làm trợ lý cho người nổi tiếng nên chú ý hình tượng bản thân, không thể trông đẹp hơn cả bản thân người đó nhỉ? Vậy màu tóc này của con có phải nổi bật quá rồi không? Hay là con nhuộm lại tóc đen?” Cậu vừa dùng keo xịt tóc vừa đắc ý, “Mẹ, có khi nào con đoạt lấy sự nổi bật của Quý Miện không? Con với anh ta cùng bước ra, có khi nào mấy ký giả kia sẽ nhao nhao chạy hết tới quay con, quên luôn Quý Miện trong góc?” Nói xong tự cảm thấy thú vị, hai mắt cười híp lại, như một con chuột nhỏ mới trộm được món đồ ăn.

Từ trước giờ con trai ở trước mặt người ngoài không tuỳ tiện cười nói, im lặng kiệm lời, nhìn qua vừa kiêu căng vừa lạnh lùng, chỉ có ngay trước mặt bà mới thể hiện ra mặt ngây thơ ấu trĩ của mình. Tiết Miểu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cười tủm tỉm của con trai, sự khó chịu trong lòng cũng tan đi. Xem ra tìm việc cho con trai mình đúng là một quyết định chính xác.

“Cho dù có nhuộm lại tóc đen cũng không thể che giấu được vẻ đẹp trai của con mẹ.” Tiết Miểu thổi phồng con trai, nhìn cậu cười đắc ý vô cùng bà cũng tự cảm thấy buồn cười. Im lặng một chút, bà trông như lơ đãng nói, “Con ơi, làm trợ lý cho người khác có phải con tủi thân lắm không? Có muốn mẹ bỏ tiền ra mở công ty cho con không?” Về việc để cha Tiêu chi tiền, đến cả nghĩ bà cũng không thèm nghĩ.

Vài năm trước chú hai Tiêu có một đứa con riêng tự mình thành lập một công ty bất động sản, là một hạng mục có lợi nhuận vô cùng cao, kết quả bị người nhà họ Tiêu dùng danh nghĩa “Tiền vốn là do nhà họ Tiêu bỏ ra”, đem cổ phần công ty chia cắt, đến cả quyền đứng tên công ty cũng bị thu hồi. Ngoại trừ cái danh nghĩa “Nhận tổ quy tông”, đứa con riêng kia hoàn toàn không hưởng thêm được gì nữa.

Ở trong tình huống như vậy, làm sao Tiết Miểu có thể để cha Tiêu đưa tiền, bà hiểu rõ việc con trai mình là người mềm lòng hơn bất cứ ai, phàm là một lời công nhận của ông cụ Tiêu, hay cha Tiêu và Tiêu Định Bang cho cậu một ánh mắt từ ái, cậu cũng có thể đào tim đào phổi đưa cho bọn họ. Tự chủ lập nghiệp? Cũng không biết đến cuối cùng con trai lao tâm khổ tứ vì ai? Bởi vì thế, từ trước đến giờ Tiết Miểu chưa bao giờ tới việc mở công ty cho con trai, chẳng qua lo con trai trách mình không tận tâm, lúc này mới định thăm dò một chút.

Tiêu Gia Thụ suy nghĩ một lát rồi khoát tay cự tuyệt, “Không được, nếu con tự mở công ty, ông nội sẽ không yên tâm.” Dứt lời cọ cổ Tiết Miểu, nói bằng giọng nhão nhoẹt, “Cảm ơn mẹ yêu. Con sẽ làm việc đàng hoàng ở công ty. Làm trợ lý minh tinh thực ra thú vị lắm, hôm qua con đã tra xét rất nhiều tài liệu, cực kì có tính thử thách.” Cậu cũng không có tham vọng gì cho tương lai, cao nhất cũng chỉ là trở thành tầng lớp làm công ăn lương, huống hồ gì ông nội và anh trai đương quản lý sự vụ công ty, tương lai xán lạn nhất của cậu cũng chỉ đến thế mà thôi.

Tiết Miểu xoa mái tóc lởm chởm của con trai, không biết vì sự ngây thơ và quan tâm của cậu mà nên cảm thấy vui vẻ hay thở dài. Nó ngoan như vậy, nghe lời như thế, người nhà họ Tiêu sao không thể nhìn thấy? Chẳng qua như vậy cũng tốt, mỗi một đồng tiền con trai kiếm được trong giới giải trí, người cổ hủ như ông cụ Tiêu chắc chắn sẽ khinh không thèm cầm. Chỉ còn cách bước chân vào showbiz con trai mới có thể có tự do hoàn toàn và sự nghiệp, hai thứ mà một người đàn ông thành công tuyệt đối không thể không có.

Con của Tiết Miểu bà cho dù không được gia tộc xem trọng, cũng không thể làm một kẻ thất bại.

“Lái xe chậm thôi, làm việc cho tốt, mẹ chờ con về ăn cơm tối.” Tiết Miểu nhìn xe của con đi xa, lúc này mới thở dài một tiếng.

Tiêu Định Bang và Tiêu Khải Kiệt đã đến công ty từ sáng sớm, bởi vậy không hề hay biết cậu chủ nhỏ họ Tiêu đã chính thức trở thành một nhân viên công vụ, còn tưởng cậu vẫn cắm ở trong nhà chơi game.

Tiêu Gia Thụ mang chí lớn nam nhi mà quẹt thẻ, nhờ sự giúp đỡ của đồng nghiệp có lòng tốt bước vào văn phòng. Thân là anh cả của Quan Thế, Quý Miện đã sớm thành lập studio cá nhân trực thuộc dưới trướng Quan Thế, chiếm hẳn diện tích một tầng lầu. Tu Trường Úc vốn muốn tự mình dẫn cậu đi làm quen với đồng nghiệp, bị cậu cự tuyệt, đành phải dặn dò Phương Khôn bí mật quan tâm cậu một chút. Không còn nghi ngờ gì nữa Phương Khôn đã hiểu nhầm suy nghĩ của sếp lớn, liền nói cho cấp dưới người tới đây là một “Cậu ấm lá ngọc cành vàng”, đi làm cũng chỉ như cưỡi ngựa xem hoa, đừng thực sự sai sử người ta như nhân viên thực tập thực thụ.

Bởi vì như thế, cả buổi sáng Tiêu Gia Thụ chẳng thể làm được chuyện gì, chỉ biết lúng túng ngồi tại vị trí của mình. Có người giao cho cậu đóng dấu tài liệu, cậu vừa muốn đứng lên đã có một nữ đồng nghiệp lấy tài liệu đi mất, còn cười giả lả với cậu; có người giao cho cậu viết một bản thảo PR, cậu vừa định đồng ý, ở chỗ khác đã có người nói bản thảo đã được viết xong từ lâu rồi… Những chuyện như thế này xảy ra càng lúc càng nhiều, Tiêu Gia Thụ cũng dần dần nhận ra: Người ta cũng chỉ xem cậu như một thứ đồ trang trí, chỉ trưng cho đẹp mà thôi! Một khi cậu đã tức giận, ngay lập tức biểu hiện ra trên mặt, khuôn mặt vốn dĩ vừa lạnh lùng sắc bén càng trở nên lạnh lẽo cứng rắn một cách rõ rệt, lần này cũng không có ai dám xum xoe bên cậu nữa rồi.

Phương Khôn trốn ở trong phòng làm việc của mình, bí mật nhìn ra ngoài qua một ô cửa, khẽ nỉ non, “Tính tình của cậu chủ nhỏ Tiêu này cũng cáu kỉnh thật, cả buổi sáng vừa rồi cũng không ai để cậu ta phải làm gì, cậu ta vẫn trưng cái bản mặt thúi hoắc kia ra được, như thể mọi người nợ cậu ta đồng nào ấy. Anh nói xem tại sao cậu ta không thể an phận ở trong nhà tự dưng chạy tới đây làm gì? Đúng là chỉ tổ rước thêm phiền phức cho chúng ta!”

“Đại khái là bị người lớn trong nhà ép đấy.” Quý Miện chăm chú xem kịch bản cực kì, không có tí hứng thú nào với vị trợ lý mới tới này cả.

“Em đoán cậu ta sẽ không kiên trì được bao lâu, anh xem, mới ngày thứ nhất mà cũng thiếu điều muốn phát hoả ngay tại chỗ đấy rồi!” Phương Khôn ngắm thêm bản mặt thối hoắc của cậu chủ nhỏ, không khỏi tiếc nuối, “Không biết sếp Tu nghĩ gì trong đầu, chỉ bằng khuôn mặt kia của Tiêu Gia Thụ, làm trợ lý là một chuyện đáng tiếc, cậu ta nên đi làm minh tinh, chắc chắc sẽ nổi rần rần. Nếu như gia cảnh cậu ta bình thường một xíu, kiểu gì em cũng sẽ ký hợp đồng với cậu ta.”

Tại sao lại biết gia cảnh của cậu chủ nhỏ Tiêu không bình thường? Cứ đùa, có vị trợ lí nhỏ nào lại đi mặc tây trang mẫu thiết kế cao cấp đi làm? Một bộ như này đến tận mấy chục ngàn đấy!

“Yên tâm, cậu còn cơ hội. Sếp Tu dạo gần đây đang rà xét kịch bản.” Quý Miện thản nhiên nói, có thể để Tu Trường Úc đích thân tìm kịch bản cho, đây cũng không phải điều dễ dàng, trừ Tiêu Gia Thụ ra, anh nghĩ không có ai còn mặt mũi lớn như vậy hết.

“Khỏi cần làm trợ lý cho anh là tốt rồi. Cậu ta trông còn kiêu căng hơn cả anh, mặc đồ còn xịn hơn anh, vẻ ngoài hai người trông đẹp trai như nhau, làm trợ lý cho anh đúng là chuyện đáng tiếc.” Phương Khôn đương rầu rĩ vì nghệ sĩ nổi tiếng nhất dưới trướng mình sắp giải nghệ, nay thấy có cơ hội được kí hợp đồng với cậu chủ nhỏ Tiêu, không khỏi cảm thấy hứng thú, “Thôi thì thế này, lát nữa chúng ta mời cậu ta một bữa cơm, xem xem cậu ta muốn gì. Cho dù anh có giải nghệ thì cái studio này vẫn cứ phải hoạt động như cũ, vừa đúng lúc định hướng cho cậu ta thành người nối nghiệp của anh.”

Quý Miện mãi mới ngẩng đầu lườm Phương Khôn một cái, từ từ nói, “Làm người nối nghiệp của tôi ấy à? Đây cũng không phải chuyện dễ dàng gì”. Không có bản lĩnh thật sự, trong cái giới giải trí này chẳng ai dám nói loại lời đấy ra khỏi miệng. Anh có thể trèo lên được địa vị như hiện tại, tuyệt đối không chỉ dựa vào mỗi khuôn mặt.

Phương Khôn vội vàng khoát tay, “Anh đừng coi là thật, em cũng chỉ tám nhảm thôi, chẳng có ai có khả năng thay thế vị trí của anh cả.”

Khi ấy Quý Miện mới cúi đầu, tiếp tục xem kịch bản.

Hết chương 4.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

01.01.2023

Editor có lời muốn nói: Chúc mọi người năm mới vui vẻ. Anh già cứ chê em bé trước đi, sau bị vả cho đốp đốp luôn mới chừa.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

November 2024
M T W T F S S
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started