[Yêu em] – Chương 10.


Chương 10: Thăm bệnh.

Editor: Nhím ngu.

Tiêu Gia Thụ cố nhịn đau uống xong súp kem bí đỏ, lúc về lại văn phòng nghe được tin mình bị sa thải, mấy người trợ lý đang giúp cậu thu dọn đồ đạc. Phát hiện ánh mắt của đồng nghiệp lén lút nhìn mình, cậu cảm thấy cực kì tủi thân, nhưng cũng hiểu được việc mình tự tiện cấm sóng Lý Giai Nhi đã chạm tới ranh giới của Quý Miện, anh phản ứng như vậy cũng không có gì đáng trách. Dẫu sao Quan Miện cũng là phòng làm việc của anh, anh muốn ký hợp đồng với ai thì ký, người ngoài làm gì có quyền chen chân. Nếu không phải Tu Trường Úc có ơn lớn như trời biển với anh, chuyện này chưa chắc có thể trót lọt.

Tiêu Gia Thụ cũng không có bất mãn gì với Quý Miện nữa, nhận thùng giấy được trợ lý đưa cho rồi rời khỏi công ty.

“Cậu đi luôn hả?” Dường như trợ lý thật sự rất bất ngờ, thử dò xét. “Sao không lên tìm chủ tịch giúp cậu chuyển đi phòng khác?”

“Thôi khỏi, hẹn gặp lại.” Tiêu Gia Thụ lắc đầu, trực tiếp đi thẳng xuống bãi đỗ xe ở tầng hầm. Vốn cậu cũng không làm đúng, sao lại không biết điều mà chạy đến chỗ chú Tu khóc oan? Sa thải thì cứ sa thải, hôm nào đi tìm công việc mới sau vậy. Mang tâm trạng lạc quan, Tiêu Gia Thụ về nhà, tiếp tục cắm rễ trong phòng chơi game. Chẳng qua lần này cậu biết điều rồi, không dám ăn đồ ăn bẩn nữa, ngày nào cũng chỉ húp cháo, cái miệng loét mới bắt đầu khỏi hẳn.

Sáng vài hôm sau, Tiêu Định Bang nhìn em trai đang ngồi ăn ở phía đối diện, đột nhiên mở miệng. “Cậu gần đây hình như không có việc gì làm hả? Có muốn tới công ty nhà mình đi làm không?”

“Dạ?” Tiêu Gia Thụ đang cực chăm chú gặm đùi gà, nghe được mấy lời này trong chốc lát chưa hoàn hồn được, dáng vẻ nghẹn họng nhìn trân trối trông hơi ngu.

“Không cần, bé Thụ mới về nước, cứ để nó chơi cho đã.” Tiết Miểu mỉm cười từ chối. Lúc con trai mới về nước quả thực bà đã có suy nghĩ để cậu đi làm ở công ty nhà họ Tiêu. Nhưng sau khi bị ông cụ và Tiêu Khải Kiệt giáng cho một đòn cảnh tỉnh, bà cuối cùng cũng nghĩ thông suốt – So với việc để con trai tiếp tục bị nhốt trong cái lồng giam của nhà họ Tiêu, sống cả đời không có tự do không ra hình người, chẳng bằng buông tay để cậu bay đi.

Tiêu Định Bang nhìn bà bằng ánh mắt sâu thẳm, sau đó nhìn chằm chằm em trai. “Cậu cũng nghĩ như vậy? Ăn không ngồi rồi, cả ngày chơi game?

“Không ạ.” Tiêu Gia Thụ không hiểu tại sao lại muốn sắp xếp để mình vào công ty nhà họ Tiêu, chẳng phải ông nội và cha phản đối kịch liệt lắm hả? Nhưng cậu cũng không để bản thân bị của hời từ trên trời rớt xuống này nện cho ngu người, nghiêm túc suy nghĩ một hồi,  giải thích. “Để hôm nào em đích thân đi tìm việc, cũng không nhất định phải vào công ty nhà mình. Em thấy những ngành nghề khác cũng rất thú vị.”

“Vậy hả?” Tiêu Định Bang vuốt cằm. “Mọi chuyện cứ nghe theo ý cậu, muốn làm gì thì nhớ báo trước cho anh một tiếng.”

Tiêu Gia Thụ cũng không rõ anh cả đang dò la hay quan tâm mình, nhưng vẫn khéo léo đối đáp. Tiêu Khải Kiệt đang ngồi ở ghế chính tức giận. “Về cũng đã mấy tháng, ngày nào cũng chỉ chơi chơi, khi nào mới có thể biết điều. Năm anh mi mười tám tuổi…”

Tiết Miểu không nghe lọt tai nữa, dùng sức đập đũa lên bàn, cười lạnh. “Thời điểm bé Thụ trở về tôi đã muốn để nó vào công ty nhà họ Tiêu làm việc, ông bảo nó cầm cổ phần biết điều ở nhà mà sống. Hiện tại nó biết điều ở nhà theo ý ông, ông mắng nó không hiểu chuyện, chỉ biết chơi. Tiêu Khải Kiệt tôi hỏi ông, rốt cuộc ông muốn cái gì?”

Cha Tiêu: “Tôi cũng chỉ nói vậy thôi, bà nổi điên cái gì thế? Thằng nhỏ suốt ngày tự nhốt mình trong phòng chơi game, đến bữa cũng không ra ăn, tôi sợ nó phá hoại sức khoẻ. Tôi cũng chỉ quan tâm nó thế thôi.”

“Ông quan tâm cái con khỉ…” Cũng không rõ có phải do đến thời kì mãn kinh hay không, Tiết Miểu càng ngày càng dễ nổi cáu, ở ngay trước mặt hai con cãi nhau với Tiêu Khải Kiệt. Tiêu Gia Thụ vội vàng và cơm, sau đó vọt lên lầu hai. Tiêu Định Bang người thì như tên, nghiêm túc ăn xong điểm tâm mới chậm rãi mở miệng. “Còn chưa đến mười phút, cãi nhanh lên, cãi xong còn phải đi đến sảnh lớn toà thị chính tham gia đấu thầu.”

Cha Tiêu đang đỏ mặt tía tai: “…”

Tiết Miểu nâng khăn ăn lau khoé môi, sau khi ngẩng đầu lên lại trở thành quý bà thanh lịch hiền thục. “Thật ngại quá Định Bang, dì không kiềm được bản thân. Dì thấy con ăn không được bao nhiêu, đấu thầu cũng không biết khi nào mới xong, con ăn thêm một chút, phòng khi lát nữa lại đói bụng. Dì gọi cậu Lý đi nhà xe lấy xe.” Bà cũng chẳng có thành kiến gì với đứa con riêng này, cũng không chán ghét ngược đãi gì, những gì nên quan tâm, nên chiếu cố bình thường cũng làm đầy đủ không cẩu thả, chẳng qua bất đắc dĩ con riêng đã hiểu chuyện từ bé, không thể thân tiết được với bà, sống chung hai mươi năm cũng chỉ là người thân trên danh nghĩa.

“Cảm ơn dì, con ăn no rồi.” Tiêu Định Bang lễ phép từ chối, sau đó nói với cha Tiêu. “Đi thôi.” Lúc này cha Tiêu mới hầm hừ đứng dậy.

Hai cha con vừa đi, Tiêu Gia Thụ cũng chạy ngay xuống lầu, vừa chạy vừa mặc áo khoác, trông rất lo lắng.

“Con đi đâu vậy?” Tiết Miểu gọi với theo.

“Quý Miện bị tai nạn xe rồi, con đi thăm.” Lời còn chưa dứt, cậu đã bắt đầu khởi động xe thể thao.

-xxx-

Trong phòng bệnh VIP, Quý Miện quấn băng gạc trên đầu, mặt không cảm xúc nhìn điện thoại. Phương Khôn bước đến giật điện thoại đi, trách mắng. “Anh bị chấn động não đó ạ, còn đọc báo cái gì? Nằm xuống nghỉ ngơi nhanh. Chuyện anh bị tai nạn sếp Tu đã ém nhẹm rồi, đừng lo lắng nữa.”

“Còn nhóc Lưu và nhóc Đào thì sao? Hai người họ không có chuyện gì chứ?” Quý Miện thuận tế nằm xuống, nhắm mắt lại.

“Hai người họ thì không có chuyện gì, chỉ trầy da một chút thôi, hôm qua xuất viện rồi.” Trong đầu Phương Khôn có không biết bao nhiêu điều muốn kể, trông thấy bộ dạng mệt mỏi của anh lại không làm gì nữa. Nhóc Lưu và nhóc Đào đúng là cắn thuốc, tự dưng đi nói với cảnh sát giao thông là xe bị đĩa bay đập văng xuống núi, báo hại cảnh sát giao thông không những kéo bọn họ đi làm kiểm tra nồng độ cồn, kiểm tra nước tiểu, còn kiểm tra luôn cả thần kinh. Đến cả Quý Miện cũng bị vạ lây, phải xét nghiệm máu lúc hôn mê, sợ anh chơi ma tuý. Đĩa bay cái chó ấy! Lấy cớ ngu vãi chưởng! Nếu xét nghiệm có vấn đề gì, chắc chắn mình sẽ nấu hai đứa ngáo kia lên luôn.

Phương Khôn ngấm ngầm bực mình, lại không ngờ Quý Miện bỗng dưng lên tiếng. “Bọn họ không uống rượu không hút chích, tôi cũng trông thấy cái đĩa bay đấy.”

“Dạ?” Phương Khôn kinh hãi. “Vừa nãy em mới nói gì ạ?”

“Cậu không nói gì cả?” Quý Miện mở mắt ra, biểu cảm khó đoán.

“Em? Em không mà.” Phương Khôn lú luôn, lập tức nhắc nhở. “Anh tuyệt đối đừng có mà đề cập lại chuyện đĩa bay. Cảnh sát giao thông điều tra hiện trường rồi, ở chỗ đó không có dấu vết va chạm, cũng không có đĩa bay gì sất, chỉ có dấu vết phanh xe. Hẳn là cậu Lưu chạy ẩu, sau đó mới bị trượt xe rơi xuống núi.” Lại nói chuyện đĩa bay nữa, trang nhất ngày mai chắc chắc sẽ là tin tức ảnh đế Quý nửa điên nửa dại.

Quý Miện bình tĩnh liếc anh một cái, trầm giọng. “Cậu gọi một người điều dưỡng đến đây, đầu tôi đau.”

“Vâng.” Phương Khôn vội vàng nhấn chuông gọi nhân viên.

Vài cô điều dưỡng lập tức đi vào phòng bệnh, một người kiểm tra băng gạc cho ảnh đế Quý, một người đo huyết áp cho anh, mặt cả hai đều ráng hồng, nét mặt vừa kích động vừa ngại ngùng. Đây là lần đầu tiên mấy cô gặp được ảnh đế Quý bằng xương bằng thịt, người thật còn đẹp trai hơn người trong màn hình gấp mấy trăm lần! Vai rộng, eo hẹp, chân dài, hơi thở nam tính bùng nổ cmnl! A a a, muốn xỉu quá!

Mấy cô lấy bút ra, lắp bắp mời ảnh đế Quý kí tên, đầu ngón tay run run tiết lộ tâm tình kích động của các cô. Quý Miện cực kì phối hợp, vừa ký tên cho, còn chụp ảnh chung, từ đầu chí cuối không lộ ra vẻ mất kiên nhẫn. Phòng bệnh VIP của bệnh viện này thường có người quyền quý vào, mức độ an ninh tin tức đứng hàng đầu, không sợ thông tin bị lộ ra ngoài.

Người vừa đi, trên mặt Quý Miện liền lộ ra vẻ nhẹ nhõm, như thể vừa dỡ một tảng đá to trong lòng.

Phương Khôn trêu chọc anh. “Tính nết anh cũng quá tốt rồi, rõ ràng mình là bệnh nhân, lại đi hầu mấy cô y tá này, vừa kí tên lại còn chụp ảnh chung, chẳng trách đau đầu. Nếu anh mất ngủ thì đi xem mấy bộ phim điện ảnh đi, em đi gọi điện cho sếp Tu. Đêm qua ông ấy trông anh cả đêm, đến năm giờ sáng mới rời đi đấy.”

“Đừng có làm phiền anh ấy, để anh nghỉ ngơi cho tốt…” Quý Miện chưa kịp dứt lời, Phương Khôn đã đi ra. Cái phòng bệnh này ở cuối hành lang, mở cửa sang trái thì gặp ngay cầu thang, Quý Miện ở trong phòng bệnh vẫn có thể nghe được âm thanh của anh, thi thoảng một đôi lời, không giống như giao tiếp giữa người với người, trái lại giống như lời bộc bạch nội tâm hơn. Lúc đầu anh cũng không thấy kỳ lạ, đợi đến khi nhận ra vấn đề cách âm của bệnh viện này rất nghiêm ngặt, sắc mặt bắt đầu chậm rãi trắng bệch.

Sếp Tu thật là quá quan tâm anh Quý! Nếu không phải tuổi tác không khớp, có khi mình cũng nghĩ anh Quý là con trai ruột của sếp Tu rồi. Phương Khôn vừa cảm khái vừa bước vào phòng bệnh, lại thấy Quý Miện nhìn chằm chằm vào anh.

“Sao vậy em? Trên mặt em có gì hả?” Phương Khôn lau mặt.

“Hồi nãy cậu có mở miệng không đấy?” Quý Miện trầm giọng hỏi.

“Không có nhé. Em có ăn gì đâu, mở miệng làm gì?” Phương Khôn không hiểu gì, sau đó sợ hãi cả kinh. “Anh Quý, đợi lát nữa để em bảo bác sĩ xét nghiệm não cho anh.” Em nghi anh tông xe hỏng đầu cmnr.

Khoé môi Quý Miện hơi giật giật, dường như muốn nói gì, nhưng lại không thể nào mở miệng được. Anh lấy bệnh án đang được treo ở đầu giường, nghiêm túc lật xem.

-xxx-

Dù sao Quý Miện cũng từng là cấp trên của mình, bây giờ anh bị tai nạn giao thông, dù có ra sao đi nữa thì Tiêu Gia Thụ cũng phải đến thăm hỏi một chút. Nhưng cậu vừa mới đi tới cửa phòng bệnh đã gặp được Lý Giai Nhi, cô ta nâng tay chuẩn bị gõ cửa, một tay khác ôm chùm hoa bách hợp.

“Là anh!” Vừa thấy Tiêu Gia Thụ, đến cửa cô cũng quên gõ, hai mắt đỏ bừng. “Tôi nghe nói anh đang cấm sóng tôi, tại sao lại làm thế? Trước kia tôi cũng chưa gặp anh lần nào! Ngài Tiêu, chúng ta có thể nói chuyện một chút không, tôi nghĩ giữa hai người chúng ta có hiểu lầm gì rồi.”

Nét mặt lo lắng của Tiêu Gia Thụ bị sự âm trầm thay thế, gằn từng chữ. “Tôi với cô không có gì để nói hết. Tôi chỉ hỏi cô một câu thôi, còn nhớ Hà Nghị không?”

“Hà Nghị?” Hoa bách hợp trong tay Lý Giai Nhi rớt trên sàn nhà. Nét mặt ngạc nhiên khó hiểu nhìn Tiêu Gia Thụ, vài giây sau liền quay đầu chạy.

Tiêu Gia Thụ vốn đang có một đống lời mắng chửi trong lòng: “…” Trong lòng cậu đang kìm nén nỗi bực bội, đã không xả được cũng nuốt không trôi, trông thấy bó hoa trên sàn nhà, nhịn không nổi bèn mạnh bạo đạp hai đạp, phát hiện mấy người nhân viên điều dưỡng qua lại đều đang dùng ánh mắt trông quái thai để nhìn mình, liền vội vàng nhặt hoa quẳng vào thùng rác, sau đó trốn vào cầu thang.

Trên tai cậu còn đeo tai nghe, đang nghe bài hát mới tải về dạo gần đây, tiếng ca sĩ rock gào thét điên cuồng làm những suy nghĩ tàn bạo còn đọng dưới đáy lòng lập tức bột phát. Cậu nương theo chân tường trượt xuống ngồi trên nền đất, trong đầu chất chứa những kí ức đen tối…

Hết chương 10.

Chương trước | Mục lục | Chương sau.

08.01.2023

Editor có lời muốn nói: Tổng tài bá đạo dịu dàng Tu Trường Úc x Diễn viên tốt bụng Quý Miện. Thương em Thụ quá, daddy mommy issues đủ cả nói chung là cái gia đình đào đâu cũng ra vấn đề, còn có cả quá khứ này nọ. Không sao để anh già đến bù đắp cho em, anh già sắp thoát khỏi thời kì vô tri roài.

Cuối cùng cũng lết được tròn 10 chương đầu tiên, cảm ơn mọi ngườiii.



Ủng hộ editor bằng cách nói gì đi ạ :3

Ai mà không thích một con mèo đáng yêu nhỉ?

Chúc bạn một ngày tốt lành.

November 2024
M T W T F S S
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
  1. Neulita Lydia's avatar
  2. Unknown's avatar
  3. Neulita Lydia's avatar
  4. Quỳnh Anh Vũ's avatar
  5. capemilo's avatar

Design a site like this with WordPress.com
Get started