[Yêu em] – Chương 2.


Chương 2: Nhóc hồi hương nổi loạn.

Editor: Nhím ngu.

(*)

(*) Gốc: Rùa biển phản nghịch (叛逆海龟) – Rùa biển ở đây ý chỉ những người đi nước ngoài nay trở về nước, phản nghịch thì mọi người hiểu rồi đó.

Bầu không khí của bữa tối gượng gạo dễ sợ. Là cháu trai mới về nước, Tiêu Gia Thụ vốn nên được chăm sóc và chú ý nay lại bị ông cụ ngó lơ cả buổi, mấy đứa cháu chắt còn lại thì vây quanh lão lấy lòng khoe mẽ, cười cười nói nói. Hai chú và cha đàm luận chuyện kinh doanh, hai cô cũng thầm thì với nhau, không hề để ý đến Tiết Miểu. Khi có cụ ông ở đấy, các bà sẽ không để lộ ra sự khinh bỉ mình dành cho Tiết Miểu, nhưng cũng không che giấu vẻ xem thường, dẫu sao các bà cũng là con cháu danh gia, thực sự không cùng một thế giới với Tiết Miểu.

Hai mẹ con hiển nhiên đều quen thuộc với việc bị đối xử như thế, chỉ yên lặng ăn cơm, cũng không tỏ vẻ gì khác lạ. Ba tiếng sau, gia đình bốn người cuối cùng cũng ngồi lên xe trở về, nhác thấy hình bóng căn nhà dần khuất lấp sau bóng cây trùng điệp, Tiết Miểu len lén thở phào nhẹ nhõm, Tiêu Gia Thụ thì hệt như một con mèo nhỏ, xụi lơ lộ ra bụng ngay trên ghế dựa, đôi chân dài khép nép ở trong góc.

Cha Tiêu mắt nhìn chằm chằm vào chiếc quần jeans rách của cậu, miệng chỉ trích, “Con đang mặc cái gì đấy? Ta không đưa đủ tiền tiêu vặt cho con phỏng? Một bộ quần áo đường hoàng cũng không thể mua nổi? Từ nay không được phép mặc thứ đồ rách rưới này nữa, hại ta mất hết cả mặt mũi!”

Tiêu Gia Thụ chưa kịp phản bác, Tiết Miểu đã nổi khùng, “Ông thì biết gì? Cái này là mẫu mới nhất của Studio ACNE, là sản phẩm chủ đạo do Jonny Johansson tự mình thiết kế, bé Thụ mặc vào trông chân đã dài còn thẳng, còn đẹp trai hơn vedette của công ty người ta, khó coi là khó coi thế nào? Ông và cha ông đã truyền thống như vậy, tại sao không dùng trường bào làm áo khoác luôn đi? Triều Thanh lụi tàn rồi, tỉnh táo đi tên cổ lỗ sĩ này! Thôi thì nếu ông không hài lòng, về sau tôi không kêu tên ông, mà gọi A ca Khải Kiệt được chứ? Còn không nữa thì gọi ông là vương gia luôn? Thật đúng là không biết xấu hổ!”

Tiêu Gia Thụ mặt ngoài lạnh đơ, trong lòng thầm bấm like cho mẹ mình một phát. Cậu đã bảo mình mặc bộ quần áo này trông rất đẹp trai mà, làm gì có vấn đề nào được cơ chứ.

Cha Tiêu tức giận ôm ngực, “Bà ngang ngược trước mặt tôi như thế, vừa nãy sao lại không phản bác lời nào của cha? Chẳng nhẽ tôi lại không muốn tốt cho thằng nhóc sao? Cha thích người phép tắc quy củ, nhóc Thụ nó chẳng nhẽ không thể thông cảm cho ông cụ, để ông thoải mái hơn một chút?”

“Thích người có quy củ? Đừng làm trò hề nữa Tiêu Khải Kiệt! Ông ta chỉ ngứa mắt bé Thụ mà thôi! Cho dù con nó mặc gì, nói gì, làm gì, ông ta cũng có thể moi móc ra vô số sai sót. Bé Thụ cũng chỉ mặc một chiếc quần jeans mài, lộ ra xương bánh chè, vậy hai đứa cháu gái ngoan ngoãn kia của ông một đứa thì lộ nửa ngực, một đứa thì đến cái viền quần lót cũng che không nổi, sao không thấy ông cụ lên giọng? Các cô mặc thì hợp mốt hợp thời, bé Thụ mặc thì thành rách rưới bỏ đi, đừng có ăn hiếp người khác như thế!”

“Bà đã đủ chưa? Tôi thấy bà càng ngày càng hung hăng không có phép tắc…”

“Không đủ! Hôm nay tôi muốn phải rạch ròi rõ ràng với ông, một nhà các người thật quá đáng…”

Cha mẹ ầm ĩ ông một câu tôi một câu, huyên náo đến mức Tiêu Gia Thụ đau đầu. Cậu khuyên hồi lâu không có ai nghe lọt, đành bảo tài xế dừng lại xuống xe. Xe của Tiêu Định Bang đi ở phía sau, lúc đi ngang qua cậu anh có hãm tốc độ, nhưng không dừng lại, cuối cùng anh chậm rãi đi xa.

Tiêu Gia Thụ đứng im một chốc, không rõ ràng rằng bản thân đang thấy nhẹ nhõm hay cô đơn nhiều hơn. Vốn dĩ cậu cho rằng thi đậu học viện Wharton thì có thể được cha và ông thừa nhận, nhưng không hề; việc cậu vốn cho rằng lần này về nước hãnh diện như thế có thể được bọn họ chấp thuận, thực ra cũng không phải. Đúng như mẹ nói, bất kể cậu nói gì, làm gì, đều vô dụng, có một số người cậu vĩnh viễn không có cách nào lấy lòng họ.

Vậy mình còn kiên trì vì điều gì? Tiêu Gia Thụ cảm giác vừa tủi thân vừa không cam lòng, cứ vô định đi như vậy, trông thấy một salon tóc, hai mắt đảo đảo rồi rẽ vào bên trong.

“Nhuộm tóc, màu xám bà già, màu xanh rau cần, vàng phân, màu gì không phải mốt tôi nhuộm màu đó.” Cậu suy nghĩ một chốc rồi lại nói thêm, “Đúng rồi, tôi muốn xăm mình, xỏ khuyên tai.”

Xanh rau cần, vàng phân? Ngài chắc chắn ngài không đến đập phá con đường làm ăn của tiệm chúng tôi đó phỏng? Stylist chửi thầm, ngoài mặt lại cười tít mắt đồng ý. Không mốt thì không mốt, nhưng chắc chắn không thể nào xấu được! Vì nghĩ cho thanh danh của tiệm mình, stylist tỉ mẩn nhìn cậu thanh niên, sau đó đỏ mặt. Vị khách hàng này trông cũng đẹp trai quá sức rồi đó? Không phải loại hình mỹ nam sắc sảo hiện giờ đang được ưa chuộng, cũng không phải kiểu đàn ông rắn rỏi cứng cáp, mà là sự tổng hoà của hai vẻ đẹp đấy, ngũ quan tuy tinh xảo, vẫn vô cùng đẹp trai ngầu lòi, là kiểu vừa nhìn sẽ có ấn tượng rất sâu đậm, mũi vừa cao vừa thẳng, môi vừa mỏng vừa hồng, đôi mắt lãng tử hơi nhếch lên, thực sự rất là quyến rũ đó!

Bằng nhan sắc tuyệt thế bậc này, có nhuộm bảy sắc cầu vồng cũng không thể nào xấu nổi! Stylist tự tin có thừa “Vậy tôi giúp anh nhuộm ombre được chứ, gốc tóc màu đen, sau đấy dần dần chuyển xám. Chất tóc của anh rất tuyệt, mượt cực kì, chiều dài vừa vặn, lúc vén lên là thấy được tóc chuyển màu trông đẹp lắm đó.” Vừa nói vừa mang ipad ra để khách hàng xem hiểu ý tưởng.

Tiêu Gia Thụ nhìn chăm chú vào video một chốc, tay gõ gõ “Vậy thì kiểu này đi.” Đã hợp mốt  lại còn rực rỡ chói lọi, quan trọng nhất là cha kiểu gì cũng không chấp nhận nổi.

Stylist trông đến là vui, trong lúc chỉnh màu thuốc nhuộm còn sung sướng mà ngâm nga trong cuống họng. Anh thích những thứ xinh đẹp, lại càng thích tự tay chăm chút để chúng nó trở nên đẹp hơn nữa.

Bốn tiếng sau, Tiêu Gia Thụ tóc trông bảnh bao hơn hẳn bước ra khỏi tiệm làm tóc, trên là bộ tóc mới nhuộm, tai đeo khuyên tai đá vỏ chai (*), chẳng qua trên người không có hình xăm nào. Cậu sợ đau, stylist mới bày biện dụng cụ ra cậu đã rén rồi, gấp gáp quẹt thẻ thanh toán rồi chạy bay chạy biến. Lúc cậu về đến nhà, Tiết Miểu đang đắp mặt nạ, trông thấy diện mạo mới của con trai, mặt nạ rơi cái bộp trên sàn nhà.

(*)

(*) Gốc: Hắc diện thạch (黑曜石) – Đá Obsidian, đá núi lửa, đá vỏ chai.

“Cha đâu ạ?” Mặt Tiêu Gia Thụ trông bĩnh tĩnh vậy thôi chứ bây giờ lòng bàn tay cậu đang ướt nhẹp. Từ bé đến bây giờ cậu vẫn luôn là một đứa con ngoan, lần đầu tiên thử trò nổi loạn như thế này.

“Sao con lại thành ra nông nỗi này?” Tiết Miểu sốc.

“Thích thì làm thôi ạ.” Tiêu Gia Thụ vò vò mái tóc để mẹ nhìn cho kĩ cái đầu mới ngầu lòi của mình, làm bộ thật là thoải mái. “Trông đẹp trai không mẹ?”

“Đẹp thì đẹp thật, nhưng chắc là đau con ơi.” Tiết Miểu bất đắc dĩ đỡ trán.

“Nhuộm tóc thì sao đau ạ, con cũng đâu có bị dị ứng với thuốc nhuộm.” Tiêu Gia Thụ đổi xong dép thì bước vào lấy thêm một tấm mặt nạ khác từ tủ lạnh.

“Ý mẹ là thế này, tí nữa chờ cha con về vác gậy tẩn con chắc là sẽ đau lắm đấy. Con trai ơi con về phòng trốn một chút đi.” Tiết Miểu nhận mặt nạ từ tay cậu, trả lời trông đến là thương hại.

Tiêu Gia Thụ: “…”

Tiêu Gia Thụ trốn ở trong phòng một ngày một đêm vẫn không thoát khỏi kết cục đòn roi, nếu không phải Tiêu Định Bang đột nhiên trở về đàm luận với cha Tiêu về chuyện thu mua công ty, chắc cặp đào và bắp chân của cậu cũng đã chầu trời từ lâu. Chẳng qua cậu vẫn cứng đầu cứng cổ, nhất quyết không nhuộm lại tóc đen. Cha Tiêu đã giận xong thì cũng thôi, không có ép uổng cậu nữa, chỉ có điều cứ thấy mặt cậu là bắt đầu thở ngắn than dài, như thể nhìn thấy idol giới trẻ của cái đám ăn chơi đua đòi.

Tiêu Gia Thụ không có bạn bè gì ở trong nước, bình thường không rượu chè thuốc lá, cờ bạc gái gú cũng không, đua xe lại càng không nốt, sở thích duy nhất cũng chỉ có game. Chỉ cần một chiếc PC xịn xò thêm cục wifi, chuẩn bị thêm đồ ăn đầy đủ, cậu có thể cắm rễ trong nhà được hẳn dăm ba tháng. Vậy mới nói cha Tiêu cũng chỉ lo lắng không công mà thôi.

Chẳng qua Tiết Miểu không chấp nhận nổi cảnh con mình sa sút như thế. Bà biết chắc nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này, cả thể chất lẫn tinh thần của con trai mình sớm muộn gì cũng sụp đổ mất. Sống không có tham vọng, cũng không có mục tiêu, giống như một cái xác không hồn mới là điều đáng sợ nhất. Sau khi suy đi tính lại, bà rút luôn dây mạng của con trai, lại tống cổ cậu đi tắm rửa, thay quần áo sáng sủa sạch sẽ, lúc này mới dẫn cậu ra cửa.

“Quan Thế Entertainment? Mẹ dẫn con đến đây làm gì vậy?” Tiêu Gia Thụ ngẩng đầu trông lên tấm bảng tên của toà cao ốc, nghi ngờ hỏi thăm. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi trông cậu gầy sọp hẳn đi, dưới mặt hiện hẳn quầng thâm màu xanh đen, trông qua đã thấy ốm yếu không tin được.

“Mang con đi làm.” Tiết Miểu bước vào thang máy, chọn tầng cao nhất, lúc cửa đóng lại mới nói. “Mẹ có cổ phần của Quan Thế, sau này sẽ đứng tên con hết, bây giờ con cũng được xem là cổ đông lớn của Quan Thế, kiểu gì thì kiểu cũng phải đến ngắm công ty của mình một lần.”

“Mẹ, mẹ vẫn còn chen chân vào showbiz làm chi? Nếu cha mà biết…” Tiêu Gia Thụ vì lo cho mẹ mà quên bẵng luôn việc mình bị bếch đến đây để đi làm.

“Tên đấy có biết thì sao? Cùng lắm thì cãi nhau thêm mấy đợt. Ông ta không cho con đi làm ở công ty nhà họ Tiêu, chẳng nhẽ mẹ lại có thể chứng kiến con suy đồi? Dù gì con cũng là sinh viên xuất sắc của học viện Wharton đấy, chẳng nhẽ tốt nghiệp xong cũng chỉ biết cắm mặt vào game? Chẳng nhẽ con sợ mình đặt chân vào giới giải trí sẽ bị cha con, ông nội con trách móc? Nếu con sợ mẹ sẽ đưa con về nhà ngay bây giờ.”

“Con đâu có sợ đâu? Dẫu sao họ cũng kệ xác con rồi.” Tiêu Gia Thụ hơi chột dạ, trên mặt lại giả bộ bình tĩnh cực kì, như thể không sợ hãi chuyện gì.

Ai cũng bảo “Không ai hiểu con bằng mẹ”, chỉ bằng sự hiểu biết của Tiết Miểu đối với con trai, tất nhiên bà sẽ có cách ép cậu bước khỏi lồng giam do cha và ông nội tạo ra cho cậu. Bà hi sinh nửa cuộc đời vì Tiêu Khải Kiệt, từ đấy bà sống uất ức sầu khổ, nhẫn nhịn chịu đựng giữ gìn hoà khí, bây giờ bà tuyệt đối không chấp nhận con trai dẫm vào vết xe đổ của mình. Ông cụ lại nổi cơn tam bành thì sao? Chẳng nhẽ còn ăn tươi nuốt sống hai mẹ con bà được chắc?

Đương lúc bà đang miên man, cửa thang máy mở ra, một người đàn ông tuổi ngưỡng tứ tuần tươi cười vui vẻ bước tới nghênh đón. Dáng vóc ông cao lớn cực kì, diện mạo cũng vô cùng tuấn tú, điệu bộ ngả ngớn phóng túng không ảnh hưởng chút nào đến phong thái của ông, trái lại còn làm nổi bật sức hút rõ rệt. Ông ôm Tiết Miểu một cái thật chặt, lại buông tay rất nhanh, khẽ thở dài, “Miểu Miểu, anh còn tưởng em sẽ không trở lại. Dạo gần đây em sống tốt chứ?”

“Vẫn như vậy thôi.” Tiết Miểu cũng chẳng muốn bịa đặt mấy câu chuyện cổ tích đi gạt bạn tốt, rồi lại mê hoặc luôn bản thân, bà cười khổ lắc đầu, sau mới nói với con trai. “Bé con, đây là chú Tu của con đấy, chào chú đi con.”

Tu Trường Úc, người lãnh đạo của công ty giải trí Quan Thế, đồng thời cũng là một nhân vật có tiếng nói và sức ảnh hưởng to lớn trong giới giải trí này. Năm xưa mẹ về dưới trướng ông, được ông chính tay nâng đỡ, trong quãng thời gian hợp tác với nhau, từ quan hệ cấp trên cấp dưới hai người trở thành bạn tốt không giấu diếm nhau chuyện gì. Chẳng qua từ khi mẹ về làm dâu nhà họ Tiêu đã chủ động hạn chế liên lạc với bạn bè trong showbiz, vì vậy Tiêu Gia Thụ cũng không thân quen với người chú này cho lắm, chẳng qua điều nay không cản trở cậu nhận ra được bộ mặt đẹp trai suốt ngày chễm chệ trong các loại tạp chí kinh doanh và tạp chí giải trí.

“Cháu chào chú Tu ạ.” Tiêu Gia Thụ ngoan ngoãn gật đầu khom lưng.

Cậu được thừa hưởng dung nhan tinh xảo tuyệt trần của Tiết Miểu, không giống Tiêu Khải Kiệt tí nào. Năm xưa trong bộ phim truyền hình đầu tiên Tiết Miểu đã thủ vai nam chính, dùng thân hồng nhan phô diễn thần thái phóng khoáng ngông nghênh của một vị hiệp khách một cách cực kì sâu sắc, từ đấy nổi tiếng với không biết bao nhiêu thiếu nữ. Fan nữ của bà còn nhiều hơn fan nam không biết bao nhiêu là lần, Tiêu Gia Thụ giống bà đến bảy tám phần chẳng những hưởng được nhan sắc của bà lại còn cải thiện nó, so ra chỉ có đẹp hơn chứ không hề kém cạnh chút nào.

Tu Trường Úc ngay lập tức liền thích bé Cây Non (*) hoạt bát này, huống hồ gì cậu còn là con trai của Miểu Miểu.

(*)

(*) Gốc: Tiểu thụ miêu, tiểu thụ (小树苗) – Nghĩa là cây non, cây mầm, sau này sẽ xuất hiện nhiều trong truyện, là biệt danh của Tiêu Gia Thụ.

Hết chương 2.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

25.12.2022



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

November 2024
M T W T F S S
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started